BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 7: Cổ Tĩnh Thông U

Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:19
Lượt xem: 172

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Yểu Nương suy nghĩ một lúc : "Thà giữ mạng ngươi để dẫn đường còn hơn là ăn thịt ngươi. Giờ thử xem kế của ngươi ."

Lục Nguyên Thanh suy nghĩ nghiêm túc mới đáp: "Không đây phu nhân khúc nhạc nào đ.á.n.h ? Nếu là khúc thể hát thì càng . Bây giờ đàn, nhất phu nhân nên hát chay."

"Ngươi đùa ?" Chu Yểu Nương tức giận: "Giọng bây giờ thế mà ngươi còn bắt hát?"

Lục Nguyên Thanh hổ gãi đầu: "Thực tại hạ thể hát phu nhân, nhưng nghĩ nghĩ vẫn thấy phu nhân hát thì thích hợp hơn."

Chu Yểu Nương cố nén giận: "Tại nhất định hát?"

Lục Nguyên Thanh mỉm kiên nhẫn giải thích: "Phu nhân thông minh như , cố gắng suốt mười năm vẫn thể , ắt hẳn nơi thực sự lối thoát. Tại hạ nghĩ đây đúng là một giếng c.h.ế.t. Dù và phu nhân đều khỏe mạnh, thể chạy nhảy, cũng chắc thoát , huống chi giờ phu nhân trong tình trạng thê thảm, còn cũng thương…"

" là một đứa trẻ lắm mồm." Chu Yểu Nương nhíu mày: "Cho nên ngươi hát để thu hút khác tới?"

Lục Nguyên Thanh vội gật đầu: "Dù đều là hát, nhưng giọng của phu nhân và tại hạ khác một trời một vực. Tại hạ hát thì trong Chu viên chỉ nghĩ là kẻ điên, nhưng phu nhân mà hát, e rằng họ còn dọa điên mất."

"Mười năm nay, những lời gào thét gom cũng đủ ghép thành trăm bản 'Quảng Lăng Tán', vẫn ở đây, ngươi thấy đó?"

"Tiếng gào thét đó khác, phu nhân từ khi giọng hỏng từng hét nữa, đúng ?" Vừa , Lục Nguyên Thanh nghiến răng khom bò trở : "Phu nhân, chúng hãy đến chỗ rơi xuống thử xem."

"Ở đây với ở đó khác gì ?" Chu Yểu Nương khó hiểu.

Vết thương lưng Lục Nguyên Thanh theo từng động tác mà rách toạc thêm, nhưng vẫn cố nở nụ : "Bởi vì trong Chu viên một cực kỳ thông minh, âm thầm mở thêm một lối thông khác cho giếng ." Hắn chỉ lên : "là chỗ rơi xuống đó."

Trong nơi tối tăm, âm u, chật hẹp, giơ tay thấy năm ngón, Chu Yểu Nương di chuyển cực nhanh. Nàng lập tức đuổi kịp Lục Nguyên Thanh và hỏi: "Ngươi rơi từ xuống?"

"Từ một gian thư phòng." Lục Nguyên Thanh nhếch môi : "Tại hạ còn một bài thơ, phu nhân hứng ?"

"Vô vị." Chu Yểu Nương lạnh: "Đằng những câu chữ trau chuốt , vĩnh viễn chỉ là sự giả dối và mưu toan. Kẻ ở cao chơi trò tâm cơ, quả thực sắc bén như lưỡi dao."

Lục Nguyên Thanh dường như thấy, cứ chậm rãi:

 

Xưa nay miệng thế tan vàng,

Đêm thâu xuân muộn, ai màng thương ?

Tưởng rằng giữ tiết nết na,

Ngờ phận liễu vốn là bèo trôi.

 

Lời dứt, vai Chu Yểu Nương nắm chặt: "Ngươi gì? Vừa ngươi gì? Ngươi thấy ở ? Thấy ở ?"

Vết thương lưng móng tay cong quặp của nàng chọc , truyền đến cơn đau dữ dội. Lục Nguyên Thanh nhẫn nhịn chịu đựng mới : "Phu nhân, tiết phụ trong bài thơ là ai ?"

