BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 3: Ngôi làng cổ thần bí

Cập nhật lúc: 2025-11-20 04:37:20
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Quách đại nhân, việc bổn quan soạn sẵn tấu chương để chuẩn dâng lên triều đình. Bất kể là kẻ nào dám chuyện coi trời bằng vung , triều đình nhất định sẽ…”

Lời an ủi của Thẩm Bạch còn dứt, Quách Thông ngắt lời: “Thẩm đại nhân từng đến Thôn Nhăng Cổ ?”

Thẩm Bạch khựng : “Thôn Nhăng Cổ?”

“Thẩm đại nhân , hạ quan cũng … Hạ quan là từ miệng kẻ bắt cóc mới thì ở ranh giới giữa đất trị của Thẩm đại nhân và hạ quan từng tồn tại một ngôi làng như thế. Chỉ đáng tiếc, khi Thẩm đại nhân và hạ quan đến, ngôi làng vĩnh viễn biến mất .”

Thôn Nhăng Cổ? Thôn Nhăng Cổ…

Thẩm Bạch ở lì trong thư phòng suốt cả buổi sáng. Thế nhưng, dù giở đến bảy tám phần bản đồ địa giới Biện Thành, sách ghi chép phong tục, sổ thu lương thực, sổ hộ tịch dân … chất đầy bàn, vẫn tìm thấy một chút dấu vết nào liên quan đến “Thôn Nhăng Cổ”.

Ngôi làng như thể từng tồn tại. Nếu chính miệng Quách Thông kể , Thẩm Bạch cũng sẽ cho rằng nó chỉ là chuyện bịa đặt.

Vạn vật hễ từng tồn tại, ắt để dấu vết, sâu cạn, rõ ràng mơ hồ. Thế nhưng, Thôn Nhăng Cổ như giấc mộng ảo ảnh, như tiên cảnh Đào Nguyên, thể theo. Nó thật sự từng tồn tại ? Vì để chút manh mối nào? Tất cả những gì liên quan đến Thôn Nhăng Cổ đều như ai đó cố tình xóa sạch, còn một vết tích…

Bị xóa bỏ ? Nghĩ đến đây, Thẩm Bạch bỗng thấy cả lạnh toát.

“Người đó , với hạ quan hề thù oán cá nhân. Nếu cố chấp mà thì hạ quan quả thật vô tội. thiên hạ vô tội nhiều lắm, sự vô tội nhỏ bé của hạ quan so với cả làng họ thì tính là gì?” Thẩm Bạch nhớ từng lời Quách Thông : "Dù là giải mối nghi, báo thù cho hạ quan, hoặc chỉ lấy danh nghĩa chính đáng để tiêu diệt bọn nghịch dân tặc t.ử cũng , tóm , đáp án đều ở trong Thôn Nhăng Cổ. Những kẻ c.h.ế.t sẽ chờ chúng ở đó.”

“Quách đại nhân còn nhớ rõ đường đến Thôn Nhăng Cổ chăng?”

Quách Thông lắc đầu: “Kể từ khi hạ quan bắt , cho đến lúc chặt đứt hai chân, mắt hạ quan luôn bịt kín bằng vải đen. Sau đó hạ quan đ.á.n.h ngất, chỉ đến khi tiếng xe ngựa nổ tung mới giật tỉnh . Về , Thẩm đại nhân đều .”

“Đã cố tình dẫn đến Thôn Nhăng Cổ, chỉ rõ nơi chốn? Ý đồ là gì đây?” Thẩm Bạch trầm ngâm, khỏi thấy nghi hoặc.

“Muốn Thôn Nhăng Cổ, cần dẫn đường. Tựa như trăng trời, đưa tay là thể theo. Ân oán ba năm , một sớm đền bằng máu. Người xưa hồn khuất, mộ mới đợi ngươi sang.” Quách Thông bỗng ngâm một bài thơ: "Trước khi đ.á.n.h ngất hạ quan, bài thơ . Hắn chỉ cần đem thơ một lượt ở công đường Biện Thành, ắt dẫn đường tự hiểu mà xuất hiện. Theo kẻ đó, sẽ đến Thôn Nhăng Cổ. Nếu ai nhát gan dám đến, e rằng từng vị tân Huyện lệnh Biện Thành sẽ lượt xuống hoàng tuyền. Có những bậc quốc chi trụ lương bạn với cô hồn dã quỷ cả làng , chúng cũng coi như uổng một kiếp.”

