BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Ngoại truyện: Tây Oanh

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:47:54
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Tây Oanh đầu gặp Lệ Kiếm Vân, nàng hề rằng thiếu niên cầm kiếm mặt sẽ đổi cả cuộc đời nàng. Nàng chỉ là một kẻ ăn xin, một kẻ ăn xin vứt bỏ lòng tự trọng để quỳ gối cầu xin sự sống.

Nàng dơ dáy bẩn thỉu, phủ phục chân , cầu xin một chút lòng thương hại. ngoài dự liệu, đưa tay về phía nàng, để cho nàng tiền bạc, mà là dùng sức kéo nàng dậy.

"Quỳ gối ăn xin thể giải quyết cái đói no nhất thời, nhưng cuộc đời của ngươi còn dài như , ngươi sẽ thể lúc nào cũng gặp bụng giúp ngươi qua cơn đói khổ." Thiếu niên trông chừng mới mười tuổi, nhưng năng rành mạch đấy khiến Tây Oanh câm nín.

Bàn tay trắng trẻo, mịn màng nhưng lực và ấm áp. Người chê bai sự bẩn thỉu nhếch nhác của Tây Oanh, nắm chặt lấy tay nàng: "Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ?"

"Mười một tuổi." Tây Oanh lí nhí đáp.

"Ta mười tuổi, ngươi lớn hơn một tuổi, gọi ngươi là tỷ tỷ nhé?" Thiếu niên nheo mắt , vẻ lạnh lùng xa cách ban nãy tan biến.

Rất lâu về , Tây Oanh mới cuộc gặp gỡ giữa nàng và Lệ Kiếm Vân là ngẫu nhiên. Người âm thầm quan sát nàng từ lâu, và cũng là "", mà là "nàng".

Người đưa nàng về phủ là con gái của Hình bộ Thượng thư Lệ Phụng Nguyên, Lệ Kiếm Vân.

"Ta cần tìm một thế , trong những ngày rời phủ sẽ chăm sóc cha . Có lẽ sẽ cần một thời gian dài, cho nên đủ thông minh mới ." Lệ Kiếm Vân đ.á.n.h giá Tây Oanh một lượt mới : “Ngươi thông minh, là cần."

Nàng thông minh ? Cho dù thông minh thì Lệ Kiếm Vân xa lạ ?

Dường như thắc mắc của Tây Oanh, Lệ Kiếm Vân giải thích: "Ta quan sát ngươi nửa tháng . Ban đầu chú ý đến ngươi vì ngươi trạc tuổi , nhưng đó thứ thu hút là bản ngươi. Ngươi hiểu nào thì nên lao tới bám riết buông để xin tiền, cũng hiểu rõ nào thì nên tránh xa, vĩnh viễn gần bắt chuyện. Cho dù nhất thời hồ đồ chặn nhầm , ngươi cũng sẽ khắc cốt ghi tâm, tuyệt đối vết xe đổ mà ngửa tay xin những kẻ cùng loại như thế nữa. Cho nên ngươi những c.h.ế.t đói, mà những trận đòn chịu cũng ít nhất, nhẹ nhất. Tuổi còn nhỏ cách mặt đoán ý, cách bảo vệ bản trong nghịch cảnh, nghĩ ngươi là cần, Tây Oanh."

Từ đó, trong Lệ phủ, Tây Oanh trở thành Lệ Kiếm Vân, còn Lệ Kiếm Vân thật sự thì theo sư phụ Từ Tĩnh Chu, một là mấy năm trời, trôi dạt về .

Đợi đến khi nàng xuất hiện trở bên cạnh Tây Oanh, nàng lắc biến thành "Lý công tử", cháu trai của Lệ Phụng Nguyên đại nhân. Nàng vẫn đến vội vã, lúc nào cũng vẻ bận rộn. Thời gian rời phủ thì nhiều, thời gian ở Lệ phủ thì ít.

