Biến Diện Sư Gia - Chương 12: Oan hồn đòi mạng
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:35
Lượt xem: 204
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu hỏi thoạt như vô tâm của Thẩm Bạch khiến vị phong lưu hào sảng nổi tiếng là Chúc đại công t.ử trán toát mồ hôi. Hắn ấp úng trả lời: “... Năm phẩm...”
Thẩm Bạch mỉm : “Ồ? Dám hỏi là năm phẩm nào?”
Chúc Đông Lâu như sợ quên mất, căng thẳng trả lời: ““Huyền Ngọc”, “Thủy Quỷ”, “Hổ Nữ”, “Dã Phần”, “Dạ Bán Quái Đàm”.”
Khóe môi Thẩm Bạch thoáng hiện nét quái dị. Y từ án lấy một quyển sách trao cho Chúc Đông Lâu: “Vậy dám hỏi, quyển “Phong Ba Giám” do công t.ử chấp bút ?”
Chúc Đông Lâu nghi ngờ nhận lấy, bìa ba chữ to: Phong Ba Giám.
Hắn c.ắ.n răng mở , mới lướt vài trang thất sắc! Chẳng khác gì học trò lỡ lời dối tư thục bắt quả tang, miễn cưỡng trấn định về phía Thẩm Bạch, song vẻ bối rối khó lòng che giấu.
Thẩm Bạch thong thả chỉ quyển “Phong Ba Giám” trong tay , hờ hững : “Đây là quyển mới nhất đang lưu truyền ngoài phố xá. Thế nhưng thiên là “Hồ Mị”. Lời văn cực kỳ dâm mỹ, phong cách khác hẳn mấy quyển . Bổn quan vốn hiểu cớ sự, công t.ử mới chợt tỉnh ngộ, hoá thiên căn bản do công t.ử , mà là bản giả!”
Y cố ý ngừng , gương mặt lúng túng của Chúc Đông Lâu, như chợt phát hiện, chỉ gáy sách: “Chà? Không đúng. Quyển in từ Hàn Ý Phường của công tử. Sao công t.ử ?”
Nghe , Chúc Đông Lâu chẳng khác gì bàn chông, tức giận : “Chắc hẳn bọn thủ hạ vì tham lợi, đến cả ngụy thiên cũng dám in bán. Đây là tại Chúc mỗ trị nghiêm, khiến đại nhân chê .”
Trong lòng Thẩm Bạch thầm khinh thường, ngoài mặt tỏ hiểu: “Chúc công tử, theo ý bổn quan, chi bằng hãy tạm ngừng khắc bản “Phong Ba Giám”. Nay mấy vụ mạng kỳ quái, mà hung thủ rõ ràng nhằm bộ sách . Công t.ử là tác giả, nên cẩn thận một chút thì hơn. À, còn việc ‘Lạc Phách Thư Sinh’, đó là công tử, liệu nhiều ?”
Khi nhắc ba chữ Lạc Phách Thư Sinh, Thẩm Bạch cố ý nhấn giọng, lập tức thấy Chúc Đông Lâu trở nên tự nhiên.
Thực giờ phút , trong lòng rối loạn, chỉ là gắng gượng chống đỡ mặt Thẩm Bạch. Hắn gượng khan: “Chúc mỗ hành sự vốn quang minh chính đại, há sợ hạng hung thủ ám ? chẳng qua chỉ là loại dám thấy ánh sáng thôi!”
Thẩm Bạch lắc đầu đầy thận trọng, hạ giọng : “Công t.ử chẳng thấy những vụ án mang theo tà khí ? Giống hệt như bộ “Phong Ba Giám” thành tinh . Sách há thể g.i.ế.c ? Dĩ nhiên là . nếu là oan hồn thì ? Bổn quan vẫn cảm thấy oan hồn tất liên hệ sâu xa với quyển sách...”
Nghe xong, Chúc Đông Lâu run rẩy, mặt mày trắng bệch, im lặng thốt một lời.
Tiễn Chúc Đông Lâu , Lục Nguyên Thanh mới từ bình phong bước , cùng Thẩm Bạch : “Đại nhân, với Chúc Đông Lâu tuy chẳng chịu gì, nhưng ít chúng chắc chắn mấy điểm.”
