BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Quyển 2: Giếng Tiết Phụ - Chương 1: Hoàng Ân Ban Kim Biển
Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:13
Lượt xem: 185
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng tám oi ả trôi qua thật nhanh. Dù đến nỗi mồ hôi đầm đìa, nhưng chỉ cần cử động thấy ẩm ướt, khó chịu. Thế nhưng, nơi Thẩm Bạch và mấy cùng giống như một luồng gió mát thổi đến giữa cái nóng hầm hập, khiến lòng khoan khoái, dễ chịu vô cùng.
Ba hôm , Chu phủ gửi thiệp mời dự tiệc, thỉnh Thẩm Bạch đến Chu Viên thưởng cúc. Tuy còn mấy ngày nữa mới đến rằm tháng Tám, nhưng ý của Chu lão phu nhân là Thẩm Bạch dọn đến Chu Viên , để đúng ngày rằm thể cùng thưởng thức hoa cúc.
Chu lão phu nhân nhiều nhắc tới việc , tình cảm sâu nặng khó từ chối. Hơn nữa, công việc trong nha môn cũng thu xếp thỏa, kế nhiệm chức Huyện lệnh Biện Thành ở Kinh Thành cũng định đoạt xong, chỉ chờ sang tháng tới là Biện Thành tiếp nhận quan ấn. Bởi , Thẩm Bạch bèn dẫn theo Lục Nguyên Thanh, Tống Ngọc Đường, Thiệu Ưng cùng một vài nữa đến Chu Viên.
Chu Viên tọa lạc ở phía bắc Biện Thành, lẽ do gần bến thuyền, hoặc cũng bởi nơi đây vốn là một trong ba thắng cảnh cổ xưa của Biện Thành, quả thực là chốn "đất lành chim đậu". Nói chung, chốn tựa như ốc đảo giữa sa mạc, như một mảnh tịnh thổ giữa chốn binh đao, khiến ai đặt chân đến cũng cảm thấy tâm hồn thư thái, hít thở cũng nhẹ nhàng hơn.
"Chu Viên phong cảnh tú lệ, như tranh vẽ. Dẫu trời nóng bức đến , bước chân đây vẫn cảm thấy mát mẻ, khoan khoái." Lục Nguyên Thanh khẽ tán thán.
" , nếu nhờ phúc của Thẩm đại nhân, dù ở Biện Thành bao lâu, e rằng chúng cũng khó lòng bước chân Chu Viên." Thiệu Ưng cũng đầy lời khen ngợi.
Thẩm Bạch , mỉm : "Từ khi Thẩm mỗ tới Biện Thành, tuy bao lâu, nhưng cũng nhiều phiền đến chư vị. Nhất là Nguyên Thanh và Thiệu Ưng, ít trợ giúp cho bổn huyện. Bổn huyện luôn ghi nhớ trong lòng. Tháng , bổn huyện sẽ hồi kinh, hôm nay mượn buổi thưởng cúc tại Chu Viên , coi như mượn hoa dâng Phật, mời chư vị cùng ngắm cảnh ."
"Công tử, ngài chẳng nhắc gì đến ? Ta dẫu công lao gì lớn, thì cũng chút khổ nhọc chứ?" Tống Ngọc Đường bèn lẩm bẩm bên cạnh.
"Chẳng đại nhân cũng mời Tống hộ vệ ?" Lục Nguyên Thanh hỏi .
"Sao? Mời mà ngươi còn lòng ư? , hôm đó tại đạo quán Thiên Thanh, ngươi những lời , chẳng đang ám chỉ ?" Tống Ngọc Đường rốt cuộc cũng nhớ chuyện hỏi rõ vị thư sinh họ Lục.
"Thế ư?" Lục Nguyên Thanh giả bộ ngẫm nghĩ, nghiêm túc đáp: "Hôm đó tại hạ khá nhiều, giờ nghĩ thấy cổ khô cả họng, chẳng rõ Tống hộ vệ hỏi câu nào?"
"Ngươi giả ngu giả ngốc đấy ?" Tống Ngọc Đường nổi giận: "là câu ngươi : đều tưởng như , nhưng kỳ thực chẳng như !"
Lục Nguyên Thanh bất đắc dĩ xòe tay: "Tống hộ vệ, hôm đó tuyệt đối mấy lời quanh co như thế."
"Thôi ! Câu nào của ngươi mà chẳng quanh co? Vu Hành Lương hôm đó cũng , ngươi đúng là kẻ bụng đầy tâm cơ…"
"Hai họ cứ tranh cãi mãi nhỉ?" Thiệu Ưng đầu liếc hai , hỏi Thẩm Bạch.
Ánh mắt Thẩm Bạch từ hai , mỉm : "Như chẳng ? Không náo nhiệt ư? Trước đây Ngọc Đường luôn ít , cứ tưởng ở bên cạnh mà vui, khi lỡ tiền đồ của . Giờ xem , chỉ là tìm thể cùng tranh cãi mà thôi. Nguyên Thanh thì khá hợp."
