Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 99: Bảy Bức Thư 3

Cập nhật lúc: 2026-07-13 13:23:45
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày rằm tháng Tư, Thọ Lân thành lúc mới vương chút sinh khí.

Phố xá náo nhiệt hơn hẳn ngày thường. Bá tánh ngược xuôi đường ai nấy đều hân hoan rạng rỡ. Hàng quán bày bán la liệt khắp các ngả. Thậm chí kẻ còn rước theo xâu pháo nổ lách tách ven đường, khéo tưởng đang trẩy hội mừng xuân.

Tống Tiểu Hà lười biếng chống cằm tựa bên khung cửa sổ đưa mắt xuống, ngón tay hững hờ nhón viên kẹo bỏ miệng. Đây là kẹo Thẩm Khê Sơn để lúc ghé thăm mạn đêm qua. Buông câu sẽ cùng chư vị liệp sư tiến trong núi, liền xoay dời gót. Tống Tiểu Hà buông thõng tay áo , cũng chẳng cất lời níu giữ. Sáng nay tỉnh giấc mới bàn lặng lẽ đó một gói kẹo ngọt.

Đêm nay trăng tròn, bá tánh trong thành ắt hẳn sẽ đổ xô núi. Nhằm cản ngăn nguy hiểm khôn lường đe dọa đến tính mạng bá tánh, chư vị liệp sư Tiên Minh ngay từ ban mai rảo bước bôn ba khắp nẻo. Họ loan báo sơn trung tà toái tác oai tác quái, khuyên nhủ an phận nấp kỹ trong thành, tuyệt đối đừng bén mảng nương náu chốn thâm sơn.

Đương lúc , tuần tra khuyên can đến tận con phố nơi Tống Tiểu Hà nương náu. Chỉ là bá tánh đương nhiên chẳng buồn bận tâm, càng dông dài cùng liệp sư. Hễ thấy bóng dáng họ mon men tới gần, kẻ thì lánh xa tít tắp, kẻ lớn tiếng quát mắng xua đuổi.

Tống Tiểu Hà ngẫm thấy việc thực chất chẳng cần nhọc công đến thế. Đợi trời sập tối, chỉ việc giăng kết giới bao trùm, tạm thời giam lỏng bá tánh bên trong thành là vẹn . Như bảo mạng sống, tránh sinh cơ sự. Thế nhưng chẳng hiểu cớ ai đoái hoài đến kế sách .

Nàng trông thấy Dương Xu đang một gã hán t.ử xua đuổi ven đường, liền tung nhảy vọt từ lầu hai xuống, nhẹ bẫng đáp mặt đối phương, đem tâm tư tỏ tường cùng nàng .

Dương Xu xong bật chế giễu: "Muội đường đường là Ất cấp liệp sư vẫn ngu ngơ đến thế? Chốn tuy sánh chốn phồn hoa đô hội, nhưng ít nhiều cũng quy tụ mấy vạn nhân khẩu. Muốn vây khốn bấy nhiêu sinh linh há là chuyện giản đơn? Hơn nữa Tiên Minh chúng vốn mang tiếng . Nếu hành sự ngang ngược thế , há chẳng rước thêm nhục nhã, để kẻ khác nắm thóp ."

Tống Tiểu Hà đáp: "Thế nhưng khuyên cạn lời, bọn họ cũng chịu lọt tai."

"Tục ngữ câu, lời ý nào cản nổi kẻ chui đầu rọ. Chúng đem nguy hiểm báo , nếu bọn họ vẫn cố chấp cõi c.h.ế.t, thì đó là mệnh định." Dương Xu hừ lạnh hai tiếng, dặn dò nàng: "Muội đừng rỗi bận lòng nhiều bề chi."

Tống Tiểu Hà cũng thấy lý, song chẳng đành lòng giương mắt khoanh tay . Cuối cùng, nàng quyết định gia nhập đội ngũ của Dương Xu, dốc sức khuyên nhủ bá tánh tối nay ngoan ngoãn chôn chân ở nhà.

Lẽ dĩ nhiên, khuyên bao giờ là việc dễ dàng. Tống Tiểu Hà bôn ba rạc cẳng suốt cả buổi chiều, mỏi miệng khô họng đến khản đặc cả giọng mà chẳng thu mấy hồi công cốc. Nàng thấy bản còn mệt mỏi rã rời hơn cả con trâu già cày bừa ngoài ruộng, đành phịch xuống ven đường, xin một chén cạn để nhuận họng.

Trà trôi qua vòm họng, Tô Mộ Lâm lật đật chạy tới. Y sát bên cạnh nàng, bày vẻ mặt chính khí lẫm liệt: "Tiểu Hà đại nhân, tối nay nguy hiểm khôn cùng, nhất định sát cánh bảo vệ tỷ."

Tống Tiểu Hà sực nhớ đôi bàn tay run rẩy bần bật như cầy sấy của y lúc giáp mặt hung hiểm, liền nghiêm túc vặn hỏi: "Ngươi còn nhớ mấy hôm chạm trán Khôi nhân, đôi chân của ngươi run đến độ nào ? Hận chẳng thể tan thành vũng nước mà rạp giả c.h.ế.t chân kìa."

Tô Mộ Lâm liền sa sầm mặt mày, cặp mày chau thật chặt, ưỡn n.g.ự.c vỗ bộp bộp vang rền: "Sao thể chứ! Lúc nguy cấp, bản năng của vạn linh là bảo tính mạng. Dẫu đôi lúc thật sự nhát gan, nhưng trong việc hộ giá Tiểu Hà đại nhân, từng lui bước!"

Nói đoạn, y bắt đầu bẻ ngón tay tính toán chút chiến tích dũng ít ỏi của : "Lần ở Phong Đô quỷ vực, lúc đại nhân Mộng Ma đả thương, chính dùng lôi phù nổ tung . Về Thẩm Khê Sơn giao chiến cùng kẻ ác, cũng là ở bên cạnh trợ lực. Đệ chịu đòn đọa đày ít nhé!"

Nghe y kể lể, Tống Tiểu Hà bèn nhớ chuyện thuở nọ. Rõ ràng mới chỉ xảy hồi năm ngoái, nay ngẫm bỗng cảm thấy tựa như trôi qua xa xăm. Dạo , nàng và Thẩm Khê Sơn phận ngụy trang Thẩm Sách vẫn như nước với lửa, thỉnh thoảng sinh chuyện cãi vã. Chẳng còn nhớ nổi từ lúc nào, Thẩm Khê Sơn còn buông lời tranh chấp cùng nàng nữa. Hai sóng vai đối mặt với những hiểm nguy xảo quyệt và cả những vướng bận chôn vùi bao năm khó lòng tỏ bày.

