Biến Diện Sư Gia - Chương 10: Cuộc Hẹn Thần Bí
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:29
Lượt xem: 197
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứng cửa quán “Tửu Ý”, đúng lúc giờ Tuất. Duật Ba Lam dừng một chút, mới bước . Hắn suy nghĩ lâu, cuối cùng vẫn quyết định dự hẹn. Dù đây là âm mưu quỷ kế chăng nữa, đối phương nhắc đến cái tên “Tửu Ý”, nếu đích đến xem, trong lòng sẽ thể yên.
“Tửu Ý” vẫn như ngày, nhiều khách. Vừa bước , trong thoáng chốc, Duật Ba Lam thấy bóng đội nón lá đen đang ở chiếc bàn gần cửa, nơi mà cùng Kiếm Vân thường .
Duật Ba Lam khựng , bước đến gần, định lên tiếng thì vị khách lạ hạ giọng: “Có công t.ử Duật Ba Lam ? Chính là hẹn công t.ử tối nay, mời .”
Duật Ba Lam nhíu mày, mới xuống đối diện, lạnh giọng: “Các hạ rốt cuộc là ai? Hẹn việc gì? Làm các hạ đến ‘Tửu Ý’? Chữ tờ giấy do các hạ ?”
Vị khách lạ một tràng câu hỏi dồn dập, dường như căng thẳng, vội xua tay: “Nhiều quá, nhiều quá! Ngươi hỏi một lúc nhiều thế, quên mất trả lời thế nào .”
Thấy Duật Ba Lam với vẻ kỳ lạ, vị khách nuốt khan, vội cầm bát rượu bàn uống một , mới thì thào: “ , đúng , là câu .”
“Câu gì?” Duật Ba Lam rõ, bất giác hỏi .
Vị khách hắng giọng: “Đêm nay mời Duật công t.ử đến đây, là vì hai việc. Một, liên quan đến vụ án cổ kiếm dính m.á.u xảy ở phủ ngài mấy hôm ; hai, là Duật công t.ử trả một món đồ.”
Lời dứt, Duật Ba Lam bật lạnh: “Các hạ ai sai khiến? Cứ thẳng !”
“Ngươi …”, nhận suýt lỡ lời, vị khách vội đổi giọng: “Duật công t.ử tin cũng , lẽ nào chữ tờ giấy, công t.ử nhận ư?”
Ánh mắt Duật Ba Lam bỗng lạnh hẳn: “Gan to thật, dám bắt chước bút tích của để lừa . Nếu các hạ chịu bỏ nón, để lộ diện mạo thật, e rằng đêm nay ngươi đừng hòng bước khỏi cửa ‘Tửu Ý’.”
Vị khách đội nón dường như dọa, run rẩy, nhưng vẫn liều lĩnh : “Duật công t.ử đùa đúng ? Đêm nay công t.ử đến hẹn, nhất định là từ mật đạo lén rời phủ mà , bởi hẳn là chỉ một , ?”
Nghe hai chữ “mật đạo”, sắc mặt Duật Ba Lam đột nhiên biến sắc. Hắn vung tay áo, rút từ trong tay áo trái một thanh đoản kiếm, kề sát cổ đối phương: “Ngươi chuyện mật đạo? Rốt cuộc là ai? Nói! Nếu thì…”
Đoản kiếm trong tay ấn xuống, lập tức khiến vị khách run bắn, nhưng y vẫn run rẩy : “Ngươi vốn võ công, chẳng qua chỉ giả bộ dọa thôi.”
Vừa , y thận trọng dùng ngón tay chạm đoản kiếm đang kề cổ, khi xác nhận, mới đẩy mũi kiếm xa vài tấc: “Thực ngươi cũng hẳn võ, ít ngươi chiêu bảy thức kiếm. Có bảy chiêu , thêm Tuyệt Nhật cổ kiếm, liên tục g.i.ế.c bốn , còn một kiếm đoạt mạng, thật chẳng khó.”
Nghe thế, sắc mặt Duật Ba Lam đại biến, tay cầm kiếm run lẩy bẩy: “Ngươi… ngươi gì? Chiêu Bảy thức kiếm nào? Sao ngươi ?!”
