BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 16: Không chốn kiếm tìm

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:22
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hoàng thượng thánh minh." Quần thần im lặng bấy lâu đồng loạt quỳ xuống, tung hô công đức.

"Hoàng thượng... Hoàng thượng..." Nghiêm Tung lóc chân Gia Tĩnh Đế, chòm râu rung rung, nước mắt nhạt nhòa. Lão nắm lấy vạt áo định rời của Gia Tĩnh Đế, như ôm lấy khúc gỗ trôi cuối cùng.

Bước chân Gia Tĩnh Đế khựng . Ông cúi đầu Nghiêm Tung: “Nghiêm ái khanh, khanh già . Sau khi Nghiêm gia niêm phong, Trẫm nghĩ ái khanh chắc còn chỗ để , hãy về quê nhà Giang Tây an dưỡng tuổi già ."

Tiếng nức nở già nua của Nghiêm Tung trôi xa dần theo bước chân tan triều của chúng thần. Trong đại điện trống trải chỉ còn Hoàng thượng cô độc long ỷ và Quốc sư áo đen bên cạnh.

Vừa khi Quốc sư định lui xuống, Gia Tĩnh Đế gọi ngài .

Lúc , đại điện vàng son lộng lẫy chỉ còn hai bọn họ.

Hồi lâu, Gia Tĩnh Đế mới mở lời: "Quốc sư, ngươi cảm thấy Trẫm quá bao che cho Nghiêm Tung ? Cho dù tội của cha con còn nhiều hơn những gì ghi trong tấu chương đàn hặc của Từ Giai, nhưng Trẫm vẫn luôn giả câm giả điếc hỏi?"

Quốc sư cúi đầu đáp.

"Quốc sư từng về 'Đại lễ nghị chi tranh' ?" Gia Tĩnh Đế tuy hỏi nhưng quan tâm câu trả lời của Quốc sư, ông tiếp tục: “Khi đó Trẫm mới lên ngôi, quần thần đều phản đối quyết định của Trẫm, Trẫm... thế cô lực mỏng, duy chỉ Nghiêm Tung về phía Trẫm. Lúc đó Trẫm thầm quyết định, dù Nghiêm Tung phạm tội gì, Trẫm đều tha cho tội c.h.ế.t."

Quốc sư vẫn gì.

"Ngươi đang trách Trẫm." Gia Tĩnh Đế dậy, đến mặt Quốc sư, đối diện với ngài.

"Đến nước , Quốc sư nguyện ý cho Trẫm xem gương mặt thật ?"

Đầu Quốc sư ngẩng lên. Gia Tĩnh Đế tiếp: "Trẫm ngươi vì cha con Nghiêm Tung mà đến... Hãy bỏ mũ trùm xuống, dùng sự chân thành đối diện với Trẫm ."

Quốc sư áo đen dường như suy nghĩ một chút, mới đưa tay tháo chiếc mũ trùm rộng thùng thình xuống. Dưới lớp mũ là một khuôn mặt trẻ tuổi nhưng xa lạ.

Gia Tĩnh Đế lẳng lặng quan sát hồi lâu: “Ngươi là gì của Lệ gia?"

"Thảo dân và Lệ gia bất kỳ quan hệ gì." Người thanh niên mặt lắc đầu.

"Vậy huyết y của Từ Giai từ ?"

"Huyết y đó là của một bạn của thảo dân."

"Bạn? Bạn nào?"

Người thanh niên : "Là bệnh nhân duy nhất từ khi thảo dân hành nghề y đến nay chữa khỏi , , là vĩnh viễn chữa khỏi nữa ."

"Ngươi là đại phu? Thảo nào thể chữa khỏi bệnh cho Trẫm."

"Vâng, chỉ là lang băm chốn rừng núi thôi."

"Người bạn đó của ngươi còn ở trong cung ?"

"Nàng ? Nàng ." Ánh mắt thanh niên tối sầm xuống: “Vì thảo dân chữa khỏi cho nàng , nên nàng rời , đến một nơi ai để lặng lẽ chờ c.h.ế.t."

"Ngươi tên gì?"

"Thảo dân Phong Hoán."

"Trước ngày hôm nay, ở bên cạnh Trẫm là ngươi." Gia Tĩnh Đế bỗng khẳng định.

", Quốc sư đó là bạn của thảo dân, nhưng đêm qua nàng rời kinh thành ."

"Quốc sư, , bạn đó của ngươi là... của Lệ gia?"

