Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 98: Bảy Bức Thư 2
Cập nhật lúc: 2026-07-13 13:23:44
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà cũng chẳng rõ lúc đó rời khỏi phòng của Thẩm Khê Sơn. Ánh mắt quá mức nóng bỏng, tựa như ngọn lửa nung chảy tâm can nàng, buốt nhói râm ran. Nhịp tim đập loạn thôi, nàng lóng ngóng tay chân, mờ mịt chẳng ứng phó , chỉ đành vội vã rời .
Trong khoảnh khắc , Tống Tiểu Hà ngỡ ngàng nhận tâm tư đại loạn. Dường như nàng chạm một điều cấm kỵ cách nào cứu vãn, chỉ chọn cách trốn chạy.
Thế nhưng lúc ở trong phòng, hình bóng Thẩm Khê Sơn đắm đuối nàng cứ lởn vởn trong tâm trí, lời khẳng định của cũng vọng bên tai dứt. Lúc gót bỏ chạy nàng chẳng dám ngoái đầu, nhưng thừa hiểu ánh của Thẩm Khê Sơn ghim chặt lưng, và đôi mắt vốn kiêu sa diễm lệ của lúc bấy giờ hẳn cũng vương vất vài nét sầu bi.
Thẩm Khê Sơn bủa vây ngóc ngách suy tư, khiến nàng muộn phiền tột độ, chỉ bó gối lặng yên trong phòng suốt cả buổi chiều tà.
Chập tối, Thẩm Khê Sơn ngoài. Mọi động tĩnh của gian phòng kế bên đều lọt tai Tống Tiểu Hà. Nàng thấy tiếng Quan Như Huyên khẽ gõ cửa. Hắn mở cửa, hai trao đổi vài câu, cùng bước xuống cầu thang, tiếng bước chân xa dần, trả bầu khí tĩnh mịch lạnh lẽo.
Lúc bấy giờ, Tống Tiểu Hà mới bước khỏi phòng, ngước quán trọ vắng vẻ. Nàng buồn chán chẳng việc gì , ở một , bèn dạo bước đường.
Màn đêm buông xuống, đường phố vắng lặng tiêu điều. Ban ngày sầm uất nhộn nhịp bao nhiêu thì đêm về hoang vu ảm đạm bấy nhiêu. Huống hồ chi đêm xảy vụ Khôi Lỗi thâm nhập thành quấy phá, con trai của vị đại nương t.h.ả.m thương. Cả tòa thành ai nấy đều cảm thấy bất an, bọn họ đinh ninh đám tu tiên giả đang mưu toan phá vỡ sự bình yên vốn .
Ai mà dám ban đêm nữa.
Bá tánh thành Thọ Lân sống chung với những điều kỳ quái cũng quen, sinh khí tòa thành như rút cạn.
Tống Tiểu Hà lầm lũi dạo bước bên vệ đường hiu hắt. Mắt mờ vì tối, nàng tiện tay thắp thêm chiếc đèn lồng soi sáng. Cảm giác trống trải tột cùng, tựa như kẻ bộ hành cô độc. Đi nửa canh giờ, nàng về quán trọ, thi triển pháp quyết Thanh Trần sạch y phục xuống giường.
Ngày thường hễ đêm xuống nàng cứ nhắm mắt là ngủ say. đêm nay lạ , trằn trọc mãi vẫn tỉnh ráo. Đầu óc cứ quẩn quanh bóng dáng Thẩm Khê Sơn cùng Quan Như Huyên ở bên ngoài . Thao thức hoài chẳng thể chợp mắt.
Chờ đến khắc oải, chuông điểm canh tí, Tống Tiểu Hà mới tiếng bước chân Thẩm Khê Sơn dội về, kèm theo âm thanh mở cửa cài then.
Hắn trở về.
Tống Tiểu Hà nghiêng mặt tường, chớp mắt vài cái nhắm nghiền. Lần mới thể chìm giấc ngủ.
Thẩm Khê Sơn quả thực trong núi. Buồn bực trong lòng, quyết định thăm dò trận pháp. Trận pháp che mắt ở cửa rừng phá giải dễ dàng.
Ngọn núi lẩn quất ôm trọn thành Thọ Lân mà dịch chuyển ngừng, nay đông mai tây, địa hình bên trong cũng biến hóa khôn lường. Tất cả cũng chỉ để bảo vệ báu vật chôn giấu sâu bên trong.
Theo nhận định của Thẩm Khê Sơn, báu vật đó đơn thuần chỉ là khối Song Ngư Thần Ngọc. Vừa bước qua cửa rừng, cảm nhận luồng linh lực dồi dào cuồn cuộn. Cây cỏ ở đây vươn cao mơn mởn hơn hẳn bên ngoài, dẫu tới hạ nhưng cành lá xum xuê. Cỏ dại mọc đến mắt cá chân, dẫm lên êm ái như nhung lụa. Ngọn núi rộng lớn vượt sức tưởng tượng, tựa hồ một vòng tay khổng lồ ôm trọn cả một thung lũng trù phú. Địa hình chứng tỏ kẻ bày trận chôn cất món đồ ngay giữa trung tâm thung lũng, song đường lên núi chằng chịt trận pháp, chạm tới e chẳng dễ dàng.