Vị khách dường như khích lệ, tiếp: “Ta chẳng những chiêu bảy thức kiếm đó, mà còn tính đêm ngươi khoản đãi Thẩm Bạch mấy họ, từng mượn cớ rời tiệc để lấy cổ kiếm, lợi dụng mật đạo lén rời Duật phủ. Mọi đều nghĩ ngươi kiếm pháp, huống chi chính ngươi là báo án kiếm dính máu, ai thể ngờ hung thủ là ngươi? , từng Lệ tiểu thư truyền cho ngươi bảy thức . Chúng cực kỳ huyền diệu, cần nội lực vẫn thắng nhiều kiếm thủ. Lại thêm Tuyệt Nhật kiếm vốn là binh khí thiên hạ, thế nên ngươi thừa dịp rời tiệc, một g.i.ế.c c.h.ế.t Tông Thiếu Diên, Vương Nhân Doãn, Phương Trường Hoa, Mã Thiên Tùng. Sau đó, thần quỷ dùng mật đạo về yến tiệc, lôi thanh cổ kiếm dính m.á.u , giả vờ chuyện gì. Còn ai nghi ngờ Duật công t.ử nữa?”
Duật Ba Lam xong, trầm ngâm chằm chằm vị khách, miệng hỏi: “Nếu lời các hạ là thật, thắc mắc, thể một g.i.ế.c bốn trong chốc lát đem t.h.i t.h.ể họ đặt ở bốn tòa thành lầu Đông, Tây, Nam, Bắc của cấm thành? Phải rằng cách Đông, Tây, Nam, Bắc cách xa. Một phân thây bốn nơi, chẳng cả một đêm, e rằng chỉ trong rời tiệc ngắn ngủi , căn bản thể xong.”
Vị khách thì gật đầu, lắc đầu: “Suýt nữa ngươi lừa! Nghe thì tưởng khó, nhưng nghĩ kỹ cũng đến mức . Chỉ cần một trợ thủ thu xếp hậu sự, thêm bốn con tuấn mã là .”
Nói , y lấy tay chấm rượu trong bát, vẽ mặt bàn một vòng tròn: “Đây là vị trí Duật phủ.”
Sau đó đ.á.n.h dấu bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, vẽ bốn vòng tròn ở bốn đầu: “Đây là bốn tòa thành lầu. Đến đây, công t.ử thấy bức bản đồ đặc biệt ?”
Thấy Duật Ba Lam chỉ chăm chú mà đáp, y đành tiếp tục: “Duật Thiếu Xuân tướng quân là công thần, cho nên Duật phủ tọa lạc ngay trung tâm Kinh Thành, địa thế nhất. Bởi từ Duật phủ đến bốn thành lầu Đông, Tây, Nam, Bắc, cách đều bằng .”
Vừa , y dùng ngón tay ướt rượu nối bèn Duật phủ với bốn tòa thành lầu: “Nếu đặt bốn t.h.i t.h.ể lên lưng bốn con ngựa, buộc t.h.u.ố.c nổ dẫn lửa ở đuôi, chờ ngựa chạy đến thành lầu, hỏa tuyến cháy hết, tàn lửa tất sẽ ngựa hoảng sợ, điên cuồng hất xác xuống. Bố cục như , thế là xong. Từ đến nay nào ai hung thủ nhất định dời xác từng cái một, chứ chẳng bốn t.h.i t.h.ể cùng lúc vận chuyển?”
Trong mắt Duật Ba Lam ánh lên tia sáng khó dò: “Quả thật tinh diệu, chỉ là suông như thế, ai tin?”
“Sao là suông?” Vị khách dường như đả kích, vội trả lời: “Bốn t.h.i t.h.ể là chứng cứ.”
“Ý gì?”
“Ta Tuyệt Nhật kiếm vốn là binh khí kỳ lạ, lưỡi kiếm cực mỏng, do ngàn năm hàn thiết luyện thành, nên vết thương nó gây tuyệt đối thể chảy m.á.u ào ạt. Dẫu sâu cũng chẳng thể m.á.u chảy đầm đìa. Thế nhưng lạ , t.h.i t.h.ể bốn vị công t.ử ở phủ Thuận Thiên, một ai là ngoại lệ, m.á.u me loang lổ, thấm ướt cả áo quần, nhiều đến hoa mắt.”
Duật Ba Lam giật : “Gì? Ngươi từng thấy bốn t.h.i t.h.ể ? Ngươi rốt cuộc là ai?”
Vị khách bật lạnh: “Chuyện đó… thật chẳng mấu chốt. Vấn đề là: tại xác bốn vị công t.ử chảy m.á.u nhiều đến ?”