Nàng đối xử với Tây Oanh ngày càng , Lệ đại nhân cũng dần coi Tây Oanh như con gái ruột mà yêu thương. Tây Oanh nửa đêm tỉnh mộng thường ngẩn ngơ thất thần. Nàng rõ ràng là một kẻ ăn xin, nay sống cuộc sống của tiểu thư quan gia. Rõ ràng phận thấp hèn, xứng đáng để hy vọng xa vời, nhưng trong thâm tâm Tây Oanh, Lệ đại nhân hiền từ là cha nàng, vị Lệ tiểu thư khó nắm bắt của nàng. Dù vì lý do gì mà họ cho nàng một mái nhà trọn vẹn và sự ấm áp chân thành, nàng sẽ dùng cả đời để báo đáp ân tình của họ. Tây Oanh nàng tuy xuất bần hàn, nhưng là tri ân báo đáp.

Giống như lời Lệ Kiếm Vân lúc mới gặp, cuộc đời nàng còn dài như , ân tình cứ từ từ mà trả.

Tây Oanh cứ ngỡ sự bầu bạn và ấm áp sẽ kéo dài trọn một đời một kiếp. Nàng chí lớn, chẳng mong cầu gì khác, chỉ mong Lệ gia cha con một đời bình an. nào ngờ, chỉ trong một đêm, Lệ phủ sụp đổ, đất trời tối tăm.

Lệ đại nhân vì tội mưu phản mà ngục, Lệ gia liên lụy, tru di cả nhà. Tổ chim đổ, trứng còn nguyên, một sớm mai tan tác hết.

May mắn duy nhất, lẽ là Lệ Kiếm Vân thật sự mặt ở Lệ phủ.

Tây Oanh cải trang thành kẻ ăn xin, từ xa gạt lệ trông theo. Từ ba ngày , Lệ đại nhân bảo nàng . Ông , thì đừng bao giờ . Nàng , Lệ đại nhân bèn quỳ xuống cầu xin nàng, bảo nàng hãy , dù thế nào Tây Oanh cũng sống, báo cho con gái ông là Lệ Kiếm Vân đừng bao giờ kinh sư nữa.

Rất nhanh, đến ngày Lệ đại nhân c.h.é.m đầu.

Tây Oanh đó là một cái bẫy, cái bẫy để dụ Lệ Kiếm Vân. Nàng nóng lòng như lửa đốt. Nàng tìm Lệ Kiếm Vân, nàng cách nào báo cho nàng .

Ngày Lệ đại nhân c.h.é.m đầu, Tây Oanh dậy từ sớm để chải chuốt. Nàng mặc lên bộ y phục trắng toát. Dù nàng con gái ruột của Lệ đại nhân, nhưng trong lòng nàng, để tang cho ông là niềm hạnh phúc vô bờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/ngoai-truyen-tay-oanh.html.]

Hôm nay là ngày Lệ đại nhân hành hình, cũng là ngày Tây Oanh báo đáp ân tình bao năm của Lệ gia.

Nàng đơn thương độc mã thể cứu Lệ đại nhân, nàng thể "cứu" chỉ Lệ Kiếm Vân.

Chỉ cần "Lệ Kiếm Vân" c.h.ế.t , của nàng mới thể sống. Nếu hôm nay là một cái bẫy, hãy để nàng thế Lệ Kiếm Vân đó.

Khi Tây Oanh đeo song kiếm, một xông thiên la địa võng , nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Mặc dù Lệ Kiếm Vân từng ngẫu hứng dạy nàng vài đường kiếm pháp, nhưng nàng cuối cùng là Lệ Kiếm Vân, nàng cách nào mạng trở .

Nhìn vẻ mặt như gặp đại địch của đám Cẩm y vệ, Tây Oanh chỉ . Bọn chúng sẽ đoán , “Lệ Kiếm Vân" hôm nay đến cướp pháp trường, mà chỉ đơn giản là đến tìm cái c.h.ế.t.

Chỉ cầu một cái c.h.ế.t.