"Hoàng thượng, nàng chỉ là một kẻ đau lòng biến mất thế gian , nhưng vì tâm nguyện thành mà kinh sư thôi."

Gia Tĩnh Đế trầm mặc lâu: “Trẫm hiểu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-16-khong-chon-kiem-tim.html.]

---

Bước khỏi đại điện, nhóm Ngưu Ứng Long vây lấy Từ Giai: “Từ công, bản tấu hôm qua chúng bàn bạc kỹ lưỡng , ông sửa đổi?"

Từ Giai mỉm : "Các vị chẳng vẫn luôn tò mò tại Hoàng thượng rõ việc ác của cha con họ Nghiêm mà cứ nhắm mắt ngơ ? Trong lòng tuy suy đoán, nhưng đêm qua Quốc sư toạc mới thấy như khai sáng, cho nên thức trắng đêm sửa tấu chương."

"Quốc sư?"

Từ Giai hạ thấp giọng: "Quốc sư , xưa nay những đàn hặc cha con họ Nghiêm ai thất bại, vì ? Đều do lời lẽ đàn hặc đa phần là tham ô trái pháp luật, vơ vét tiền tài, bán quan bán tước, hãm hại trung lương. Những tội trạng tuy nhắc đến Hoàng thượng, nhưng ám chỉ Hoàng thượng hôn quân thất sát, dùng sai lầm, hoặc tệ hơn là dung túng gian thần, bao che bảo hộ. Nếu Hoàng thượng chuẩn tấu, chẳng khác nào thừa nhận quá khứ sai. Với tính cách của Hoàng thượng, tuyệt đối sẽ nhận sai. Cho nên tờ giấy Quốc sư đưa cho chúng đêm đó mới : Tội ác của cha con họ Nghiêm miễn là dây dưa đến Hoàng thượng, việc ắt thành."

Thẩm Tùng Vân gật gù: "Vị Quốc sư quả nhiên đơn giản..." Nói đến đây ông Thẩm Bạch: “Không, là Lệ tiểu thư mới đúng."

Thẩm Bạch thì nhạt.

Thẩm Tùng Vân nụ thể gọi là dịu dàng môi con trai, bỗng trong đầu lóe lên điều gì đó: “Bạch nhi, đây con trong lòng, nàng đấy chứ?"

Thẩm Bạch sững , đó nụ càng rạng rỡ hơn. Hắn trả lời câu hỏi của cha, chỉ đầu cánh cửa điện đóng chặt, : "Cha, con ở đây đợi nàng . Mọi về ."

Không qua bao lâu, cánh cửa điện đóng chặt cuối cùng cũng mở . Quốc sư một áo bào đen bước từ trong đại điện . Vạt áo đen dài gió thổi tung, khiến Thẩm Bạch từ xa bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành, vội vã bước nhanh tới đón.

"Thẩm đại nhân, gặp ." Thẩm Bạch còn kịp mở lời, Quốc sư áo đen .

Thẩm Bạch chút ngạc nhiên: "Nguyên Thanh..."

Quốc sư áo đen tháo mũ trùm xuống: “Ta là Phong Hoán. Biện Thành từ biệt, Thẩm đại nhân còn nhớ ?"

Đầu ngón tay Thẩm Bạch bỗng chốc lạnh toát, giọng trở nên bất an: "Nguyên Thanh, nàng ?"

"Nàng . Nàng bảo nhắn với ngài cần tìm nàng . Chân trời góc bể, mỗi tự bảo trọng." Phong Hoán xong, lách qua Thẩm Bạch định tiếp.

Lồng n.g.ự.c Thẩm Bạch phập phồng dữ dội, phẫn nộ túm lấy vai Phong Hoán: "Nói cho rõ ràng! Thế là ý gì?"

"Ta là ý gì!" Phong Hoán bỗng nổi giận: “Cái đồ khốn đó ba tháng đột nhiên tìm đến , bắt lấy thuật kim châm phong ấn trong cơ thể , nàng kinh thành việc cuối cùng. Ta bảo nàng lúc đầu hạ kim châm nguy hiểm, huống hồ mấy năm nay tìm cách nhất để áp chế kim châm. Thuốc mới chế từ Băng phách Nam Hải khó khăn lắm mới chậm một loạt biến đổi do xung đột khí huyết, mà nàng đòi lấy kim châm , đây chẳng là tìm c.h.ế.t ? Ta lúc đầu nàng lừa gạt nhận lời thi triển kim châm thuật, mấy năm nay ngủ yên giấc ngày nào. Giờ cái đồ khốn đó đến hại , kiên quyết đồng ý! cái đồ khốn đó đúng là khốn nạn , nàng dám tự ép một cây kim châm , thổ huyết ngừng. Ta hết cách đành mạo hiểm lấy kim châm cho nàng , nhưng khi lấy kim, cơ thể nàng lúc nóng lúc lạnh, từng đốt xương đau đớn tột cùng. Lúc đó tưởng cái tai họa cuối cùng cũng c.h.ế.t , mua sẵn quan tài cho nàng luôn , ai ngờ nàng nuốt sạch t.h.u.ố.c Băng phách Nam Hải, thoi thóp một tháng trời, nữa? Nàng dậy ."