Hắn rút kiếm ngự , định bụng hóa giải trận pháp từ cao. Vừa bay một đoạn, sương mù dày đặc ập tới bủa vây, đặc quánh như mây giông che khuất tầm .
Thẩm Khê Sơn phóng linh lực lập kết giới hộ thể, lướt qua màn sương mù. Tới lúc sương tan, nhận chệch hướng, đáp xuống sườn núi bên . Lộ trình của rõ ràng hề xa, mà vòng qua cả thung lũng. Chứng tỏ cũng giăng bẫy chằng chịt, nếu phá giải mê cung , dẫu ngự kiếm trăm vòng cũng thể lọt thung lũng.
Hắn đáp đất, lặng lẽ thả bộ triền núi. Gió lùa qua tán lá xào xạc, dã thú rình rập ở đằng xa, len lén quan sát vị khách mời. Hắn cũng chẳng vội vã phá bẫy, chỉ cảm thấy gian tĩnh mịch thanh tịnh. Nơi linh lực cuồn cuộn, nếu tình trạng duy trì thêm trăm năm nữa, dã thú núi ắt hẳn tu luyện thành tinh. Một mảnh đất đắc địa để tu tiên luyện đạo.
Thẩm Khê Sơn lạnh lùng mường tượng, thiên hạ chư hầu tiên môn ai cũng khát khao giành giật ngôi vị nhất, đấu đá lật đổ lẫn . Thay vì thả chúng ở trần gian, chi bằng nhốt tất cả ngọn núi , phong ấn chặt , cho ở lì tu luyện cả trăm năm. Kẻ đắc đạo thì phi thăng, kẻ tàn lụi thì bỏ mạng giữa rừng sâu.
Đang lúc suy tư, đột nhiên bắt luồng thở quen thuộc lẩn quất . Hắn sững , ngoái đầu trầm giọng: "Lộ diện ."
Vừa dứt lời, một thiếu niên từ gốc cây lững thững bước . Mái tóc dài thả buông lơi, đôi mắt hồ ly toát lên vẻ cung kính, khép nép đến sát bên Thẩm Khê Sơn, gập thi lễ thật sâu: "Thẩm Tiên sư."
Hắn liếc mắt, dửng dưng: "Ngươi ở đây gì?"
Đêm trăng, trời đất xám xịt, rừng rậm thì đặc quánh sương đêm. Vậy mà vẫn rõ gương mặt thiếu niên, chính là tiểu hồ ly Mãn Nguyệt. Nhớ , cái răng sữa gã nhờ vả đưa cho Tống Tiểu Hà dạo nọ vẫn còn trong túi , do loay hoay bao việc nên quên bẵng mất.
Mãn Nguyệt cúi gằm mặt, điệu bộ khúm núm: "Hơn hai mươi năm tiểu nhân dạt tới chốn , thấy linh lực dồi dào nên ở tu luyện."
Thẩm Khê Sơn tra hỏi: "Mê trận ngoài bìa rừng là do ngươi bày ?"
Mãn Nguyệt gật đầu: "Linh khí tuôn trào dễ thu hút phàm nhân bất lương. Tiểu nhân là Linh tộc phép hại sinh linh, đành giăng kết giới giấu nhẹm ngọn núi. Ngặt nỗi mỗi đêm trăng rằm, linh lực tuột dốc phanh, kết giới đành tiêu biến. Dạo nọ vì cưu mang hồn phách Tạ công t.ử nên tu vi tổn hao, giờ lực bất tòng tâm."
Thẩm Khê Sơn lắng , chẳng buồn phản biện. Vạn vật cõi đời đều tuân theo quy luật âm dương, thịnh tất suy.
Mãn Nguyệt bẩm sinh thuộc giống Linh tộc, chỉ cần miệt mài tu luyện ắt sẽ đắc đạo. ngưỡng cửa thiên đình, linh tộc luôn gánh chịu một t.ử huyệt chí mạng, chính vì thế lượng linh tộc thăng tiên đếm đầu ngón tay.
T.ử huyệt của Mãn Nguyệt là đêm trăng rằm.
Thẩm Khê Sơn bật khẩy, cái tên cũng nực , chẳng khác nào tự rêu rao t.ử huyệt của cho thiên hạ .
"Ai đặt cho ngươi cái tên ngu ngốc như ?" Hắn hỏi.
Mãn Nguyệt ngước mắt len lén một cái, cúi vội: "Là một phàm nhân từng nuôi nấng tiểu nhân."
"Ra là một phàm nhân thông văn tự." Thẩm Khê Sơn buông lời châm chọc, tiến lên vài bước chợt khựng , ném trả gã một món đồ.
Mãn Nguyệt bắt lấy, kỹ thì là cái răng sữa gã gửi gắm dạo cuối năm ngoái.
