BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 2: Khách Tình Cờ Gặp Gỡ

Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:14
Lượt xem: 172

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông thổi tiêu đặt cây tiêu trong tay xuống bàn, cầm lấy thanh đao Tú Xuân dựa bên cạnh, chậm rãi dậy, .

Đó là một gương mặt nam t.ử đầy cương nghị. Chỉ gương mặt , thật khó thể liên tưởng đến khúc nhạc dịu dàng .

"Thì là Thẩm đại nhân." Người đàn ông mỉm với Chu lão phu nhân: "Vừa vị khách quý, là Thẩm đại nhân ư?"

" , Thu nhi. Ta giữ con , cũng là để con và Uyển Chi gặp một ." Chu lão phu nhân sang Thẩm Bạch: "Thu nhi đến vì công vụ, chắc là nghĩ đến rằm tháng Tám sắp tới, sợ bà già cô đơn, nên mới ghé qua thăm ."

Phùng Ngạn Thu khẽ gật đầu với Thẩm Bạch, nhưng khi thấy lưng Thẩm Bạch, ánh mắt khựng : "Vị là…"

Ánh mắt dừng Thiệu Ưng.

Thiệu Ưng thản nhiên đáp: "Bổ đầu nha môn Biện Thành, Thiệu Ưng."

Phùng Ngạn Thu gì, chỉ trầm ngâm Thiệu Ưng, liếc sang Thẩm Bạch.

Thẩm Bạch bước lên vài bước: "Lão phu nhân, tự ý dẫn thêm vài cùng đến, mong lão phu nhân đừng trách."

"Sao trách ! Ngươi lòng, bà già sợ vắng vẻ, nên gọi tới cùng đón trung thu, trách ngươi cho đành." Vừa , lão phu nhân sang những còn .

Lục Nguyên Thanh mỉm : "Vãn bối Lục Nguyên Thanh, sư gia trong nha môn. Nhờ lão phu nhân ưu ái mời đến, mới cơ hội thưởng thức cảnh thu nơi Chu Viên, trong lòng vô cùng cảm kích."

"Đứa nhỏ thật chuyện." Không ảo giác , khi lão phu nhân mở lời, Lục Nguyên Thanh chợt ngửi thấy bà thoảng một mùi hương lạ, khiến ngẩn .

"Lão phu nhân chẳng khen một câu?" Tống Ngọc Đường chen ngang, đưa tay chỉ mặt .

"Ta sớm thấy ngươi , mấy năm gặp, trông cường tráng hơn ." Bà lão thiết nắm lấy tay Tống Ngọc Đường.

Thấy Phùng Ngạn Thu vẫn chằm chằm Thiệu Ưng, lão phu nhân : "Thu nhi, con công vụ thì cứ lo . Uyển Chi bọn họ đều đến , họ bầu bạn với cũng ."

Phùng Ngạn Thu mỉm : "Chẳng việc gì gấp cả, hiếm dịp gặp gỡ chư vị, sớm cho ?"

"Không gấp thì , gấp thì ." Lão phu nhân dặn dò nha bên cạnh: "Thúy Vân, bảo quản gia, tối nay và Thu nhi, Uyển Chi và dự tiệc ở Đông Viên, thêm mấy món họ ưa thích."

"Vâng, lão phu nhân."

Mọi hàn huyên với Chu lão phu nhân vài câu, bà bảo Thúy Vân sắp xếp phòng nghỉ cho họ.

"Phủ lớn thế chỉ một Chu lão phu nhân ở, chẳng trách bà cảm thấy cô quạnh. Ta nghĩ lão phu nhân nhiều thúc giục đại nhân tới Chu Viên ngắm cúc, e là sợ đêm rằm trung thu ai bầu bạn, càng thêm quạnh hiu chăng?" Lục Nguyên Thanh lối nhỏ trong vườn .

"Chu gia thanh danh hiển hách, nhưng nhân khẩu thưa thớt. Giờ trong phủ rộng lớn thế chỉ còn một lão phu nhân, thật khiến cảm thán." Thẩm Bạch dứt lời, bèn phía chen : "Các vị hiểu bà . So với danh tiếng của Chu gia, nỗi cô đơn chẳng đáng là bao."

Thẩm Bạch đầu, thấy Phùng Ngạn Thu từ từ bước tới.

"Ý Phùng đại nhân là ?"

"Chẳng lẽ rõ?" Phùng Ngạn Thu nheo mắt xa: "Các ngươi Chu Viên mà xem, từng hoa từng cây, từng cảnh từng đình, đều chứa đựng bao năm tháng, bao tâm huyết của mấy đời… Lão phu nhân bề ngoài vẻ cô quạnh, nhưng nếu lấy nỗi cô quạnh đổi thanh danh muôn đời cho Chu gia, nghĩ bà nguyện cả đời trông giữ nơi vườn tược vắng lặng ."