Thẩm Bạch Phong Hoán kể mà cảm thấy như sắp ngạt thở, giọng run rẩy: "Rồi nữa?"

"Rồi ?" Phong Hoán lạnh: “Ta tưởng nàng đồng da sắt, cải t.ử sinh , kết quả thì ? Cái đồ khốn đó là hồi quang phản chiếu! Nội lực kim châm áp chế bấy lâu biến mất, ngài điều đó nghĩa là gì ? Nghĩa là nàng trở thành một bình thường, một phế nhân! Cơ thể như thế dù nội lực hộ thể, mấy năm nay cũng dần mất một phần tri giác, lạnh băng, trí nhớ giảm sút... Giờ ngay cả nội lực cũng còn, ngài xem nàng sẽ thế nào?"

Thẩm Bạch vô thức hỏi: "Sẽ thế nào?"

"Sẽ c.h.ế.t!" Phong Hoán gào lên: “Hai luồng khí huyết trong cơ thể nàng cứ xung đột qua , một khi gặp ... lẽ nàng sẽ câm, lẽ sẽ mù, lẽ sẽ thành kẻ ngốc, sẽ phát điên, sẽ bại liệt, còn thể biến thành một quái vật hình thù gớm ghiếc! Tóm , ngoại trừ bình an vô sự, sống lâu trăm tuổi thì chuyện gì cũng thể xảy !"

"Nàng ?" Thẩm Bạch cảm thấy cái lạnh trong lòng lan từng lớp từng lớp.

"Không , !" Phong Hoán tức tối: “Chuyện của nàng liên quan gì đến nữa! Là nàng , bảo giúp nàng cuối cùng, từ nay chúng sòng phẳng! Bây giờ chỉ thấy nhẹ nhõm từng , vui, vui c.h.ế.t!"

Phong Hoán sải bước thẳng, nhưng giọng nghẹn ngào vẫn văng vẳng truyền : "Đồ khốn! Lúc nào cũng tự tung tự tác! Cầu xin hạ kim châm cũng thế, ép rút kim châm cũng thế... Sắp c.h.ế.t đến nơi , tại còn giả bộ màu lo nghĩ cho ? Từ nay về sòng phẳng với ? Ngươi tưởng ngươi thế, ngươi c.h.ế.t thì buồn, áy náy chắc? Đồ khốn, nhất là ngươi c.h.ế.t , đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa, nếu để gặp , nhất định sẽ châm từng mũi kim biến ngươi thành cái rổ..."

Thẩm Bạch dường như ngừng thở, ngây tại chỗ, bóng lưng Phong Hoán dần biến mất, bỗng hét lớn: "Chẳng lẽ nàng để lời nào cho ?"

Trong lòng nàng, rốt cuộc coi là gì?

Phong Hoán dừng bước, đầu , giọng chút run rẩy: "Nàng ... nàng nếu nàng c.h.ế.t, sẽ tìm ngài. ngài cần đợi nàng , càng cần tìm nàng !"

Không cần đợi, cũng cần tìm! Bàn tay Thẩm Bạch siết chặt. Thế ? Nghe như lời hứa, nhưng thực chẳng là gì cả.

"Họ Thẩm !" Phong Hoán bỗng đầu hét lớn: “Ngài nhất là quên nàng ! Cái đồ khốn đó miệng đầy lời dối trá, một câu nửa câu thật cũng ! Nàng sẽ tìm ngài , lời nàng để cho ngài, theo thấy chỉ câu cuối cùng mới là thật thôi. Cái đồ khốn ! Hại hại ngài! Tai họa như thế lẽ c.h.ế.t từ sớm ..."

Tiếng c.h.ử.i mắng oán trách của Phong Hoán dần thấy nữa, chỉ còn nửa câu thật lơ lửng bên tai: Đại nhân, cần đợi , càng cần tìm ... Ta đây, chân trời góc bể bảo trọng!

 

 

Loading...