BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 6: Ai Kham Tuyệt Nhật

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:51
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói cho đúng, một dốc lực, mà kẻ tránh né, nếu một đao còn c.h.é.m trúng thì thật chẳng thể nào nổi. Nhất là một đao do bổ đầu của chúng , Thiệu Bổ đầu, trong cơn thịnh nộ mà lực c.h.é.m .

cho cùng, ngàn dặm mới một .

Ngay khoảnh khắc lưỡi đao sắp kề đỉnh đầu Lục Nguyên Thanh, một luồng kình phong từ bên cạnh ập tới, chuẩn xác vô ngần, chạm chính diện lên lưỡi đao của Thiệu Ưng, tựa như ánh sáng lóe rực giữa đêm đen.

Thế đao của Thiệu Ưng ép lệch, chỉ sượt sát qua bả vai Lục Nguyên Thanh, suýt nữa thì c.h.é.m trúng. Dù , luồng đao phong mạnh mẽ vẫn xé rách một đường tấm áo bào xanh cũ kỹ của , để ánh trăng lạnh lẽo theo kẽ rách lẻn trong vạt áo.

Lục Nguyên Thanh run rẩy.

Cả lẫn Thiệu Ưng đều mở miệng.

Sắc mặt Thiệu Ưng trắng bệch, còn sắc mặt Lục Nguyên Thanh cũng chẳng khá hơn.

Một lát , Lục Nguyên Thanh mới cúi xuống xem rốt cuộc vật gì ngăn lưỡi đao của Thiệu Ưng.

Vật lặng lẽ đất, trong bóng tối vô biên toát một tia sáng bạc lạnh lùng.

Một thỏi bạc.

"Đối bóng thành ba ." Lục Nguyên Thanh kiên trì nốt vế thơ còn bỏ dở, đó ho một tiếng: "Có điều, vị ' thứ ba' đúng là hào phóng." Vừa cúi nhặt thỏi bạc, dùng tay cân nhắc: "Năm lượng."

Đối diện, Thiệu Ưng thở phào, song lời vẫn dữ dằn: "Sao ngươi né?"

Lục Nguyên Thanh chẳng thèm để ý, mà mắt góc tối phía : "Thỏi bạc cứu mạng , thì mượn hoa hiến Phật, mời Đại nhân cùng Thiệu Bổ đầu uống một chén thế nào?"

Nghe , Thiệu Ưng cũng ngoảnh , chỉ thấy trong bóng tối bước : áo quần màu đen, tay chắp lưng, là Thẩm Bạch.

Thần sắc Thẩm Bạch phần trầm tĩnh, bước đến gần, hồi lâu mới mở miệng: "Ở ?"

Đêm nay dường như tâm tình ai nấy đều .

Lục Nguyên Thanh đưa tay gãi mũi: "Giờ còn rượu ngon, tại hạ chỉ một nơi, lầu Thiên Hương."

Thiệu Ưng hừ một tiếng, rút kiếm Tuyệt Nhật đang cắm đất, xoay bỏ .

"Thiệu Ưng, cùng ." Giọng Thẩm Bạch còn ôn nhã như thường, mà mang theo uy nghiêm của một vị Đại nhân.

Thiệu Ưng mới bước mấy bước, hậm hực , chỉ thẳng mũi Lục Nguyên Thanh: "Được lắm, thì ! Ta xem một lát nữa ngươi bịa trò gì để dối !"

Lục Nguyên Thanh lúng túng bóng lưng hùng hổ của Thiệu Ưng, gương mặt biểu cảm của Thẩm Bạch, gượng nhường lời: "Đại nhân xin ."

Thẩm Bạch chăm chú một lúc, mới cất bước.

Giờ , khách uống rượu trong lầu Thiên Hương còn đông. Thấy vẻ mặt khác lạ của Thiệu Ưng và Thẩm Bạch, nụ gượng gạo của Lục Nguyên Thanh, Thạch Bạch Gia hiểu ý, đưa ba một nhã gian.

"Thẩm đại nhân dùng gì?" Thạch Bạch Gia mỉm hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-6-ai-kham-tuyet-nhat.html.]

Thiệu Ưng vỗ bàn quát: "Lão t.ử uống thứ rượu đắt nhất ở đây, bạc thì cứ hỏi mà lấy!" Hắn thẳng tay chỉ mũi Lục Nguyên Thanh.

Thấy dáng vẻ khổ sở của Lục Nguyên Thanh, Thạch Bạch Gia suýt nữa bật : "Lục công tử, xem ngươi đắc tội với Thiệu Bổ đầu nhẹ ."

" thật chẳng đắc tội ở chỗ nào, ôi." Lục Nguyên Thanh bất lực lắc đầu.

"Ngươi còn dám ..." Lời Thiệu Ưng dứt, Thẩm Bạch giơ tay ngăn : "Bà chủ, rượu lấy loại ngon nhất, thức ăn tùy bày. Chúng còn chuyện cần bàn."