"Giữ cho kỹ vật của ngươi ." Thẩm Khê Sơn dặn.
Mãn Nguyệt vẻ e dè , nhưng vẫn lấy can đảm hỏi: "Có Tống Tiên sư chê ?"
Hắn thản nhiên đáp: "Ta từng giao cho nàng ."
Mãn Nguyệt ngớ , dám tò mò hỏi thêm, ngoan ngoãn đáp "Vâng" im bặt.
Thẩm Khê Sơn thích theo, bèn lệnh: "Không cần theo ."
Mãn Nguyệt vội vã: "Nếu Tiên sư sai bảo, cứ gọi tên tiểu nhân." Nói đoạn, đợi mãi chẳng thấy hồi đáp, gã bèn dùng phép biến mất.
Hắn tản bộ loanh quanh trong núi một chập, sương đêm đầm đìa ướt sũng mới chịu gót về quán trọ.
Phòng Tống Tiểu Hà lặng ngắt như tờ, ắt hẳn nàng say giấc nồng.
Hắn trở về phòng, thổi tắt đèn lên giường nhắm mắt ngủ. Hắn nắm quy luật, Tống Tiểu Hà cứ đến giờ Tý sẽ lén sang giường , nhưng với điều kiện đang ngủ say. Vì thế, bao giờ bắt tận tay cảnh nàng mở cửa rúc chăn . Nếu nàng thức giấc giờ Tý, thì đó sẽ qua nữa. Thế nên cố gắng nhắm mắt giờ Tý để chờ đợi.
Trằn trọc mãi mới chợp mắt đôi chút, trời tờ mờ sáng. Chưa kịp mở mắt khua tay qua , bên cạnh trống trơn. Hắn mở choàng mắt, giường vắng tanh vắng ngắt. Tống Tiểu Hà qua. Nét mặt thoáng hiện vẻ thất vọng, chẳng thiết ngủ nữa bèn dậy.
Trời hửng sáng, ánh bình minh hắt qua khe cửa sổ rọi phòng. Hắn trầm ngâm bên bàn, bóng tối nuốt trọn nửa , trông dáng vẻ cô tịch đến lạ.
Sáng sớm, Quan Như Huyên tới mời .
Hắn lặng lẽ theo.
Trình Linh Chu dắt díu cả đội xuất thành núi, lúc khởi hành còn phó thác cho Quan Như Huyên gọi điều tra vụ bách tính Thọ Lân vong mạng oan khuất. Thẩm Khê Sơn vốn dĩ vị thế tương đương Thiên cấp Liệp sư với Trình Linh Chu, xét về vai vế nàng chẳng tư cách sai bảo . dửng dưng bận lòng. Lúc nhập thành hai chia quản lý hai đội. Đội của rải rác thám thính khắp nơi, mật báo dấu vết khả nghi đều chuyển đến tai , bí mật của Thọ Lân nắm trong lòng bàn tay. Sở dĩ chịu cùng Quan Như Huyên là vì ngửi thấy mùi của Chung Tầm Nguyên và Ngô Trí Minh ám nàng . Nàng lảng vảng mặt , tóm ai, thấu tóm tường tận, trong khi nàng vẫn .
Thẩm Khê Sơn nàng giấu giếm mưu đồ, nhưng chứng cứ rõ ràng nên đành tạm thời nén . Chịu đựng mãi cũng đến ngày tìm manh mối, ắt hẳn theo dấu vết.
Lúc xuống lầu, Quan Như Huyên hỏi: "Đêm qua Thẩm Liệp sư ngoài ?"
Hắn khẽ khẩy: "Chắc là lúc mở cửa gây tiếng động quá lớn kinh động các ."
Quan Như Huyên cũng đang châm chọc, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như . Bọn họ giờ như hai kẻ đối lập lộ diện, nhiều điều chẳng cần che đậy. nàng tiếp lời: "Thẩm Liệp sư xông pha nơi hiểm trở một e là mạo hiểm, nhớ bảo một tiếng."
"Mạng lớn, phiền bận tâm." Hắn uể oải đáp: "Cơ mà mê trận trong núi lắt léo lắm, chỉ trót lọt, đổi là kẻ khác khéo mục xương trong đó."
Quan Như Huyên giật thót , nhíu mày: "Ngươi rắp tâm dụ dỗ sư phụ bẫy?"
Hắn giả bộ ngây ngô phản bác: "Tự họ chui đầu chứ liên quan gì đến ?"
Quan Như Huyên á khẩu. Thẩm Khê Sơn đúng là thâm trầm xảo quyệt. Hắn thừa Trình Linh Chu phái mật thám bám đuôi, bèn cố tình lách núi lượn lờ nhởn nhơ bước , tạo ảo tưởng núi non an , dụ dỗ Trình Linh Chu dấn . Hắn chối tội, Quan Như Huyên cũng chẳng dám vạch trần sư phụ, đành nuốt cục tức bụng.
