BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 10: Sinh Oán Khu Hồn

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:55
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Thiên Chi ngắm chậu hoa, thoạt tiên ngẩn , bỗng bật : “Đây là hoa gì , Lục Sư gia?”

“Vậy còn nhờ Hàn cô nương xem thử đây là hoa gì.”

Hàn Thiên Chi nhíu mày: “Chậu hoa hủy hoại , thực sự nhận là hoa gì!”

Lục Nguyên Thanh sững sờ: “Bị hủy hoại ư?”

hủy hoại.” Hàn Thiên Chi gật đầu: “ do lửa, mà là do một loại phân bón. Ngài xem gốc hoa mảnh mai như , nếu bón quá nhiều phân, tất nhiên sẽ 'cháy' mà c.h.ế.t, bề ngoài trông chẳng khác gì tự héo úa.”

Lục Nguyên Thanh thuật lời Hàn Thiên Chi cho Thẩm Bạch . Thẩm Bạch im lặng một lúc, sắc mặt khó coi: “Chẳng lẽ trong nha môn nội gián?”

“Kẻ thể hành sự ngay mắt Trương Tiêu và những khác, tuyệt đối ngoài nha môn.” Lục Nguyên Thanh khẳng định: “Chuyện càng lúc càng phức tạp. Nếu suy đoán đây của sai, Lưu Nhạc và cô nương họ Triệu đều sát hại. hai họ g.i.ế.c? Hoa đỏ bên xác c.h.ế.t ý nghĩa gì? Phải chăng hung thủ cố ý để ? Và vì tuân theo ngũ hành để g.i.ế.c ? Sau lưng chuyện ẩn giấu điều gì? Chậu hoa đỏ hủy hoại là do ai tay? Nội gián trong nha môn cuối cùng là ai?”

Thẩm Bạch thở dài, lắc đầu: “Mấy ngày nay vẫn bận sắp xếp văn thư về tiền lương, án ngục, hộ tịch của cả huyện Biện Thành để chuẩn hồi kinh. Tưởng rằng chậm nhất mùa thu hoạch thể thỏa, ngờ xảy chuyện , xem việc đều hoãn . Ta còn đang tại nhiệm, nếu vụ án phá, e rằng những việc về đều khó mà bàn tiếp.”

“Đại nhân đừng lo, vạn sự đều nhân quả.” Lục Nguyên Thanh an ủi: “Ta mượn một từ đại nhân.”

Thẩm Bạch nghi hoặc: “Ai?”

Lục Nguyên Thanh bỗng : “Là tai mắt của đại nhân, vị khách thường lui tới nhà Diêu goá phụ đó.”

Thẩm Bạch cũng bật : “Đâu tai mắt gì, chỉ là một tiểu trong nha môn, tên Trương Chiêu. Nguyên Thanh kế sách gì?”

“Đại nhân, một nhiều chuyện như Diêu goá phụ mà tận dụng, chẳng đáng tiếc lắm ?” Lục Nguyên Thanh mỉm thần bí.

Ngày hôm , quán của Diêu goá phụ chật kín , bà bắt đầu buôn chuyện.

“Các tin ? Cô nương họ Triệu khắc chồng nhảy sông tự vẫn , còn đang m.a.n.g t.h.a.i nữa! Trời ơi, đàn bà đúng là ghê gớm, mang tiếng khắc chồng mà vẫn quyến rũ đàn ông, ghê thật!”

“Quả phụ Diêu, bà ghen tức với cô đấy ?” Có bên cạnh trêu chọc.

“Ta xé cái miệng của ngươi bây giờ! Ăn bậy bạ!” Quả phụ Diêu chống nạnh, trừng mắt: “Chuyện cũng đấy, con trai lão Lưu cũng c.h.ế.t , hai họ cùng xuống âm phủ vợ chồng quỷ cho xong!”

“Này, , chuyện mà tà môn thế nhỉ? Một lúc hai c.h.ế.t. Ta trong nha môn kể, bên cạnh hai xác c.h.ế.t còn một đóa hoa kỳ lạ! Nở đỏ rực, đỏ như máu!” Trương Chiêu cải trang thành khách uống chen .

“Huynh , , , cuối cùng là chuyện gì thế?” Một gã đàn ông mặt dài chen đến hỏi Trương Chiêu.

Ngồi đối diện Trương Chiêu, Lục Nguyên Thanh ho khan một tiếng, giả vờ quở trách: “Chuyện thể bừa? Cẩn thận xui xẻo, rước họa đó!”

