BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 11: Lấy Độc Trị Độc

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:17
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A..."

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên miên dứt. Không khí dường như đặc quánh mùi m.á.u tanh lợm giọng, ẩm thấp, vẩn đục, khiến tuyệt vọng.

Tiếng roi da quất thịt chan chát, da tróc thịt bong. Dù tận mắt chứng kiến, nhưng trong cái nơi tĩnh lặng như cõi c.h.ế.t , thấy những âm thanh càng khiến hồn bay phách lạc. Bởi vì nó kích thích trí tưởng tượng, khiến nhịn mà nghĩ xem khi nào những hình cụ khủng khiếp và ngọn roi xé da rách thịt sẽ giáng xuống .

Khó khăn lắm, tiếng tra tấn khiến sống bằng c.h.ế.t mới dừng . Tiếp đó là tiếng xiềng xích sắt va khi mở , tiếng một vật nặng nề rơi xuống đất, và tiếp theo... tiếp theo là...

Người đàn ông cao lớn trói giá hình cảm thấy tay chân co giật như chuột rút. Đó là phản ứng của cơ thể khi sợ hãi đến cực độ, kiểm soát nổi... Bởi vì tiếng vật thể kéo lê mặt đất đang dần tiến gần cửa phòng giam của . Càng lúc càng gần... càng lúc càng rõ.

Hắn trân trân mấy tên Cẩm y vệ quần áo sang trọng lôi xềnh xệch một thể m.á.u thịt be bét ngang qua cửa lao. Nơi qua, m.á.u tươi nhuộm đỏ đất, để một vệt m.á.u dài rõ rệt, cứ thế xa dần.

Gã đàn ông cao lớn trói giá cuối cùng nhịn mà bắt đầu nôn mửa. Thực chẳng nôn gì, chỉ là cảm giác đau đớn tuyệt vọng như thể ruột gan phèo phổi đều trào hết.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng dường như dừng cửa phòng giam của .

Nỗi sợ hãi trong lòng sắp tra tấn đến phát điên. Gã đàn ông kinh hoàng ngẩng đầu cửa, ánh mắt đông cứng .

Đứng cửa lao là một mặc áo bào đen rộng thùng thình. Chiếc áo mũ trùm dài quét đất, bao bọc kín mít đến, ngoại trừ màu đen đập mắt, chẳng thấy gì khác.

Người áo đen giơ tay hiệu, tên Cẩm y vệ theo bèn mở cửa lao. Người áo đen bước , phất tay hiệu lui xuống, tên Cẩm y vệ bèn khép hờ cửa lao rời .

Người áo đen lên tiếng. Khuôn mặt y ẩn trong bóng tối khiến rõ, nhưng gã đàn ông trói đang đ.á.n.h giá . Bằng cái ánh mắt của kẻ "dao thớt cá thịt".

Lại qua một lát, áo đen cuối cùng cũng dừng cái kiểu soi mói khiến ngạt thở , nhưng y bắt đầu vòng quanh giá hình đang trói gã đàn ông. Đến vòng thứ ba, y bỗng nhiên bật .

"Rốt cuộc... ngươi gì?" Gã đàn ông cao lớn cuối cùng chịu nổi, mở miệng hỏi.

"Ta đang nghĩ, cảnh tượng quả thực giống hệt những gì từng tưởng tượng, sai một ly." Giọng của áo đen lạ, như tiếng kim loại va .

"Ta hiểu..."

"Pháp sư lẽ hưởng thụ vinh hoa phú quý bao năm nay quá nhiều , nên đầu óc mụ mị, nhiều chuyện còn hiểu nữa."

Gã đàn ông lắc đầu: "Ta hiểu. Ngươi rõ ràng đồng ý điều kiện của Tiểu Nghiêm đại nhân, chúng đều là việc cho ngài , tại ngươi hại ? Ngươi độc chiếm thánh sủng thì cứ thẳng, sẽ tranh giành với ngươi, tại ngươi ..."

"Tại ư? Hỏi lắm." Người áo đen bước đến mặt gã đàn ông, từ từ tháo chiếc mũ trùm đầu to rộng che khuất dung mạo xuống: “Ngươi nhận ?"

Gã đàn ông ngẩn khuôn mặt mắt. Hóa đây là chân diện mục của vị Quốc sư thần bí... thực sự , từng gặp bao giờ.

Gã lắc đầu: "Ta quen ngươi."

Người áo đen đội mũ trùm đầu lên: "Ta tin, bởi vì cũng quen ngươi."

Gã đàn ông khó hiểu y: "Rốt cuộc ngươi cái gì?"

"Pháp sư, ngươi bao giờ tay tàn độc với những xa lạ ?" Vị Quốc sư áo đen hừ một tiếng: “Ngươi ngẫm cho kỹ xem, ?"