Thẩm Bạch gật đầu: “ ! Thứ nhất, Lạc Phách Thư Sinh tất là Chúc Đông Lâu. Thứ hai, Chúc Đông Lâu quen . Thứ ba, ba kẻ t.ử vong , Chúc Đông Lâu hẳn cũng xa lạ, tên, thần sắc kinh ngạc vô cùng. Thứ tư, việc bản “Phong Ba Giám” giả khắc in, tất quan hệ với . Thứ năm, cách c.h.ế.t của ba giống hệt miêu tả trong sách, điểm khiến kinh hãi. Cuối cùng, điều khiếp sợ nhất là lời nhắc đến oan hồn đòi mạng. Nguyên Thanh, ngươi cho rằng oan hồn là ai?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Đại nhân, cô nương Như Vân trong Chúc phủ từng , phủ từng một nữ t.ử tên A Nguyên mất tích, tin rằng nàng c.h.ế.t...”
Thẩm Bạch nhíu mày: “A Nguyên... Vậy Nguyên Thanh còn cho rằng chân chính Lạc Phách Thư Sinh c.h.ế.t ? Chúc Đông Lâu sợ hãi chẳng lẽ là oan hồn của y?”
Lục Nguyên Thanh trầm ngâm một lúc, hỏi: “Bên phủ Tô Châu hồi đáp gì ?”
Thẩm Bạch lắc đầu: “Chưa . À , sáng nay Thiệu Ưng báo cho , ba c.h.ế.t trong kỳ xuân vi thi hội năm nay đều thuộc cùng một tổ. Nói cách khác, họ gặp , thậm chí hề xa lạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-12-oan-hon-doi-mang.html.]
Trong đầu Lục Nguyên Thanh chợt lóe một ý nghĩ, bèn : “Đại nhân, mỗi tổ thi thi hội đều mười . Đại nhân thể lấy danh sách cả tổ của những kẻ c.h.ế.t ?”
Thẩm Bạch khựng : “Nguyên Thanh , trong danh sách tổ kẻ sẽ thành mục tiêu tiếp theo của hung thủ?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Chỉ là tại hạ cảm thấy sự việc quá trùng hợp. Cớ ba c.h.ế.t đều cùng một tổ? Trong tổ rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Cổ ngữ câu: quan quan tương hộ. Song ngoài tương hộ, đôi khi cũng tương trợ.
Quả nhiên, Thẩm Bạch vốn chút hậu thuẫn nơi Kinh Thành, chỉ hai ngày , danh sách thí sinh tổ Ất trong kỳ xuân vi về tới tay.
Đuổi đưa tin , Thẩm Bạch thấy ánh mắt dò hỏi của Lục Nguyên Thanh, bèn mỉm : “Lần may nhờ ở Hàn Lâm Viện của giúp, danh sách mới về nhanh như .”
Lục Nguyên Thanh vui vẻ khen: “Thì đại nhân xuất Hàn Lâm Viện, tại hạ thật thất lễ!”
Thẩm Bạch tự giễu: “Trong đồng liêu cùng khóa ở Hàn Lâm Viện, chỉ điều đến Biện Thành viên quan hạt vừng hạt đậu thôi!”
Lời tuy chua chát, song ánh mắt y mang ý , khiến Lục Nguyên Thanh rõ đó chỉ là than thở bâng quơ, hề nặng nề.
Danh sách hiện rõ mắt, song khiến cả hai khỏi kinh ngạc. Trên :
[Tăng Vũ Lương, Tế Nam, kỳ xuân vi năm Gia Tĩnh thứ ba mươi chín, tổ Ất, nhất biên, trúng cống sĩ, về quê.
Điền Trung Khuê, Lư Châu, tổ Ất, nhị biên, trúng cống sĩ, về quê.
Giả Diên Ngọ, Biện Thành, tổ Ất, tam biên, trúng cống sĩ, về quê.
Trương Chiêu, Nhiêu Châu, tổ Ất, tứ biên, trúng cống sĩ, tháng hai, kinh chuẩn thi điện.
Vương Tá, Trịnh Châu, tổ Ất, ngũ biên, trúng cống sĩ, tháng hai, kinh chuẩn thi điện.
Tiêu Bội, Phúc Châu, tổ Ất, lục biên, trúng cống sĩ, về quê.
Chúc Đông Lâu, Biện Thành, tổ Ất, thất biên, trúng cống sĩ, tháng hai, kinh chuẩn thi điện.
Lý Diên, Quảng Tây, tổ Ất, bát biên, trúng cống sĩ, về quê.
Trần Ngôn, Tô Châu, tổ Ất, cửu biên, trúng cống sĩ, về quê.
Tiêu Trường Phú, Dương Châu, tổ Ất, thập biên, trúng cống sĩ, tháng hai, kinh chuẩn thi điện.]