Khóe môi Tống Tiểu Hà khẽ điểm nụ , êm ái : "Nói như quả thực sai. Lúc dùng lôi phù cũng giúp ít bề."

Tô Mộ Lâm hùa theo, nhiệt tình tranh công: "Còn cả bận ở Hắc vụ quỷ quốc nữa. Thẩm Khê Sơn bảo dẫn sấm, bèn mệnh dẫn sấm ngay. Lần đó ngài suýt mất mạng, chính là cửu thiên thần lôi do gọi đến cứu mạng ngài đấy."

Tống Tiểu Hà sững . Đây là đầu tiên nàng thấy chuyện : "Chín tầng thần lôi giáng xuống trong thành Trường An của nước Hạ... là do ngươi gọi tới ?"

đó nàng cũng lờ mờ đoán đôi phần, bởi dẫu lúc ở Trường An, Tô Mộ Lâm quả thực vẫy gọi thần lôi giáng thế. Sở dĩ y điều đó là nhờ trong cơ thể vẫn lưu giữ hồn phách của sư bá, từ đó mượn lực thi triển Phong Lôi Chú. E rằng thiên hạ chẳng tìm thứ hai bản lĩnh . Thế nhưng nay chính miệng Tô Mộ Lâm thừa nhận, nàng vẫn nén nổi tò mò: "Cớ bắt ngươi dẫn sấm?"

"Thẩm Khê Sơn từng với đại nhân ?" Tô Mộ Lâm lộ vẻ ngạc nhiên. Y cứ ngỡ Tống Tiểu Hà thấu tỏ từ lâu. Nay thấy vẻ mặt mờ mịt của nàng, bèn cặn kẽ giải thích: "Lúc tỷ giao đấu cùng Tạ Quy thọ thương nặng. Chẳng rõ nguyên cớ gì mà tỷ thể giải phóng Thần Long chi lực. Khí tức của tỷ thoi thóp tựa như sắp tận mạng. Thẩm Khê Sơn liền lệnh gọi thần lôi giáng thẳng xuống chỗ hai ."

Tống Tiểu Hà trợn tròn đôi mắt: "Thế chẳng một mồi sấm sét đ.á.n.h c.h.ế.t ?"

Tô Mộ Lâm lắc đầu: "Mới đầu cũng e sợ như thế. Tuy nhiên, Thẩm Khê Sơn tay đón lấy đạo sấm , đưa sức mạnh của thần lôi chuyển hóa qua cơ thể thành linh lực của bản . Tiếp đó, mượn thần uy của sấm sét phá vỡ phong ấn Thần Long trong cơ thể đại nhân. Nhờ mới giải phóng Thần Long chi lực, giúp tỷ hồi phục thương tích."

Gương mặt Tống Tiểu Hà ngập tràn vẻ kinh hãi, dám tin tai : "Hắn tay đỡ lấy Cửu Thiên Thần Lôi ?"

Thiên hạ tồn tại kẻ bản lĩnh đỡ Cửu Thiên Thần Lôi ư? Tô Mộ Lâm cũng lấy kỳ quái, trầm ngâm suy đoán: "Lúc thi triển chú pháp gọi lôi, cũng cảm nhận những tia lôi điện mỏng manh xẹt qua cơ thể. Liệu khi nào cũng dùng phương thức tương tự?"

Câu hỏi Tống Tiểu Hà nắm rõ. Thuở ấu thơ, Lương Đàn luôn mong ngóng nàng thành tài trong việc vẽ phù lục, từng bắt nàng nghiền ngẫm vô vàn sách vở. Dù kiến thức đa phần học quên , nhưng nguyên lý cơ bản nhất nàng vẫn nhớ rõ.

"Phù lục vốn là môi giới kết khế. Dùng Thủy phù tức là kết khế với Thủy linh, dùng Hỏa phù là kết khế với Hỏa linh. Phong Lôi Chú cũng ngoại lệ. Đệ thể dẫn động thần lôi, là nhờ Phong Lôi Chú và Cửu Thiên Thần Lôi thiết lập một khế ước ngắn ngủi, từ đó linh lực tràn cơ thể , mới phóng thích ngoài."

Chính vì lẽ đó, thiên phú tuyệt luân của Lương Tụng Vi trong lĩnh vực phù lục mới chân chính phơi bày. Phong Lôi Chú do sáng tạo đủ sức khiến cả lục giới chấn động.

Tống Tiểu Hà băn khoăn: "Nếu Thẩm Khê Sơn dùng Phong Lôi Chú, thì thể thâu nạp thần lôi thành sức mạnh của ? Lẽ nào chẳng cần môi giới, chỉ bằng đôi bàn tay trần trụi mà kết khế cùng thiên địa thần lôi ?"

Tô Mộ Lâm sững sờ ngây ngốc: "Hả? Điều e là thể nào ?"

Thẩm Khê Sơn quả thực là kỳ tài ngàn năm hiếm gặp, nhưng chẳng lẽ chạm đến cảnh giới ngạo mạn ?

"Có khi nào..." Tống Tiểu Hà chợt bừng tỉnh: "Thiên kiếp của sắp giáng xuống ?"

Tô Mộ Lâm đương nhiên chẳng thể trả lời nghi vấn . Hai kẻ ngốc nghếch thẫn thờ ven đường suốt một hồi lâu, mãi đến khi tà dương dần lặn khuất đằng Tây, sắc trời bắt đầu ngả màu chạng vạng.

Hôm nay trời quang mây tạnh, tối đến ắt hẳn trăng sáng vằng vặc. Tống Tiểu Hà ngửa đầu ngắm vòm trời đang dần bóng tối nhuộm thẫm. Nàng dậy, giắt thanh mộc kiếm ngang hông, phủi nhẹ ống tay áo, vuốt lọn tóc tết vai, hất ngược một cách tiêu sái, tràn trề ý chí chiến đấu: "Đi! Trực chỉ tiến núi! Tìm tàn phách cuối cùng của sư bá!"

Tô Mộ Lâm bám sát theo đuôi nàng. Cả hai rảo bước về phía Đông thành hội họp. Vị trí của ngọn núi sáng nay dịch chuyển một , hiện đang tọa lạc ở phía Đông Thọ Lân thành.

Thẩm Khê Sơn lấy dáng vẻ oai phong, rũ bỏ bộ dạng thiếu niên sinh muộn phiền cáu gắt suốt mấy ngày qua, hóa thành một Thiên tự cấp liệp sư uy dũng tột bậc, là chỗ dựa vững chãi cho thể Tiên Minh. Hắn ở vị trí dẫn đầu, quanh tĩnh lặng một bóng kề cận. Các liệp sư khác cách chừng mười bước chân, tụm ba tụm bảy khe khẽ xì xào bàn tán.

