Biến Diện Sư Gia - Chương 13: Đãi quân như nguyệt

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:14
Lượt xem: 225

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khó để tưởng tượng lúc đó Tịch Lộ hoảng hốt đến mức nào. Giờ nhắc , nàng vẫn mang nỗi đau đớn bất lực: “Ta ngơ ngẩn về Tiêu Tương Quán thì trời sáng rõ. Cứ thế thất hồn lạc phách suốt một đêm trong mưa, đầu óc trống rỗng. Lúc gặp Liễu quán chủ, kiệt sức đến nỗi vững, mắt tối sầm quỳ ngã ngay mặt nàng. Những chuyện đó nhớ cũng rõ ràng, chỉ nhớ lên cơn sốt cao, ngày đêm mê man, sự tuyệt vọng và bóng tối từng bao phủ. Rất lâu , mới dần tỉnh . Liễu quán chủ với : chuyện lớn đến cũng cách giải quyết, đừng tự hủy hoại chính , nàng sẽ giúp . Một kẻ vô phương cứu chữa như mà Liễu quán chủ vẫn chịu giúp, trời xanh cũng đến mức dồn đường cùng.”

Nói đến đây, Tịch Lộ ngẩng đầu cảm kích mỉm với Liễu Cầm Phong, nhưng Liễu Cầm Phong chỉ chau mày, ngăn tiếng thở dài.

Tịch Lộ kể: “Ta rốt cuộc Liễu lang trải qua những gì trong phủ, cho nên để sự thật, nhất định Lưu phủ, quang minh chính đại mà , bất kể dùng cách gì, thủ đoạn nào. Ta nghĩ mãi, Lưu phủ là nhà giàu, Lưu Lập Dương là con một. Nếu chuyện ngốc là thật, chẳng việc nối dõi hương hỏa chính là nỗi lo lớn nhất của Lưu lão gia ? Ta còn cách nào khác, đành dựa điểm . Ta nhờ Liễu quán chủ tung tin rằng vô cùng ái mộ thiếu gia Lưu phủ. Dù Lưu phủ phú quý động lòng , nhưng gả cho một kẻ ngốc thì chẳng ai chịu. Ta cũng Lưu lão gia khinh thường hạng nữ t.ử phong trần như , nhưng ông cũng hiểu chỉ hạng như mới chịu cam tâm tình nguyện, danh phận mà sinh con cho một kẻ ngốc, miễn là tiền. Quả nhiên lâu , Liễu quán chủ mang tin đến, thể một nữa bước chân Lưu phủ, đường đường chính chính.”

“Thế nhưng trong lòng vẫn tin Lập Dương là kẻ ngốc. Lần cuối gặp , rõ ràng vẫn bình thường. khi gặp , buộc tin, vì sự thật bày ngay mắt. Ta chỉ cảm thấy như trời sụp đất nứt. Hắn nhớ là ai, nhưng cũng xua đuổi ngoài. Lưu lão gia dường như cực kỳ hài lòng với tình cảnh , thế là ngầm cho phép thể định kỳ lầu giữa hồ. Những ngày đó, nghĩ đủ cách, nhưng Lập Dương chỉ ngây ngốc trong sân, ánh mắt trống rỗng, chẳng để ý đến ai. Cho ăn thì ăn, cho uống thì uống, cho cũng chẳng kêu ca. Hắn giống những kẻ ngốc thường thấy, chỉ là ánh mắt trống rỗng khiến đau lòng. Ngày xưa trong đôi mắt bao tinh quang lấp lánh, giờ tất cả đều hóa thành tịch diệt. Ta cần khổ sở tìm kiếm bóng dáng nữa, ở ngay bên cạnh , chẳng thấy chút vui sướng nào. Nỗi bi thương đến tột cùng, thà cả đời chạy theo bóng hình , còn hơn sống dở c.h.ế.t dở mà tiêu hao tháng ngày như thế .”

Tịch Lộ thở dài, nỗi bi thương trong giọng của nàng khiến đều thấy nặng nề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-13-dai-quan-nhu-nguyet.html.]

