Biến Diện Sư Gia - Chương 11: Tình Sâu Duyên Cạn
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:30
Lượt xem: 209
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , Duật Ba Lam chính thức từ một vị Chuẩn Phò Mã tống giam ngục. Bởi khăng khăng nhận tội g.i.ế.c bốn vị công t.ử , nên quan phủ doãn Thuận Thiên đành tấu lên Hoàng thượng đúng như sự thực.
Hoàng đế nổi trận lôi đình. Lễ thành hôn giữa Duật Ba Lam và Tam công chúa sắp cử hành, mà giờ đây xảy chuyện , thể diện hoàng gia giấu ? Ngài bèn hạ lệnh cho phủ Doãn Thuận Thiên ám chỉ Duật Ba Lam đổi lời khai, bằng sẽ thể nào thuyết phục bốn vị đại thần mất con. Đến lúc đó, dù Hoàng đế tha mạng cho cũng khó bề . Nào ngờ Duật Ba Lam cứng đầu như , kiên quyết khẳng định chính tay g.i.ế.c bốn vị công tử, khiến Hoàng đế tức giận vô cùng, bèn hạ chỉ tống giam thiên lao.
Duật Ba Lam áp giải ngục, còn Thẩm Bạch và hai thì thả khỏi Duật phủ. Phủ doãn Thuận Thiên tiễn họ một đoạn, niềm nở : "Lần để Thẩm thám hoa chịu oan uổng . Mong ngài mặt Thẩm đại nhân, thể vì hạ quan giúp vài lời."
Thẩm Bạch mỉm gật đầu: "Việc là đương nhiên. Chỉ là vãn bối một thỉnh cầu, phiền Tri phủ đại nhân."
Tri phủ Triệu Chính Cung vội đáp: "Xin Thẩm thám hoa cứ ."
Thẩm Bạch khẽ dừng một chút : "Vãn bối thăm Duật Ba Lam, mong đại nhân giúp đỡ."
So với chiêu ngục của Cẩm y Vệ, thiên lao phần khoan dung hơn. Duật Ba Lam khi ngục vẫn luôn giữ im lặng, lẽ vì phận đặc biệt nên cũng ai dám khó dễ .
Hắn lặng lẽ bên đống rơm cửa sổ chấn song, chăm chú mảnh giấy trong tay. Trên đó chỉ vẻn vẹn vài dòng chữ, thế mà ngàn vẫn thấy chán:
Duyên xưa dứt, c.h.ế.t hồn tan,
Khuyên sớm tỉnh, chớ lạc bước đàng,
Trân trọng hiện tại, thương lấy hiện tại,
Ân oán ngày qua, xin đừng vấn vương.
Mảnh giấy từ khi tỉnh dậy luôn giữ trong tay, đó là bút tích của Kiếm Vân. Bao năm nay, Kiếm Vân từng một hiện về trong giấc mộng, dường như đây là thứ duy nhất còn liên quan đến nàng. Dù là tự lừa dối bản , là ma quỷ hiện hình, hoặc giả đây là thủ đoạn của kẻ nào đó mạo danh sư Kiếm Vân để lừa , thì vẫn tin rằng: Kiếm Vân nơi chín suối tha thứ cho .
Ngày , mỗi phá án bắt hung thủ, Kiếm Vân đều vô cùng sảng khoái. Nếu nàng g.i.ế.c chịu nhận tội, e rằng nàng sẽ trách chăng?
Thực , chẳng Kiếm Vân c.h.ế.t; chẳng rõ con gái trong phủ với vết thương mặt tuyệt đối là nàng. Chuyện hồn phách quy thể, chuyện phép thuật phục sinh, tất cả chỉ là âm mưu của Nghiêm Tung và pháp sư mặt quỷ bày để lừa . Chỉ là dám tin, cũng nỡ tin... Kiếm Vân thực sự còn nữa, cứ sống trong tự lừa dối bản như thế, rốt cuộc là vì điều gì?
Khi Thẩm Bạch bước thiên lao, chỉ thấy Duật Ba Lam đang ngơ ngẩn cầm mảnh giấy . Hắn thong thả đến chấn song: "Duật ."
Duật Ba Lam ngẩng đầu Thẩm Bạch: "Thẩm , sự tình đến nước , ngươi còn đến thăm gì?"
