BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Phần 1: Quỷ Tiết - Phần dẫn
Cập nhật lúc: 2025-11-16 04:14:00
Lượt xem: 222
Màn đêm buông xuống Biện Thành, phố phường về đêm vô cùng nhộn nhịp, ánh đèn kết thành dải, pháo hoa rực rỡ.
Từ xa, một gã say rượu lảo đảo bước tới. Vì loạng choạng nên ai nấy đều tránh đường. Gã nhạt, lảo đảo rẽ một con hẻm nhỏ.
Vừa hẻm, lập tức dùng tay lau mặt, đôi mắt chợt trở nên tinh tường, chẳng còn chút men say nào. Ngẩng đầu bức tường thấp, khẽ nhún , nhẹ nhàng lên đến mái nhà. Trong lòng tràn đầy hưng phấn, nên bước chân càng lúc càng nhanh nhẹn.
Ngày mai, danh tiếng của phi tặc Chương Tiểu Thất sẽ vang khắp Biện Thành. Lũ bạn chê là chuột nhắt nhút nhát, cứ đợi đấy mà xem!
Chương Tiểu Thất nhảy nhót các mái nhà, đến khi thấy một dãy tường cao ngói xanh, mới thận trọng dừng .
Dưới chân chính là nha môn huyện Biện Thành, mục tiêu đêm nay.
Đêm nay chứng minh là một phi tặc lý tưởng, chí hướng. Và thứ trộm, chính là nơi khó đột nhập nhất, nha môn Biện Thành.
Biết , trăm trận trăm thắng. Vì là nha môn, Chương Tiểu Thất chuẩn ít “công phu”. Sau vài uống rượu với mấy tên sai dịch trong nha môn, cuối cùng cũng moi tin tức đáng tin: Huyện lệnh đại nhân ở đây.
“Đại nhân chúng về Kinh , chẳng khi nào mới trở … Lục sư gia? Cũng cùng đại nhân. Còn Tống hộ vệ, Thiệu bổ đầu… chung những giỏi đều vắng cả… Gì? Lừa ngươi? Nếu họ còn ở đây, bọn rảnh rang ngoài uống rượu thế ?” Người say đến lắp, lời chắc chắn giả.
Đây chẳng là ý trời ! Nếu ngay cả lúc nha môn “trống vắng” như thế mà Chương Tiểu Thất còn trộm nổi thứ gì, thì chi bằng sớm rửa tay gác kiếm, dứt bỏ cái nghề cho xong!
là “cơ hội khó , thời gian chờ”, vì nhiều thăm dò, cuối cùng Chương Tiểu Thất quyết định hành động đêm nay.
Hắn nhẹ nhàng lộn qua tường viện, nín thở ẩn một góc tối. Trong nha môn tĩnh lặng vô cùng, một bóng đèn. Chương Tiểu Thất gan chạy vụt , quả nhiên lũ sai dịch lừa , đường thông suốt như chốn .
Vừa chạy, nghĩ: vàng bạc châu báu tuy quý, nhưng khó tránh bọn chúng sẽ giở trò, rằng vàng bạc đó vốn từ trong nha môn mà . Không, trộm thứ gì khiến chúng tâm phục khẩu phục, còn lời nào để mới .
Nha môn… nên trộm cái gì bây giờ? Chương Tiểu Thất nghĩ liếc căn phòng ngang, chợt dừng bước.
! Án tông! Nếu thể lấy án tông đóng đại ấn của huyện nha Biện Thành, thì còn ai dám hoài nghi nữa?
Quyết định xong, bèn đẩy cửa phòng mặt. Dưới ánh trăng, từng hàng giá trúc xếp đầy những cuốn án tông chỉnh tề hiện .
Chương Tiểu Thất bước đến kệ án tông đặt ở hàng đầu. Đã trộm thì trộm những vụ án mà vị Huyện lệnh đương nhiệm từng xử, chính là những vụ mới xảy gần đây, ai thể chối cãi.
Những án tông mới nhất xếp theo tháng. Hắn tiện tay rút cuốn ở bên trái đầu tiên, bìa đề ba chữ “Kẻ Hái Hoa”.