Tầm mắt Tống Tiểu Hà lướt qua đám đông, dừng nơi bóng lưng Thẩm Khê Sơn đang về phía , đó dời ánh sang chỗ Quan Như Huyên và Dương Xu đang sóng vai cạnh . Dương Xu dáng điệu tuỳ ý, gác một tay lên vai Quan Như Huyên, đang gì đó. Quan Như Huyên vẫn giữ vẻ mặt thanh lãnh như thường lệ, tựa hồ bỏ ngoài tai lời Dương Xu, song cũng chẳng hề hất cánh tay đang đặt vai xuống.

Tống Tiểu Hà lặng lẽ bước tới. Nàng chen giữa đám đông, nhưng cũng chẳng quá xa cách. Nàng cùng Tô Mộ Lâm án ngữ ngay vị trí chính giữa trung tâm.

Bầu trời mau chóng buông rèm đen đặc, mây mỏng tang tan biến. Một vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trung, tỏa ánh sáng rực rỡ bọc lấy mặt đất bằng một lớp lụa bạc êm ái. Tống Tiểu Hà kiễng chân phóng tầm mắt về phương Đông. Thấy nơi đó vẫn chỉ là một bình nguyên hoang vắng trống trơn, nàng ngẩng đầu ngước trời. Trăng bạc sáng vằng vặc, Tống Tiểu Hà đăm đăm hồi lâu, thầm nghĩ trăng tròn lên cao, cớ ngọn núi vẫn chịu xuất hiện.

Đợi đến khi nàng dời mắt xuống nữa, những ngọn núi trập trùng thình lình hiện trong tầm mắt, thu lấy chút ánh sáng nhạt nhòa lưa thưa. Hình dáng tựa như bức tranh thủy mặc phác họa bằng cọ mềm, thoạt hư ảo mờ mịt rõ thực hư.

Trong lòng nàng khẽ chấn động, phần phấn khích: "Xuất hiện ."

Tô Mộ Lâm cũng trầm ngâm đáp ứng: "Ta cảm nhận linh lực đang lưu chuyển."

Luồng linh lực khổng lồ cuồn cuộn trào dâng từ lòng núi, nương theo gió nhanh chóng lan tỏa khắp bốn bề. Tất cả liệp sư đều cảm nhận khí tức linh lực nồng đậm bèn đồng loạt phát những tiếng kinh hô đầy ngỡ ngàng. Đương lúc , cuối cùng trong đội ngũ mới đủng đỉnh đến muộn. Mạnh Quan Hành lật đật chạy tới, từ xa cất giọng gọi Thẩm Khê Sơn. Khi tới gần, chậm rãi dừng bước, nở nụ ngượng ngùng hối : "Thật xin , vì chút chuyện vặt vãnh cản bước nên tới trễ."

Thẩm Khê Sơn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt đạm mạc: "Không , vẫn tính là muộn."

"Vậy chúng mau xuất phát thôi!" Mạnh Quan Hành hối thúc.

Thẩm Khê Sơn xoay . Trên gương mặt vương chút ý , chẳng còn vẻ ôn nhu quyến luyến như ngày thường, vô hình trung khoác thêm vài phần trang nghiêm trầm mạc cho hành động sắp tới. Hắn dõng dạc : "Sau khi núi, hãy tản truy tìm đội ngũ do Trình liệp sư dẫn dắt. Trong núi bày sẵn mê trận. Trước khi mê trận hóa giải, các vị thể sẽ chạm mặt vô vàn cạm bẫy. Các vị tự lo liệu tính mạng bản ."

Liệp sư Tiên Minh khi thi hành nhiệm vụ xưa nay đều tự lực cánh sinh dựa bản lĩnh của . Đặc biệt sự dẫn dắt của Thẩm Khê Sơn, từng ưa chuộng lối hành sự kéo bè kết phái. Lời thốt , chẳng một ai dám buông lời dị nghị, thảy đều nhất tề gật đầu tuân mệnh.

Tống Tiểu Hà lén lút liếc hết tới khác. Đến khi hai ánh mắt vô tình va chạm, nàng giả vờ như quan tâm mà ngoảnh mặt , giấu nhẹm tâm tư cùng tổ đội.

Thẩm Khê Sơn chẳng thêm lời nào, ngự kiếm vút thẳng lên trung. Chư vị liệp sư phía cũng tức thì ngự linh đuổi theo. Tống Tiểu Hà cùng Tô Mộ Lâm vẫn theo lệ cũ thong dong tụt phía cuối hàng ngũ. Nàng chẳng hề vội vã. Chờ đến khi đám đông khuất bóng, nàng mới lẩm nhẩm niệm pháp quyết, gọi Trạc Tuyết từ trong nhẫn .

Trạc Tuyết chớp chớp đôi mắt to tròn xanh thẳm, vung vẩy bốn chiếc chân ngắn củn. Bộ lông xoăn tít phất phơ trong gió. Vừa thấy Tô Mộ Lâm, nó nhào tới toan ngoạm lấy chân y. Tô Mộ Lâm làu bàu mắng mỏ lùi vài bước để tránh né. Thấy , Trạc Tuyết liền dừng , te te chạy đến dụi chân Tống Tiểu Hà.

Nàng xổm xuống, vỗ nhẹ lên cái đầu xù của nó, lấy một chiếc khăn tay nhuốm máu, dặn dò: "Bé ngoan, nhớ kỹ mùi , tìm kẻ đó. Tối nay cứ âm thầm bám sát núi, xem định giở trò gì."

Trạc Tuyết chun cái mũi nhỏ xíu khịt khịt hít lấy mùi vị khăn. Lát , nó ngoắt , chạy lon ton đất vài nhịp hóa thành một luồng khói xám tan biến .

"Đại nhân phái con nhóc đó theo dõi ai thế?" Tô Mộ Lâm tò mò truy hỏi.

"Là Ngô Trí Minh. Đây là chiếc khăn dùng để lau vết m.á.u khi đ.á.n.h chảy m.á.u mũi ." Tống Tiểu Hà giải thích: “Nhìn bộ dạng kẻ gian xảo, chẳng âm mưu chôn giấu thứ quái quỷ gì trong núi. Ta đề phòng lưu tâm, để Trạc Tuyết theo sát . Nếu dám ấp ủ âm mưu hại , nhất định sẽ tìm đ.á.n.h cho một trận nữa."

"Tiểu Hà đại nhân thật minh!" Tô Mộ Lâm liên tục khen ngợi.