Ánh mắt Duật Ba Lam thoáng lóe tia sáng kỳ lạ: “Xin cao kiến.”
Vị khách xua tay: “Cao kiến gì, chỉ để cùng nghiên cứu thôi.”
Vừa , y lấy rượu vẽ bàn, chỉ thấy hai đường ngang, khác ở chỗ: một đường từ trái sang , bên trái rộng, bên hẹp; một đường từ sang trái, bên rộng, bên trái hẹp. Vẽ xong, vị khách đắc ý hỏi: “Duật công tử, thấy vẽ thế nào? Có giống ?”
Duật Ba Lam ngắm một hồi vẫn hiểu: “Các hạ vẽ cái gì ?”
Vị khách thế, tự kỹ, lẩm bẩm: “Không thể nào, rõ ràng là giống mà.”
Duật Ba Lam gặng hỏi: “Các hạ rốt cuộc vẽ cái gì?”
Mặc dù gương mặt của vị khách quái dị đội nón che khuất, nhưng dáng lập tức ngay ngắn, khiến thoáng chốc cảm thấy vô cùng trang trọng: “Ta vẽ vết kiếm nơi cổ họng của bốn vị công t.ử một kiếm c.h.é.m đứt cổ. Công t.ử chẳng thấy kỳ lạ ? Vì bốn vị công t.ử g.i.ế.c mà vết thương khác biệt rõ rệt đến thế?”
Trong đầu Duật Ba Lam đủ loại suy đoán chiếm cứ, tư tưởng rối bời, nghi hoặc hỏi: “Khác biệt ở ? Chẳng đều là một kiếm c.h.é.m đứt cổ ?”
“Không , !” Vị khách vội xua tay: “Công t.ử hãy kỹ hai nét ngang vẽ đây. Một đường bên trái rộng, bên hẹp. Điều cho thấy gì? Cho thấy hung thủ dùng tay trái cầm kiếm, kẻ thể là kẻ thuận tay trái, hoặc tay thể dùng kiếm. Còn ngươi xem đường , bên rộng, bên trái hẹp, tức là hung thủ dùng tay kiếm. Mà sự mâu thuẫn mới là mấu chốt.”
Duật Ba Lam gật đầu: “Mời các hạ tiếp.”
Vị khách : “Vì bốn cỗ t.h.i t.h.ể g.i.ế.c cùng lúc, mà vết kiếm cổ khác biệt như ? Điều chỉ thể chứng minh kẻ g.i.ế.c một, hoặc vì bảo vệ ai đó mà rs tay xử lý vết thương.”
Duật Ba Lam nhíu mày: “Ý các hạ là ?”
Vị khách thở dài: “Ta từng , Tuyệt Nhật kiếm là binh khí kỳ lạ trong thiên hạ. Bởi chất liệu đặc biệt và lưỡi kiếm cực mỏng, cho nên dù kẻ dùng kiếm là tay trái tay , đường kiếm để đối thủ đều đồng đều, tuyệt chuyện bên rộng bên hẹp. Hơn nữa, vì kiếm quá mỏng, nên nếu là kẻ chút nội lực nào mà dùng Tuyệt Nhật kiếm g.i.ế.c thì thể nào đ.â.m vết thương cổ sâu đến . Vậy nên tổng hợp , thể rút một kết luận. Không công t.ử ?”
Ánh mắt Duật Ba Lam vị khách biến thành một thần sắc quái dị khác: “Nói .”
Vị khách giơ ngón tay đếm: “Thứ nhất, binh khí g.i.ế.c c.h.ế.t bốn vị công t.ử đôi cổ kiếm truyền thuyết đặt trong Dự phủ, bởi loại kiếm gây thương tích chẳng chảy m.á.u nhiều, càng tồn tại vết kiếm bên rộng bên hẹp;
Thứ hai, hung thủ một , hướng của vết kiếm mâu thuẫn chứng minh điều ;
Thứ ba, bốn kẻ c.h.ế.t m.á.u me đầy n.g.ự.c là do cố ý bổ thêm một kiếm vết thương mảnh nhỏ chảy m.á.u . Lại đặt t.h.i t.h.ể lên lưng ngựa, ngựa phi khiến vết thương chấn động liên tục, cứ thế nứt toác, m.á.u chảy mãi ngừng…”
“Vô căn cứ!” Duật Ba Lam hừ lạnh: “Thuyết ngươi buộc t.h.u.ố.c nổ đuôi ngựa chẳng qua là lời suông. Những điều thể tạm , nhưng điểm tuyệt thể tin.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-10-cuoc-hen-than-bi.html.]