Nghe , Thiệu Ưng cau mày, xoay né sang một bên, đưa mắt hòn non bộ và cây cầu nhỏ phía đối diện.

"Xin mạo , Phùng đại nhân mang họ Phùng, nơi là Chu Viên, vì ngài gọi Chu lão phu nhân là 'bà nội' ?" Lục Nguyên Thanh mỉm ôn hòa, nhưng câu hỏi khá đột ngột.

Phùng Ngạn Thu liếc lạnh Lục Nguyên Thanh, đó bỗng : "Ngươi hỏi Thẩm đại nhân chẳng rõ hơn ?"

Thẩm Bạch ngạc nhiên: "Phùng đại nhân đùa , hạ quan việc ?"

Phùng Ngạn Thu khựng : "Chẳng lẽ Chu Diên An từng với ngươi ? Nghe từ khi và Thẩm đại nhân cùng chầu vua, trở thành tri kỷ, chẳng lẽ từng nhắc với ngươi ư?"

"Diên An hiếm khi nhắc đến gia thế. Những chuyện trong nhà như càng ít . Khi chúng cùng ở Hàn Lâm Viện, nhiều đồng liêu còn chẳng Diên An vốn xuất từ Chu gia ở Lâm Giang. Huynh vốn chẳng ưa khoe khoang." Thẩm Bạch thản nhiên đáp.

Hắn… Phùng Ngạn Thu bất giác nhớ dung nhan của . , luôn như thế, quả thực là…

"Ta và Chu Diên An cùng lớn lên, nhưng ở đây, mà là tại tổ trạch Chu gia ở Giang Nam. Chỉ điều, là công t.ử muôn phần sủng ái, còn chỉ là kẻ hầu học theo, bạn sách cho ." Chung quanh thoáng chốc lặng ngắt, lúc Phùng Ngạn Thu mới bừng tỉnh nhận lỡ lời, bối rối xoay bước căn phòng Thúy Vân chỉ cho.

"Thì ." Lục Nguyên Thanh vỡ lẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-2-khach-tinh-co-gap-go.html.]

"Ta còn hiểu rõ, ngươi ?" Tống Ngọc Đường bất phục.

"Sao hiểu? Đây là một câu chuyện về công t.ử và bạn sách." Lục Nguyên Thanh đáp nghiêm túc, sang gật đầu với Thẩm Bạch đang nhịn , đó chỉn chu đẩy cửa phòng bước .

"Công tử, ngài mời kẻ họ Lục cùng về Kinh Thành, chẳng lẽ chỉ là giỡn? Không thật chứ? Phải ?" Tống Ngọc Đường mong mỏi hỏi.

Thẩm Bạch lắc đầu: "Là thật, Ngọc Đường." Nói cũng đẩy cửa phòng bước .

Tống Ngọc Đường trông như giáng một đòn nặng, bất mãn và uất ức, sang định than phiền với Thiệu Ưng, nhưng thấy vác đao, ung dung thẳng phòng.

"Tại thế?" Tống Ngọc Đường giữa lối nhỏ trống , đ.ấ.m n.g.ự.c kêu thầm: "Chẳng lẽ mắt đều vấn đề cả ? Không ai tên thư ngốc họ Lục rõ ràng là một kẻ cực kỳ đáng ghét ?"

Phòng của mấy đối diện thành từng cặp, nên khi Lục Nguyên Thanh mở cửa sổ ngẩng đầu lên, vặn trông thấy Thẩm Bạch đang bên cửa sổ đối diện, thần sắc như đang trầm ngâm suy nghĩ.

Thẩm Bạch thấy Lục Nguyên Thanh đẩy cửa sổ, bèn cầm một tờ giấy từ bàn giơ lên cho xem.

Trên giấy chỉ năm chữ: "Đến phòng ."

Men theo Chu Viên về phía tây, càng càng thấy hoang vắng. Trong vườn tuy cũng đầy hoa lá sum suê, nhưng vẻ lâu chăm sóc, lộn xộn hoang tàn.

"Nơi dường như còn giống trong Chu Viên nữa, so với cảnh sắc lúc nãy quả thực khác xa." Lục Nguyên Thanh thì thầm.

"Giếng cổ tuy là biểu tượng vinh hiển của Chu gia, nhưng nghĩ theo một góc độ khác, nơi đây cũng là chốn chôn vùi xương m.á.u của Chu gia. Bảo họ tô điểm hoa lệ, chẳng khác nào khó sống."

Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Ta vốn tưởng cái giếng hẳn canh giữ nghiêm ngặt, ngờ chúng lén đến mà chẳng ai để ý."

"Đã thể bước Chu Viên thì đều là khách quý của Chu gia. Chủ nhân hạn chế bước chân khách? nếu kẻ cưỡng ép xông , e rằng chẳng dễ dàng gì."

"Đêm Quỷ tiết, những cung thủ trợ trận mà đại nhân gọi đến, là hộ viện của Chu lão phu nhân ?"

Thẩm Bạch mỉm : "Công t.ử Văn Ảnh hộ viện mà ai cũng mời nổi. Trước khi đến Chu Viên, y vốn là nhất đẳng hộ vệ bên cạnh hoàng thượng."

Lục Nguyên Thanh khẽ giật : "Hộ vệ của hoàng thượng trở thành hộ viện của Chu Viên? Chu gia quả nhiên bất phàm."

"Bao nhiêu công huân của một tộc đổi … Chu lão phu nhân trung niên mất chồng, mất con gái, mất con trai. Ta vốn tưởng Diên An là niềm an ủi cuối cùng của bà, ngờ cuối cùng cũng . Cả một Chu gia to lớn, giờ chỉ còn lão phu nhân trơ trọi, dẫu hộ vệ từng hầu cạnh hoàng thượng bảo vệ, e rằng trong lòng bà vẫn thê lương khôn xiết."

"Chu Bảng Nhãn rốt cuộc qua đời như thế nào?"

"Ba năm , Giang Nam gặp nạn thủy tai, ruộng đồng cuốn sạch, đói khát khắp nơi. Diên An phụng chỉ đến Giang Nam phát chẩn. Vốn việc thuộc bổn phận một Hàn Lâm như , nhưng Chu gia vốn là sĩ tộc Giang Nam, hoàng thượng nghĩ lẽ thể an dân, cho nên Diên An bèn trở thành chủ sứ chuyến ." Thẩm Bạch như nhớ chuyện năm xưa, thần sắc thoáng ngậm ngùi: "Bởi thóc vận chuyển quá lớn, hoàng thượng bèn phái Cẩm Y Vệ hộ tống."

"Thống lĩnh Cẩm Y Vệ khi là ai?"

"Người chúng còn gặp, là Phùng Ngạn Thu, nay là Phó chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ." Thẩm Bạch ngừng giây lát: "Khi chỉ là một tiểu thống lĩnh Trấn Phủ Bắc Ti, giờ thì bay cao tiến xa, còn Diên An thì…"

Lục Nguyên Thanh bỗng lắc đầu: "Kỳ lạ, thật kỳ lạ. Đại nhân xem, cùng công vụ, một thì thăng quan như diều gặp gió, kẻ chẳng những tiến mà còn mất mạng. Thế chẳng lạ lùng ?"

Thẩm Bạch im lặng hồi lâu mới : "Diên An là c.h.ế.t tay sơn phỉ, tất cả đồng hành đều thể chứng thực."

"Đã đồng hành đều chứng, tức là họ c.h.ế.t, họ đều sống lành lặn cả. Ngay cả tùy tùng cũng sống sót, cớ chỉ một Chu Bảng Nhãn c.h.ế.t? Lý nào thế?"

Thẩm Bạch chau mày Lục Nguyên Thanh, nhưng lên tiếng.

"Dù là trận đường, đều chinh ở phía . Ngay cả binh còn c.h.ế.t thì cớ chỉ Chu Bảng Nhãn vong mạng? … Đại nhân nhớ rõ, hoàng thượng phái công t.ử Văn Ảnh đến Chu Viên bảo vệ lão phu nhân là khi nào ?"

khi Diên An mất… Nghĩ đến đây, lòng Thẩm Bạch bỗng lạnh buốt, hạ giọng : "Nguyên Thanh, tuyệt đối đừng bừa chuyện … Hơn nữa, phía ."

"Quả nhiên hổ là Phùng đại nhân từng xuất Trấn Phủ Bắc Ti, bản lĩnh bám đuôi quả nhiên lợi hại." Lục Nguyên Thanh hề ngoái đầu, tự nhiên bước sát gần Thẩm Bạch, vẻ chuyện trò.

"Sao ngươi ?"

"Trong Chu Viên còn kẻ nào khác ư? Như đại nhân , Chu Viên há nơi ai cũng thể tùy tiện bước ?" Lục Nguyên Thanh khẽ : "Đại nhân, chúng còn định đến bên giếng cổ nữa ?"

Thẩm Bạch hừ một tiếng: "Hắn thích theo thì cứ để theo, chúng cứ đường của . Giờ mà , trái càng khiến sinh nghi."

 

Loading...