Hai kẻ rời hai canh giờ, Tống Tiểu Hà mới uể oải thức giấc. Tối qua thức khuya thì sáng nay dậy muộn là đương nhiên. Việc đầu tiên là áp tai tường thám thính, tiếng động, vọt coi thì cửa mở toang, Thẩm Khê Sơn .
Nàng khẽ bặm môi lầm lầm: "Ngươi dạo bận rộn quá nhỉ." Trái , nàng nhàn rỗi đến phát hoảng, lang thang ngoài đường như kẻ nhà. Dân Thọ Lân càng ngày càng bài xích đám ngoại lai, nàng đường soi mói, dò la tin tức cũng xua đuổi.
Dạo quanh khắp thành mà chẳng gì tiến triển, bụng đói nhưng túi cạn kiệt, đành tìm Tô Mộ Lâm. Y và Mạnh Quan Hành đang điều tra vụ án nam nhân c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngoài ngoại ô. Tới nơi thì khung cảnh hỗn loạn, tiếng oán thán vang lên. Vừa lấp ló cửa, Tô Mộ Lâm nhận nhào tới, hớn hở y chang như ngày thường: "Tiểu Hà đại nhân tới tìm ?"
Nàng gật đầu, tiện tay mượn ít bạc lẻ, hỏi luôn: "Điều tra gì ?"
"Lúc nãy xem qua t.ử thi, lồng n.g.ự.c khoét một mảng lớn, mất trái tim, là vết móng vuốt thú dữ cào xé." Tô Mộ Lâm xáp gần nhỏ.
Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Phải chăng là sâu rừng?"
Tô Mộ Lâm lắc đầu: "Thú rừng dù tu luyện thành tinh cũng hiếm khi đoạt mạng phàm nhân, huống hồ gì m.ó.c t.i.m tàn bạo thế, chỉ yêu ma lộng hành mới dám tay như thôi."
Tống Tiểu Hà tiến sân nhỏ, đập mắt là cỗ quan tài lạnh lẽo đặt giữa sân. Đại nương tuổi ngũ tuần đang gục đầu bên mép quan tài sụt sùi lau nước mắt, trong khi những kẻ khác vẫn mải mê cãi vã. Nàng lắng tai dăm ba câu, hóa bọn họ đang tranh cãi xem nên vứt cái xác nam thiếu niên vùng rừng núi ma quỷ .
Mạnh Quan Hành điềm đạm cạnh linh cữu, chăm chú quan sát t.ử thi. Chợt thấy nhịp bước chân quen thuộc của Tống Tiểu Hà, y ngẩng mặt lên hiền hòa: "Tiểu Hà sư cũng đến đây ?"
Tống Tiểu Hà khẽ gật đầu, cất tiếng gọi "Mạnh sư ", tiện thể lướt ánh mắt nhanh qua hai bàn tay y. Nhớ đêm nọ bóng tối, nàng cứ ngỡ sắc da hai bàn tay y điểm khác lạ, ngờ nay ánh mặt trời rực rỡ, chẳng nhận chút kỳ lạ nào. Nàng rảo bước gần linh cữu, chột khi thấy bên trong chất đầy những khối băng vuông vức đỏ au, toát hàn khí buốt xương. Khuôn mặt, mũi và đôi tai của nam thiếu niên đều trét đầy bùn đất, lồng n.g.ự.c thì mảnh vải che lấp cái lỗ hổng đáng sợ.
"Sao dùng bùn trét kín mặt mũi y thế ?" Tống Tiểu Hà hoang mang hỏi.
"Đó là tập tục an táng lâu đời của dân thành Thọ Lân. Bọn họ quan niệm, dùng đất phù sa bọc rễ cây liễu lấp kín bảy khiếu mới hạ huyệt, c.h.ế.t sẽ gạt bỏ hỉ nộ ái ố trần gian, thanh thản bước qua cầu Nại Hà đầu thai." Mạnh Quan Hành cặn kẽ giải thích: " cây liễu vốn mang tính âm cực thịnh, dùng đất rễ liễu lấp khiếu sẽ giam cầm hồn phách mãi mãi trong thể xác, mãi đến khi thịt nát xương tan, hồn phách mới mong siêu thoát."
Tống Tiểu Hà như khai sáng: "Thì là ! Thảo nào Song Ngư Thần Ngọc khả năng khiến dân thành Thọ Lân cải t.ử sinh."
Theo lý mà , bọn họ khiêng xác c.h.ế.t rừng, Song Ngư Thần Ngọc cũng chỉ chép một cái xác hồn. Nếu hồn phách lìa khỏi xác, thể phục sinh?
Hóa , chính thứ đất rễ liễu níu kéo hồn phách ở , tạo cơ hội cho Song Ngư Thần Ngọc khiến thây ma sống .
Tống Tiểu Hà ở góc sân một đỗi, chứng kiến cảnh lão nương gào t.h.ả.m thiết, lòng chùng xuống xót xa. Nàng gót rời , tạt qua phố mua dăm ba món lót , kết thúc một ngày tẻ nhạt, lủi thủi về quán trọ.