Vị khách dường như mỉm : “Công t.ử đừng vội, còn hết. Vừa chẳng bảo bốn cỗ t.h.i t.h.ể là chứng cứ ?”
Thấy Duật Ba Lam nhíu mày qua, mới tiếp: “Cho nên, chuyện buộc t.h.u.ố.c nổ đuôi ngựa quả thật chẳng an , bởi chỉ khiến ngựa bỏng, mà thậm chí còn thiêu cháy cả y phục của bốn vị công tử. Công t.ử chẳng tin lời thì thôi, nhưng những dấu cháy xém lốm đốm nơi mép áo quần bốn cỗ t.h.i t.h.ể cũng đủ chứng minh. Nếu công t.ử ngại, thể mời phủ Thuận Thiên kiểm tra đùi ngựa của Duật phủ, chắc hẳn cũng lưu dấu vết cháy bỏng.”
Duật Ba Lam lạnh giọng : “Các hạ thật thần thông quảng đại, đến cả việc cũng đoán ? Chẳng lẽ các hạ sợ khi về phủ bèn lập tức xóa bỏ tất cả dấu vết khả nghi ? Nếu dấu vết đều xóa thì các hạ lấy gì chứng minh lời ?”
Vị khách như than thở: “Án xảy trong Kinh Thành, kẻ chịu khổ nhất e là phủ doãn Thuận Thiên. Hắn ước gì thể sớm phá án, nên hễ manh mối, hành động ắt sẽ nhanh lắm.”
Duật Ba Lam lạnh lùng hỏi: “Ý các hạ là gì?”
Vị khách mỉm : “Thực tờ giấy gửi chỉ công tử, mà còn một khác giam trong Duật phủ. Dĩ nhiên nội dung tờ giấy chỉ đơn giản là hẹn uống rượu.”
Duật Ba Lam chợt bật lạnh: “Các hạ mật thư cho Thẩm Bạch? Ngươi và Thẩm Bạch quan hệ gì?”
Vị khách lắc đầu: “Ta và Thẩm Bạch chẳng quan hệ. Chỉ là hung thủ, giam trong Duật phủ, thật oan uổng. Thực công t.ử g.i.ế.c bốn vị công t.ử , vốn chẳng can hệ đến . Nghe bốn kẻ thường ngày hành vi bất chính, c.h.ế.t cũng coi như dân trút giận, là chuyện . công t.ử thật nên mượn tiếng ‘đôi cổ kiếm g.i.ế.c ’ để bịa đặt, gây lời đồn và chuyện thị phi. Bởi vì đôi cổ kiếm vốn là binh khí mà sư phụ lúc sinh thời yêu thích nhất…”
Lời dứt, chiếc nón đầu Duật Ba Lam giật phăng xuống. Một gương mặt thiếu niên gầy gò, bệnh hoạn hiện mắt.
Thần sắc trông chờ trong lòng Duật Ba Lam, khi thấy gương mặt biến thành kinh ngạc và thất vọng: “Ngươi… ngươi là ai? Vì ngươi đó là binh khí của sư phụ ngươi? Đôi cổ kiếm rõ ràng là của Kiếm Vân…”
Thiếu niên bệnh hoạn hốt hoảng, vội đưa tay định che mặt, nhưng dường như muộn: “Sao ngươi gỡ nón của ? Hầy! Bản công t.ử vốn tuổi trẻ phong lưu, thường ngày che mặt thì chẳng dám ngoài. Sao ngươi lạithô lỗ đến ? là… Ta vốn định giả bộ như dùng tiền thuê để mạo danh hẹn gặp công tử, tạo cái khí thế và cảm giác thôi. nay công t.ử thấy bộ mặt thật, e rằng phận của chẳng thể giấu nữa.”
Nghe , Duật Ba Lam chợt nổi giận: “Giả thần giả quỷ! Ngươi rốt cuộc là ai?”