Sau một chốc nấn ná, hai mới chính thức khởi hành. Đội ngũ kéo dài tản mác, lượt tiến sơn lâm. Lướt một quãng, Tống Tiểu Hà liền đáp xuống chân núi. Gió đêm mơn man lùa qua tán lá xào xạc. Thi thoảng tiếng chim muông lảnh lót vang vọng lưng chừng trời, khiến gian tĩnh mịch bỗng chốc trở nên huyên náo.

Thẩm Khê Sơn và Quan Như Huyên đang ngay bìa rừng, chẳng rõ đang đàm đạo chuyện gì. Nếu là lúc , hễ trông thấy cảnh tượng , Tống Tiểu Hà ắt sẽ cắm đầu cắm cổ đường vòng. hiện tại, nàng tuyệt nhiên né tránh. Bầu giấm chua trong lòng cuồn cuộn trào dâng, sục sôi sùng sục. Nàng sải những bước dài, tiến thẳng đến mặt hai họ.

Tô Mộ Lâm quả là một tên tùy tùng mẫn cán. Tuy chẳng dám ho he lớn tiếng với Thẩm Khê Sơn, song đối với Quan Như Huyên, y tuyệt nhiên chẳng để mắt. Y sấn tới một bước, đưa cánh tay ngáng đường, ép Quan Như Huyên lùi hai bước: "Tránh , đừng cản đường Tiểu Hà đại nhân."

Gương mặt Quan Như Huyên nhuốm vẻ tức giận: "Thiếu gì chỗ trống , cớ gì cứ chen ngang giữa chúng ?"

Tô Mộ Lâm thẳng lưng, cố tình dùng giọng điệu kiêu ngạo để chọc tức nàng : "Đại nhân thì đó, ngươi quản chắc."

"Ngươi..." Quan Như Huyên nghiến răng kèn kẹt. Chắc hẳn nàng e dè khả năng triệu hồi Cửu Thiên Thần Lôi của y, nên mới chẳng dám manh động gây hấn.

Tống Tiểu Hà lấy một viên kẹo quăng tọt miệng, giọng điệu chua loét: "Lại chẳng hai bao nhiêu tâm tình hoài dứt. Mấy ngày liền kề cận vẫn thỏa, đến tận lúc sắp dấn hiểm cảnh vẫn nấn ná tâm tình ở chốn ."

Thẩm Khê Sơn khẽ thu ánh , tầm mắt buông lơi hai má phồng phồng của nàng. Làn da trắng ngần ánh trăng hắt lên vẻ kiều diễm đáng yêu vô ngần. Hắn khẽ hỏi: "Vị kẹo thế nào?"

Tống Tiểu Hà hừ nhạt một tiếng: "Cớ gì cho ngươi ?"

"Là mua."

"Kẹo ngươi mua ?" Tống Tiểu Hà vô thức nâng cao tông giọng, bướng bỉnh cãi: "Ta vứt từ thuở nào , đây là kẹo tự mua lấy."

Nghe , Thẩm Khê Sơn bật khẽ, buông lời vạch trần nàng.

Tống Tiểu Hà thấy , trong thoắt cái rung động thoắt cái phiền muộn. Nàng hậm hực bước lên hai bước, ngoái đầu, giọng điệu chẳng chút thiện cảm: "Rốt cuộc hai đang bàn bạc cơ sự gì ở đây?"

Quan Như Huyên ánh trăng, ngước Tống Tiểu Hà, tiếp lời: "Chẳng gì to tát, chỉ là đang hướng Thẩm liệp sư bày tỏ tâm ý mà thôi."

"Bày tỏ tâm ý? Ngay tại chốn ?" Tống Tiểu Hà vô cùng kinh ngạc. Tuy hôm qua Dương Xu tiết lộ việc Quan Như Huyên ôm ấp tư tình với Thẩm Khê Sơn, nhưng nàng vạn vạn chẳng ngờ đến nước , binh đao ngay mắt mà hai họ vẫn còn tâm trí thưởng ngoạn phong nguyệt.

Quan Như Huyên vặn : "Cớ ? Chốn gì đặc biệt ?"

Tống Tiểu Hà nhất thời cứng họng đáp .

"Chẳng qua là trong mắt ngươi thấy mà thôi." Quan Như Huyên lạnh nhạt : "Ta nhát gan như ngươi."

Tống Tiểu Hà nhíu chặt đôi mày, lập tức phản bác: "Ta nhát gan."

Thẩm Khê Sơn rảo bước tiến lên, nắm lấy cổ tay nàng, tựa hồ dắt nàng rời khỏi nơi bủa vây thị phi . Đương lúc , âm thanh của Quan Như Huyên vọng đến:

"Ngươi nhát gan, cớ dám đối diện trực diện với cõi lòng ? Ngươi rõ ràng động tâm, vờ vịt như chẳng can hệ, lừa lừa ."

Giọng điệu của nàng mang theo vài phần cay nghiệt trách cứ, qua vô cùng khó chịu. Thẩm Khê Sơn e rằng liệu lời nàng định thốt nên mới kéo Tống Tiểu Hà rời . Thế nhưng Tống Tiểu Hà liền kiên quyết ghì chân chịu bước. Nàng ngoảnh đầu thẳng Quan Như Huyên. Trong đáy mắt hề phẫn nộ, chỉ đong đầy vẻ truy cầu thấu tỏ tường tận.

"Làm ngươi ?" Nàng hỏi.

Quan Như Huyên nàng, chậm rãi nhả từng chữ: "Ánh mắt thể dối lừa, Tống Tiểu Hà. Đôi mắt ngươi vốn từng dung chứa bóng hình kẻ khác. Thuở thấu tâm can, ngươi dõi theo Thẩm Khê Sơn chẳng ngần ngại. Nay rõ lòng , ngươi năm bảy lượt né tránh ánh . Ngươi quan tâm , nên mới nhút nhát như , e sợ sẽ hủy hoại tiền đồ quang minh xán lạn của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-99-bay-buc-thu-3.html.]

Nàng châm biếm một tiếng: " Vô Tình Đạo của Thẩm Khê Sơn tất sẽ vì ngươi mà vỡ nát. Chẳng qua chỉ là sớm muộn mà thôi, ngươi cớ gì bận lòng cố kỵ?"

"Tại ngươi phá vỡ Vô Tình Đạo đến ?" Tống Tiểu Hà mò từ trong mớ bòng bong tơ vò, sắc sảo chạm đúng huyệt đạo then chốt nhất của vấn đề.

Quan Như Huyên sững một thoáng. Thật lâu , nàng mới trầm giọng: "Ta còn sự lựa chọn nào khác."