Nàng lẩm nhẩm tính toán, chỉ còn vỏn vẹn hai ngày một đêm nữa là đến kỳ trăng rằm.
Đêm xuống, Tống Tiểu Hà trằn trọc thao thức. Không gian quán trọ yên ắng đến rợn , nhưng văng vẳng đây như muôn vàn tạp âm luồn lách thính giác, quấy nhiễu giấc ngủ. Nàng cố tình vận pháp thuật cách âm, cứ dỏng tai ngóng.
Mài đến đêm khuya, quán trọ mới vang lên tiếng bước chân quen thuộc của Thẩm Khê Sơn. Nghe thấy tiếng cửa phòng kế bên đóng mở, Tống Tiểu Hà mới yên tâm chìm giấc nồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-98-bay-buc-thu-2.html.]
Hôm , Tống Tiểu Hà thức dậy từ sớm. Những tiếng động bên ngoài đ.á.n.h thức nàng. Lúc nàng trở dậy, tiếng bước chân của Thẩm Khê Sơn bước xuống lầu. Nàng luống cuống mở cửa sổ, gió sớm trong lành ùa phả mát rượi khuôn mặt, tiếng ồn ào của bá tánh phố cũng vọng rộn rã.
Tống Tiểu Hà lén lút ló đầu ngoài cửa sổ, bắt gặp cảnh Thẩm Khê Sơn và Quan Như Huyên bước khỏi quán trọ, hai sát cánh lững thững bước . Khoảng cách giữa họ quá mật, dư sức để một nữa chen . bóng lưng hai song hành, Tống Tiểu Hà bất giác thấy dâng lên một nỗi niềm khó tả. Nàng ngước trời, ánh bình minh rạng. Hôm qua Thẩm Khê Sơn cũng ngoài từ tờ mờ sáng, chắc hẳn cũng Quan Như Huyên gọi dậy cùng. Tính , đồng hành với Quan Như Huyên ba ngày trời.
Nỗi khó chịu vô cớ bùng lên trong lồng n.g.ự.c Tống Tiểu Hà, nhói buốt khó tả.
Đang thực thi nhiệm vụ quan trọng, hai họ ắt hẳn đang tất bật điều tra những uẩn khúc chốn thành Thọ Lân chứ rảnh rỗi mà thưởng ngoạn phong cảnh. chính điều đó càng chọc giận Tống Tiểu Hà hơn.
Trước khi đặt chân tới thành Thọ Lân, nàng cứ đinh ninh và Thẩm Khê Sơn sẽ là một cặp bài trùng ăn ý, sóng vai kề vai bóc trần những bí ẩn quái đản, truy tìm tàn phách thất lạc của sư bá. Nào ngờ hiện tại, bận rộn với một mớ bòng bọc bí mật nào đó, ngày ngày sớm tối mịt mới về, và kẻ song hành bên cạnh là nàng.
Tống Tiểu Hà toan che giấu những cảm xúc lộn xộn đang bủa vây. ngẫm , quán trọ giờ chỉ còn trơ trọi một nàng, diễn cho ai xem? Nàng thẫn thờ gục đầu xuống mép giường, hai tay bưng kín mặt, nỗi hụt hẫng tràn trề khóe mắt, khóe môi trĩu nặng buồn thiu.
Tống Tiểu Hà triệt tiêu cả hứng thú dạo chơi, cứ rũ rượi trong phòng suốt cả một ngày dài đằng đẵng. Trăng mới ló rạng, nàng lên giường trùm chăn kín mít, quyết tâm ngủ sớm. Ai dè, cái gai trong lòng cắm rễ quá sâu, càng về khuya càng nhức nhối, dai dẳng chịu buông tha. Đến khi văng vẳng tiếng bước chân Thẩm Khê Sơn lọt phòng, nàng mới ấm ức trở , chìm giấc ngủ muộn màng.
…
Ngày mười bốn tháng Tư.
Hôm nay Tống Tiểu Hà ngủ muộn, tỉnh dậy thì Thẩm Khê Sơn mất. Nàng đăm đăm cánh cửa mở toang của phòng . Thẩm Khê Sơn quả thực cố tình để cửa mở để báo cho Tống Tiểu Hà việc, chừng nào về mới cài then đóng cửa.
Tống Tiểu Hà cửa phòng hồi lâu, cuối cùng dứt khoát rút bảo kiếm giắt eo, lầm lũi rời khỏi quán trọ.
Trước thềm Đêm Trăng Rằm, thành Thọ Lân nhộn nhịp huyên náo hơn hẳn ngày thường. Bầu khí tưng bừng lan tỏa khắp hang cùng ngõ hẻm, hớn hở mặt, giọng điệu chào hỏi cũng phấn chấn lạ thường.