Mồ hôi lạnh trán gã đàn ông bắt đầu chảy ròng ròng. Những năm qua... bao nhiêu năm nay, hại c.h.ế.t đếm xuể. Hắn thế nào mới giữ mạng? Phải đây?

"Không nhớ nổi đúng , vì nhiều quá mà." Quốc sư dùng câu nghi vấn nhưng ngữ khí đầy khẳng định.

"Ta..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-11-lay-doc-tri-doc.html.]

"Nếu Pháp sư thể bao chuyện tàn nhẫn với những xa lạ, tại thể dùng cách tương tự để đối đãi với ngươi?" Quốc sư áo đen dùng giọng thương lượng: “Ta là công bằng. Nếu ngươi thuyết phục , sẽ thả ngươi ."

Tên Quốc sư đang bình tĩnh giảng đạo lý là một kẻ điên! Ý nghĩ tuyệt vọng lóe lên trong đầu gã đàn ông. Rơi tay y, chắc chắn sống nổi, sống nổi ...

"Nếu Pháp sư mở miệng, để ." Giọng điệu của Quốc sư đầy vẻ hứng thú: “Nghe đồn Pháp sư Mặt quỷ là cao thủ tinh thông thuật âm dương, thể khiến c.h.ế.t sống , thịt nát xương tan liền , còn luyện cả đan d.ư.ợ.c trường sinh bất lão? Nghe bá quan văn võ Hoàng thượng ít dùng đan d.ư.ợ.c của ngươi, còn khen đan d.ư.ợ.c kỳ hiệu. Bản Quốc sư từ nhỏ cực kỳ hứng thú với những câu chuyện thần thoại thế , nhưng cũng luôn cho rằng 'tai là giả, mắt thấy mới là thực', cho nên..."

Quốc sư áo đen lấy một viên t.h.u.ố.c từ trong tay áo: “Đây là viên đan d.ư.ợ.c cuối cùng Hoàng thượng lấy từ chỗ Pháp sư khi Tây Sơn săn bắn. Viên t.h.u.ố.c quý giá nhường , ngoài Hoàng thượng e rằng ngoài phúc hưởng thụ. Pháp sư luyện đan trường sinh vì Hoàng thượng, công lao tạo phúc cho xã tắc bách tính thật lớn, quả là công thần. Vì thế hôm nay, mời Pháp sư thưởng thức một viên thần đan bất t.ử ."

Kẹp giữa hai ngón tay Quốc sư là một viên t.h.u.ố.c màu đen, to cỡ viên đạn, đen bóng một màu.

Gã đàn ông viên t.h.u.ố.c nhỏ bé đó, mặt cắt còn giọt máu. Hắn run rẩy kinh hoàng: "Thần đan như ... ... thực dám hưởng."

"Yên tâm , Pháp sư sa cơ lỡ vận đến mức , cũng chẳng cần lo Hoàng thượng trách tội nữa . Ngươi cứ ăn ." Bàn tay trắng nhợt của Quốc sư đưa viên t.h.u.ố.c đến tận miệng .

Gã đàn ông cao lớn rốt cuộc nhịn mà cầu xin: "Cầu xin ngài, tha cho , ăn... c.h.ế.t..."

"Ồ?" Quốc sư buồn viên t.h.u.ố.c trong tay: “Chẳng lẽ bản Quốc sư nhầm? Ngươi 'c.h.ế.t'? Pháp sư, ngươi hồ đồ ? Đây là thần đan trường sinh bất lão, độc d.ư.ợ.c đoạt mạng, mà c.h.ế.t ?"

"Ta... , cũng , là Tiểu Nghiêm đại nhân Hoàng thượng ngày càng xa lánh , lấy lòng tin của Hoàng thượng thì dùng một liều t.h.u.ố.c mạnh... Trong viên t.h.u.ố.c ... một lượng nhỏ thủy ngân, uống ít sẽ c.h.ế.t , nhưng sẽ..."

" sẽ khiến mắc bạo bệnh?" Quốc sư cợt nhả: “Cho nên Hoàng thượng từ Tây Sơn trở về bèn đổ bệnh một cách kỳ lạ, ngay cả Thái y cũng tìm nguyên nhân? Hóa đời từng tiên đan gì sất... Vậy ngươi cho Hoàng thượng ăn cái gì? Tại Hoàng thượng ăn xong cảm thấy tinh lực dồi dào, thần thanh khí sảng, ngừng mà ?"

"Cái ... cái ..."

"Ngươi bỏ thạch d.ư.ợ.c trong đan dược, đúng ?" Quốc sư ghé sát tai gã thì thầm, thở lạnh lẽo lướt qua da thịt khiến run lên bần bật.