Thẩm Bạch thản nhiên mỉm : "Ta xem Duật là bạn, đây như , vẫn . Hơn nữa, luôn tin rằng Duật từng ý hại ."
Duật Ba Lam khổ: "Hôm đó thực sự chỉ mời Thẩm uống rượu. Ngươi , từ khi ngươi rời Kinh Thành, chẳng tìm ai thể cùng đàm đạo chuyện trời đất. Cả kinh thành là quen, thế mà nổi một bạn để cùng nâng chén."
Thẩm Bạch lắc đầu: "Ngươi vốn kẻ g.i.ế.c bốn vị công tử, cớ nhận tội?"
"Dù trực tiếp tay, nhưng tất cả đều vì mà . Ta khởi lên sát niệm, đó chính là tội . Dù lý do là gì, g.i.ế.c tức là g.i.ế.c . Có từng với : Không vì một niệm thiện của ai đó mà dung túng, cũng vì một niệm ác của ai đó mà dễ dàng tha thứ. Ta vẫn nhớ lời , nên tuyệt đối thể điều khiến nàng khinh thường, dù nàng chẳng còn ở bên."
Thẩm Bạch xong, lòng chấn động: "Lời , Duật từ ai?"
"Vị hôn thê của , Lệ Kiếm Vân."
Thẩm Bạch biến sắc, chau mày trầm tư: "Chuyện năm xưa, cũng từng đến, Duật ..."
Duật Ba Lam lắc đầu: "Vì vinh hoa phú quý, vì quyền cao chức trọng, ruồng bỏ quan trọng nhất. Nàng ôm hận mà c.h.ế.t trong ngục, còn thì đỗ trạng nguyên, cưỡi ngựa dạo phố."
Thẩm Bạch đồng tình: "Chỉ khi còn sống, mới ngày rửa oan. Nếu năm đó Duật cùng c.h.ế.t với Lệ cô nương, thì ai sẽ âm thầm thu thập chứng cớ tội ác của phe cánh Nghiêm Tung, ai sẽ điều tra chân tướng cái c.h.ế.t của Duật tướng quân năm xưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-11-tinh-sau-duyen-can.html.]
Duật Ba Lam thở dài: "Thẩm , hôm nay những lời tri kỷ của ngươi, đời coi như uổng. Ngươi đúng, nếu mãi chỉ là một Chấn Quốc tướng quân hữu danh vô thực thì vĩnh viễn thể chạm tới trung tâm quyền lực. Ta trạng nguyên, nội các, lui tới với Nghiêm Tung, tất cả chỉ vì mong một ngày nào đó thể rửa sạch oan khuất, phục hồi danh dự cho Lệ gia và cha ."
Thẩm Bạch trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thở dài: "Nếu Lệ cô nương nơi chín suối linh thiêng, hẳn nàng sẽ thấu hiểu tấm lòng khổ tâm của Duật ."
"Ba năm." Duật Ba Lam dậy: "Một cô độc, ba năm qua đến mệt mỏi. Giờ đây mộng tưởng đều tan vỡ, chẳng còn lý do gì để tiếp tục kiên trì nữa. Thẩm , tất cả thành quả tích lũy trong ba năm của , giao cho Trần Cửu Nghĩa. Ta bảo đến Biện Thành chờ ngươi ."
Thẩm Bạch xong sửng sốt, một lúc mới nghiêm trang cúi đầu đáp: "Việc Duật giao phó, Thẩm Bạch tất phụ lòng."
Thẩm Bạch , Duật Ba Lam cảm thấy trống rỗng như trút bỏ gánh nặng. Hắn dựa đống rơm nhắm mắt. Khi mở mắt nữa, bất ngờ thấy chấn song một nữ t.ử đó, nàng đội mũ sa che mặt, rõ dung mạo, nhưng toát lên khí chất cao quý.
Duật Ba Lam sững sờ một chút, từ từ dậy, bước đến mặt nàng, quỳ xuống hành lễ: "Tội thần Duật Ba Lam bái kiến Công chúa."
Người con gái như khẽ cúi đầu thật kỹ, tự giễu : "Công chúa cũng tên họ, bản công chúa tên là Chu Lục Trinh."