Hắn mở xem, thì là vụ a Hồng Y trong phủ họ Lưu phát hiện c.h.ế.t trần truồng trong vườn hoa. Ban đầu điều tra sơ bộ cho rằng c.h.ế.t cóng, ai ngờ đó Tiêu Lộ ở Tiêu Tương Quán thú nhận chính đẩy nàng xuống hồ. Vụ án bỗng trở nên rắc rối. Nào là tiểu thư Ngụy Châu của phủ họ Lưu, lão gia Lưu Đại Thành, đến cả công t.ử ngốc nghếch Lưu Lập Dương… Thế nhưng, kẻ g.i.ế.c thực sự là một ngoài dự đoán.
Chương Tiểu Thất đến đây khỏi thở dài cảm thán. Không ngờ vụ án ẩn chứa uẩn khúc đến , thật đáng thương, cũng thật đáng buồn.
Vừa cảm khái, kẹp cuốn án tông nách, rút tiếp một cuốn khác.
Trên bìa mấy chữ “Phong Ba Giám”.
Thấy , tim đập nhanh. Vụ án khi xưa từng gây chấn động một thời, nguyên nhân tự nhiên là vì cuốn sách “Phong Ba Giám”. Ngay cả Chương Tiểu Thất cũng từng mê mẩn nó.
cụ thể nội tình thế nào rõ, giờ cầm cuốn án tông tay, một cách say mê.
“Thì là , thì kẻ g.i.ế.c dựa theo những gì trong sách …” Hắn thầm đếm, vì cuốn sách mà nhiều c.h.ế.t đến thế. Cuối cùng, hung thủ càng khiến chấn động, hóa chỉ là một phụ nữ võ công!
Càng càng say mê, càng thấy thú vị, đến nỗi quên mất đang ở . Mãi đến khi tiếng mõ canh vọng từ xa, Chương Tiểu Thất mới giật tỉnh ngộ.
Đã canh hai ! Không , nhanh chóng rời khỏi huyện nha Biện Thành thôi!
Án tông vốn nặng, chỉ cần mang hai cuốn là đủ.
Chương Tiểu Thất ôm chặt “Kẻ Hái Hoa” và “Phong Ba Giám”, rón rén đẩy cửa bước .
Hành lang nha môn yên tĩnh, thoang thoảng theo gió đưa đến mùi hương dịu nhẹ khiến say đắm. Hắn ngờ hành động đêm nay thuận lợi đến thế, trong lòng hớn hở, vô cùng đắc ý.
Trong nha môn căn bản ai phát hiện … nghĩ đến đây, Chương Tiểu Thất quyết định khỏi cần tốn sức trèo tường, đường hoàng bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/phan-1-quy-tiet-phan-dan.html.]
Phải! Ngày mai, thêm một chuyện để khoe khoang với lũ bạn.
Cửa chính quá lộ liễu, thôi thì cửa . Mấy ngày nay quanh quẩn bên nha môn nhiều vòng, tìm cửa vốn quen thuộc.
Cửa ở ngay mắt. Chương Tiểu Thất nhoẻn miệng , đêm nay quả thật là hảo!
Hắn mang theo nụ , đẩy cửa .
Ánh trăng sáng trong, rọi xuống một vệt bạc, khiến đang cửa và thấy thật rõ ràng.
Đó là một thiếu niên áo xanh, dáng vẻ thư sinh, đang chăm chú. Trong tay còn dắt theo một con lừa trông khá xí.
Con lừa tuy nhưng tiếng kêu to, trong đêm vắng vang xa, khiến Chương Tiểu Thất hoảng hốt, rối loạn.
Toi ! Nửa đêm mà còn ở cửa … Hắn hối hận đập đầu tường, nhưng quá muộn.
“Ngươi đêm hôm ngủ, ở cửa hù dọa gì ?” Ai bảo kẻ trộm thì sợ hãi? Chương Tiểu Thất chất vấn một cách đường hoàng, đầy vẻ trách móc.
Thiếu niên áo xanh , ánh mắt thoáng chút áy náy, từ bộ hành y đen nhẵn thín của Chương Tiểu Thất xuống cuốn án tông đang kẹp nách.
“Các hạ chẳng cũng nghỉ ? Giờ còn vận chuyển mấy cuốn án tông nặng nề của huyện nha, thật là cực nhọc, cực nhọc!” Thiếu niên đưa tay : “Đồ đạc trong huyện nha dám phiền các hạ, cứ giao cho tại hạ là .”
