BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 16: Hai kẻ oan gia
Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:44:02
Lượt xem: 179
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện ai cũng , chồng thứ ba của Triệu tiểu thư là một dạy học, tên là Vu Hành Lương.” Lục Nguyên Thanh quan sát Dư Quán Trần: "Dư Quán Trần, Vu Hành Lương… nên gọi ngươi là Dư sư gia, Vu sư gia đây?”
Dư Quán Trần nheo mắt, đáp.
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Chuyện nghĩ kỹ thật buồn . Trước mặt chúng đây, Dư Quán Trần Dư Quán Trần, mà Vu Hành Lương c.h.ế.t cũng chẳng Vu Hành Lương. Ta đúng , Vu sư gia?”
“Vu Hành Lương đến Biện Thành là hai năm , còn Dư Quán Trần thì sư gia trong nha môn Biện Thành từ sáu năm ; Dư Quán Trần tuổi ngoài bốn mươi, còn Vu Hành Lương mới chỉ ba mươi.” Thẩm Bạch tiếp lời: "Dư Quán Trần vốn là thâm niên nhất trong nha môn. Các tri huyện đến hai lượt, theo đó những kẻ a dua cũng thăng tiến ít, chỉ Dư Quán Trần vẫn ở nha môn. Vị sư gia việc cực kỳ cẩn trọng, việc trong ngày đều ghi chép tỉ mỉ, nên ai hỏi chuyện gì cũng đối đáp rành mạch. Một như , đừng là nha dịch, ngay cả huyện lệnh cũng hài lòng, nhờ thế mới thể ở nha môn nhiều năm. lâu dần nảy sinh một vấn đề: kẻ thật sự rõ gốc gác của Dư Quán Trần ngày càng ít .”
“Để tìm một từng rõ Dư Quán Trần, và đại nhân quả thật tốn ít công sức. Ba năm , trong nha môn một lão nhân họ Diêu, chuyên thêm củi đun nước, nhưng tuổi già sức yếu nên chỉ một năm về quê. Tuy , lão vẫn nhớ rõ ràng: vị Dư sư gia từ tới nay từng để râu.” Nói đến đây, Lục Nguyên Thanh liếc khuôn mặt nhẵn nhụi mắt: "Một vốn để râu, bỗng nhiên để râu dài, là vì cớ gì? Theo , một là để trông già hơn, che giấu tuổi thật; hai là để che dấu vết khác nhận , chẳng hạn như vết sẹo cũ cằm .”
Lục Nguyên Thanh chỉ cằm , thở dài: “ là một kế hoạch kẽ hờ. Vì bản vướng tiếng cường đạo nên khó lòng đường đường chính chính đến cầu hôn, bèn nhờ ca ca . Chuyện ‘gặp gỡ trong hội đèn lồng một lời như cố tri’ là bịa đặt. Khi đó Triệu tiểu thư khắc c.h.ế.t hai chồng, chịu lấy con gái thì Triệu viên ngoại tất nhiên từ chối. Huống hồ dù chỉ là thầy đồ, nhưng dáng vẻ thư sinh, hôn sự nhanh định. Chỉ là đến gần ngày cưới, hẳn kẻ phát hiện phận thật của Dư Quán Trần. Triệu viên ngoại bèn cho âm thầm điều tra, khi rõ chân tướng, tất nhiên ông thể đồng ý. lúc Triệu tiểu thư mang thai, Triệu viên ngoại vì phẫn nộ mà buông lời nh.ụ.c m.ạ Dư Quán Trần. Hắn vốn là kẻ sách, sĩ diện, cứng nhắc, mỏng mặt, thế là treo cổ tự tử.
Triệu tiểu thư hẳn là thật lòng yêu tình của , tiễn suốt mười mấy dặm đường. nàng cho ai? Hay đúng hơn, nàng vì điều gì? Có lẽ là cho mối tình cuối cùng hữu duyên vô phận, mưu tính đến kiệt cùng, đổi bằng bao nhiêu mạng vẫn chẳng thể thành. Đó là ý trời. Triệu tiểu thư cuối cùng sinh lòng thoái chí.