“Lầu giữa hồ là một tiểu viện độc lập giữa hồ trong Lưu phủ. Ta luôn cảm thấy cái gọi là sắp xếp vì sức khỏe của Lập Dương, thực chất là giam lỏng. Muốn lầu chỉ một con thuyền nhỏ, mỗi chỉ chở một , đó là ý của Lưu lão gia. Ta luôn tìm cách, để kinh động đến trong phủ mà vẫn thể đưa Lập Dương ngoài chữa trị. Ta cảm thấy việc bỗng nhiên biến thành như ắt nguyên do. Ta yên tâm với nhà họ Lưu, tuy bề ngoài là , nhưng biến cố đột ngột chắc chắn liên quan. Hơn nữa, từng thấy Lập Dương lúc nào cũng mang vẻ bi thương u sầu, nên đoán lẽ chẳng hòa thuận gì với gia đình. Vì nhiều lý do, nhất định lén đưa khỏi phủ. Đang lúc bế tắc, bỗng nhận một điều: cái hồ giam lỏng Lập Dương vốn là hồ trong Lưu phủ, mà Lưu phủ nuôi cá cảnh, lẽ trong hồ chỉ rong rêu, thế mà một vô tình đ.á.n.h rơi hạt dưa xuống, thấy cá quẫy nổi lên gợn sóng. Hóa hồ cá hoang! Có lẽ đáy hồ lối thoát nào đó. Thế là nhân lúc ai lui tới, lặn xuống hồ tìm lối thoát. Hồ lớn nhưng nước đục ngầu, rong rêu rậm rạp, đầu tìm . nản lòng, bao năm nay thể luyện thành sắt đá. Nào ngờ rời khiến phạm một sai lầm thể cứu vãn. Khi về lầu giữa hồ, trở phòng Lập Dương thì phát hiện ở trong đó. Bình thường Tào ma ma đưa cơm vốn chừng mực, tuyệt đối dám tự tiện phòng, thì đang ở trong phòng là ai? Lòng chấn động, chỉ sợ hành tung phát giác. Ta len lén đến bên cửa sổ, thấy một tỳ nữ áo đỏ đang quanh quẩn bên Lập Dương, chải tóc cho , chằm chằm gương mặt , thậm chí còn to gan đưa tay chạm mặt . Vậy mà Lập Dương vẫn bất động, chỉ lặng lẽ ngoài cửa sổ, đang nghĩ gì. Trong lòng giận vô cùng nhưng cuối cùng vẫn gắng kìm nén. Nhân lúc nàng mải mê với Lập Dương, dùng khinh công trở phòng, vội bộ y phục ướt sũng, giả vờ chợp mắt tỉnh dậy, cố ý gây chút động tĩnh. Con bé tỳ nữ chắc cũng phận của , rước phiền toái nên vội vàng thu dọn cơm nước bỏ . Ta tưởng là yên thoát nạn, nhưng lầm.”

Vẻ mặt Tịch Lộ hiện rõ sự tức giận: “Từ đó về , mỗi đều là tỳ nữ áo đỏ đưa cơm. Ta nàng dùng cách gì để thế Tào ma ma, nhưng rõ con bé ý đồ khác. Vì , luôn đề phòng. Mỗi nàng đến, đều chắn ngay cửa, để nàng bước phòng Lập Dương nữa. đây là kế lâu dài, thể vì kèn cựa với nàng mà quên mất việc chính. Ta từng từ bỏ việc mò tìm lối thoát hồ. Cuối cùng, trời chẳng phụ lòng , tìm cửa ngầm rong rêu và bùn đất che lấp. Ta quyết định bắt tay thực hiện kế hoạch. Trong thời gian đó, Lưu lão gia cũng từng mấy đến thăm Lập Dương, thấy ở chung hòa thuận, dần dần cũng ngầm cho phép qua đêm trong phòng . Trời ban cơ hội, điều giúp nhiều.

Đêm , sợ Lập Dương nửa chừng chống đối, nên cho uống thuốc, đưa theo đường ngầm nước rời khỏi Lưu phủ. Thực , quá trình hề thuận lợi như , chuyện trong đó khổ sở thế nào kể nữa. Ta đưa thoát khỏi Lưu phủ, bèn chạy thẳng đến Tiêu Tương Quán tìm Liễu quán chủ. Ngoài nàng , thật còn thể cầu cứu ai.”

Tịch Lộ ơn Liễu Cầm Phong, : “Liễu quán chủ thấy rét run, vội tìm cho cả hai chúng y phục sạch sẽ, đưa và Lập Dương đến Mạc Sầu Đường cầu Hàn cứu mạng ngay trong đêm.”

 

Loading...