“Bài thơ rõ ràng hàm ý… Người dẫn đường ở ngay trong nha môn? Xem Nguyên Thanh đoán sai, bọn hung đồ quả thật đến để báo thù. kẻ thù là ai?” Thẩm Bạch khẽ lẩm bẩm: "Chẳng lẽ đúng như Nguyên Thanh , tai họa vốn do Phùng Ngạn Thu gây ?”

Ngày hôm , tại tịnh thất trong nha môn. Ngồi thành hàng năm : Thẩm Bạch, Lục Nguyên Thanh, Tống Ngọc Đường, Thiệu Ưng, Phùng Ngạn Thu.

Thẩm Bạch suy nghĩ cả đêm vẫn chẳng manh mối. Thấy đến đông đủ, dứt khoát thẳng vấn đề: “Chư vị từng đến Thôn Nhăng Cổ ?” Thẩm Bạch hỏi tự nhiên, lộ vẻ lo lắng. Thật lúc hỏi, vẫn âm thầm quan sát phản ứng của Phùng Ngạn Thu. Phùng Ngạn Thu thấy tên làng , khóe mắt mày mi cũng hề biến đổi. Người đáp lời khiến Thẩm Bạch bất ngờ, là Lục Nguyên Thanh.

“Thôn Nhăng Cổ…” Lục Nguyên Thanh lặp mấy chữ, ngẫm nghĩ suy tư, mới : “Đại nhân, đó là nơi Quách đại nhân nhắc đến ?”

Thẩm Bạch gật đầu: “. Bọn bắt cóc Quách đại nhân bảo chúng đến Thôn Nhăng Cổ tìm câu trả lời.”

“Thôn Nhăng Cổ là nơi thần bí, tách biệt với thế gian. Nếu dẫn đường, thể tìm thấy.” Lục Nguyên Thanh im lặng một lát mới đáp.

Nghe xong, lòng Thẩm Bạch thấy thật kỳ quái, nhưng vẫn nén ngạc nhiên mà hỏi: “Nguyên Thanh dường như rõ nội tình Thôn Nhăng Cổ? Nguyên Thanh… ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-3-ngoi-lang-co-than-bi.html.]

Lục Nguyên Thanh mỉm thản nhiên: “Thuở nhỏ, từng theo cha tạm trú ở Biện Thành một thời gian. Ta từng với đại nhân, cha là thầy dạy học. Đám học trò đều là trẻ con hiếu động, va vấp trầy xước là chuyện thường. Cha thường chuẩn chút d.ư.ợ.c thảo để trị thương cho chúng. Ta cũng vốn nghịch ngợm, mỗi cha lên núi hái thuốc, đều năn nỉ theo cùng.

Hôm trời mưa to, lạc cha trong núi. Vừa mệt đói, cứ ngã bò dậy, bò dậy ngã, cuối cùng kiệt sức ngất . Khi tỉnh , ở trong một ngôi nhà nông gia kỳ lạ. Nó khác hẳn nông gia từng thấy, bởi nó dựng giữa núi rừng, vây quanh là trùng điệp núi non. Người cứu là một cô bé lớn hơn vài tuổi, tên là Mặc Tang. Nơi là Thôn Nhăng Cổ.”

“Mặc Tang…” Phùng Ngạn Thu lẩm nhẩm tên , vẻ mặt thoáng dị lạ: “Lục sư gia, ngôi làng đó trông thế nào, ngươi từng thấy ?”

“Mặc Tang ban đầu chỉ cho ở trong nhà, cho chạy lung tung. Ta hứa, nhưng vẫn lén ngoài ban đêm.” Lục Nguyên Thanh như đang hồi tưởng: "Ta từng thấy nơi nào đến . Bầu trời sáng lấp lánh như ngọc quý, rực rỡ ngay đầu, đưa tay như thể hái cả kho báu vô tận. Dọc hai bên đường đều là lúa ngô, chỉ cần vươn tay là thể hái mang về. Đất thì đen, lúa thì vàng, hòa quyện rực rỡ vô cùng. Quay đầu , giữa dãy núi trùng điệp, dựng lên những bức tường cổ cao vút, sắp xếp kỳ lạ, xa tựa như những con rùa khổng lồ cõng nhà mà di chuyển.”