Còn việc t.h.i t.h.ể Dư Quán Trần gió cuốn thì cũng chẳng gì lạ. Thân phận vốn thể bại lộ. Bởi vì lúc , tình lang của Triệu tiểu thư, Vu Hành Lương, nghĩ một kế mới: mang xác Dư Quán Trần , để râu, đường hoàng bước nha môn Biện Thành, biến thành Dư Quán Trần. Mà Triệu tiểu thư khi phát hiện t.h.i t.h.ể mất tích, hẳn cũng đoán kế sách của . Nàng vốn thông minh, hiểu rõ tính tình yêu, sẽ gì. Vu Hành Lương quyết để cái c.h.ế.t của Dư Quán Trần thành vô ích, báo thù nhà họ Triệu, bao gồm cả Triệu tiểu thư. Và thế là vụ án ‘Ngũ hành hiến tế’ trong Tết Quỷ .
Người Vu Hành Lương hận nhất là ai? Là Triệu viên ngoại. Nếu ông, sớm kết tóc se tơ với Triệu tiểu thư, cũng chẳng đến nỗi mất ca ca Dư Quán Trần. Vì , ông là kẻ đầu tiên c.h.ế.t.”
Nói đến đây, Lục Nguyên Thanh ngừng một chút: “Từ lúc phát hiện t.h.i t.h.ể Triệu tiểu thư, vẫn luôn nghĩ về đóa hoa đỏ , cuối cùng nó là gì? Mãi đến khi lấy tập thơ của Triệu tiểu thư tại Triệu gia, mới : đó là loài hoa mà tình lang nàng từng hứa sẽ trồng cho nàng. Cái tên hẳn ai cũng qua, đó là cẩm quỳ. Chỉ điều, cẩm quỳ đỏ thì hiếm, là giống hoa mới từ ngoài quan ải đưa về, Trung Nguyên khó mà thấy . A bên cạnh Triệu tiểu thư nàng thích nhất màu sắc rực rỡ, nên áo quần thường là hồng phấn. Triệu tiểu thư yêu thích loài cẩm quỳ đỏ, nhưng chê nó quá thô, thế là Vu Hành Lương, vốn xuất Quan ngoại, bắt đầu nuôi trồng, cải tiến giống hoa cho nàng.
Cây cẩm quỳ đỏ tìm thấy bên t.h.i t.h.ể Triệu tiểu thư là giống cải tiến do Vu Hành Lương trồng. Vì chôn nó cạnh nàng? Có lẽ để tưởng niệm mối tình mất. nhanh đó, đổi ý. Thấy nha môn can dự, bèn lợi dụng đóa hoa để g.i.ế.c những kẻ khác mà trừ khử.
Ta vẫn luôn nghĩ: vì cẩm quỳ đỏ là dấu hiệu g.i.ế.c thì mỗi nó quả nhiên xuất hiện bên xác c.h.ế.t? Vì hung thủ g.i.ế.c theo ngũ hành, đó nạn nhân thật sự lượt c.h.ế.t vì thủy, hỏa, thổ…? Vì thể sẽ đào thủ cấp Lưu Nhạc trong vườn lão Lưu thì cái đầu bèn xuất hiện thật? Mỗi một câu đều ứng nghiệm, vì thần cơ diệu toán, mà bởi vì hung thủ vốn ở ngay trong nha môn, ở bên cạnh tất cả chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-16-hai-ke-oan-gia.html.]
Sau đó cố ý truyền khắp nơi cách ‘Ngũ hành hiến tế’. Quả nhiên, hung thủ bèn dựa theo đó mà bố cục. Một khi quá chú ý đến từng động tĩnh của thì càng thể đoán chắc: đêm Tết Quỷ, sẽ g.i.ế.c nốt cuối cùng. Ta tin nhất định sẽ theo, vì trong mắt , Thẩm đại nhân tin . Hướng của vụ án do phán đoán, hung thủ tất nhiên sẽ phối hợp diễn cho trọn vở kịch.”
Trước mặt, Dư Quán Trần, , là Vu Hành Lương, đến đây bèn chằm chằm Lục Nguyên Thanh một hồi, bật lớn: “Bại trong tay một như ngươi, cũng thấy oan uổng. Tâm cơ của ngươi sâu thật! Lục Nguyên Thanh, từ ngày ngươi bước chân nha môn dám coi thường, thế mà cuối cùng vẫn tự phụ quá mức.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu nhạt: “Ta nghĩ hung thủ cố ý diễn theo suy đoán của , vì chỉ một vụ án phức tạp, quỷ dị đến mức như yêu ma quỷ quái xen mới khiến Thẩm đại nhân thật sự chú ý và dè chừng. Con vốn sợ c.h.ế.t, nếu là tế phẩm cuối cùng, Thẩm đại nhân ắt sẽ điều bộ nhân lực trong huyện về nha môn để bảo vệ bản . Khi đó, ngươi cùng đồng bọn thể thừa cơ, ngang nhiên một đêm san phẳng nữ quán Thiên Thanh, khiến vị chân nhân bá tánh kính ngưỡng biến thành yêu ma trong mắt họ, ngươi một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t ngay tế đàn. Nàng chỉ c.h.ế.t, mà thanh danh cũng tiêu tan, về còn đời âm thầm bàn tán. Đó chẳng là mục đích của ngươi ?”
