BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 12: Một Cỗ Thi Thể Cháy Đen

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:57
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đến đây, Thẩm Bạch cảm thấy rùng : “Người c.h.ế.t trong lửa? Lại còn ? Người là ai? Chẳng lẽ bốn c.h.ế.t ?”

Lục Nguyên Thanh sững , bỗng hỏi: “Đại nhân, cha của Triệu tiểu thư, Triệu viên ngoại, trở về phủ ?”

Thẩm Bạch thoáng ngẩn : “Triệu viên ngoại? Quản gia Triệu phủ chẳng lão gia nhà họ ngoài thu mua đồ về …”

Giọng Thẩm Bạch càng lúc càng nhỏ dần: “Nguyên Thanh, ngươi Triệu viên ngoại …”

“Ta , đại nhân.” Lục Nguyên Thanh nhún vai: “ một ngoài thu mua đồ mà lâu như về, chuyện chẳng kỳ lạ ? Con gái c.h.ế.t , nếu trở về, lý gì đến nha môn một chuyến. Trừ phi về, hoặc là… vĩnh viễn thể về nữa… Hơn nữa hôm nay là mười bốn tháng Bảy, ngày mai là Tết Quỷ, mỗi ngày một mạng, tính đến hôm nay tròn thứ tư.”

Sắc mặt Thẩm Bạch trở nên nghiêm trọng: “Nguyên Thanh, lời chẳng chút nào đáng .”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Tại hạ cũng thấy , chuyện thực sự chẳng gì đáng .”

Tháng Bảy, thời tiết thường thất thường. Rõ ràng ban nãy vẫn nắng chói chang, chớp mắt đổ cơn mưa rào.

Một tiều phu gánh củi chặt từ sáng sớm, đang định xuống phía nam thành bán lấy tiền mua hai vò rượu tự thưởng, trận mưa ép chạy vội đường núi. Vừa chạy, lẩm bẩm c.h.ử.i thề: “Xong ! Củi đều mưa ướt hết, hôm nay chắc chắn bán nữa ! Xui xẻo thật! Uổng công dậy sớm, đúng là…”

May mà trời tuyệt đường , chạy tìm chỗ tránh mưa, ngẩng đầu thấy phía xa một ngôi miếu đổ nát cô độc. Dù mái ngói hư hỏng, tường vách bong tróc, nhưng với kẻ đang ướt như chuột lột, đó chẳng khác nào chỗ trú chân lý tưởng. Vì , chẳng hai lời, ba bước gộp thành hai chạy vội miếu.

Vào trong, tiều phu vội đặt bó củi ướt sũng xuống, cởi áo ngoài vắt nước, thở dài não nề: “Xui tận mạng, rượu hôm nay coi như tiêu tùng!”

Nhìn trời mưa vẫn dấu hiệu tạnh, tiều phu ướt lạnh cả , bèn phía ngôi miếu, tìm ít củi khô nhóm lửa sưởi ấm. dù là kẻ bán củi, cũng đành bất lực, bởi đống củi của ướt nhẹp, đừng bán lấy tiền mua rượu, ngay cả nhóm lửa cũng thể.

Hắn tự giễu, chân vẫn bước về phía . Bỗng thấy bên một căn phòng tối om, thoạt từng cháy, đen thui, khô quắt, một chút sinh khí. Nếu hôm nay mưa lớn, nước mưa rửa trôi mới lộ chút viền đỏ của khung cửa sổ, thì khó ai thể tưởng tượng thứ đen đúa từng là một gian phòng.

Thấy khung gỗ cháy đen lắc lư sắp đổ, sợ chẳng may nó sập xuống đè gãy chân thì khốn, bèn định tránh xa. Hôm nay bán củi gặp mưa là xui xẻo, nếu còn thương thì càng tiền chữa trị.

Nghĩ , bước nhanh hai bước. Nào ngờ chân đạp vật gì cứng, nhói lên một cái, bực đá văng nó . Chỉ thấy vật lóe lên ánh sáng bạc kỳ lạ, bay ngoài hơn trượng, đập tường rơi xuống đất.

Tiều phu sửng sốt khi thấy ánh sáng , vội chạy nhặt. Đến gần mới phát hiện, đó là một chiếc nhẫn mắt mèo lấp lánh. Hắn mừng đến run rẩy, nhặt bảo vật , phen phát tài!