Lời dứt, một tiếng còi sắc lẹm x.é to.ạc bầu trời đêm. Đàn chim trong rừng táo tác bay vụt lên, kéo theo chuỗi âm thanh xào xạc huyên náo. Quan Như Huyên phất mạnh tay áo. Trong tích tắc, mười mấy lá phù lục đồng loạt văng . Ánh sáng trắng chói lóa bùng lên mắt Tống Tiểu Hà đau nhói, nàng theo phản xạ đưa tay áo lên che mặt. Đợi đến khi ánh sáng dịu bớt, Tống Tiểu Hà hạ tay xuống thì hoảng hồn nhận còn cạnh bìa rừng nữa, mà trận pháp truyền tống sâu một góc mờ mịt nào đó trong núi.

Tán lá xum xuê che khuất ánh trăng bạc. Vừa hứng chịu luồng sáng chói lòa, giờ đột ngột chìm bóng tối đặc quánh, Tống Tiểu Hà thể thấy vạn vật xung quanh. Bù , khi thị giác phong bế, thính giác của nàng trở nên nhạy bén dị thường. Tiếng động từ bốn phương tám hướng nhanh chóng ùa tai. Nàng thấy văng vẳng xa xăm tiếng đàn chim kinh động bay tán loạn, nhận định đó chính là nơi ban nãy. Ngoài , quanh quẩn bên tai chỉ còn tiếng gió vờn qua tán lá. Tuyệt nhiên tiếng hít thở của thứ hai.

Quan Như Huyên đem bọn họ truyền tống sâu trong núi, đồng thời chia cắt phân tán vị trí. Tống Tiểu Hà lờ mờ hiểu , bất kể việc Quan Như Huyên cố ý ám chỉ Thẩm Sách là Thẩm Khê Sơn khi , việc dùng bùa chú đ.á.n.h rải bọn họ hiện tại, mục tiêu nhắm tới bao giờ là nàng, mà chính là Thẩm Khê Sơn. Việc chia rẽ nàng và Thẩm Khê Sơn đồng nghĩa với việc trong chốn thâm sơn , giăng sẵn một cạm bẫy t.ử thần đợi chờ Thẩm Khê Sơn bước .

Nàng trong màn đêm u tối tĩnh tâm suy xét. Đôi mắt cũng dần quen với cảnh vật lờ mờ. Dựa chút ánh trăng leo lét mỏng manh, nàng dời bước tiến đến một đất cây cối thưa thớt hơn. Trăng rằm chói lọi lấn lướt hết thảy ánh , chỉ sót chòm Bắc Đẩu ngoan cường le lói, hóa thành điểm tô duy nhất cho vầng nguyệt sáng.

Không Cộng Cảm Chú, Tống Tiểu Hà chẳng thể liên lạc với Thẩm Khê Sơn. Giữa núi non quạnh quẽ tịch liêu , nàng tìm tung tích của ? Song nàng nhủ thầm, Thẩm Khê Sơn pháp lực cao cường, dễ gục ngã ba cái bẫy rập tép riu. ... nếu vạn sự đều thể ứng phó, thì năm xưa ở Phong Đô quỷ vực, vướng họa sát bất ngờ? Càng nghĩ, Tống Tiểu Hà càng bất an, linh tính mách bảo Thẩm Khê Sơn e là hung hiểm trùng trùng.

Nàng vội vã băng qua từng rặng cây. Hễ gặp đất trống, nàng ngửa cổ xem trời, ngắm chòm Bắc Đẩu, như thể nương ánh thật sự định hình phương hướng, nhưng thực chất nàng chỉ cắm đầu cắm cổ loạn xạ. Chẳng rõ mò mẫm bao lâu, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm áo, Tống Tiểu Hà mới vỡ lẽ: ngọn núi tuy cao, nhưng nhiều đỉnh núi nhỏ uốn lượn nối liền, địa thế cực kỳ trải rộng. Huống hồ địa hình ngừng xoay chuyển biến ảo, khiến nàng cũng ngỡ như phong cảnh mới lướt qua ban nãy.

Tống Tiểu Hà dừng chân tại chỗ hóng mát. Gió đêm thốc từng cơn mang theo cái lạnh thấu xương của núi rừng xua tan cảm giác bức bối. Nàng lặng một hồi, chợt giơ tay lên, dùng lòng bàn tay cảm nhận luồng gió thổi trong trung. Gió đêm nay rít gào huyên náo, quấn lấy khí lạnh buốt giá của núi sâu phả da thịt mát lạnh.

Tống Tiểu Hà bỗng ngộ một chân lý then chốt! Địa thế trong núi dẫu thiên biến vạn hóa, nhưng hướng gió tuyệt đối đổi! Nàng chỉ cần ngay đầu ngọn gió, ắt thể mượn gió truyền đạt vị trí của đến chỗ Thẩm Khê Sơn!

Ý tưởng quả thực khả thi. Nàng lập tức co chân lao ngược chiều gió. Những đồng xu đồng điếu đính lọn tóc tết va leng keng, phát thanh âm trong trẻo vui tai. Chạy thục mạng tròn một nén hương, Tống Tiểu Hà đứt kiệt sức. Nàng bám tay gốc cây thở dốc, mang máng cảm nhận nơi tiếp cận đầu ngọn gió. Nàng bèn chắp tay kết ấn, hối thúc sức mạnh sục sôi trong cơ thể.

"Luyện Ngục Bát Hàn." Tống Tiểu Hà khẽ nhẩm chú pháp.

Nghiệp hỏa hồng liên n.g.ự.c chậm rãi bung nở, tỏa vầng sáng đỏ rực bao trùm lấy đôi bàn tay, nhuộm thắm cả hàng mày thanh tú. Nàng gằn từng chữ: "Thiên Hàn Địa Xách!"

Giây tiếp theo, hàn khí cuồng bạo từ cơ thể Tống Tiểu Hà bùng nổ, tựa như thác đổ ầm ầm từ chín tầng mây, thanh thế kinh thiên động địa. Hàn khí quyện gió, nháy mắt càn quét phân nửa sườn núi. Cây cỏ quanh Tống Tiểu Hà phút chốc sương trắng đông cứng, tiết trời đầu hạ nháy mắt hóa thành mùa đông giá rét.

Gió sẽ mang theo khí lạnh buốt giá cuộn trào xuống tận núi, mãi cho đến khi Thẩm Khê Sơn cảm nhận . Nếu nhận đây là luồng linh lực do nàng cố ý thi triển, ắt hẳn sẽ tìm đến. Dẫu cho cơ sự nào đó níu chân, Thẩm Khê Sơn cũng sẽ tìm cách hồi báo tín hiệu cho nàng. Tống Tiểu Hà đinh ninh là .