“Quả nhiên xuất sắc.” Vu Hành Lương lạnh: "Vậy ngươi thử đoán xem, vì g.i.ế.c Chân nhân Thiện Thanh?”
“Ngươi g.i.ế.c Triệu viên ngoại và Triệu tiểu thư để báo thù cho Dư Quán Trần. Ngươi g.i.ế.c Lưu Nhạc vì Triệu tiểu thư sắp gả cho , nàng c.h.ế.t thì cũng thể sống. Còn góa phụ họ Diêu, đoán là bởi bà nhận ngươi. Bởi lẽ, ngay hôm khi bà c.h.ế.t, thấy bộ râu mặt ngươi bỗng rậm hơn, ngươi cần giấu mặt kỹ hơn, đúng ? Cuối cùng là Chân nhân Thiện Thanh… Ta , ngươi đúng là kẻ đáng sợ. Chỉ vì một ngày khi Dư Quán Trần c.h.ế.t, Triệu viên ngoại từng đến nữ quán Thiên Thanh, mà ngươi bèn nghi ngờ Chân nhân Thiện Thanh liên quan đến cái c.h.ế.t đó. Ngươi g.i.ế.c bà ngay mặt dân chúng, khiến ngay cả khi c.h.ế.t, thanh danh cũng hủy sạch. Ngươi hận thù quá nặng, phụ nữ từng yêu cũng g.i.ế.c, kẻ ngươi nghi ngờ càng tha. Đó mới là tác phong của đám đao phỉ Quan ngoại, đúng ?”
“Ngươi đoán trúng nhiều, giống như từng trải qua . sự thật chỉ . Ngươi ?” Vu Hành Lương cuối cùng cũng mở miệng.
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Ta thật sự , cuối cùng ngươi và Triệu tiểu thư quá khứ thế nào, đến mức nàng nguyện trái ý cha, hy sinh bao nhiêu mạng vô tội, cũng ở bên ngươi.”
“Ngươi đoán đúng, vốn là Quan ngoại. Ta và Tú Vân quen ở đó. Khi còn nhỏ, cha nàng bận việc buôn bán nên gửi nàng ở nhà dì nơi Quan ngoại. Nàng giống những cô nương nơi , nàng trầm lặng, nhu mì, suốt ngày ôm sách rời. Mỗi thấy nàng, nàng đều tán cây xanh mướt. Ta thích, thích sự khác biệt, thích dung nhan dịu dàng, thích khí chất tiểu thư khuê các, thích ánh mắt nàng , khiến cảm giác là duy nhất trong mắt nàng.
Ta từng nghĩ ngày nàng sẽ thích . Cho nên khi hằng ao ước mở miệng ở bên , các ngươi tưởng tượng nổi tâm tư cuồn cuộn thế nào . Khi chỉ : miễn là ở cùng Tú Vân, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng nhíu mày.”
Nói đến đây, Vu Hành Lương mỉm khổ: “ như ngươi , nhà ở Quan ngoại mang tiếng , đao phỉ? là . Một kẻ như và một thiên kim như Tú Vân vốn chẳng thể nào kết quả. Ta vốn kiêu hãnh, nhưng trong lòng hiểu rõ, và nàng là thể. Chính khi mới yêu nàng đến mức nào. Với tính cách của , thứ thích nhất định chiếm lấy. Nếu giữ nàng bằng vũ lực cũng dễ như trở bàn tay. nỡ đối xử với nàng như .
Đêm Tú Vân rời , ‘bảo trọng’, nàng tát một cái, địa chỉ nhà cho . Nàng : một năm đến, nàng sẽ chờ một năm; mười năm đến, nàng sẽ chờ mười năm… Khi đó mới thật sự thấy rõ Tú Vân, nàng hề là yếu mềm như vẻ ngoài !”