Thiếu niên bệnh hoạn bất đắc dĩ: “Công t.ử giữ đôi cổ kiếm của Lệ sư tỷ, nếu cẩn thận bảo tồn thì cũng , nhưng nay lời đồn ‘cổ kiếm thành tinh g.i.ế.c ’ lan khắp đầu đường ngõ hẻm, thật sự nhục danh dự sư môn. Vậy nên đến mặt sư phụ mất và Lệ sư tỷ để đòi song kiếm Âm Dương.”
Duật Ba Lam kinh ngạc: “Ngươi là sư của Kiếm Vân?”
“Ừ.” Thiếu niên bệnh hoạn gật đầu: “Xin công t.ử trả cổ kiếm.”
Duật Ba Lam mệt mỏi lắc đầu: “Cổ kiếm ở trong tay .”
Thiếu niên gật đầu: “Ta .”
“Ngươi ? , ngươi tất nhiên . Kiếm nay thành hung khí g.i.ế.c hại bốn vị công tử, sớm phủ Thuận Thiên thu giữ .” Duật Ba Lam nhạt giọng .
Thiếu niên lắc đầu: “Sự đến nước , công t.ử cần gì còn dối? Chẳng lẽ công t.ử hiểu vì hẹn công t.ử ở tửu quán ‘Tửu Ý’ ? Bởi vì đôi cổ kiếm ở Duật phủ từ tới nay vốn chẳng song kiếm Âm Dương thật, chỉ là bản công t.ử rèn tại Chú Kiếm Phường. Còn song kiếm Âm Dương chân chính, e rằng hiện đang trong tay chưởng quỹ Trần Cửu Nghĩa của ‘Tửu Ý’. Xin công t.ử cho tung tích của Trần Cửu Nghĩa.”
Nghe , Duật Ba Lam bật y: “Ngay cả điều ngươi cũng . Xem Kiếm Vân và sư ngươiquả nhiên giấu điều gì. Rốt cuộc ngươi gì?”
Giọng thiếu niên phần tiếc nuối: “Trần Cửu Nghĩa vốn là bộ hạ cũ của tướng quân Duật Thiếu Xuân. Năm xưa vì say rượu lỡ quân lệnh, trừng phạt mà phế bỏ cánh tay , nhờ tướng quân cầu tình mới giữ mạng. Sau khi tướng quân t.ử trận, Trần Cửu Nghĩa cũng rời quân doanh, rõ tung tích. Thực chẳng xa, chỉ ở Kinh Thành mở tửu quán nhỏ . Con Trần Cửu Nghĩa vốn hào sảng, cho nên dẫu buôn bán cũng chẳng kiếm tiền. Ta nghĩ, bao năm nay ‘Tửu Ý’ đóng cửa, hẳn cũng nhờ công t.ử ngầm trợ giúp? Trần Cửu Nghĩa là kẻ trọng tình trọng nghĩa, ân cứu mạng năm xưa của tướng quân, thêm ơn tiếp tế bao năm của công tử, e rằng cùng Duật gia chuyện c.h.é.m đầu, cũng tuyệt chẳng nửa lời oán thán, ?”
Ánh mắt Duật Ba Lam dán chặt gương mặt bệnh hoạn của thiếu niên, trong đáy mắt ánh sáng bắt đầu trở nên mờ mịt.
Thiếu niên bệnh hoạn thần sắc của Duật Ba Lam thì thở dài, : “Duật công tử, ngươi nuôi hổ để họa mà chẳng tự , chẳng những hại chính , còn liên lụy cả Trần Cửu Nghĩa.”
“Cái gì?” Duật Ba Lam lắc đầu, bỗng thấy nhức nhối trong óc.
“Trong phủ công t.ử trồng một đóa hoa đen to lớn ?”
Duật Ba Lam chấn động, ánh mắt gắt gao chằm chằm thiếu niên, nhưng cảm thấy gương mặt mắt cứ chập chờn, khó phân biệt.
“Đó là tuyệt phẩm trong loài Mạn Đà La, Mạn Đà La đen. Vì loài hoa cực hiếm, ở Trung Nguyên gần như thể thấy, càng chẳng thể nuôi sống. về Mạn Đà La đen một truyền thuyết: chỉ cần kẻ nuôi nó lấy m.á.u nóng mà tưới thì dẫu là đất cằn sỏi đá, nó cũng thể nở đóa hoa yêu diễm nhất. Mạn Đà La vốn là loài hoa cực độc, mà Mạn Đà La đen do m.á.u nóng nuôi dưỡng càng là chí độc.