Đợi một lúc thấy Duật Ba Lam vẫn quỳ yên bất động, Chu Lục Trinh thở dài: "Bản công chúa vốn nghĩ thể gọi ngươi một tiếng phò mã, nhưng xem trong lòng Duật công t.ử vẫn , ? Thôi, dậy chuyện ."
Duật Ba Lam lên, cúi đầu, dám ngẩng lên công chúa.
Chu Lục Trinh : "Lần đầu bản công chúa gặp ngươi, e rằng cũng là lúc ngươi rạng rỡ nhất trong đời? Khi ngươi mặc áo bào đỏ, cưỡi tuấn mã, thong dong đại lộ kinh thành, khiến bao đều phong thái phi phàm của Duật công t.ử thu hút. Bản công chúa cũng . Nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái đổ dồn về phía ngươi, bản công chúa nghĩ, kiếp nếu thể phu quân thì chẳng còn gì hơn."
Thấy Duật Ba Lam vẫn cúi đầu im lặng, Chu Lục Trinh bỗng mỉm : "Bản công chúa may mắn hơn nhưng cô gái là bởi phụ hoàng của là cửu ngũ chí tôn, một lời quyết định cả thiên hạ. Bởi , họ chỉ thể âm thầm ngưỡng mộ ngươi, còn bản công chúa thì thể cầu xin phụ hoàng ban hôn. Khi bản công chúa chỉ thấy ngươi, chẳng thấy gì khác. Mãi đến khi Duật công t.ử lấy cớ vị hôn thê mới qua đời, cho rằng lúc cử hành hôn lễ là bạc tình bạc nghĩa, đòi để tang ba năm cho nàng, cung kính thỉnh cầu phụ hoàng thể tình, bản công chúa mới chợt nhận thì ngươi từng hôn ước với tiểu thư họ Lệ."
Duật Ba Lam bình thản : "Duật Ba Lam chỉ là kẻ đôi tay vấy máu, xứng với Công chúa."
Nghe , Chu Lục Trinh khựng , : "Nếu bản công chúa đối với Duật công t.ử bảy phần cảm mến, thì giờ đây trọn mười phần. Một thể ghi nhớ hôn thê khuất, ắt hẳn là kẻ trọng tình trọng nghĩa, hiếm khó tìm để kết phu quân. Bởi bản công chúa chủ động thuyết phục phụ hoàng ban cho ngươi ba năm, để ngươi quên quá khứ, bắt đầu từ đầu. Bản công chúa vẫn nghĩ ngươi chỉ là nhất thời thể chấp nhận sự xuất hiện của một xa lạ mà thôi. Bản công chúa thậm chí còn tưởng rằng ba năm đủ để ngươi quên vị hôn thê , cam tâm tình nguyện phò mã của bản công chúa, thế nhưng bản công chúa sai.
Mãi đến khi phụ hoàng với bản công chúa rằng ngươi giờ giam trong thiên lao, bản công chúa mới thật sự hiểu rõ, Duật công t.ử đích thực là kẻ trọng tình trọng nghĩa, đáng quý hiếm đời, chỉ tiếc rằng tình , nghĩa chẳng dành cho bản công chúa, mà là cho vị Lệ tiểu thư , tuy c.h.ế.t, nhưng vĩnh viễn sống trong tim ngươi. Ba năm chẳng qua chỉ là cái cớ thoái thác. Nay ba năm hết, hôn kỳ giữa ngươi và bản công chúa cũng sắp đến, mà ngươi tình nguyện nhận tội chịu giam, chứ chịu thành hôn với bản công chúa.
Duật công tử, ngươi vốn từng nhận tìm hiểu bản công chúa là như thế nào, chẳng cho cả hai một cơ hội ? Chẳng lẽ trong tình cảm, một kẻ còn sống thực sự mãi mãi bằng một c.h.ế.t ?"
Duật Ba Lam im lặng một lúc, lắc đầu: "Kiếm Vân xuất bằng Công chúa, địa vị bằng Công chúa, tính tình bằng Công chúa, quyền thế càng thể so với Công chúa. và nàng từ nhỏ quen , sớm chiều bên . Những thăng trầm cuộc sống đều cùng trải qua, với mà là điều vô cùng quý giá và đẽ. Người ... khi ngươi buồn khổ, ngươi sẽ nhớ đến nàng, mong nàng ở bên cạnh, cho ngươi khích lệ và dũng khí. Chỉ vì một khúc nhạc, một chiếc lá rơi, một quyển sách, ngươi cũng thể nhớ đến sự dịu dàng, tinh nghịch và thông tuệ của nàng.