Dương Sương trong một tiệm mì ven đường, chờ đợi bát mì bốc khói nghi ngút. Đội ngũ Liệp sư trướng Trình Linh Chu theo bà nàng xuất thành từ dạo , đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Dương Sương là Liệp sư hạng Giáp, giao trọng trách cắm chốt canh thành, đề phòng bất trắc.
Hai ngày rảnh rỗi, nàng tính tìm Quan Như Huyên trò chuyện, ai dè đối phương cứ lặn biệt tăm tối mịt mới ló mặt về.
Cứ tưởng nàng tìm Thẩm Khê Sơn, thỉnh thoảng cũng bắt gặp hai chung, nhưng hôm qua tuần tra ngoại ô, nàng bắt gặp Thẩm Khê Sơn cành cây, vặt lá ném chơi. Cái cành cây trọc lóc, lá rụng lả tả gốc, chứng tỏ gã lãng phí cả đống thời gian ở đây để tĩnh tâm. Quan Như Huyên chung với , cũng chẳng hiểu nàng lượn lờ chốn nào.
Dương Sương vốn quen mặt Thẩm Khê Sơn, nhưng vị thiếu niên thiên tài tính cách khó gần, ít khi chuyện với ai. Ở Tiên Minh, lúc nào cũng thường trực nụ mỉm xã giao, giữ cách lịch sự với . Chứ bước khỏi Tiên Minh, tự động nâng cao vách ngăn, đóng vai cao ngạo bất phàm, khuôn mặt chẳng còn lấy một nụ , lạnh lùng xa cách đến đáng sợ.
Dương Sương mang tính cách xởi lởi, tự nhiên hỏi thẳng Thẩm Khê Sơn về tung tích của Quan Như Huyên. Hắn chỉ liếc qua một cái sắc lạnh lờ tịt , coi như thấy. Thấy đang trong cơn khó chịu, nàng trừ vài tiếng lủi nhanh cho việc.
Bát mì bốc khói nghi ngút bê lên, điểm xuyết vài cọng hành xanh mướt nền mì trắng ngần, lớp mỡ béo ngậy nổi mặt nước dùng, hương thơm ngào ngạt. Dương Sương nhào vô lấy đũa gắp liên tục, ăn uống chút giữ kẽ, mặc kệ mấy ánh dị nghị chĩa .
Nàng mặc xác thiên hạ, đang miệt mài thưởng thức thì bàn đối diện, chỉ tay thẳng bát mì của nàng , giọng dõng dạc: "Cho một bát y chang thế ."
Dương Sương ngẩng đầu lên, trố mắt cô nương trẻ tuổi, đôi mắt ướt át long lanh chằm chằm . Tống Tiểu Hà bĩu môi hỏi: "Có ngon ?"
"Rất ngon." Dương Sương : "Tống Liệp sư cư ngụ phía Đông thành , lặn lội qua tận phía Tây ăn mì ?"
Tống Tiểu Hà chống cằm, rầu rĩ đáp: "Ta cất công tới tìm tỷ đó."
Dương Sương gắp thêm một vốc mì, tò mò: "Có chuyện gì thế?"
Tống Tiểu Hà lấp lửng: "Tỷ với Quan Như Huyên thiết lắm hả? Hai là bằng hữu chí cốt ?"
Dương Sương bật ha hả, tiếng vang cả góc phố thu hút sự chú ý của bao qua . Tống Tiểu Hà chu môi, ấm ức vì nghĩ mỉa mai.
Cười chán chê, Dương Sương mới gạt : "Bạn bè bằng hữu cái gì, chỉ bọn ranh con như mấy nhóc mới bận tâm dăm ba cái trò phù phiếm đó. Rảnh rỗi nên kiếm nàng trò chuyện vài ba câu cho đỡ buồn thôi."
Nhớ cảnh hai đó chung hôm nọ, Tống Tiểu Hà cứ đinh ninh họ là bạn , giờ mới ngớ . Nàng chán nản: "Thế mà cứ tưởng moi thông tin gì giá trị từ tỷ cơ đấy."
Dương Sương sảng khoái: "Muốn gì cứ hỏi thẳng, thì hết."
Vừa lúc đó, bát mì của Tống Tiểu Hà bưng . Nàng gắp một đũa, thổi phù phù, nhẩm tính trong đầu: "Không thể sỗ sàng quá, mào đầu vòng vo xíu." Suy tính , nàng ướm hỏi: "Quan Như Huyên ở Tiên Minh ai thiết ?"
Dương Sương guốc trong bụng nàng: "Có nhóc định hỏi dò mối quan hệ giữa nàng và Thẩm Liệp sư ?"
Bị đoán trúng tim đen, Tống Tiểu Hà bẽn lẽn thừa nhận: " ." Nàng phân trần: "Thực cũng mới nhận chức ở tổng bộ Tiên Minh. Hồi phấn đấu lên hạng Giáp, cứ bôn ba nhiệm vụ suốt, thời gian ở Tiên Minh cũng chả bao lâu."
Tống Tiểu Hà quên khuấy mất Dương Sương cũng là mới điều chuyển lên Tiên Minh, thấu tỏ chuyện quá khứ của Thẩm Khê Sơn và Quan Như Huyên.