Thiệu Ưng , khựng một chút hỏi: "Ý đại nhân là, khi rời Biện Thành, ngài sẽ đem theo Lục thư sinh?"
"Quả thực ý đó, chỉ Nguyên Thanh nghĩ thế nào. Ta vốn tìm dịp hỏi … Còn ngươi thì ?" Thẩm Bạch sang Thiệu Ưng: "Ngươi định ở Biện Thành mãi ư?"
Thiệu Ưng đáp, chỉ lặng lẽ chằm chằm Lục Nguyên Thanh.
Thẩm Bạch cũng đưa mắt theo: "Ngươi vẫn còn nghi ngờ ?"
Thiệu Ưng khẽ nhíu mày: "Ta luôn một cảm giác khó tả… Không hiểu vì , cứ thấy thấy quen thuộc lạ thường. Có lẽ… là do quá đa nghi. Hôm đó tại lầu Thiên Hương, rõ ràng, mà vẫn chẳng thể buông bỏ quá khứ…"
"Thực trong lòng ngươi vẫn hy vọng là Lệ Kiếm Vân, đúng ? Nếu , cố chấp đến thế? Giữa ngươi và Lệ Kiếm Vân rốt cuộc…"
"Ta và nàng ư?" Thiệu Ưng tự giễu một tiếng: "Tóm , mối quan hệ như đại nhân vẫn nghĩ ."
Thẩm Bạch khẽ : "Vậy nghĩ là thế nào?"
"Đại nhân, ngài đối với chẳng cũng quá quan tâm ?" Thiệu Ưng khẽ hất cằm về phía Lục Nguyên Thanh: "Đại nhân dẫn về kinh, sẽ sắp xếp thế nào? Vẫn để Sư gia ư? Ở Kinh Thành quan, nhân tình phức tạp, quan hệ chằng chịt, liệu nơi thật sự thích hợp với ?"
Thẩm Bạch đáp, chỉ lặng lẽ Lục Nguyên Thanh từ xa bước . Như , Nguyên Thanh phía với nụ hòa nhã, còn Ngọc Đường phía thì mặt mày đen sì vì tức giận. Thật đáng thương cho Ngọc Đường, từ đến nay từng thắng nổi Nguyên Thanh trong bất kỳ cuộc khẩu chiến nào.
"'Trinh liệt tiết nghĩa'." Lục Nguyên Thanh rõ ràng to bốn chữ tấm kim biển rực rỡ phía : "Không hôm nay may mắn thấy giếng tiết phụ chăng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/quyen-2-gieng-tiet-phu-chuong-1-hoang-an-ban-kim-bien.html.]
Theo giọng Nguyên Thanh, đều ngẩng đầu . Chu Viên hiện ngay mắt, thứ đầu tiên đập tầm mắt là tấm kim biển uy nghi, biểu tượng cho vinh quang và ân sủng mà gia tộc họ Chu, một danh môn thế tộc, hưởng.
Nói về Chu gia, quả thực là một đại tộc. Tổ tiên vốn là sĩ tộc Giang Nam. Thái Tổ hoàng đế Chu Nguyên Chương khi xưng đế tại Ứng Thiên, cũng nhờ thế lực hùng hậu của Chu gia mà nhanh chóng giới sĩ tộc phương Nam ủng hộ, từ đó củng cố vững chắc ngôi vị.
Mấy chục năm tiếp theo, Chu gia tướng, kẻ nhập triều Thượng thư, cũng bậc văn võ tài "thượng mã đề thương, hạ mã phóng bút". Chu gia một thời hiển hách bậc nhất triều Đại Minh.
Người đương gia hiện nay là Chu lão phu nhân, phu nhân của danh tướng Chu Hiến Công thời Tiên Đế Chính Đức. Năm xưa, chuyện hứa hôn giữa Chu tướng quân và bà giữa lúc binh đao loạn lạc, từng truyền tụng như một giai thoại.
Đến triều Gia Tĩnh, năm thứ hai mươi chín, khi quân Mông Cổ Thát Đát xâm phạm biên cương, khói lửa lan đến tận Kinh sư. Chính năm , phụ của Chu Diên An vì lo việc quốc sự mà bệnh nặng qua đời. Còn Chu Yểu Nương, con gái của lão phu nhân, để giữ trọn tiết danh, gieo xuống giếng cổ , tuẫn quốc trong lúc quân Thát Đát cướp phá, đốt g.i.ế.c khắp nơi.
Khi đó, Chu Viên diện tích còn rộng như bây giờ, chiếc giếng tiết phụ vốn thuộc về Chu gia. bởi giếng cổ từ lâu đời, dù hạn hán đến cũng bao giờ cạn, nước trong mát, ngọt lạ thường. Thực , thắng cảnh cổ xưa thứ ba của Biện Thành là Chu Viên mỹ lệ , mà là chiếc giếng tiết phụ trong khuôn viên Chu Viên hiện nay.