Mũi tên lạnh lẽo sượt qua mặt nàng, cắm cánh tay nàng, cơ thể nàng, nhưng nàng chỉ lớn. Vào giây phút cuộc đời sắp kết thúc , nàng cảm thấy đây là khoảnh khắc nàng giống Lệ Kiếm Vân nhất trong suốt những năm tháng đóng giả nàng .

"Cha! Lũ khốn các ! Không động t.h.i t.h.ể cha ! Không ..." Nhìn thấy Cẩm y vệ quất roi t.h.i t.h.ể đầu lìa khỏi cổ của Lệ đại nhân, nàng cuối cùng cũng xé lòng gào lên câu . Cuối cùng, nàng cũng thể đường đường chính chính gọi Lệ đại nhân là Cha.

Nàng là Lệ Kiếm Vân. Dù giam trong Chiếu ngục, cực hình tra tấn, mấy c.h.ế.t sống , nàng cũng từng quên điều đó.

Nàng sẽ diễn cho tròn vai Lệ Kiếm Vân, cho đến lúc c.h.ế.t. Nếu cuộc đời nàng là một vở kịch thì khoảnh khắc cuối cùng , nàng diễn cho chính bản .

Tên công t.ử mặc gấm vóc béo ú, nheo một con mắt ép hỏi nàng tung tích huyết y và tấu chương, những tên Cẩm y vệ nanh ác nham hiểm... Nàng chúng khinh miệt. Đồ vật nàng giấu ở một nơi an , đó là bí mật giữa nàng và Lệ Kiếm Vân, sẽ ai tìm thấy . Đợi đến khi nàng c.h.ế.t, của nàng sẽ việc chọn nàng năm xưa là quyết định đúng đắn đến nhường nào. Nàng sẽ bảo vệ hy vọng duy nhất của Lệ gia và tín ngưỡng của Lệ đại nhân, cho đến c.h.ế.t.

Cơ thể nàng ngày càng tàn tạ, còn chỗ nào lành lặn để chịu hình phạt nữa. Linh hồn nàng dường như lìa khỏi xác, phiêu dạt bốn phương.

Trong nỗi đau đớn róc xương lột thịt, nàng nhắm mắt , trong đầu hiện lên hình bóng Lệ Kiếm Vân tiêu sái múa kiếm, nàng thấy nàng ngâm nga: "Địch đãng càn khôn chấp kiếm thủ, túy thanh sơn tả phong lưu..."

(Tay cầm kiếm quét sạch càn khôn, say yên bình giữa núi xanh vẽ nên phong lưu).

Nàng từ xa nàng múa kiếm, nhưng mãi mãi trái tim nàng đặt ở nơi nào.

Nàng là Tây Oanh chí lớn, sống cũng chẳng thể đổi gì. Còn nàng là Lệ Kiếm Vân ôm hoài bão lớn, chỉ khi nàng sống, chuyện của Lệ gia mới hy vọng.

Tây Oanh cố tình chọc giận tên công t.ử áo gấm, nàng khẳng khái cõi c.h.ế.t, nhưng trong lòng nhớ về đôi tay ấm áp và sạch sẽ mà Lệ Kiếm Vân đưa cho nàng lúc ban sơ.

Hạnh phúc lớn nhất đời của nàng là thể đóng giả Lệ Kiếm Vân. Nàng hiểu chí lớn ngút trời của nàng , nhưng nàng khao khát cuộc đời phóng khoáng ngạo nghễ đó.

Nàng tuy chỉ là Tây Oanh, vĩnh viễn thể trở thành Lệ Kiếm Vân, nhưng hào khí vạn trượng đó, Tây Oanh nàng cũng . Dù chôn giấu sâu, dù nàng chỉ là một kẻ ăn xin, nhưng nàng sẽ để nàng hiểu rằng, nàng cũng một bộ xương ngạo nghễ.

Trước khi c.h.ế.t thể thành tâm nguyện, còn gì mong cầu nữa.

Địch đãng càn khôn chấp kiếm thủ, túy thanh sơn tả phong lưu...

Thật .

(Hết)

 

Loading...