“Giao cho ngươi?” Chương Tiểu Thất khinh miệt hừ một tiếng: "Ngươi trong nha môn!”
“Các hạ chẳng cũng ?” Thiếu niên thở dài: "Hơn nữa, ngươi đang chắn đường tại hạ.” Vừa , kéo sợi dây đang dắt con lừa.
Hắn … chắn đường? Chương Tiểu Thất ngoảnh , phía rõ ràng là nha môn, thì …
Thiếu niên áo xanh hiểu ý, gật đầu: “Tại hạ là Sư gia của huyện nha, họ Lục.”
Bất chợt, bên cạnh vang lên tiếng trầm thấp: “Nguyên Thanh, ngươi còn định chuyện với đến bao giờ?” Theo lời , một nam t.ử áo đen dẫn ngựa từ bên hông bước .
Lục Nguyên Thanh chớp mắt: “Tại hạ chỉ , khi Đại nhân nổi giận, lấy án tông của huyện nha từ tay vị phi tặc mà thôi.”
Nam t.ử áo huyền lắc đầu : “Lúc bổn quan ở nha môn mà kẻ trộm lẻn … bổn quan đúng là nên giận. nhờ ngươi quấy nhiễu như thế, giờ bổn quan chỉ thôi.”
“Bổn quan”… chẳng mặt chính là Huyện lệnh Biện Thành, Thẩm đại nhân? Chương Tiểu Thất chỉ thấy đầu óc ong ong, sững tại chỗ.
Đêm nay vận khí của thật “”, gặp ngay chủ nhân của huyện nha mà “ghé thăm”, Huyện lệnh Thẩm đại nhân!
Ngày mai, Chương Tiểu Thất quả thật sẽ còn là một tên phi tặc vô danh nữa, mà sẽ trở thành tù phạm trong ngục!
Xử lý xong Chương Tiểu Thất, trời hửng sáng.
Thẩm Bạch xoa trán: “Nguyên Thanh , đây lẽ là vụ án phá nhanh nhất từ khi bổn quan quen ngươi nhỉ?” Nói mỉm : "Quả nhiên Nguyên Thanh chính là phúc tinh của bổn quan, ngươi ở đây, dường như vụ án nào cũng trở nên dễ dàng sáng tỏ.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “ . So với vụ cổ kiếm sát hại bốn công t.ử ở Kinh Thành, vụ thiếu phụ nhà họ Tiền, thì vụ của Chương Tiểu Thất quả thật là nhanh gọn nhất. Đại nhân, công lao đêm nay rốt cuộc vẫn là của ngài.”
Nếu Thẩm Bạch cố ý chậm dọc đường, thì họ về đến huyện nha nửa đêm? Nếu sợ kinh động nha dịch, vòng qua cửa ? Nếu vòng qua cửa , khéo chặn đúng phi tặc Chương Tiểu Thất?
Hiểu rõ ý tứ trong lời, Thẩm Bạch mỉm : “Mấy ngày nay đường xá xa xôi mệt mỏi, Nguyên Thanh cũng vất vả . Về nghỉ ngơi sớm . Trước khi Thiên Ưng và Ngọc Đường từ Kinh Thành trở về, việc vẫn cần nhờ cậy Nguyên Thanh.”
“Đại nhân khách khí.” Lục Nguyên Thanh ung dung đáp.
Đợi đến khi rời thư phòng lâu, Thẩm Bạch vẫn còn ngẩn theo bóng lưng khuất dần.
Từ chân ngôi mộ hoang, nhờ một ván bài mà quen Nguyên Thanh, mời Sư gia cho . Cùng trải qua bao vụ án, đặc biệt là chuyến về Kinh trở , từng khoảnh khắc đều khiến Thẩm Bạch trằn trọc khó ngủ.
Dẫu Nguyên Thanh rõ phận, nhưng trong mắt Thẩm Bạch, vẫn mãi là một ẩn .
May , cuối cùng họ cũng trở về Biện Thành.
Cùng cùng về, nghĩ kỹ , như cũng là lắm .
Khi Thẩm Bạch buông xuống những vướng bận trong lòng, thì Lục Nguyên Thanh hành lang nha môn cũng đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng trở Biện Thành, mau gặp Phong Hoán mới .