Ngón tay Chu Yểu Nương run bần bật vai , tiếng nấc nghẹn trong cổ họng như tiếng .

"Năm Gia Tĩnh thứ hai mươi chín, Chu thị nữ Yểu Nương giữ tiết nhảy giếng tự vẫn. Sau đó, Gia Tĩnh Đế hạ chỉ phong tiết phụ gương mẫu, bút đề bốn chữ 'Trinh Liệt Tiết Nghĩa' treo cổng Chu viên, ban cho giếng nơi Chu Yểu Nương tuẫn tiết cái tên 'Giếng Tiết Phụ', nhập trong khuôn viên Chu viên."

"Giếng Tiết Phụ?" Trong bóng tối vô biên, Lục Nguyên Thanh thấy nét mặt nàng, chỉ tiếng nàng : "Tiết phụ! Nghe thật ! Lúc sống thì chê là vô tài vô đức, ngay cả ruột cũng xa lánh, ngờ c.h.ế.t cái danh hiệu đến thế. ngờ, thật ngờ… Vậy cuối cùng cũng thấy chút giá trị? Rằng thể giúp Chu gia gây dựng thanh danh? Chỉ khi c.h.ế.t, bà mới cảm thấy vui lòng, còn khi sống, chỉ là nỗi nhục của bà, ?"

Trong tiếng nấc nghẹn đau thương của Chu Yểu Nương, Lục Nguyên Thanh bò thêm vài bước, cuối cùng dừng : "Phu nhân?" Phía , tiếng nàng yếu dần, lẽ nàng đổi ý?

"Bây giờ Chu gia còn những ai?" Khi nàng im lặng, Lục Nguyên Thanh cảm giác như trong giếng khô chỉ còn một .

"Chu gia giờ chỉ còn một Chu lão phu nhân."

"Thành Ân ca ca ?"

Nàng hỏi chắc là cha của Chu Diên An, Chu Thành Ân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-7-co-tinh-thong-u.html.]

"Năm Yểu Nương qua đời, Chu Thành Ân cũng mất vì bệnh."

Chu Yểu Nương im lặng lâu, giọng đột nhiên mang một sự tuyệt vọng tro tàn: "Vậy… còn cháu , Diên An?"

"Ba năm , Giang Nam gặp lũ lụt, Chu Diên An khi cứu tế trở về Kinh thì đường sơn tặc g.i.ế.c hại."

"Bị… sơn… tặc… g.i.ế.c?" Giọng nàng run lên vì đau đớn: "Sao thế? Tại như …" Lời dứt hóa thành tiếng gào thét bi thương, tuyệt vọng như thú hoang.

Lần đầu tiên, Lục Nguyên Thanh thực sự một âm thanh rung động. Tiếng của Chu Yểu Nương bi thương đến tột cùng, thê lương đến tận xương tủy, tựa như phát từ cổ họng, mà là từ lồng ngực, từ đầu óc, từ từng khúc xương mà phun trào .

Hắn ngẩn một lúc, cuối cùng vẫn , mò nắm lấy tay nàng: "Phu nhân…"

"Ta ngoài." Giọng nàng bỗng nhiên trở nên bình tĩnh lạnh băng: "Nha đầu, sống mà ngoài. Ta hỏi bà , tại đối xử với như thế? Tại ! Tại …"

"Phu nhân!" Lục Nguyên Thanh ôm chặt lấy nàng, nàng bình tĩnh , nhưng nàng ôm chặt hơn: "Ta chẳng còn gì, chẳng còn gì nữa… Ta chịu đựng mười năm, lẽ nào chỉ để kết cục thế , rơi cảnh ngộ như ? Ông trời phụ , trời phụ quá …"

Hắn ghì chặt nàng, khẽ an ủi: "Phu nhân, sẽ đưa ngoài."

Đi ngang qua cánh cửa nữa, Thẩm Bạch cuối cùng cũng chắc chắn cố ý giở trò. Mảnh khăn buộc lên cửa biến mất. Hắn vẫn chỉ loanh quanh một chỗ.

Xem đêm nay khó lòng thoát . Thẩm Bạch cánh cửa mặt còn dấu vết của khăn, lặng lẽ suy nghĩ. Người chắc định g.i.ế.c , chỉ giam , nhưng vì ?