Vốn chỉ ba phần tò mò, nay chiêu lạt mềm buộc chặt của Lục Nguyên Thanh khơi gợi thành tám chín phần, cả quán đều dồn mắt về phía .

“Ôi chao, vị , thử xem nào.” Quả phụ Diêu ân cần rót thêm nước cho Lục Nguyên Thanh.

“Haizz.” Lục Nguyên Thanh thở dài: “Được , nhưng đừng là tại hạ tiết lộ nhé.”

“Biết , !”

“Nghe cô nương họ Triệu và con trai lão Lưu đều quỷ sai bắt tế phẩm!” Lục Nguyên Thanh mở lời, cả quán xôn xao, ngay cả Trương Chiêu cũng há hốc mồm , thầm nghĩ: Vị sư gia đúng là thì thôi, là chấn động! Chả trách đại nhân coi trọng, học hỏi, học hỏi cho kỹ!

“Này thanh niên, ngươi ai ?” Quả phụ Diêu lấy bình tĩnh, hỏi.

Lục Nguyên Thanh vẻ thần bí: “Sắp đến lễ Tết Quỷ , nhất là đúng ngày đó, quỷ môn đại khai, trăm quỷ dạo đêm! Đương nhiên cũng vài yêu ma pháp lực cao cường thể ngoài sớm hơn, các vị đoán xem, sớm thì ?”

Mọi hỏi dồn: “Làm ?”

“Dâng lễ chứ còn gì nữa!” Lục Nguyên Thanh mỉm : “Nếu thể biếu quỷ sai canh giữ quỷ môn chút quà cáp, chẳng sẽ thông quan dễ dàng ?”

“Lại còn chuyện đó ? Thì âm phủ cũng ưa đút lót…” Mọi bàn tán xôn xao.

“Chẳng lẽ cô nương họ Triệu và con trai lão Lưu chọn tế phẩm?” Một vị khách uống hỏi.

Người khác hoảng hốt: “Thế… thế tiếp theo sẽ là ai? Không… chứ?”

“Xí! Cái đồ lắp bắp như ngươi, ai thèm chọn? Quỷ ăn cũng cà lăm như ngươi cho coi.” Mọi ầm lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-10-sinh-oan-khu-hon.html.]

Lục Nguyên Thanh nghiêm túc gật đầu: “Vị đại ca đúng! Việc chọn tế phẩm quy củ! Lấy cô nương họ Triệu mà , nàng c.h.ế.t cầu Yên Chi, đó là địa bàn của thủy quỷ! Các vị chẳng lẽ thủy quỷ nào khó đối phó nhất ?”

“Là Quỷ Kiều Cơ!” Một khách chợt nhớ , to.

Lục Nguyên Thanh gật đầu tán thưởng: “, là Quỷ Kiều Cơ. Quỷ Kiều Cơ là m.a.n.g t.h.a.i nhảy sông tự vẫn, cô nương họ Triệu cũng .”

“Trời ơi, đúng thật! Thế… thế con trai lão Lưu thì ?”

“Hắn c.h.ế.t trong tình trạng thể dị thường, hơn nữa quan khám nghiệm phát hiện trong bụng trống rỗng, rõ ràng nhịn đói nhiều ngày. Lão Lưu con trai mất tích bảy ngày, lẽ suốt bảy ngày hạt cơm nào bụng. Chó đói vài ngày còn hóa điên, huống hồ là ? Nếu lúc oán niệm chất chồng vì đói khát mà c.h.é.m đầu, đó đem đầu chôn đất, để thức ăn ngay gần chỗ chôn đầu, ngửi thấy mùi mà ăn thì…”

“À, nhớ , nhớ !” Một khách bỗng vui mừng phắt dậy: “Oán Khu Hồn, Oán Khu Hồn!”

, trong truyền thuyết, ác quỷ Oán Khu Hồn là bỏ đói bảy ngày, cuối cùng thấy thức ăn, định lao tới ăn thì c.h.é.m đứt đầu, đem đầu chôn xuống đất, thức ăn đặt ngay gần đó, ngửi thấy mùi thơm mà thể ăn. Thế là oán khí bùng lên, hóa thành lệ quỷ hại .”

“Vậy như thế, con trai lão Lưu đem tế phẩm cho Oán Khu Hồn ?” Một bên cạnh run giọng hỏi.