Luồng hàn lưu nhanh chóng phong ấn cây cỏ vạn vật. Tiếng lá reo xào xạc yếu dần, nhường chỗ cho tiếng gió rít gào man rợ. Tống Tiểu Hà vững tại chỗ, ngừng phóng thích hàn khí cho đến khi một tràng bước chân vang lên từ trong cõi tối tăm.

Nàng lập tức ngoắt , hướng mắt về phía phát âm thanh, lớn tiếng quát: "Kẻ nào đang ở đó?"

"Ta còn đương thắc mắc tiết trời đầu hạ cớ thấu xương đến , hóa là kiệt tác của Tiểu Hà cô nương." Giọng quen thuộc của một nam nhân cất lên.

Tống Tiểu Hà thấy thanh âm , niềm hi vọng phút chốc hóa thành thất vọng tràn trề. Nàng chẳng buồn che giấu vẻ mặt chán chường, bực dọc mặt: "Sao là ngươi?"

Kẻ nọ xách theo ngọn đèn thong dong bước từ trong bóng tối: "Sao cơ? Làm Tiểu Hà cô nương thất vọng ư?"

Người đến chẳng ai xa lạ, chính là Chung Tầm Nguyên bặt vô âm tín mấy ngày nay. Từ hôm mưa gió tìm đàm đạo vài câu, Tống Tiểu Hà chẳng chạm mặt thêm nào, nào ngờ đầu tiên hội ngộ trong rừng rậm chính là .

Tống Tiểu Hà lạnh nhạt đáp: "Ta đang tìm ."

"Ta , Tiểu Hà cô nương đang tìm Thẩm liệp sư chứ gì?" Chung Tầm Nguyên đến mặt nàng . "Ta ở chốn nào, cô nương bằng thu hồi cực hàn chi lực , kẻo lỡ liên lụy đến vô tội."

Tống Tiểu Hà thu linh lực, hàn khí trong trung tức tốc tiêu tán chỉ trong một thời gian cực ngắn, nhiệt độ khôi phục bình thường.

"Sao ngươi ?"

Chung Tầm Nguyên giơ tay chỉ về phía lưng: "Vừa nãy ngang qua chỗ , loáng thoáng bảo thấy Thẩm liệp sư. Chỉ là thiết nghĩ hàn khí bao trùm trung chắc hẳn do Tiểu Hà cô nương gây , nên trong lòng sốt sắng đến tìm cô nương , kịp tận mắt chứng kiến bóng dáng Thẩm liệp sư."

Tống Tiểu Hà chăm chú thẳng mặt . Gương mặt Chung Tầm Nguyên vẫn mang theo ý ôn nhuận hòa nhã như ngày thường, tỏa một sức hút kỳ lạ dễ dàng khiến tháo bỏ tâm phòng . Thế nhưng lúc , ngọn đèn tay hắt ánh sáng từ lên, phủ lên nét mặt một vẻ dữ tợn, u ám rợn .

Tống Tiểu Hà lẳng lặng vươn tay, nâng ngọn đèn trong tay cao lên một chút, gật gù nhận xét: "Thế trông ngươi mới giống hơn một chút."

Chung Tầm Nguyên: ...

"Đi thôi." Thái độ của Tống Tiểu Hà vô cùng hờ hững tự tại, thấu nửa điểm đề phòng: “Dẫn tìm ."

Chung Tầm Nguyên mỉm nhẹ, gót dẫn đường xuống chân núi. Mới một quãng, Tống Tiểu Hà nhịn buông lời dò hỏi: "Cơ mà... địa thế nơi biến ảo khôn lường, hiện tại ngươi còn nhận đang ở hướng nào ?"

Chung Tầm Nguyên đầu thản nhiên đáp: "Tất nhiên là nhận ."

"Ta cũng đoán ." Tống Tiểu Hà hừ lạnh: "Thế rốt cuộc ngươi định dẫn ?"

"Chỉ là tản bộ loanh quanh thôi. Dẫu cũng xa cách Tiểu Hà cô nương mấy ngày ròng, quả thực cõi lòng nhung nhớ thôi." Chung Tầm Nguyên thở dài não nề: "Lúc vốn định đến tìm cô nương, ngặt nỗi Thẩm liệp sư hành sự ngang ngược bá đạo quá. Ta mon men tới gần, xông đòi đánh. Ta tự chẳng đối thủ của , đành ngậm ngùi từ bỏ ý định."

Tống Tiểu Hà , trong bụng bỗng dâng lên muôn vàn hứng thú, mỉm hỏi vặn: "Chuyện xảy khi nào?"

"Chỉ độ vài ngày nay thôi. Cũng chẳng mọc thêm mắt thần ở mà đoán trúng phóc thời điểm mò đến khách điếm hai ngụ. Chỉ cần bén mảng tới, từ mấy xó xỉnh tăm tối chui ." Chung Tầm Nguyên nhớ , tấm tắc lắc đầu: “Hắn chẳng buồn hé môi nửa lời, tay là nhè đầu mà đánh. Liệu đả kích gì ?"

Nàng mím chặt môi, đôi mắt đong đầy sóng nước long lanh ánh , quyết lên tiếng.

Chung Tầm Nguyên liếc nàng vài cái, bất ngờ thăm dò: "Chuyện hôm bàn với cô nương, cô nương đắn đo thế nào ?"

Tống Tiểu Hà đời nào tâm trí mà đắn đo. Từ ngày bước chân khỏi cửa khách điếm của , thứ nàng ném sạch đầu, nay cũng chẳng ý định phí lời hồi đáp. Vừa định viện cớ lái sang chuyện khác, nàng thình lình bắt gặp một ảnh mờ ảo xuất hiện ở phía . Nàng vội hô hoán: "Có ở đằng !"

Chẳng đợi Chung Tầm Nguyên kịp mở miệng, nàng thoăn thoắt chạy tới. Rút ngắn cách tầm mười mấy bước chân, nàng mới nhận phía là một nữ tử.

Ánh trăng bàng bạc chiếu rọi. Nữ t.ử vận y phục gọn gàng ôm sát , tay lăm lăm một cây xẻng, chân lởm chởm vạt đất xới tung. Nàng đang cắmi cúi đào một vật gì đó từ hố lên. Tống Tiểu Hà nhận nàng , chính là ả nữ t.ử hôm nọ chặn ở trong sân khách điếm của Chung Tầm Nguyên, lớn lối mở miệng thách thức lĩnh giáo uy lực Hàn Băng Chi Lực của nàng. Bên hông ả giắt một thanh đoản đao dài cỡ nửa cánh tay, lưỡi đao sắc lẹm lởm chởm những răng cưa dày đặc. Thanh đao rút trần khỏi vỏ, đẫm m.á.u tươi ròng ròng nhỏ giọt xuống mặt đất.