Bởi vì một như thế tồn tại, ngươi sẽ càng trân trọng bản , nỡ để nàng đau lòng vì ngươi; những gian nan thế tục trong lòng, vì nàng mà hóa nhạt nhòa. Dù nàng thường xuyên ở bên, chỉ cần nghĩ đến nàng, ngươi thấy ấm áp và hạnh phúc. Cuộc đời ngươi vì nàng mà thêm sắc màu, thêm gợn sóng; cho dù giờ nàng còn nữa, ngươi vẫn cảm tạ trời xanh, vì từng để một như bước cuộc đời khô cằn của ngươi.
Tình cảm giữa và Kiếm Vân là như thế. Trong cõi hồng trần phiền tạp , nàng từng vẽ cho đời một nét bút rực rỡ nhất, chiếm giữ nơi sâu nhất trong lòng , khiến cả đời khó quên."
Chu Lục Trinh lặng lẽ lâu khi hết, cuối cùng mỉm khổ: "Rốt cuộc chuyến thiên lao của bản công chúa cũng uổng phí. Cảm ơn Duật công t.ử để bản công chúa một câu chuyện cảm động đến . Hóa đời vẫn thứ tình cảm bất diệt đến c.h.ế.t như thế. Dù đáng tiếc rằng chân tình chẳng thuộc về bản công chúa. Trước khi đến đây, bản công chúa vẫn còn cam lòng, nghĩ trăm phương ngàn kế để thu phục ngươi. đến nước , bản công chúa chợt nhận , cho dù thế thì cũng vô nghĩa mà thôi."
Duật Ba Lam lặng lẽ cúi đầu: "Là Duật Ba Lam vô phúc, thể cùng Công chúa kết thành phu thê. Công chúa xuất chúng như , tất nhiên xứng đôi với một nam t.ử càng xứng đáng hơn. Duật Ba Lam quả thật xứng."
Chu Lục Trinh lắc đầu, cùng liếc Duật Ba Lam nữa, rời . Khi sắp bước khỏi ngục thất, nàng bỗng hỏi: "Vậy thì, khoảnh khắc đắc ý nhất trong đời Duật công tử, là khi ngươi đỗ trạng nguyên, cưỡi ngựa dạo phố ?"
Dường như nhớ chuyện xưa, khóe môi Duật Ba Lan nở nụ , nhưng vẫn lắc đầu: "Khoảnh khắc đắc ý nhất trong đời , là lúc và Kiếm Vân đính hôn."
Chu Lục Trinh bước khỏi thiên lao, cung nữ cận Lục Nga vội tiến lên đón: "Công chúa, trời nổi gió, xin choàng áo choàng ."
Chu Lục Trinh thở dài, : "Lục Nga, bản công chúa vẫn luôn nghĩ thể khác các tỷ tỷ, thể chọn một nam t.ử yêu thích để phò mã. giờ xem , cuối cùng bản công chúa cũng chẳng may mắn hơn họ là bao. Người bản công chúa yêu, cuối cùng cũng chẳng thể thành đôi; còn kẻ yêu chỉ là hữu duyên vô phận. Sao sự đời luôn như thế, chẳng mấy khi thuận lòng ."
Lục Nga lo lắng : "Công chúa, đại hôn cận kề, nhưng bên phía phò mã thì..."
Chu Lục Trinh u uẩn thở dài: "Hôn kỳ sẽ đổi, thứ vẫn như cũ. Chỉ là phò mã cuối cùng là ai, bản công chúa chẳng thể . Người ngoài đều tưởng công chúa là tôn quý, sủng ái vinh hoa. họ chỉ thấy vẻ huy hoàng và thể diện của hoàng thất, mà chẳng thấy sự lạnh lẽo và vô tình nơi đây. Thân là công chúa thì ? Cũng chẳng thể thoát khỏi xiềng xích của mệnh. Sinh trong đế vương gia, bản công chúa rốt cuộc vẫn bước con đường cũ mà các tỷ tỷ từng qua."