Nghe Dương Sương kể: "Cơ mà mấy đợt hội hè, đều thấy hai bọn họ cùng , ắt hẳn thiết lắm."
Nỗi khó chịu trong bụng Tống Tiểu Hà trào dâng. Có lẽ do dạo bám đuôi Thẩm Khê Sơn như hình với bóng, nàng vô tình lãng quên một sự thật: Hồi xưa, nàng chỉ dám lẫn trong biển ngưỡng vọng . Trong đám đông lúc nào cũng bao quanh như những vì tinh tú hầu hạ trăng sáng, luôn hình bóng của Quan Như Huyên. Người trong Tiên Minh đều khen họ là tài t.ử giai nhân xứng lứa đôi.
"Theo tỷ, bọn họ ngày xưa là bằng hữu tri kỷ ?" Tống Tiểu Hà hỏi.
Dương Sương ngán ngẩm cái tật suy nghĩ nữ nhi của nhóc tì , nhai nuốt trôi cọng mì phán: "Ta chỉ nàng thích Thẩm Liệp sư thôi."
Tống Tiểu Hà đang gắp mì khựng tay , ngước mắt trân trối: "Thật ? Nàng tự thừa nhận với tỷ ?"
Dương Sương gật đầu: "Đùa gì? Nhìn cái cách nàng ngắm Thẩm Liệp sư là thừa . Ta thấu tâm can nàng lâu , nhưng cứ vờ như . Bữa nọ tình cờ bắt gặp nàng bày tỏ tình cảm với Thẩm Khê Sơn, từ dạo đó nàng mới thôi giấu giếm ."
Tim Tống Tiểu Hà thót , như ai bóp nghẹt, ngột ngạt khó tả.
"Sao nàng ngỏ lời? nàng Thẩm Khê Sơn tu Vô Tình đạo, tuyệt đối ..." Giọng Tống Tiểu Hà nhỏ dần, nuốt nghẹn nửa câu trong: "...tuyệt đối sa ngã lưới tình ?"
"Đời ngắn ngủi, vui vẻ lúc nào lúc đó. Thẩm Liệp sư tu Vô Tình đạo chứ nàng tu , cấm nàng bộc bạch tình cảm? Biết ngày trời nào đó Thẩm Liệp sư đổi tính đổi nết, từ bỏ Vô Tình đạo, rước nàng về hiền thê, sống cuộc đời phàm nhân thì ?" Dương Sương vỗ đùi: "Sống ở đời, chả khi nào vô thường đến, sức mà lo toan cho thiên hạ. Kẻ mưu cầu hạnh phúc cho bản thì chỉ là một kẻ khờ dại!"
Tống Tiểu Hà rũ rượi, môi trĩu xuống, chọc ngoáy bát mì một cách chán nản.
"Trẻ con quý trọng lương thực! Có ăn mà quậy phá bát mì thế hả? Bao nhiêu công sức mồ hôi mới hạt gạo, ?" Thấy Tống Tiểu Hà phá phách bát mì, Dương Sương cáu gắt mắng.
Bị ăn mắng, Tống Tiểu Hà đành lủi thủi cúi gằm mặt ăn mì.
"Cứ ăn tự nhiên !" Dương Sương mẫu: "Nhai như , mới thấy ngon!"
Tống Tiểu Hà bắt chước ăn mì, ăn hết bát mì ngợm cũng nóng bừng, mồ hôi rịn , đầu mũi đo đỏ. Dương Sương khì, rút khăn tay lau mặt cho nàng: "Bữa nào chúng giao lưu vài chiêu , cho mở mang tầm mắt cái hàn băng chi lực của nhóc xem lợi hại như lời đồn ?"
Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn gật đầu: "Được thôi."
Chia tay Dương Sương, Tống Tiểu Hà ôm một bụng tâm sự nặng nề bộ về quán trọ. Đêm mười bốn mà dài dằng dặc, hàng mớ suy nghĩ m.ô.n.g lung cứ thi đan chéo trong đầu, rối bời. Dẫu nghĩ ngợi gì thì trong n.g.ự.c cũng cứ ứ đọng một cục tức, khó chịu đến nghẹt thở. Lại là một đêm trằn trọc thao thức, nàng giường vểnh tai tiếng Thẩm Khê Sơn trở về.
Ba đêm liền Tống Tiểu Hà chui sang giường ngủ, Thẩm Khê Sơn cũng thấy lạ. Đêm nay cầu thang nữa mà dùng phép thuật tiến thẳng phòng nàng, định xem nàng tự trói tay đầu giường .
Phòng nàng le lói ánh đèn leo lét, cái thói quen cố hữu của nàng. Nàng mặt tường, tư thế y hệt đang ngủ say, chẳng thấy sợi dây nào cổ tay.
Thẩm Khê Sơn nhẹ như gió lướt phòng, lặng lẽ trong gian thanh vắng ngắm bóng lưng nhỏ nhắn của nàng.
