BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 6: Bụi Cỏ Hoang Nghi Trận

Cập nhật lúc: 2025-11-20 04:37:23
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lúc nào?”

“Ba năm .” Thẩm Bạch thoáng ngập ngừng: "Ngay khi Diên An qua đời lâu… Việc cứu tế ở Giang Nam tuy là khá thuận lợi, nhưng đường về tổn thất ít trọng thần trong triều. Dù như Nguyên Thanh , chuyện là do Hoàng thượng chủ ý, nhưng việc phô trương thanh thế như để phong quan thăng tước cho Phùng Ngạn Thu thật sự quá đột ngột. Vì vẫn luôn nghĩ, rốt cuộc ba năm xảy chuyện gì khiến Hoàng thượng trọng dụng Phùng Ngạn Thu như thế… Có lẽ chuyến thôn Nhăng Cổ , sẽ tìm đáp án.”

“Phùng Ngạn Thu là do Đại nhân cố ý thả ?” Lục Nguyên Thanh bỗng hỏi.

“Ừ.” Thẩm Bạch gật đầu thẳng thắn: "Người như Phùng Ngạn Thu, thế nào nhỉ, quá ham danh lợi, đó hẳn là khuyết điểm lớn nhất mà về . Nếu vụ án của Quách đại nhân thật sự liên quan đến thôn Nhăng Cổ, mà thể khiến Phùng Ngạn Thu bất chấp nguy cơ thấu mà vẫn ngăn cản thì hẳn chuyện hề tầm thường. Ta luôn cảm thấy việc lẽ liên quan đến cái c.h.ế.t của Diên An .”

“Thì Đại nhân cũng để tâm đến cái c.h.ế.t của Chu Diên An.”

“Sao thể để tâm?” Thẩm Bạch khẽ thở dài: "Một tài hoa như thế, là bạn của …”

Lục Nguyên Thanh bỗng nhoẻn : "Đại nhân sợ tra xét đến cuối cùng thành cục diện thể vãn hồi ?”

“Cục diện… thể vãn hồi?”

Lục Nguyên Thanh cung kính khom tay lưng ngựa: "Bất cứ chuyện gì một khi dính dáng đến Hoàng thượng, cuối cùng đều sẽ biến thành cục diện thể vãn hồi.”

“Hoàng thượng…” Thẩm Bạch thấp giọng: "Nguyên Thanh dường như chút bất mãn với Hoàng thượng?” Bề ngoài thì tỏ vẻ cung kính, nhưng thực chất chẳng mấy để lòng. Chẳng lẽ là đa nghi ?

Lục Nguyên Thanh cúi đầu: "Tiểu nhân chỉ là một kẻ áo vải dân thường, cái mũ của Đại nhân, e là tiểu nhân đội nổi, mong Đại nhân chớ đùa.”

Lời lẽ mang ý bông đùa, chẳng lẽ ? Thẩm Bạch cố nén ý : “Ta để dấu hiệu dọc đường, Ngọc Đường và Thiệu Ưng thấy sẽ theo kịp. Giờ tuy còn Phùng Ngạn Thu, nhưng thôn Nhăng Cổ vẫn .” Nói đoạn, Thẩm Bạch đầu ngựa, rẽ sang hướng ngược .

“Thì Đại nhân sớm bàn bạc với Tống hộ vệ và Thiệu bộ đầu .”

Thẩm Bạch lắc đầu: “Chưa hề. khi dặn họ để ký hiệu dọc đường. Chuyến vốn khó lường, nên chuẩn thêm vài phần để phòng bất trắc, cũng chẳng hại gì.”

“Vậy… bọn họ thật sự mất tích ?”

“Rõ ràng là .” Thẩm Bạch khẽ nhún vai: "Nên mới cùng Nguyên Thanh chung một ngựa. Ta thật sự đầu phát hiện ngươi cũng mất tích.”

giờ chúng về, chẳng càng lúc càng rời xa dãy núi che giấu thôn Nhăng Cổ ?” Thấy Thẩm Bạch đổi lộ trình, càng lúc càng phi nhanh về hướng ngược , Lục Nguyên Thanh cuối cùng nhịn hỏi.