Nhờ tấm lòng trung liệt của Chu Yểu Nương, đó Gia Tĩnh hoàng đế hết lời ban khen, hạ chỉ cho Chu gia xây tường viện, đưa giếng tiết phụ bên trong Chu Viên. Từ đó, nơi trở thành thắng cảnh cổ duy nhất của Biện Thành mà dân thường thể bước chân thưởng ngoạn.
Năm khi Chu Yểu Nương mất, Gia Tĩnh hoàng đế ngự ban tấm kim biển treo cửa Chu Viên, là bốn chữ long bay phượng múa : "Trinh Liệt Tiết Nghĩa".
Từ đó, bách tính Biện Thành đều gọi chiếc giếng vô danh là "Giếng Tiết Phụ".
"Quả nhiên xứng danh kim biển hoàng đế ban tặng, thật uy nghi, tráng lệ." Tống Ngọc Đường bước lên , ngẩng đầu ngắm tấm biển lớn.
Đợi Thẩm Bạch cùng mấy tiến đến cửa Chu Viên, môn đinh bước nghênh đón: "Xin hỏi, vị là Thẩm đại nhân của nha môn Biện Thành chăng?"
Thẩm Bạch gật đầu: "là bổn quan. Hôm nay lão phu nhân mời đến Chu Viên thưởng cúc."
"Đại nhân, xin mời theo tiểu nhân. Lão phu nhân chờ đợi từ lâu." môn đinh cung kính, nhường đường mời họ dẫn lối.
Cảnh trí Chu Viên quả nhiên vô cùng. Chưa bước thấy choáng ngợp, khi thực sự tiến , cảm giác như lạc chốn bồng lai tiên cảnh. Cũng là liễu xanh, nhưng liễu trong Chu Viên phong thái hơn hẳn; cũng là hương quế thoang thoảng, nhưng hương ở đây càng thêm ngào ngạt, ngọt ngào.
Chu Viên xây dựng theo kết cấu viện lồng trong viện, mỗi viện đều thông sang viện khác, từ bất cứ viện nào cũng thể tìm lối .
Qua ba lớp viện, Thẩm Bạch cùng mới đến chính viện, nơi ở của Chu lão phu nhân, tức Đình Vũ Các.
Vừa đặt chân lên bậc thềm các, vang lên một khúc tiêu du dương. Âm điệu vô cùng đặc biệt, ai oán triền miên nhưng vẫn thoảng một khí khái khó tả. Lục Nguyên Thanh đầu thấy, chỉ dựa việc lắng thôi cũng khó lòng phân biệt thổi là nam nữ.
"Đó là khúc tiêu mà Diên An lúc sinh thời thích." Thẩm Bạch chậm rãi bước lên thềm. Những phía hiểu vì cũng đều theo ông mà chậm , thế nên bóng lưng thổi tiêu dần dần hiện rõ trong tầm mắt.
Người đầu đội mũ đen, tóc buộc gọn gàng, dải lụa mũ bay phất phơ theo gió. Từ dải lụa xuống là một kim bào lộng lẫy, kịp thấy chính diện, chỉ riêng đường kim tuyến lưng thêu hình cổ thú "mãng xà vĩ ngư" tinh xảo tuyệt luân.
Bên hông thắt đai đỏ, hai bên thêu mây cuộn sóng gầm, phía là tà áo gấm vàng, họa tiết thanh kỳ lân sống động như thật. Đôi tay trắng ngần nâng cây tiêu, tư thái uyển chuyển, chỉ một động tác giản đơn mà như hội tụ ánh sáng rực rỡ trong căn phòng.
Lục Nguyên Thanh theo cánh tay đưa lên mà xuống, thấy bên hông còn đặt nghiêng một thanh đao. Đao mỏng mà dài, lưỡi cong, thoạt thấy vô cùng gọn nhẹ, thanh tú.
Lục Nguyên Thanh khẽ nhíu mày. Với trang phục và thanh đao … Chỉ Chỉ huy sứ hoặc Phó chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ mới phép mặc kim văn thêu bào. Mà Chỉ huy sứ hiện tại là Chu Hi Trung, tuyệt đối thể trẻ như . Vậy thì là…
"Uyển Chi, đều tới, còn bước lên cho lão xem? Lén ngoài hiên trộm, là hành vi của quân tử, chẳng lẽ ngươi nỡ ức h.i.ế.p lão mắt kém ư?"
"Uyển Chi?" Mấy thoáng , cuối cùng ánh mắt đều dừng Thẩm Bạch.
Thẩm Bạch ho khan một tiếng, nghiêng đầu thấp giọng: "Ngày Diên An đặt cho một tên gọi mật, xin chư vị đừng ."
Nói , ông vỗ tay lớn: "Lão phu nhân nào mắt kém, rõ ràng bà thấy từ lâu, chỉ cố ý trêu chọc thôi. Có điều hôm nay cũng nhờ phúc của lão phu nhân, mới tại chốn thưởng thức khúc tiêu của Phùng đại nhân."