Mấy ngày nay giải quyết dăm ba chuyện vặt vãnh: cùng Quan Như Huyên, hỏi Ngô Trí Minh dăm ba câu, thám thính ngoại thành. Hôm nay thấy tiệm bánh kẹo, ghé mua một ít. Nhớ vị ngọt ngào từ đôi lips Tống Tiểu Hà, thấy ăn đồ ngọt cũng , bèn mua một mẻ mang về cho nàng.
Đứng lặng một lúc lâu, định đặt gói kẹo rời thì giường chợt vươn tay tháo chiếc nhẫn ở ngón trỏ đeo ngón giữa, lẩm bẩm: "Vẫn là ngón trỏ vặn hơn."
Hóa nàng vẫn còn thức!
"Tống Tiểu Hà." Hắn khẽ khàng lên tiếng.
Nghe tiếng gọi bất thình lình, Tống Tiểu Hà giật nảy , phắt . Ánh mắt chạm ngay Thẩm Khê Sơn đang giữa phòng, cách mép giường vài bước chân. Nàng còn đang lầm bầm hôm nay về trễ thế, giờ vẫn thấy mặt mũi . Nàng giật b.ắ.n bật dậy: "Ngươi đây từ lúc nào ?"
Thẩm Khê Sơn ném ánh dửng dưng: "Sao giờ còn ngủ?"
Chẳng hiểu , câu hỏi của , sống mũi Tống Tiểu Hà bỗng cay cay, hai hàng lông mày rủ xuống sầu não: "Ta khó ngủ."
Hắn rảo bước gần giường, khẽ khom . Bị ám ảnh bởi mấy màn tiếp xúc mật mấy hôm , Tống Tiểu Hà co rúm theo phản xạ. Nào ngờ chỉ nhẹ nhàng xuống mép giường, giọng điệu dịu : "Mấy ngày qua đều mất ngủ ?"
Tống Tiểu Hà gật gật đầu: "Ngày nào cũng thức trắng đêm."
Hắn im lặng một chốc, trầm ngâm suy tính, hỏi: "Mất ngủ vì cớ gì?"
Tống Tiểu Hà mím chặt môi, dứt khoát chịu hé răng. Nàng im lặng, cũng câm bặt. Cả hai cứ thế đối diện một lúc lâu. Hắn toan dậy rời , thì tay nàng nhanh hơn não, với túm vội lấy ống tay áo .
Cái giật nhẹ sững , ngoảnh mặt nàng. Chìm trong bóng tối, đôi mắt sâu thăm thẳm đen lay láy, dẫu lóe sáng nhưng đến mê hồn. Tống Tiểu Hà mê mẩn đôi mắt .
Mấy ngày ròng rã sớm về khuya, hai gặp mặt, chẳng kịp buông lời chào hỏi. Thấy bóng dáng cùng Quan Như Huyên kề vai sát cánh, lòng nàng cuộn trào hàng loạt cảm xúc hỗn độn, ngổn ngang khó gọi tên. Một chút sầu thảm, vài phần hụt hẫng, đôi lúc vương vấn đau thương, nếm trải kỹ càng thì là dư vị chát đắng.
Đầu óc mịt mờ rối ren chẳng , ngay lúc nàng chỉ ao ước hàn huyên thêm dăm ba câu với .
"Mai là Rằm." Nàng ấp úng mở lời: "Ngươi núi ?"
Hắn điềm nhiên: "Dĩ nhiên."
"Vậy... ngươi đồng hành cùng ai đó?"
Khoảng cách quá gần, ánh nến leo lét phản chiếu trong đôi mắt nàng vẻ trong vắt, thanh tao, xen lẫn tia hy vọng lấp lánh. Thẩm Khê Sơn đôi mắt ru ngủ, lắm lúc ngỡ tưởng tình cảm nàng dành cho là chân thật. Chợt tỉnh mộng, chua xót nhận vỡ mộng, thứ tình cảm nàng ban phát thứ ái tình khát khao.
Hắn vươn tay khẽ vuốt ve gò má mềm mại trắng ngần của nàng, trầm giọng hỏi: "Việc đồng hành cùng ai, thực sự quan trọng với nàng đến thế ?"
"Hỏi bâng quơ thôi." Nàng rụt đầu tránh né, nào ngờ áp sát lòng bàn tay , cái cọ quậy nhẹ nhàng như chú mèo con đang nũng. Hơi nóng từ lòng bàn tay phả gò má nàng, đốt lên hai vệt ửng hồng e thẹn.
Hắn rút tay về, buông lơi: "Ta sẽ cùng hội Liệp sư."
"À." Nàng ậm ừ một tiếng khô khốc.
Thôi thì chung cũng , dù đông đúc. Nàng đành bằng lòng với suy nghĩ .
Có lẽ, lòng tham của nàng vô tình lớn dần lên. nàng cũng chẳng rõ ngọn ngành nguồn gốc của lòng tham từ mà sinh .