BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 12: Nguyên do thực sự

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:18
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Pháp sư Mặt quỷ kinh hoàng tột độ, trợn mắt trừng trừng vị Quốc sư trùm kín áo đen mặt. Y đang cái gì? Y rốt cuộc đang cái gì ? Chuyện... chuyện cũ bí mật đến thế, vì tên Quốc sư xa lạ rõ ràng đến từng chi tiết?

Ngươi nhất là g.i.ế.c , nếu ngày ngươi nhất định sẽ hối hận muôn phần! Chỉ cần c.h.ế.t, chỉ cần còn sống, nhất định sẽ tìm ngươi, nhất định sẽ báo thù! Không... cho dù c.h.ế.t, hóa thành lệ quỷ cũng sẽ tìm ngươi đòi mạng...

Ta hóa thành lệ quỷ cũng sẽ tìm ngươi đòi mạng...

Mồ hôi lạnh trán Pháp sư Mặt quỷ tuôn như suối. Chẳng lẽ... chẳng lẽ là oan hồn phụ nữ đó về đòi mạng... Nghĩ đến đây, dường như khắp căn phòng giam yên tĩnh cũng thấy bóng dáng ma quỷ chập chờn. Sắc mặt Pháp sư Mặt quỷ càng thêm trắng bệch, ngón tay run rẩy đến mức nắm chặt nổi. Hắn thở hồng hộc từng , như thể một đôi tay vô hình nhưng lạnh lẽo đang bóp chặt lấy cổ họng , từ từ siết chặt, siết chặt hơn nữa.

"Ha ha." Quốc sư áo đen khi thưởng thức đủ màn "biểu diễn" kinh hoàng thất sắc của Pháp sư Mặt quỷ bèn lớn: “Thật hoang đường, thật nực ! Pháp sư Mặt quỷ tinh thông thuật âm dương mà cũng lúc sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u thế ... Ngươi tưởng là ai? Là phụ nữ ngươi hại c.h.ế.t ư?"

"Không... thể nào, đúng, ả c.h.ế.t , c.h.ế.t thể sống ..." Pháp sư Mặt quỷ lẩm bẩm tự trấn an .

"Cuối cùng ngươi cũng một câu thật lòng." Quốc sư hừ một tiếng: “Người c.h.ế.t đương nhiên thể sống , nhưng sống thì thể tiết lộ nhiều bí mật."

"Ai? Đêm đó ngoài và Tiểu Nghiêm đại nhân gì còn ai khác..." Pháp sư Mặt quỷ thể tin nổi, cố sức nhớ tình cảnh đêm hôm đó.

"Trí nhớ của Pháp sư quả nhiên kém nhiều . Đêm đó trong t.ử lao của Chiếu ngục rõ ràng ba ." Quốc sư khẽ nhắc nhở: “Một là ngươi, một là Nghiêm Thế Phan, còn một nữa là thư đồng của ."

Khi Quốc sư thốt hai chữ "thư đồng", mặt Pháp sư Mặt quỷ trắng bệch: “Hắn... phản bội Tiểu Nghiêm đại nhân ?"

Quốc sư khẽ : "Hắn còn là thư đồng của Nghiêm Thế Phan nữa. Hắn bây giờ là Hữu Thiêm đô Ngự sử Triệu Ninh."

"Hóa vụ mất tích của Triệu Ninh là do ngươi ?" Pháp sư Mặt quỷ run rẩy như lá khô gió: “Rốt cuộc ngươi là ai? Tại ngươi lượt trả thù chúng ? Ngươi... ngươi và Lệ gia quan hệ gì?"

Quốc sư lạnh lùng chằm chằm một hồi lâu, nhưng trả lời câu hỏi.

"Ba đêm đó chỉ còn thiếu Nghiêm Thế Phan, sẽ để dành cùng, từ từ giúp nhớ từng chút một của đêm hôm . Pháp sư xem , hình cụ trong phòng giam cái gì cũng , thiếu thứ gì. Tuy tận mắt chứng kiến bi kịch đêm đó, nhưng cái Triệu Ninh miêu tả chi tiết, nên thể đoán các bước dùng hình của các ngươi... 'Gậy ông đập lưng ông', những đau đớn các ngươi từng gây cho Tây Oanh, sẽ giúp nàng đòi từng chút một. Róc xương lột thịt ? Khắc trấn phù xương ? Khiến nàng m.á.u thịt nhầy nhụa, hồn phách khó tụ, vĩnh viễn siêu sinh ? Rất ."

Dứt lời, Quốc sư nhẹ nhàng vỗ tay. Rất nhanh, vài tên Cẩm y vệ xuất hiện cửa lao.

