BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 18: Khó giải tỏa tâm kết

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:44:04
Lượt xem: 190

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Hành Lương Lục Nguyên Thanh, chỉ khẽ : “Không chỉ ngày đêm kề cận, tai chạm tóc vờn mới gọi là tình ý. Tình ý thật sự là chôn sâu trong lòng, càng trải qua năm tháng càng thêm bền chặt.”

“Ngươi bắt đầu hoài nghi từ khi nào?” Trước khi nha dịch áp giải , Vu Hành Lương hỏi Lục Nguyên Thanh.

“Vẫn luôn hoài nghi. Mãi đến hôm đó, khi ngươi và gặp nơi hành lang, ngươi cố ý như thấy mà bước qua, lúc mới xác định là ngươi.” Lục Nguyên Thanh ngừng một thoáng : "Đêm đó, chuỗi hoa đỏ ngươi chạm bôi một vị thuốc. Thuốc màu vị, nhưng gặp hoa hồng cẩm quỳ thì sẽ biến thành màu đỏ. Màu đỏ hơn một tháng mới phai, nghĩ lúc tay ngươi hẳn vẫn còn dấu .”

Vu Hành Lương nâng tay , lòng bàn tay quả nhiên một mảng đỏ tươi.

“Ngươi hẳn là phát hiện đó nên thấy , thấy bèn tránh né. Hôm tay áo ngươi luôn buông xuống, ngay cả khi bảo râu ngươi rậm thêm, ngươi đưa tay lên lập tức dừng , ?”

“Ta dừng tay là vì cho rằng ngươi đang gạt , sợ trúng kế nên mới…” Vu Hành Lương cúi đầu tự giễu : "Thì một động tác nhỏ trong mắt ngươi mang nhiều ẩn ý như thế. Tâm cơ ngươi quanh co khúc khuỷu, bằng ngươi, còn lời để .”

“Nếu ngươi thể buông bỏ hận thù, nghiêm túc đóng vai theo ghi chép mà Dư Quan Trần để thì lẽ chuyện chẳng xảy .” Khi ngang qua, Lục Nguyên Thanh khẽ .

“Nếu ngươi là , ngươi thể buông bỏ hận thù ?”

Lục Nguyên Thanh đáp.

Trong đêm lễ Quỷ , giữa ánh lửa bập bùng, Vu Hành Lương nha dịch áp giải .

Lục Nguyên Thanh yên tại chỗ lâu.

Ngươi thể buông bỏ hận thù ? Ngươi thể ?

Lễ tế ngũ hành cuối cùng vẫn thành. Thẩm Bạch liếc Lục Nguyên Thanh cách đó xa, xoay về phía một nam nhân cầm cung ôm quyền cảm tạ: “Đêm nay thật sự đa tạ Chu lão phu nhân tay tương trợ.”

“Thẩm đại nhân hà tất khách khí. Ngài là quý khách của lão phu nhân, Văn Ảnh tất nhiên tận lực.” Nam nhân đeo trường cung lưng, hướng đám hắc y nhân cầm cung hiệu, đó chắp tay hành lễ: "Thẩm đại nhân, Văn Ảnh cáo từ. , lão phu nhân căn dặn nhất định chuyển lời, đêm rằm tháng , Tết Trung thu, mời Thẩm đại nhân đến Chu viên thưởng cúc.”

“Đa tạ Văn công tử, Thẩm Bạch ghi nhớ. Xin chuyển lời, rằm tháng Thẩm mỗ tất sẽ đến.”

Hai hàn huyên đôi câu, vị Văn công t.ử bèn rời .

Tiễn nhóm cung thủ trợ trận đêm nay, Thẩm Bạch bước đến bên Lục Nguyên Thanh, chỉ thấy sắc mặt tái nhợt, bất động.

“Nguyên Thanh, ngươi ?” Thẩm Bạch kinh hãi hỏi.

“Ta… chút khó chịu.” Lục Nguyên Thanh gượng : "Đại nhân, án xong, xin phép về .”

“Cần đưa ngươi về ?”

“Không cần, đại nhân.” Vừa , khỏi đạo quán. Khi trông thấy Thiện Thanh chân nhân, thoáng khựng , từ tay áo lấy một vật đưa cho ông.

Thiện Thanh chân nhân kinh ngạc .

“Vừa chân nhân nhắc tới nữ t.ử đắc ý nhất, tên là Tiêu Ức ?” Lục Nguyên Thanh thấy ông nhận lấy cây sáo thì : "Nếu chân nhân sớm dời đạo quán về Biện Thành, lẽ Tiêu Ức cũng bước đường c.h.ế.t.”

Thiện Thanh chân nhân cầm sáo ngây ngẩn, Lục Nguyên Thanh khẽ lắc đầu, xoay rời .

Đứng cổng nhà cũ Lệ gia, Lục Nguyên Thanh vẫn gõ cửa, cho đến khi cửa từ bên trong mở .

Sắc mặt phần trắng bệch, còn bước , lưng mang hành lý, theo là Chi Tự, là Phong Hoán.

Ánh mắt hai giao , đều khựng .

“Ngươi…” Chữ dứt, Lục Nguyên Thanh Phong Hoán nắm lấy cổ tay, khẽ bắt mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-18-kho-giai-toa-tam-ket.html.]

“Ngươi phát nộ ?” Phong Hoán bất chợt hỏi.

“Không .”