Hắn cúi xuống nhặt chiếc nhẫn, nhưng nhẫn dính chặt một khối vật đen sì, vặn vẹo, thế nào cũng gỡ . Hắn tức giận, dùng tay giật mạnh, nào ngờ cảm giác chạm khiến rùng .

Mưa vẫn rơi, tiều phu cầm chiếc nhẫn đờ trong mưa. Một lúc lâu, run rẩy ném khối đen đó xuống đất.

Một đoạn ngón tay.

Khối đen quắt đó hóa là một đoạn ngón tay .

Tiều phu cứng gian phòng cháy đen , bỗng thấy một đóa hoa đỏ tươi nở rộ trong đống tàn tro đen, đỏ đến chói mắt. Chỉ mới liếc , cảm thấy ngôi miếu bỗng chốc tràn ngập khí quỷ dị rùng rợn.

Hôm nay là mười bốn tháng Bảy, ngày mai là Tết Quỷ. Có lẽ hai ngày thực sự thích hợp để xa.

Người tiều phu thật xui xẻo: dầm mưa, củi bán , vất vả nhặt nhẫn mắt mèo, phát hiện xác , đúng là đen đủi đến tận cùng.

Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh cũng chẳng may mắn gì hơn. Vào một ngày thích hợp để ngoài như thế , họ vẫn dẫn nha dịch tìm t.h.i t.h.ể trong một đống phế tích cháy đen.

Người ngỗ tác Hồ Nhị nhíu mày t.h.i t.h.ể cháy đen mặt, là cháy rụi , từ đầu đến chân còn chỗ nào nguyên vẹn, đúng nghĩa một cỗ t.h.i t.h.ể cháy khô.

Người tiều phu vốn chất phác, phát hiện xác c.h.ế.t bèn đến nha môn Biện Thành báo án, còn tự nguyện giao nộp chiếc nhẫn mắt mèo. Đồ của c.h.ế.t, sợ đến mức dám giữ.

Nhờ chiếc nhẫn , phận t.h.i t.h.ể nhanh chóng xác định. Nếu , đối mặt với thứ cháy đen thui như , tra danh tính, e rằng tóc ít ỏi còn đầu Hồ Nhị cũng rụng hết vì lo lắng.

“Nguyên Thanh, ngươi đoán đúng , Triệu viên ngoại c.h.ế.t.”

Cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen trong miếu là Triệu viên ngoại, ngoài thu mua đồ mà mãi về.

“Triệu viên ngoại, c.h.ế.t trong lửa, hồng diễm bao vây, vị tại phương nam…” Lục Nguyên Thanh lẩm bẩm, ngẩng đầu với Thẩm Bạch: “Giờ thì kim, mộc, thủy, hỏa, thổ đều đủ, ngày mai Tết Quỷ, chỉ còn thiếu cuối cùng, nghi thức hiến tế ngũ hành sẽ viên mãn.”

“Hiến tế ngũ hành?” Thẩm Bạch nghi hoặc: “Là cái gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-12-mot-co-thi-the-chay-den.html.]

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Nghe khi Tết Quỷ đến, nếu hiến tế cho quỷ sai canh giữ quỷ môn, thể đổi lấy nhiều cơ hội ở nhân gian. Nếu nguyện dùng phép hiến tế ngũ hành giúp năm ác quỷ thoát khỏi U Minh, từ đó thể khống chế chúng việc cho . Mà năm ác quỷ vì thoát cũng đồng ý giao dịch .”

Thẩm Bạch bật : “Nguyên Thanh, ngươi gì thế? Nghe ở ? Trong sách ? Nếu thực sự cách , chẳng thiên hạ sẽ đại loạn? Hoàn là chuyện hoang đường!”

Lục Nguyên Thanh gật đầu, nghiêm túc đáp: “Đại nhân lý.”

Thẩm Bạch ngạc nhiên: “Thật ?”

“Ừm.” Lục Nguyên Thanh bỗng nở một nụ bí ẩn.

Buổi tối bàn ăn, Lục Nguyên Thanh nhắc lời Thẩm Bạch cho Phong Hoán , chỉ thấy Phong Hoán hừ một tiếng: “Không tin ư? Tất cả các ngươi đều tin chứ gì? Thế còn hoa thủ thi thì giải thích ?”

Lục Nguyên Thanh thản nhiên: “Không chỉ hoa thủ thi… cái c.h.ế.t của Triệu tiểu thư và Lưu Nhạc với ngươi , giờ thêm về cái c.h.ế.t của Triệu viên ngoại và quả phụ Diêu.”