"Quốc sư gì sai bảo?"

"Đêm nay hầu hạ Pháp sư đại nhân cho chu đáo. Những trò , từng món một, đừng vội, c.h.ế.t ngay thì mất vui. Nghe Cẩm y vệ các ngươi thể khiến một thương sống dở c.h.ế.t dở suốt bốn năm tháng trời, hãy cho Pháp sư đại nhân thử xem !"

"Vâng." Tên Cẩm y vệ cầm đầu cung kính đáp.

"Đừng mà, ... vốn chẳng quen Tây Oanh nào cả, ngươi nhận nhầm , phụ nữ đó rõ ràng là Lệ Kiếm Vân mà..." Pháp sư Mặt quỷ thấy ai để ý đến , bỗng đổi giọng đe dọa: “Các ngươi dám đối xử với như ... Nếu ngày khỏi đây gặp Hoàng thượng, nhất định sẽ tha cho ngươi..."

"Hừ, thời gian ở đây khoác, chi bằng ngậm miệng giữ chút sức lực, còn cầm cự nửa năm chừng." Quốc sư xong, bước về phía cửa lao. Sắp bước khỏi cửa, y dừng : "Quên cho ngươi , trong lòng Hoàng thượng ngươi là một c.h.ế.t . Nếu xin với Hoàng thượng, ngươi c.h.é.m đầu từ lâu. Cho nên mạng sống của ngươi bây giờ thuộc về , đừng mơ tưởng hão huyền nữa. Ngươi vĩnh viễn thể đông sơn tái khởi mặt Hoàng thượng . Một kẻ giả thần giả quỷ lừa gạt quân vương, còn luyện đan d.ư.ợ.c giả mưu hại thánh thể, là một quân cờ vô dụng, chỉ đường c.h.ế.t mà thôi."

"Đừng, đừng g.i.ế.c , cầu xin ngươi, bảo gì cũng ..."

Quốc sư áo đen : "Pháp sư , mấy năm nay ngươi tác oai tác quái bên cạnh Hoàng thượng, sinh ly t.ử biệt chắc thấy nhiều, đến lượt thoáng thế?"

Nói xong, y đẩy cửa lao sải bước rời .

Sau lưng bắt đầu vang lên tiếng dụng hình, và chói tai hơn cả là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Pháp sư Mặt quỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-12-nguyen-do-thuc-su.html.]

Quốc sư dừng bước lắng một chút, tự lẩm bẩm: "Quả nhiên kẻ càng tàn độc càng sợ đau. Có thể tàn độc nghĩ những cách hành hạ khác, nhưng chịu nổi hậu quả của sự tàn độc ... Có điều, Tây Oanh , kết quả thế ... nàng hài lòng ?"

Dường như nhớ tới điều gì, Quốc sư khẽ thở dài, bước khỏi Chiếu ngục. Vừa tiếp xúc với khí bên ngoài, Quốc sư bèn hít một thật sâu: “Quả nhiên, cái chốn thật ngột ngạt."

Lời còn dứt, một giọng vang lên: "Quả nhiên là ngươi."

Thân hình Quốc sư khẽ khựng , từ từ , về phía phía .

Người đó mặc y phục màu đen, trong màn đêm gần như hòa một với bóng tối, chỉ khuôn mặt tuấn tú nho nhã và đôi mắt sáng tựa trời là trắng đen phân minh.

Thấy là Thẩm Bạch, Quốc sư bèn giơ tay vẽ : Đêm hôm khuya khoắt, Thẩm đại nhân canh cửa Chiếu ngục là gì?

Thẩm Bạch hừ một tiếng: "Quốc sư lúc nãy mở miệng chuyện, giờ bắt đầu khoa tay múa chân ? Chẳng lẽ chuyện với Thẩm mỗ khiến Quốc sư khó xử đến thế? Quốc sư đang lo ngại điều gì? Sợ Thẩm mỗ thấy giọng của ngươi, sợ Thẩm mỗ nhận ngươi là một cố nhân nào đó?"

Quốc sư thì dừng động tác tay, buông thõng xuống, đó định lẳng lặng bỏ .

Thẩm Bạch đuổi theo: "Nguyên Thanh... là nàng ?"

Quốc sư dừng bước, nghiêng đầu Thẩm Bạch một hồi lâu hỏi: "Nguyên Thanh là ai?"

Thẩm Bạch nhạt: "Là thích." Nói xong bồi thêm một câu: "Là duy nhất từng thích."

Quốc sư nhún vai: "Tại Thẩm đại nhân với chuyện ?"