Đợi Thạch Bạch Gia rời , Thẩm Bạch mới : "Đêm nay khó dịp ba chung bàn, hãy chuyện thật lòng. Thiệu Ưng, ngươi lưu Biện Thành, đến nay còn chịu rõ lý do ?" Hắn hỏi Thiệu Ưng, nhưng ánh mắt Lục Nguyên Thanh.

Thiệu Ưng lạnh: "Vì kẻ gọi là ch.ó Cẩm Y vệ, giương đông kích tây để phóng thích tội phạm truy bắt; vì kẻ uống rượu của mà chỉ lấy chân vịt Đắc Ý Lâu trừ nợ; vì kẻ thắng một chiêu kiếm, ép gọi một tiếng Lý ; vì kẻ dám liều c.h.ế.t, một mạo hiểm, nhưng chẳng với một câu; vì kẻ duy nhất khiến thật lòng khâm phục, coi là ; vì kẻ tưởng c.h.ế.t ba năm, nhưng nay sờ sờ mặt , thế mà chẳng chịu nhận ..."

Nghe đến đây, Lục Nguyên Thanh vội ho khan: "Thiệu, Thiệu bổ đầu, ngươi hiểu lầm ..." Hắn lập tức sang Thẩm Bạch: "Đại nhân, hiểu lầm y như ngài, xin giúp đỡ đôi câu."

Thẩm Bạch vẫn thản nhiên: "Thiệu Ưng hoài nghi, ắt lý do. Đã thật thì cũng chẳng . Ngươi , Nguyên Thanh?"

Được , tuy hiểu vì , nhưng hai tối nay đều tâm tình , thôi thì... cứ im lặng .

"Ta đêm qua mới trở Biện Thành, đó vẫn luôn ở Kinh Thành." Thiệu Ưng Lục Nguyên Thanh: "Người đêm lén tới phủ Thuận Thiên nghiệm thi Tứ công t.ử là ngươi, ?"

Lục Nguyên Thanh gật đầu: "."

"Kẻ hẹn Duật Ba Lam gặp trong quán rượu đêm , cũng là ngươi?"

Lục Nguyên Thanh lặng , mới gật đầu: "Là ."

"Vậy ngươi dịch dung cải dạng gặp Duật Ba Lam?"

"Khi đó Đại nhân đang vướng ở Duật phủ, lời của Duật Ba Lam là then chốt giúp Đại nhân thoát . Bởi và Duật Ba Lam từng gặp ở Xuân Phong Đắc Ý Lâu, sợ để lộ khuôn mặt thật sẽ chọc giận , nên mới cải trang."

"Thế ngươi tự xưng là sư của Lệ Kiếm Vân?" Thiệu Ưng tiếp tục bức ép.

"Bởi Duật Ba Lam thấu trò che giấu của , chỉ đành thực."

"Thực?" Thiệu Ưng lạnh: "Ta từng Lệ Kiếm Vân nào!"

"Chưa qua chẳng nghĩa là ." Lục Nguyên Thanh nhẫn nại: "Thế gian còn cho rằng sư phụ bao giờ thu nam tử, chẳng cũng thành đồ ?"

"Song kiếm để phủ Thuận Thiên chỉ là đồ giả! Trong Kinh Thành, ngoài Chú Kiếm Phường thì nơi nào tay nghề mô phỏng như thế! Ta đến Chú Kiếm Phường, chưởng quầy mấy hôm từng một công t.ử hỏi thăm chuyện cổ kiếm. Vừa tả hình dung, bèn là ngươi! Kiếm Tuyệt Nhật thật sự, Đại nhân lấy từ tay Trần Cửu Nghĩa, là thanh cầm đây. Vậy hỏi ngươi, thanh Trục Nguyệt thật ở trong tay ngươi ? Duật Ba Lam khi thiên lao, cuối cùng gặp riêng là ngươi, Trục Nguyệt nhất định trong tay ngươi!"

Lục Nguyên Thanh gật đầu: ", Trục Nguyệt ở trong tay . Khi Duật Ba Lam phát độc, đoạt lấy Trục Nguyệt. Nay Tuyệt Nhật ở trong tay Thiệu Bổ đầu, xin Bổ đầu trả nó cho ."

"Muốn Tuyệt Nhật? Được thôi! Chỉ cần ngươi chứng minh ngươi xứng!" Thiệu Ưng lạnh: "Đánh bại , kiếm Tuyệt Nhật là của ngươi."

Lục Nguyên Thanh , cau mày: "Kiếm pháp của chẳng sánh nổi với Lệ sư tỷ, nhưng vẫn là t.ử của sư phụ. Sư phụ sư tỷ còn, trách nhiệm lấy bảo vật bổ môn. Xin Bổ đầu thành ."

 

Loading...