Mạn Đà La đen vốn xưng là ‘tình hoa’, bởi nào ngửi hương hoa, cảm xúc d.a.o động càng kịch liệt thì độc phát càng mau. Kẻ trúng độc ban đầu chỉ sinh ảo giác nhẹ, dần dần tự chủ mà những chuyện điên cuồng, chính chẳng hề . Đáng sợ nhất là độc của loài hoa t.h.u.ố.c giải.
Tương truyền Mạn Đà La đen là đóa hoa mang lời nguyền, sư phụ từng , nó tượng trưng cho cái c.h.ế.t thể dự liệu và tình yêu… Lần đầu tiên đến loài hoa vốn đầy lòng tò mò. Tình ái và t.ử vong vốn đối nghịch, mà nhờ một loài hoa sự liên hệ kỳ dị. giờ đây thấy nó quả là chí độc, chẳng thể dính dáng chút nào!
Duật công tử, ngươi trúng độc của loài hoa mà chẳng hề , còn mê hoặc bởi nó, trong tiềm thức ghi nhớ sự lăng nhục của bốn vị công t.ử ban ngày, đến đêm khi độc phát mộng du thì hạ sát thủ g.i.ế.c họ. Ngươi vốn võ, cũng là đầu cầm kiếm thương tổn khác, nên bọn họ ban đầu vốn c.h.ế.t hẳn. nghĩ nơi ngươi và bốn công t.ử gặp gỡ hẳn gần tửu quán ‘Túy Ý’, hoặc nguyên do khác. Tổng cộng thì Trần Cửu Nghĩa vô tình bắt gặp cảnh ngươi hạ thủ. Hắn lo bốn công t.ử c.h.ế.t sẽ gây hại cho ngươi, nên mới bổ thêm một kiếm nơi cổ họ.
Chỉ tiếc rằng ngươi dùng tay cầm kiếm, còn Trần Cửu Nghĩa thì chỉ thể dùng tay trái, bởi vết kiếm cổ bốn công t.ử mới kẻ trái rộng hẹp, kẻ rộng trái hẹp. Vốn dĩ Trần Cửu Nghĩa ngươi rửa sạch hiềm nghi, nào ngờ chính một kiếm để lộ sơ hở. Đương nhiên chủ yếu cũng bởi kiếm g.i.ế.c vốn Tuyệt Nhật, nếu là Tuyệt Nhật thì đến cũng khó mà nhận bí mật .
Ngươi cần chối, mang họa đồ của song kiếm đến Chú Kiếm Phường. Chưởng quầy nhớ rõ, năm đó từng một vị công t.ử họ Duật tuấn đến đặt một đôi cổ kiếm giả. Còn Trần Cửu Nghĩa thì hiển nhiên chẳng gì từ . Hắn vốn là kẻ nghiện rượu, nếu định g.i.ế.c bốn công t.ử từ đầu thì để nguyên một vò ‘Tướng Quân Hành’ mở nắp? Cho thấy rời vội vàng.
Trần Cửu Nghĩa ở Kinh Thành là vì Duật gia, rời Kinh Thành với cớ ‘thăm bạn’ cũng là vì Duật gia thôi. Hắn vốn cô một , sớm chẳng còn bạn nào. Nay đột ngột rời , nếu vụ án điều tra thì mối nghi ngờ ắt sẽ dồn lên . Đến lúc còn ai hoài nghi Duật công t.ử nữa? Hắn rốt cuộc chỉ bảo vệ ngươi mà thôi.”
Duật Ba Lam đau đớn lắc đầu: “Đầu … đau quá…”
Thiếu niên bệnh hoạn thở dài: “Ngươi phát tác độc hoa . Một khi trúng loại độc , nếu chẳng tiếp tục ngửi hương hoa thì sẽ chẳng thể khống chế bản , những hành vi điên loạn. Tại ngươi gieo trồng loài hoa độc chứ?”
Duật Ba Lam lộ vẻ tuyệt vọng, đôi mắt mờ mịt, khiến thiếu niên chẳng thể phân biệt còn tỉnh : “Ta phạm một sai lầm thể vãn hồi… Ta mất một vô cùng quan trọng với . Ta hối hận, đau đớn. Ta chỉ mong nàng trở về bên ! Ta pháp sư mặt quỷ lừa dối , cũng Nghiêm Tung ý , nhưng vẫn chọn tin bọn họ. Đó là nhược điểm, là chỗ trí mạng của , bọn chúng nắm chuẩn xác, nên nhất định thất bại t.h.ả.m hại. Việc năm xưa, chẳng biện bạch cho . hôm ở Đắc Ý Lâu, bọn họ đem chuyện tình cảm giữa và Kiếm Vân giễu cợt đến thế, thể cần biện giải cho bản , nhưng chẳng thể dung thứ kẻ khác dèm pha Kiếm Vân.