Đêm tĩnh mịch, chim hót hoa thơm, đúng là một đêm . Thẩm Bạch ngẩng đầu trời, định xuống nghỉ, chợt cứng đờ.

Tiếng … tiếng … là tiếng ? Thê thiết, đứt quãng, như hương tàn theo gió. Viện vốn ở, tiếng từ ? Hơn nữa, tiếng kỳ lạ, rõ ràng như sát bên tai, thấy dấu vết.

Một viện vang tiếng … Thẩm Bạch tập trung khí lực, cố bắt lấy chút tàn âm, men theo nó mà bước , nhẹ nhàng theo.

Đến khi tìm nguồn phát tiếng , kinh ngạc dừng bước. Trước mặt là cái giếng Tiết Phụ mà đó khắp nơi cũng tìm thấy.

Tiếng vọng từ giếng Tiết Phụ.

Thẩm Bạch tiến lên vài bước, ngón tay khẽ vuốt miệng giếng loang lổ rêu phong. Ổ khóa Ngũ Long đó cũng vì năm tháng mà rỉ sét loang lổ. Thân khóa dày, to bằng cánh tay trẻ con, cuốn xoắn từng lớp, đề phòng nghiêm ngặt.

Lúc , tiếng trong giếng vang lên, nhưng yếu ớt hơn. Thẩm Bạch khéo léo móc ngón tay ổ khóa, chần chừ, chỉ trong chớp mắt, cái ổ khóa nặng nề bẻ gãy bằng tay .

Công t.ử Thẩm tao nhã vứt khóa Ngũ Long, hai tay dùng lực đẩy nắp giếng một khe hở.

Bên là bóng tối sâu thấy đáy. Hắn thò tay áo, bật lửa, đồng thời linh hoạt nhảy xuống giếng.

Chạm vách giếng ba mới hạ xuống đất. Giếng sâu hơn tưởng, may mà vách giếng ẩm ướt, rêu lâu năm, bám víu cũng khó.

Vừa đáp xuống, bèn mùi hôi xộc lên bịt miệng mũi. Mùi trong giếng thật sự ghê tởm, như rơi đống xác thối.

Hắn ném vài viên đá xuống để phân hướng, rẽ sâu hơn. Chưa bao xa, xác nhận suy đoán của : nơi quả nhiên đống xác .

Dẫm lên những khúc xương lạo xạo chân, Thẩm Bạch nhíu mày xuống, nhặt một khúc xương chân lên quan sát kỹ kinh ngạc.

Trên xương dấu vết gặm nham nhở, tuy rõ ràng nhưng xương khô cứng, cũ kỹ như mục nát, nên vết tích càng hiện rõ.

Xương trong giếng dấu gặm, trong giếng … Gương mặt Thẩm Bạch tối , chậm rãi lên, tay khẽ nhấn đai lưng, chỉ thấy một tia hàn quang lóe lên trong bóng tối.

Tia sáng lạnh tụ nơi bàn tay , ánh lửa yếu ớt nhấp nháy ngừng, đó là một thanh nhuyễn kiếm.

Hắn tay trái cầm lửa, tay cầm kiếm mềm, trầm ngâm một lát bước qua những khúc xương khô, tiếp tục tiến bóng tối.

Giếng sâu hun hút, đến nửa tuần vẫn thấy thứ đoán, thứ gặm xác c.h.ế.t .

Hắn nghi ngờ, chẳng lẽ đoán sai? lúc khựng , một tiếng gầm khẽ thoáng qua. Giống như tiếng thú rên, kỳ dị vô cùng. Thẩm Bạch theo bản năng siết chặt kiếm, nhanh chóng đuổi theo.

Vừa qua một khúc ngoặt, đột nhiên áp sát vách đá.

Trong khoảnh khắc lóe sáng , thấy phía xa một thứ giống mà cũng chẳng giống quỷ đang bò rạp. Mái tóc dài loang loáng rối bù như cỏ quái, che khuất mặt nó, nhưng che cánh tay giống đang thò , cùng thoáng lướt qua của chiếc áo xanh quen thuộc.

 

Loading...