“Tim mạch chấn động dữ dội như thế, còn ?” Phong Hoán tức giận ném bọc hành lý cho Chi Tự: "Đồ sống c.h.ế.t, còn nửa cái mạng mà vẫn xen vụ án của khác, ngươi chán sống ?” Vừa kéo Lục Nguyên Thanh chủ phòng.

“Án phá ?” Quay lưng về phía Lục Nguyên Thanh đang giường, Phong Hoán bào chế t.h.u.ố.c hỏi.

“Sao ngươi án phá?”

“Án phá ngươi cam lòng trở về hả?” Hắn châm chọc đưa chén t.h.u.ố.c cho .

Lục Nguyên Thanh cầm chén t.h.u.ố.c thật lâu mới hỏi: “Phong Hoán, vì ngươi bịa chuyện tế ngũ hành để gạt ?”

Động tác của Phong Hoán chợt khựng .

“Ngươi chẳng tin ? Sao giờ bảo gạt ngươi?”

“Từ đầu thấy đóa hoa đỏ , nó là hồng cẩm quỳ. Ta từng theo sư phụ du ngoạn ngoài Quan ải, gặp qua loài hoa . Những y thư mà ngươi xem, Hàn Thiên Chi lý nào từng thấy. Ta đặt hồng cẩm quỳ mặt nàng, nàng chẳng nhắc tới điển tích tế ngũ hành, thậm chí còn chẳng nhận … Phong Hoán, ngươi ngăn xen vụ án , thật nên dùng cách đó, bởi như chỉ càng phản tác dụng.”

Phong Hoán im lặng, chậm rãi xuống cạnh . Ánh đèn dầu chập chờn trong phòng, hồi lâu mới : “Ta từng đến y quán của Hàn Thiên Chi, nơi gọi là Mạc Sầu Đường… Chỗ đầu tiên đặt chân tới Biện Thành là đó. Ta dịch dung thành qua đường, nàng khám bệnh cho kẻ khác… nàng thật sự chuyên chú. Sự chuyên chú khiến thấy lạ lẫm mà cũng quen thuộc, nghiêm cẩn đến mức từng … Ta bao giờ như nàng…”

Hắn sang Lục Nguyên Thanh, ánh mắt nghiêm túc: “Nói đúng , ngươi là bệnh nhân đầu tiên chữa khỏi. Không, hết thảy đều do một tay gây nên, dù là theo yêu cầu của ngươi, nhưng đó là tâm kết của … Kim châm trong ngươi biến đổi, thể khiến chúng trở về vị trí ban đầu. Thành , từ nay tâm trạng ngươi thể d.a.o động kịch liệt, nếu sẽ va chạm đến châm tuyến. Vừa ngươi thấy đầu đau nhức ? Ngày gặp ngươi ở Biện Thành, triệu chứng bắt mạch, lập tức hiểu rõ. Vì thế mới bịa chuyện tế quỷ, mong bằng lời quỷ thần ngăn ngươi can dự vụ án. quá ngây thơ, ngươi là cố chấp thế nào, sớm nếm trải từ năm xưa ngươi đến cầu hạ châm …” Nói đến đây, Phong Hoán khẽ lắc đầu tự giễu.

Lục Nguyên Thanh lặng lẽ uống thuốc, mới : “Vừa ngươi định ?”

“Ta vốn một trở . Đã chữa khỏi khuyên chẳng , chi bằng tiêu d.a.o rời , tiếp tục thần y phong lưu, chẳng thoải mái hơn ?” Phong Hoán hậm hực .

“Vậy ư? Thế cũng . Đêm nay bến Bắc còn thuyền rời, giờ vẫn kịp…” Lời dứt, Phong Hoán bật dậy, ném mạnh bát t.h.u.ố.c xuống đất.

Mảnh sứ vỡ b.ắ.n qua mu bàn tay Lục Nguyên Thanh, rát buốt.

“Trời ạ, hai cãi nữa ?” Chi Tự vội vàng : "Tiểu Vân công tử, chủ nhân , mà là nóng lòng giúp ngươi tìm một vị t.h.u.ố.c mới…”

“Chi Tự, khi nào đến lượt ngươi chen lời?” Phong Hoán giận dữ quát.

Lục Nguyên Thanh mỉm , phất tay với Chi Tự: “Chi Tự, đêm khuya, nghỉ .”

…” Chi Tự Phong Hoán, mặt lộ vẻ khó xử.

“Đừng bận tâm , , nghỉ .”

Chi Tự lời lui xuống.

Lục Nguyên Thanh bên ngọn đèn dầu, thật lâu mới mở miệng: “Phong Hoán, ngươi lý do ? Lý do năm đó nhất quyết ngươi hạ kim châm.”

Phong Hoán kinh ngạc . Lý do? Chuyện từng hỏi bao mà Lục Nguyên Thanh từng chịu ?

“Nếu ngươi thì thôi.”

Phong Hoán vội sát : “Ai bản thần y , bản thần y !”

“Đó là một câu chuyện dài. Nếu ngươi thực sự chuyến thuyền đêm nay, e là chẳng kịp …”

“Ta thuyền đêm nay nữa!” Phong Hoán nghiến răng .

“Vậy .” Dưới ánh đèn, thiếu niên áo xanh khẽ mỉm , ngước song cửa sổ. Ngoài bệ cửa, một chậu hồng cẩm quỳ đang đỏ rực đúng độ.

Loading...