Chúng năm trong lòng đau khổ, giày vò đến nhường nào…”
Thiếu niên , than: “Dù là lý do gì nữa, g.i.ế.c thì chuẩn gánh chịu hậu quả. Tuy rằng kẻ khác chẳng c.h.ế.t bởi tay ngươi cuối cùng, nhưng luận thì tội của ngươi còn nặng hơn Trần Cửu Nghĩa. Duật công tử, giờ ngươi nên trở về Duật phủ. Ta nghĩ lúc trong phủ ắt đang tìm ngươi khắp nơi .”
Thiếu niên yếu ớt dìu lấy Duật Ba Lam phát tác hoa độc, về phía Duật phủ. Vì sợ bất chợt phát cuồng, thiếu niên phong bế các đại huyệt khắp thể : “Thời gian còn sớm, may là độc ngươi trúng sâu như tưởng.”
Duật Ba Lam đau đớn, vô thức thấp giọng kêu bên tai thiếu niên: “Kiếm Vân, Kiếm Vân… đừng trách …”
Thiếu niên lặng lẽ gương mặt tuấn mỹ của Duật Ba Lam trong màn đêm, như đưa tay chạm , cuối cùng vẫn thôi. Chỉ lẩm bẩm: “Không ngờ và ngươi còn một ngày sánh vai cùng . Ta vẫn tưởng từ khoảnh khắc đ.â.m ngươi một kiếm , chúng trở thành kẻ xa lạ . Ba Lam, hiểu nỗi khổ của ngươi. Năm chẳng rõ, nhưng mấy năm qua nghĩ thông. Ta vốn chẳng đ.â.m ngươi một kiếm , chỉ ngươi từ bỏ, đừng nóng nảy theo chịu c.h.ế.t vô ích. Ta thể mở mắt cha c.h.ế.t vì , nên dù là t.ử cục, cũng . liên lụy ngươi, càng thể liên lụy Thiếu Lăng các nàng.
Ta g.i.ế.c ngươi, g.i.ế.c Thiếu Lăng… những lời đó đều thật. Trước đây vốn hành sự tùy hứng, gây bao phiền toái. Cuối cùng điều duy nhất thể cho các ngươi cũng chỉ thôi.
Nay sớm chẳng còn là Lệ Kiếm Vân cuồng ngạo, dắt kiếm tung hoành năm xưa. Trong lòng cũng rõ, điều ngươi lưu luyến là Kiếm Vân của quá khứ, chứ chẳng Lục Nguyên Thanh của hiện tại. Có lẽ lúc ngươi vẫn thương tâm, nhưng thời gian qua , vết thương sâu đến cũng sẽ dần dần khép miệng. Ngươi sẽ nhận , dẫu chẳng , ngươi vẫn thể sống . Có lẽ mấy năm nay vết thương trong ngươi bắt đầu lành , thì giờ nỡ xé nó thêm nữa?
Ta chẳng thể cho ngươi lời hứa hẹn tương lai nào, nên chúng vĩnh viễn đừng nhận thì hơn. Ngươi cứ coi Lệ Kiếm Vân c.h.ế.t . Ta đưa ngươi về Duật phủ, đó thế nào, tin ngươi sẽ quyết định của riêng .”
Duật Ba Lam vẫn mơ mơ hồ hồ, lẩm bẩm: “Nàng trách ? Kiếm Vân… vì bao năm qua nàng từng trong mộng của ? Chưa từng! Ta chỉ gặp nàng một , dẫu là trong mơ thôi cũng …”
Thiếu niên thở dài, lắc đầu.
Càng lúc càng gần Duật phủ, tránh bọn Cẩm y vệ nơi chính môn, dìu Duật Ba Lam vòng hậu viện. Hắn cẩn thận đặt xuống nơi cửa viện, thêm nữa, mới rút từ tay áo một mảnh giấy, nhét tay Duật Ba Lam. Sau đó gõ mạnh lên cánh cửa, tung lên mái nhà, biến mất trong đêm tối.