"Này." Tống Tiểu Hà đột ngột cất tiếng gọi.

Ả nữ t.ử chẳng hề Tống Tiểu Hà tiến đến từ bao giờ, hoảng hồn giật nảy . Nàng lập tức xoay ngoắt , thoắt cái vung thanh đoản đao xoay tít ngực, tóe những tia sáng trắng chói lòa. Nhờ luồng sáng hắt , Tống Tiểu Hà mới thấu tỏ bộ cảnh tượng.

Xiêm y của ả gần như nhuộm đỏ thẫm bởi máu. Thậm chí gò má cũng vương vãi ít vết máu. Chẳng rõ là m.á.u của , là m.á.u của dã thú núi.

"Là ngươi ?" Ả nhận Tống Tiểu Hà, nhướng mày, hé môi nở một nụ tà mị khát máu: " lúc sát giới ghiền, ngươi vác mạng tới cũng đúng lúc lắm. Có điều thanh đao của nay lụt , cắt yết hầu đứt khí quản chắc sẽ tốn chút sức lực, ngươi bận tâm chứ?"

Tống Tiểu Hà sải thêm hai bước lên phía . Lúc nàng mới hoảng hồn nhận những cục đen ngòm lăn lóc chân ả là đất đá đào lên, mà chính là những cái đầu vứt lăn lóc bừa bãi. Phớt qua cũng ước chừng tầm bốn, năm cái đầu. Máu me bê bết be bét khắp mặt mũi, khiến chẳng nhận diện nhân dạng.

Vậy mà Tống Tiểu Hà chẳng hề tỏ khiếp sợ nửa phân. Nàng vươn tay, hờ hững chỉ một khối đen ngòm ả đang cầm tay , nhàn nhạt hỏi: "Có thể giao món đồ đó cho ?"

Ả tung khối đồ lên trung chụp : "Ngươi lấy ư? Giao cho ngươi cũng thôi, nhưng một kẻ sắp bước cửa t.ử như ngươi đòi thứ gì?"

Tống Tiểu Hà bật khoái trá, chầm chậm rút thanh mộc kiếm bên hông , giọng điệu hân hoan: "Chỉ cần ngươi đồng ý giao cho . Sư phụ dạy rằng, hỏi mà đoạt lấy là cướp, hỏi mà tự tiện lấy là ăn trộm. Ta đường đường là quang minh chính đại, tuyệt chuyện bại hoại nhân phẩm."

ném khối vật kỳ quái đó cái túi giắt eo, đoạn lật cổ tay xoay tít đoản đao, mũi chân hung hăng đạp mạnh xuống đất, cả hình như con báo gấm hung hãn nhào thẳng tới chỗ Tống Tiểu Hà!

Tống Tiểu Hà chắn ngang mộc kiếm ngực. Dù tốc độ của ả nhanh như chớp giật, nàng vẫn dư sức khóa chặt chuyển động của ả. Ngay khoảnh khắc ả đòn, Tống Tiểu Hà xoay gót chân , vặn cong thắt lưng ngả phía , thoạt như sắp té ngã. Thế nhưng vòng eo nàng uyển chuyển mềm dẻo vô song. Vừa nhẹ nhàng né cú c.h.é.m chí mạng, nàng nhanh nhạy xoay lật lúc ngã xuống, đồng thời xuất chiêu vung mạnh mộc kiếm bổ thẳng sống lưng ả.

Ngay khi thanh mộc kiếm xé gió lao , một luồng sáng đỏ rực bỗng chốc bao trùm. Khí lạnh thấu xương bùng nổ sát bên hông ả nữ tử. Ả theo bản năng ngưng tụ thuật pháp chống cự hàn khí, nhưng vẫn tránh nổi một kiếm thấu xương giáng xuống lưng. Cơn đau buốt óc xé rách sống lưng ả. Lực va đập kinh hồn hất văng hình ả bay xa tít tắp, hung hăng đập lộn nhào mặt đất. Ả lăn lộn mấy vòng mới gượng dậy nổi, dùng đầu gối tỳ mạnh xuống đất lết lùi một trượng mới miễn cưỡng hãm thế ngã.

Hàn khí nương theo vết thương hở miêng ở lưng đ.â.m sâu tận xương tủy. Chỉ trong chớp mắt, m.á.u huyết và gân cốt của ả dường như đóng băng đến mức thối rữa hoại tử. Trong lòng ả bỗng chốc dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ, tay điên cuồng kết ấn, dùng pháp thuật phong tỏa kín kẽ vết thương để ngăn ngừa hàn khí khuếch tán.

Còn kịp phong bế , Tống Tiểu Hà nắm chặt thanh kiếm từ trời giáng thẳng xuống, oai phong lẫm liệt gào to: "Tiểu Hà trực hạ tam thiên xích——!"

Hàn lưu cuồng nộ cuồn cuộn ập đến, ả nữ t.ử sợ hãi trợn trừng hai mắt, cuống cuồng lăn lộn sang một bên né tránh. Nhát kiếm của Tống Tiểu Hà vì thế mà hụt mục tiêu, đ.â.m sầm xuống mặt đất. Chớp mắt , sương trắng lấy thanh mộc kiếm tâm, lan tỏa dữ dội bốn bề tám hướng. Cuồng phong rét buốt tựa ngàn vạn lưỡi đao sắc bén cạo xé da thịt, những cơn đau nhói chi chít lan tỏa khiến ả rối loạn trận tuyến, chỉ còn dựa dẫm bản năng gọi pháp thuật phòng ngự bảo hộ.

Tống Tiểu Hà khều mũi chân đá hất thanh mộc kiếm cắm đất lên , thi triển một vòng lộn nhào vô cùng mắt, tung cước đá văng thanh mộc kiếm đang rơi xuống. Thanh kiếm bao bọc bởi ánh sáng đỏ rực xoay tít như con , tạo những luồng gió lốc xoáy trắng lóa mắt. Kiếm lướt qua nơi nào, cây cỏ cỏ hoa lập tức đông cứng thành băng.

Chỉ trong chốc lát, ý chí chiến đấu của ả đ.á.n.h gục. Hàn băng bủa vây khiến tay chân ả đông cứng gần như bất động. Phân nửa nhuốm trắng sương giá, tựa hồ như bộ xương cốt trong cơ thể đều đập vỡ thành những kẽ nứt li ti, tạo điều kiện cho cái rét thấu xương điên cuồng ăn sâu tận tủy.