"Ta phát hiện nàng đang nghĩ gì! Nếu nàng tin tưởng , tại để thứ quan trọng nhất cho ? nếu nàng tin , tại dùng cách thức đó để rời bỏ ? Tại nàng tên đổi họ đến kinh thành đến tìm ? Rõ ràng cùng bàn ăn cơm mà cho nàng là ai? Rốt cuộc là tại ?"

Quốc sư ngẩn Thẩm Bạch hồi lâu mới : "Thẩm đại nhân, nếu ngài nhận nhầm , ngài thấy hổ ? Thẩm đại nhân hồ đồ với nhiều như , thấy quá khinh suất ? Nếu của Nghiêm Thế Phan, Thẩm đại nhân sợ nắm thóp ngài ư?"

"Người của Nghiêm Thế Phan?" Thẩm Bạch khẩy: “Nếu nàng là của Nghiêm Thế Phan, tại lượt đối phó với tâm phúc của ? Nếu nàng là của Nghiêm Thế Phan, tại âm thầm khiến chúng bạn xa lánh? Nếu nàng là của Nghiêm Thế Phan, tại ngầm giở trò khiến cha con họ Nghiêm thất sủng mặt Hoàng thượng? Nguyên Thanh, tại nàng cứ những chuyện khẩu thị tâm phi, những lời dối lòng, lượt đẩy xa, cho cùng một chỗ với nàng? Nàng cảm thấy Thẩm Bạch xứng, là... nàng sợ liên lụy, bảo vệ ?"

"Thẩm đại nhân, ngài uống rượu ? Chắc chắn ngài say nên mới năng lảm nhảm. Tại đối phó Nghiêm Thế Phan? Ngài đêm đó trong phòng hứa hẹn với điều gì ? Từ chỗ , thể đạt những thứ mà ngay cả mặt Hoàng thượng cũng , tại đẩy việc ngoài chứ?"

"Đừng diễn nữa, Nguyên Thanh. Nàng thể thành thật với một ? Đêm nàng bắt Triệu Ninh phái Thiệu Ưng theo , tận mắt thấy áo đen đưa Triệu Ninh phủ Quốc sư. Ta vụ mất tích của Ngự sử Ngưu Ứng Long cũng liên quan đến nàng. Tuy hiểu ý định tiếp theo của nàng, nhưng cần nàng rằng, địa vị và uy tín của cha con Nghiêm Tung trong triều dễ dàng lay chuyển . Nàng tưởng mấy năm nay ai đàn hặc cha con ? Kết quả thế nào? Chẳng đều nhận kết cục giống như Lệ đại nhân . Nàng cô thế cô, tại gia nhập với chúng ? Thầy của là Từ Giai, cha , Ngưu Ngự sử và Hoàng đại nhân đều sẽ giúp nàng."

Thấy Quốc sư , vẫn cứ thẳng, Thẩm Bạch vội vươn tay nắm lấy bàn tay giấu lớp áo bào đen. Bàn tay Quốc sư láng mịn, da dẻ mềm mại và ấm áp... Ấm áp?

Thẩm Bạch kinh ngạc buông tay Quốc sư . Tay Nguyên Thanh luôn lạnh băng, giờ thể...

Khuôn mặt Quốc sư ẩn mũ trùm rộng, nhưng Thẩm Bạch một nữa cảm nhận ý quen thuộc vẫn thường thấy ở y: bạc bẽo, thương hại, và cao ngạo.

"Thẩm đại nhân buông tay ? Có cuối cùng cũng nhận nhận nhầm ?" Quốc sư áo đen Thẩm Bạch: “Thẩm đại nhân, dù ngài coi là ai, nhưng nể tình ngài với nhiều như , cũng tặng ngài hai câu. Có ngài cũng thắc mắc về địa vị thể lay chuyển của cha con Nghiêm Tung mặt Hoàng thượng bấy nhiêu năm nay? Tại Hoàng thượng rõ một việc của cha con họ, nhưng cố tình giả câm giả điếc, hỏi, vẫn tin dùng Nghiêm Tung? Thẩm đại nhân, thầy của ngài là Từ Giai nay thế Nghiêm Tung ghế Thủ phụ, cũng đến lúc ngài nên nghiêm túc suy nghĩ về những vấn đề . Vị trí Thủ phụ xưa nay luôn là bia đỡ đạn, lật đổ Nghiêm Tung thì tính mạng và đường quan lộ của thầy ngài e rằng sắp tận ... Thay vì ở đây dây dưa rõ với , chi bằng nghiêm túc nghĩ cách cứu thầy của ngài !"

Nói xong, Quốc sư áo đen khẽ một tiếng, đó , tiêu sái bước . Bóng đen nhanh biến mất màn đêm mênh mông, còn thấy nữa.

 

 

Loading...