Lời thốt , bầu khí bỗng chùng xuống. Lúc đầu chỉ đến với tâm lý xem náo nhiệt, nhưng nếu cái c.h.ế.t của cô nương họ Triệu là trùng hợp, cái c.h.ế.t của con trai lão Lưu giải thích thế nào?

Trùng hợp ư? Tất cả đều quá trùng hợp! Nếu thiếu niên áo xanh mặt chỉ đang bịa chuyện, chuyện đều xảy đúng dịp lễ Tết Quỷ?

Quả phụ Diêu đang suy nghĩ về chuyện , những khách xung quanh cũng thấy bất an. Xem lễ Tết Quỷ năm nay, Biện Thành khó mà yên .

Lục Nguyên Thanh thấy khí lắng xuống, bèn dậy rời . Trong lòng thầm nghĩ: sáng mai chỗ quả phụ Diêu, sẽ thu hoạch bất ngờ.

Sau khi Lục Nguyên Thanh , khí trong quán mãi sôi nổi trở .

“Có lẽ nên lên Thiên Thanh Quán lễ bái một chút. Nghe Chân nhân Thiện Thanh chuẩn trừ tà dưỡng khí, phát miễn phí cho . Lễ Tết Quỷ sắp đến, c.h.ế.t kỳ quái thế , vẫn nên xin một chén để trừ xui!”

Trương Chiêu vẫn , bèn hỏi: “Xin hỏi, vị Chân nhân Thiện Thanh đó là ai?”

“Ngay cả Chân nhân Thiện Thanh mà ngươi cũng ? là thiển cận!”

“Vâng !” Trương Chiêu gật đầu lia lịa: “Xin lão bá chỉ giáo.”

“Ở phía tây Biện Thành núi Phục Thánh, lưng chừng núi một đạo quán nữ tên Thiên Thanh Quán, quán chủ là Chân nhân Thiện Thanh. Bà thích kết thiện duyên, mỗi dịp lễ Tết Quỷ đều phát trừ tà dưỡng khí miễn phí cho dân Biện Thành, để bình an vượt qua lễ, đúng là một vị !”

thế, quên mất chuyện xin uống nhỉ? Xem cô nương họ Triệu và tiểu Lưu c.h.ế.t kỳ lạ thế , xin một chén cho yên tâm mới .”

“Phải đấy, đấy…” Mọi vẫn tụm năm tụm ba bàn tán, nhưng còn khí náo nhiệt như .

Lần đầu tiên quán của quả phụ Diêu vắng khách từ sớm, trời tối hẳn mà khách lục tục kéo về, chỉ còn lèo tèo vài . Đến cuối cùng, trong quán chỉ còn một vị khách.

Quả phụ Diêu hôm nay phần bồn chồn, trong lòng cứ nôn nao bất an, nên đợi khách hết là định đóng cửa ngay.

vị khách cuối cùng mãi vẫn chịu . Quả phụ Diêu đợi một lúc nhịn , bèn lên tiếng thúc giục: “Ta , ngài đây cả buổi chiều , giờ trời tối , vội về ?”

Người đội một chiếc nón rộng vành, lúc vẫn cúi đầu, rõ đang nghĩ gì, lời quả phụ Diêu cũng chẳng ngẩng lên, dường như thấy.

Quả phụ Diêu thấy bực , bèn tự dọn chén . vì đang bực bội, động tác mạnh tay, nước trong chén văng lên áo vị khách.

Quả phụ Diêu vội đưa tay lau: “Ôi chao, ngài, cố ý . Khách khứa về hết , chỉ còn ngài thôi! Trời cũng tối , là đàn bà con gái, chỉ về dỗ con ngủ! Ngài ơn , đóng cửa !”

Người đàn ông lời nào, chỉ đẩy nhẹ tay quả phụ Diêu , đặt tiền lên bàn.

lúc , động tác của quả phụ Diêu bỗng chậm . Nàng kỹ đàn ông mặt: “Vị bản địa Biện Thành ? Sao trông quen quá?”

Người đàn ông khựng , từ từ dậy.

Quả phụ Diêu còn khoe khoang: “Không giấu gì ngài, con mắt tinh lắm, Biện Thành chỉ cần gặp một quên…”

Lời dứt, nàng bỗng im bặt, vì đàn ông ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm , quả phụ Diêu c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Tất nhiên vì dung mạo tuấn tú phong lưu, trái , để râu rậm rạp, thêm chiếc nón rộng vành che gần hết khuôn mặt, ngoài đôi mắt thể rõ, những đường nét còn mờ mịt như qua một màn sương…

 

Loading...