Ả lê lết cơ thể hoại t.ử một nửa định bỏ chạy. Thế nhưng bóng dáng Tống Tiểu Hà trong nháy mắt ập đến. Nàng bắt kịp thanh kiếm đang xoay tít trung, chuôi kiếm nắm chặt trong tay, mượn thế xông tới hung hăng đ.â.m thủng lưng ả. Cảm nhận sát khí ập tới, ả hoảng hốt ngoái đầu , nhận kiếm của Tống Tiểu Hà áp sát, chắc chẳng còn cơ hội né tránh. Ả đành vung đao lên, tế xuất ánh sáng trắng rực rỡ, ngưng tụ thành lớp khiên quang vững chãi hòng chống đỡ đòn chí mạng .

Thanh mộc kiếm thoạt chẳng lưỡi sắc bén, hai đầu vuốt tròn trịa, trải qua bao năm tháng nâng niu trở nên nhẵn thín bóng bẩy. Trông nó chẳng khác nào món đồ chơi của con nít, tưởng chừng vô hại vô uy.

Vậy mà ngay khoảnh khắc Tống Tiểu Hà nắm lấy thanh mộc kiếm, lưỡi kiếm mộc phá nát lớp quang thuẫn ngưng tụ từ bộ linh lực giãy giụa khi c.h.ế.t của ả. Ngay cả thanh đoản đao đẫm m.á.u tay ả cũng vỡ vụn thành trăm mảnh. Lưỡi kiếm xuyên thủng lồng n.g.ự.c bên , găm chặt xác ả cây cổ thụ.

"A——!!"

Ả tru lên tiếng gào thét thê lương rợn tóc gáy. Cơ thể vùng vẫy quằn quại điên cuồng, dung mạo méo mó cực độ, vặn vẹo xí tột cùng.

"Ồn ào c.h.ế.t ." Tống Tiểu Hà giật lấy túi gỗ lưng ả, dốc ngược nó . Nào ngờ từ bên trong rớt mấy cái đầu lâu , nhưng chẳng hề vương m.á.u tươi, tựa như những kẻ tước đoạt mạng sống từ thuở nảo thuở nao.

Tống Tiểu Hà tại trận nôn khan một tiếng, suýt thì mửa mật xanh mật vàng, quát mắng: "Lúc nhỏ đầu óc ngươi va đập đến vỡ nát ? Sao cứ ám ảnh bởi đầu của kẻ khác thế hả?"

Nàng nhặt khối đồ đen ngòm rơi vãi đất lên. Kích cỡ chỉ nhỉnh hơn lòng bàn tay, góc cạnh, bên ngoài phủ kín một lớp bùn đất. Tống Tiểu Hà chẳng màng vội nghiên cứu nó, mà sang lườm ả nữ t.ử đang đóng đinh cây.

Tiếng la hét giãy giụa của ả cũng chẳng duy trì bao lâu, bởi thể sớm băng giá phong ấn cứng ngắc. Vùng da thịt phơi bày ban đầu ửng lên sắc xanh xao, tiếp đó là vô vàn vết nứt chân chim ứa m.á.u chằng chịt, trông như những đóa hoa sen đua nở. Nửa bên mặt ả cũng hằn chằng chịt huyết văn, đôi môi nhợt nhạt ngả màu tái nhợt, đôi đồng t.ử vẩn đục chất chứa nỗi tuyệt vọng tột cùng. Ả thoi thóp thều thào: "Đây... đây chính là Hàn Băng Chi Lực ?"

"Phải đó, từng ngươi sẽ cơ hội tận mắt chứng kiến, nuốt lời ?"

Tống Tiểu Hà giật phắt thanh mộc kiếm , lôi tấm khăn gấm cẩn thận lau sạch kiếm. Đến khi nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt bỗng chốc lạnh lẽo đến rợn . Một nụ nhếch mép hờ hững hiện môi, nàng cất giọng ung dung: "Yên tâm chỗ c.h.ế.t ."

Ả nữ t.ử nhắm nghiền hai mắt, dứt hẳn thở.

Lau xong kiếm, Tống Tiểu Hà tiếp tục lau sạch bùn đất bám khối đồ vật màu đen . Đất đá gột rửa phần lớn, hình dạng nguyên thủy của nó cũng dần hiển lộ. Đây là một linh khí hình khối vuông vức, bên ngoài bọc một lớp vỏ sắt, bề mặt chạm trổ vô vàn phù văn chú ngữ phức tạp. Hóa đây chính là thứ mà hai mươi năm , một vị công t.ử trẻ tuổi mang đến Thọ Lân thành, dẫn theo bảy kẻ khác lén lút chôn giấu khắp các ngóc ngách trong núi. Tổng cộng bảy linh khí, liên kết tạo thành trận pháp mê ảo bao trùm bộ ngọn núi, nào ngờ tên ác nhân đào trúng một cái.

Tống Tiểu Hà nhủ thầm trong bụng, coi như vớ bở chẳng tốn công sức nhọc nhằn. Nàng mân mê linh khí hồi lâu, chợt phát hiện giữa lưng chừng linh khí một đường rãnh xẻ dọc. Nàng bèn nắm chặt hai nửa, lấy sức vặn mạnh!

Chỉ một tiếng "cách" vang lên giòn giã, từ trong rãnh khe bất chợt tỏa những dải sáng màu xanh lam mờ ảo. Những dải sáng lơ lửng trung phía linh khí, chậm rãi ngưng tụ thành mấy dòng chữ rõ ràng:

Sùng Khánh năm thứ bốn mươi lăm, mồng tám tháng Chín.

Hôm nay ngóng manh mối về Trường Sinh Điện ở phương Nam, quyết định cất bước tìm. Biết cơ duyên xảo hợp, sẽ diện kiến tòa thần điện truyền thuyết .

Ca ca, nếu những thuật pháp cả đời tu luyện thể vẫy gọi hồn phách trở về, thì liệu ngọn đèn Trường Sinh canh giữ nhân hồn là hy vọng cuối cùng? Huynh hãy đợi thêm chút nữa, cầu xin .

Vài dòng chữ ngắn ngủi, Tống Tiểu Hà bao nhiêu . Đôi mắt nàng mở to hết cỡ, chấn động kịch liệt lan tràn nơi lồng ngực, nhịp tim đập liên hồi tựa như trống bỏi. Toàn nàng run rẩy bần bật, hốt hoảng dùng móng tay cạy sạch lớp đất sét còn bám dính linh khí. Đầu ngón tay nàng run rẩy lướt qua từng đường nét chạm khắc. Rốt cuộc ở góc khuất của linh khí, nàng tìm thấy một chữ khắc tinh xảo.

Chữ "Đàn".

"A..." Tống Tiểu Hà bật tiếng nấc nghẹn ngào t.h.ả.m thương. Nước mắt lã chã tuôn rơi, nàng ôm chặt linh khí lòng, lẩm bẩm nức nở: "Là sư phụ."

 

Loading...