“Nguyên Thanh chẳng từng Phùng Ngạn Thu đáng tin ? Vậy thì con đường dẫn cũng chắc là lối thôn Nhăng Cổ. Hơn nữa, Nguyên Thanh thấy chỗ bụi cỏ hoang kỳ lạ ?”

là kỳ lạ. Đất đai khô cằn như , thế mà cỏ hoang mọc xanh , thật sự trái lẽ thường. Hơn nữa cỏ hoang cao ngang tầm , mọc đều tăm tắp, giống hệt một trận pháp mê hồn.”

Thẩm Bạch gật đầu khen: “Nguyên Thanh quả thật quan sát tinh tường. Bụi cỏ bí quyết. Ngươi xem, nơi đây dân cư, nên sức sống của cỏ dựa mảnh đất . bên trái địa thế cao, nhiều đá vụn, vốn lợi cho cỏ mọc; bên thấp và rộng, thích hợp cho cỏ mọc hơn. Thế nhưng nếu Nguyên Thanh ngươi thế thì…”

Con ngựa chở cả hai tới rìa bụi cỏ. Thẩm Bạch kéo cương, đầu bụi cỏ rậm rạp: “Vì bụi cỏ , dù từ trái sang từ sang trái, đều khiến cảm thấy cỏ mọc cân bằng, chẳng thưa chẳng dày, cao thấp đồng đều, thẳng tắp như thể bàn tay cắt gọt?”

“Không giống tự nhiên, mà giống nhân tạo.” Lục Nguyên Thanh xa xăm: "Bởi quá mức hảo, nên càng lộ rõ sơ hở.”

“Quả đúng !” Thẩm Bạch xoay đầu ngựa sang trái: "Có một từng với : thuật bày trận cốt ở chữ ‘quỷ’, hư thực tùy tâm, biến ảo khôn lường. Thế nên nếu bụi cỏ là trận mê hồn thì lối sinh môn sẽ ở ?”

“Dùng vạn vật trận chặn đường, chỉ cần theo hướng tây chính ngọ mà tiến tới…”

Trong đầu Thẩm Bạch bất chợt vang lên câu , cùng dáng vẻ nháy mắt trò lố bịch của khi thốt lời. Hắn ghìm cương lùi , khi ánh sáng cơn mưa tụ thành một điểm mắt, Thẩm Bạch bỗng thúc ngựa lao vun vút.

Ngôi làng phức tạp hơn tưởng tượng gấp bội. Ba năm , rốt cuộc xảy chuyện gì ở đây? Gió rít bên tai, nhưng lòng Thẩm Bạch bình lặng lạ thường, bởi cảm nhận bí ẩn đeo đẳng ba năm nay sắp lời giải.

Quả nhiên như dự liệu, men theo hướng tây chính ngọ, cảnh tượng bèn quang đãng. đường phía càng rộng mở, sắc mặt càng trầm trọng. Nếu thứ đều do chính tay đó bố cục thì chuyến thôn Nhăng Cổ , liệu thể tìm lời giải an rời ? Người ngoài mặt luôn lười nhác tùy ý, nhưng một khi chấp niệm điều gì thì với tài hoa của , nhất định . Chỉ mong nếu thật sự tái ngộ tại thôn Nhăng Cổ thì hai sẽ ở thế đối địch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-6-bui-co-hoang-nghi-tran.html.]

“Đại nhân, ngài dường như bất an?” Đường rõ ràng, nhưng tay Thẩm Bạch siết cương càng lúc càng chặt. Qua tiếp xúc, Lục Nguyên Thanh thể cảm nhận sự căng thẳng , như đang đối mặt kẻ địch lớn. Từ khi quen tới nay, nàng từng thấy Thẩm Bạch khẩn trọng như . Rốt cuộc điều gì khiến cảnh giác mười phần như thế?

“Nguyên Thanh, ngươi am hiểu về trận pháp, cơ quan chăng?” Thẩm Bạch đáp, chỉ khẽ hỏi ngược .

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Sách vở về cơ quan trận pháp cũng từng , nhưng bảo tinh thông thì dám nhận… Ý Đại nhân là bụi cỏ bày trận ?”

“Không chỉ , còn cảm thấy quen thuộc.”

Lục Nguyên Thanh nghiêng đầu kinh ngạc: “Đại nhân … Chu Diên An?”

Thẩm Bạch khổ : “Ta thật sự mong là .”

“Hắn chẳng c.h.ế.t ? Chẳng lẽ vẫn c.h.ế.t?”