"Thạch d.ư.ợ.c khiến hưng phấn khi ăn, trong thời gian ngắn đúng là cảm thấy tràn trề sinh lực. dùng lâu dài cực kỳ hại thể, thậm chí gây nghiện, khó mà kìm chế ham dùng thuốc. Không dùng sẽ thấy trống rỗng bứt rứt, nóng nảy vô cớ, vui buồn thất thường... Pháp sư, ngươi to gan lắm, ngươi dám cho Hoàng thượng dùng thạch dược!"

"Không, , , chuyện do quyết định, chỉ là..."

"Là chủ ý của Nghiêm Thế Phan chứ gì?" Quốc sư đưa tay gỡ chiếc mặt nạ quỷ mặt gã đàn ông xuống.

Dưới lớp mặt nạ là một khuôn mặt dữ tợn đáng sợ, chằng chịt sẹo.

"Pháp sư Mặt quỷ quả nhiên mang một khuôn mặt quỷ." Quốc sư ném chiếc mặt nạ xuống đất: “Khuôn mặt thế chắc hẳn trải qua quá khứ chẳng ai nhớ : ăn xin, đ.á.n.h đập, đời chà đạp... Nếu một tiện dân sống đáy xã hội như thế bỗng một ngày gặp vị công t.ử sống mây xanh với lai lịch bất phàm, vị công t.ử đó hứa cho vinh hoa phú quý, địa vị tôn nghiêm, một vạn ... Ngươi xem, kẻ tiện dân ai cũng thể giẫm đạp sẽ thế nào?"

Gã mặt quỷ trố mắt kinh ngạc Quốc sư áo đen. Đối phương dường như đang .

"Sao? Pháp sư vẻ ngạc nhiên lắm? Đây chẳng là quá trình ngươi quen Nghiêm Thế Phan công t.ử ? Chẳng lẽ mấy năm nay sống trong nhung lụa quen , ngươi quên từ đến, và từng mang phận gì ?"

"Sao ngươi ? Ngươi là ai?"

"Ta là ai ư? Ta , là một ngươi quen , và cũng từng quen ngươi. đại danh của Pháp sư Mặt quỷ thì lâu... Còn vì ư? Ha ha, ngươi Nghiêm công t.ử nhiều hồng nhan tri kỷ chốn lầu xanh ? Một trong đó từng thấy Nghiêm Thế Phan đưa một kẻ rách rưới t.h.ả.m hại là ngươi ngay lầu của ả. Ngay đó, trong hoàng thành bỗng nổi lên một vị Pháp sư Mặt quỷ thần bí. Nghiêm công t.ử quả là cao tay, dùng cái giá thấp nhất để cài cắm một tai mắt hảo nhất bên cạnh Hoàng thượng. Tai mắt hùa theo sở thích của Hoàng thượng nên sủng ái, còn dùng t.h.u.ố.c khống chế ngài, thì Nghiêm Thế Phan chỉ cần khống chế cái tai mắt , chẳng là khống chế Hoàng thượng ?"

"Ta cũng là bất đắc dĩ, chứ..."

"Số phận lẽ tàn nhẫn với ngươi từ ban đầu, nhưng đời chỉ ngươi phận trêu ngươi? Chẳng lẽ ai cũng trả thù đời một cách tàn khốc ?" Quốc sư bỗng áp sát : “Ban đầu thể ngươi ép buộc, nhưng về thì ? Ta nghĩ ngươi dần dần mê mẩn cái quyền lực thể dễ dàng định đoạt sống c.h.ế.t của khác ? Ngươi cũng giống như Nghiêm Thế Phan, hại những vô tội mà ngươi chẳng hề quen ... Nhìn những vết sẹo mặt ngươi , chắc ngươi hận lắm nhỉ? Những dấu vết khiến ngươi hổ căm phẫn, dù trở thành Hoàng thượng sủng ái nhất, ngươi vẫn đeo cái mặt nạ quỷ để che giấu! Ngươi hận những kẻ từng hành hạ , nên ngươi sang hành hạ khác còn tàn độc hơn gấp bội."

"Ta , ..."

"Pháp sư, trí nhớ của ngươi tệ thật đấy, để nhắc cho ngươi nhớ." Giọng Quốc sư trầm xuống, lạnh lẽo như lưỡi d.a.o rạch da thịt: “Ba năm , cũng chính tại Chiếu ngục , cũng trong phòng giam , chính cái giá hình , ngươi dùng yêu ngôn hoặc chúng hại c.h.ế.t một phụ nữ. Ngươi giả thần giả quỷ róc xương lột thịt nàng , điêu khắc xương nàng , nàng m.á.u thịt nhầy nhụa... Nàng rốt cuộc thâm thù đại hận gì với ngươi, khiến ngươi bày cái mưu kế ác độc nham hiểm mặt Nghiêm Thế Phan, tay tàn khốc vô tình đến ?"

 

 

Loading...