“Nhà cửa dựng giữa núi? Nghe cứ như truyền thuyết nhỉ.” Tống Ngọc Đường xen lời. Lần đầu tiên phản bác Lục Nguyên Thanh, dường như cũng cảnh tượng hấp dẫn.

“Điều kỳ lạ hơn còn ở . Đêm trốn ngoài cuối cùng cũng Mặc Tang phát hiện. Cô bé giận dữ, sáng mai sẽ đưa xuống núi. Đang ăn sáng thì đến tìm. Sau khi đó rời , Mặc Tang bảo rằng tộc trưởng gặp . Cô bé tỏ căng thẳng, dặn chớ lung tung, còn trách mắng vì chạy lung tung tối qua, khiến nàng cũng tộc trưởng trách phạt.

Ta khi đó lấy lạ, chỉ là dạo thôi, gì to tát? Trong tưởng tượng, tộc trưởng ắt hẳn nghiêm khắc, chừng giống thầy học mà đ.á.n.h đòn. Ta nghĩ đến cha, hẳn lo lắng lắm. Thế là im lặng suốt dọc đường.

khi gặp , mới Mặc Tang lo xa. Ông là một lão giả vô cùng hiền từ. Râu trắng xóa dài đến chấm đất, nhưng khuôn mặt hồng nhuận, chẳng nhiều nếp nhăn. Thật sự thể gọi là hạc phát đồng nhan.”

Lục Nguyên Thanh nhớ vẻ kinh ngạc của lão giả khi ông xem động đến một quân cờ bàn cờ.

“Tộc trưởng và đ.á.n.h cờ trò chuyện, một già một trẻ, chẳng mấy chốc hết cả ngày. Về Mặc Tang , tộc trưởng một trăm hai mươi chín tuổi .” Lục Nguyên Thanh dừng , mỉm vẻ kinh ngạc của : "Có kinh ngạc ? Khi cũng . Một trăm hai mươi chín tuổi, đúng là một con khó tin! Mặc Tang giải thích rằng trong thôn họ xưa nay đều như thế, ai nấy sống lâu. Tộc trưởng tuy một trăm hai mươi chín tuổi, nhưng thọ nhất. Trước từng tộc trưởng còn sống lâu hơn nữa.”

“Sống trong núi thẳm hiểm trở, cả làng đều thọ lâu dài…” Phùng Ngạn Thu khẽ thì thầm: "Thôn Nhăng Cổ…”

“Phùng đại nhân cũng từng nơi ?” Thẩm Bạch hỏi.

“Ờ… từng.” Phùng Ngạn Thu lắc đầu chậm rãi: "Chưa bao giờ.”

Thẩm Bạch gặng hỏi thêm. Lại Lục Nguyên Thanh kể tiếp: “Đó là ngôi làng tách biệt hẳn với thế giới. Người trong làng bao giờ bước ngoài, cũng chào đón ngoài. Khi tiễn , Mặc Tang đó là ý của tộc trưởng. Tuy tộc trưởng quý mến , nhưng thể ở mãi, bởi làng quy củ. Ta cũng cần về, kẻo cha lo lắng.”

“Còn con đường rời khỏi làng…”

“Trước khi rời , mắt bịt bằng khăn đen. Lúc mới hiểu, ngôi làng thật sự ngoài quấy nhiễu.”

Bịt mắt bằng khăn đen… Thẩm Bạch nhớ đến lời Quách Thông cũng từng kể, kẻ bắt cóc che kín mắt.

“Vậy là, Nguyên Thanh cũng đường đến Thôn Nhăng Cổ?” Thẩm Bạch hỏi.

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Dù bịt mắt thì nhiều năm , lúc còn nhỏ, cũng chẳng thể nhớ nổi.”

Nghe , Thẩm Bạch im lặng. Trong lòng đang cân nhắc, liệu nên đem bài thơ mà Quách Thông ? Đó cái bẫy? Nếu cứ đúng theo lời kẻ , sự việc sẽ dẫn tới ? Còn nếu , đúng là từng vị tân Huyện lệnh Biện Thành đều tránh khỏi cái c.h.ế.t?

Đang miên man suy nghĩ, bỗng bên ngoài tiếng gõ cửa.

 

Loading...