“Không . Ban đầu đoán là vì phản ứng của Phùng Ngạn Thu. lúc càng chắc chắn hơn, vì trận cỏ hoang là trò khéo tay nhỏ mọn mà Diên An sở trường nhất. Khi xưa cùng còn học, từng dùng trò để trêu chọc bạn đồng môn hiền lành.”

Lục Nguyên Thanh chợt : “Nếu thật sự do Chu Diên An thì Đại nhân cũng sẽ bắt về quy án ?”

Thẩm Bạch lắc đầu: “Diên An sẽ chuyện .”

“Vừa Đại nhân còn nghi ngờ , giờ quả quyết . Chẳng mâu thuẫn ? Ba năm gặp, thêm trải qua cảnh ngộ , khó tránh biến đổi tính tình, trở nên hung hãn g.i.ế.c …”

“Huynh sẽ .” Thẩm Bạch xuống ngựa, dắt cương bộ: "Chính vì sẽ , nên mới đoán nguyên nhân trong đó. Ta đến thôn Nhăng Cổ chỉ vì vụ án của Quách đại nhân, mà còn vì bí ẩn bủa vây , chỉ là một chuyến … Chính bởi dính líu quá nhiều, khả năng vô cùng phức tạp, nên mới ngăn nàng theo. Vậy thì, Nguyên Thanh, nàng nhất quyết theo đến thôn Nhăng Cổ là vì gì? Nếu vẫn là lý do sợ c.h.ế.t tay Phùng Ngạn Thu thì thôi khỏi . Thời gian quen biế nàng tuy ngắn, nhưng tin lầm , nàng kẻ tham sống sợ c.h.ế.t.”

Lục Nguyên Thanh dịu dàng : “Đại nhân vòng vo một hồi, chẳng cũng chỉ để đỡ cho Chu Diên An . Đại nhân lầm , cũng như sẽ lầm … Đại nhân ?”

Thẩm Bạch bỗng dừng bước, vẻ mặt chút thú vị, đầu Lục Nguyên Thanh đang ngựa: “Nguyên Thanh từng giống , dắt ngựa thế ?”

Thấy Lục Nguyên Thanh sững , Thẩm Bạch khẽ cong môi: “Nàng dắt ngựa phía , còn nàng để trong lòng thì ngựa. Đôi khi hai trò chuyện, nhưng phần lớn chỉ kẻ dắt ngựa , còn ngựa thì lặng lẽ lắng . Khi kẻ dắt ngựa đầu thấy, ngựa sẽ dịu dàng ngắm bóng lưng ngay tầm tay, tưởng tượng vẻ mặt rạng rỡ của nàng… Nàng từng lúc như thế ?”

Lúc như thế… Lục Nguyên Thanh ngơ ngẩn nụ của Thẩm Bạch. Giọng của như đang dần kéo gần, trở nên đầy mê hoặc. Cảnh mà quen thuộc quá, dường như thật sự từng một buổi trưa xuân, khi hoa hạnh nở rộ, nàng dắt ngựa thế , đầu mãi thôi với ngựa, chỉ để bắt tia thoáng hiện nơi khóe môi

“Lý do nhất quyết theo là gì?” Chỉ cần ngoảnh bèn thấy ánh mắt thì thầm.

“Ta lo cho ngươi…” Lời vô thức bật như mộng ngôn.

Một bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay, khoảnh khắc nắm chặt, tim nàng chấn động dứt .

“Thật ?”

Ngựa , ngựa , đầu, ánh … Lục Nguyên Thanh nhịn vươn tay chạm gương mặt ngay tầm với. Có lẽ chỉ cần đầu ngón tay truyền ấm, nàng sẽ tin rằng thật sự mộng.

Thẩm Bạch ngẩn bàn tay nàng đưa tới. Hắn kinh ngạc bởi trong mắt nàng ánh lên thứ tình cảm dịu dàng khiến say đắm. Biết là bất thường, nhưng vẫn tránh cái chạm .

Thế nhưng bàn tay nàng rốt cuộc kịp chạm mặt . Dòng chất lỏng b.ắ.n vương lên mặt phá vỡ khoảnh khắc dịu dàng đó. Lạnh ngắt, mang theo khí t.ử vong khiến da thịt rùng .

“Nguyên Thanh!” Thẩm Bạch kinh hãi.

Thân thể lạnh lẽo của Lục Nguyên Thanh đổ sập lòng . Nàng gắng gượng dồn chút tàn, ép mấy chữ: “Mau … nơi …”

 

 

Loading...