Phong Hoán trợn mắt : “Giờ chúng đang ăn cơm đúng ? Ngươi định kể mấy cái c.h.ế.t kinh hoàng đó trong bữa ăn ?”

Lục Nguyên Thanh áy náy đặt bát xuống: “Ta tưởng ngươi .”

“Ta chứ!” Phong Hoán tức giận: “Ta thực hiểu, khác c.h.ế.t thì liên quan gì đến ngươi? Sao ngươi nhiệt tình thế? Bản ngươi còn chẳng lúc nào mất mạng, còn rảnh rang quan tâm c.h.ế.t thế nào?”

Lục Nguyên Thanh ngây gương mặt giận dữ của Phong Hoán, lặng lẽ cúi đầu. Một lát , dậy bước đến cửa.

Qua cánh cửa mở rộng, ánh trăng chiếu lên , khiến chiếc áo dài xanh vốn cũ kỹ ánh lên những vệt bạc mờ.

Phong Hoán nhíu mày bóng lưng , càng càng thấy chói mắt, càng bực bội. Tay nắm chặt thả lỏng mấy , cuối cùng bỗng dậy, bước đến bên Lục Nguyên Thanh.

“Cái thể của ngươi, đừng đây hóng gió nữa.” Phong Hoán hừ nhẹ.

Lục Nguyên Thanh gì, vẫn đó, im lặng.

Phong Hoán ho khan một tiếng: “Ta chút… ngươi đấy, thực …”

Lục Nguyên Thanh mỉm đầu : “Ta ngươi thực vẫn , ngươi lúc nào cũng bướng bỉnh như .”

Lời Phong Hoán định chặn , nghẹn trong cổ họng. Hắn trợn mắt Lục Nguyên Thanh, hậm hực: “Quả phụ Diêu c.h.ế.t cây dây leo. Tương truyền hung thần ‘Thần Ẩn Thiên Cẩu’ cũng c.h.ế.t cây dây leo, vì mười kiếp đều thoát khỏi phận , oán hận tích tụ, cuối cùng vĩnh viễn đắm chìm trong đường ác quỷ. Còn cái c.h.ế.t của Triệu viên ngoại, giống như hiến tế cho quỷ thú ‘Hỏa Điểu Minh’, loài chim phun hồng diễm thể thiêu rụi tam giới, qua nơi nào, nơi hóa thành tro tàn…”

Phong Hoán kinh ngạc: “Ngươi… ngươi , ngươi thực sự tin lời ?”

“Ừ, đúng thế.” Lục Nguyên Thanh nhẹ: “Giờ thử ghép xem: Triệu tiểu thư ứng với Quỷ Kiều Cơ, Lưu Nhạc ứng với Oán Khu Hồn, quả phụ Diêu ứng với Thần Ẩn Thiên Cẩu, Triệu viên ngoại ứng với Hỏa Điểu Minh… Phong Hoán, ngươi thấy đúng ?”

Phong Hoán gương mặt ánh trăng của , chợt ngây , ho khan một tiếng thì thầm: “Sao trùng hợp đến ?”

Lục Nguyên Thanh cúi đầu, giấu nụ nhạt nơi khóe môi.

Giờ Hợi. Nha môn Biện Thành yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng ve sầu phá vỡ bầu khí tĩnh lặng.

Một bóng đen đẩy cửa bước , quanh bốn phía cẩn thận khép cửa , đó về phía hậu viện, nơi ở của Thẩm Bạch.

Người quen thuộc đường lối , càng đến gần phòng ngủ của Thẩm Bạch, bước chân càng nhẹ nhàng. Hắn men theo bên cửa sổ. Dưới cửa sổ, chậu nhất tiễn hồng đang nở rực rỡ, đỏ như ngọn lửa bập bùng trong đêm.

Người chậu hoa, bỗng đưa tay giật mạnh, nhổ cả gốc lên khỏi chậu. Vừa mới đó còn rực rỡ, chớp mắt hóa thành bùn đất.

Chỉ thấy rung tay áo, một đóa hoa đỏ thẫm như m.á.u xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn chôn nó chậu, vun thêm chút đất, chậu hoa nở rộ.

Nhất tiễn hồng vốn đỏ, đóa hoa cũng đỏ, đều kiêu hãnh khoe sắc trong bóng đêm.

Chỉ là ai rằng, đóa hoa còn là đóa hoa năm nào.

Đêm sâu, che giấu sự thật.

 

Loading...