Biến Diện Sư Gia - Chương 15: Từng bước gỡ rối

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:16
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời thốt , trong phòng bèn im phăng phắc. Liễu Cầm Phong kinh ngạc Tịch Lộ, dường như thể tin nổi những lời nàng . Thẩm Bạch lạnh lùng nàng thật lâu cúi đầu im lặng, còn Lục Nguyên Thanh, từ đầu đến giờ vẫn mở miệng, thì thở dài, mỉm : “Rồi đó thì ?”

“Cái gì cơ?” Tịch Lộ ngờ vực.

“Ngươi ném Hồng Y xuống hồ thì ? Ngươi chắc là nàng c.h.ế.t ?” Lục Nguyên Thanh vẫn hỏi.

“Trời tối quá, rõ. Sau đó, sắp xếp cho Lập Dương xong, nhân lúc đêm khuya liền thi triển khinh công rời khỏi Lưu phủ để tránh nghi ngờ g.i.ế.c .”

Khóe môi Lục Nguyên Thanh nhếch lên một nụ mơ hồ, chuyển ánh mắt gian trong rèm. Hàn Thiên Chi sắc mặt mệt mỏi, bước . Thấy trong phòng đều về phía , nàng mỉm nhẹ nhàng: “Đã lấy kim .”

Tịch Lộ xúc động bật dậy, vội bước nhanh đến mặt Hàn Thiên Chi, dường như quỳ xuống nhưng nàng đỡ lấy. Tịch Lộ nghẹn ngào: “Đại ân khó mà báo đáp…”

Hàn Thiên Chi dịu dàng : “Không cần như . Vào xem . Kim tuy lấy nhưng xoay chuyển tình trạng hiện tại thì chuyện một sớm một chiều. Bao giờ thể hồi phục bình thường thì còn xem chính . Kim chỉ là nguyên nhân chủ yếu, nhưng tâm bệnh của Lưu công t.ử mới thực sự là gốc rễ.”

Tịch Lộ liên tục tạ ơn, vội phòng trong xem Lưu Lập Dương. Hàn Thiên Chi thong thả xuống chỗ cũ của Tịch Lộ, thở dài một tiếng: “Tịch Lộ cô nương quả đúng là một nữ t.ử khác thường, khiến Thiên Chi cũng khâm phục sự dám yêu dám hận .”

Liễu Cầm Phong lạnh lùng : “Chỉ e kẻ sắt đá vô tình, mà chẳng giữ lời.”

Nghe , Lục Nguyên Thanh chỉ khổ, còn Thẩm Bạch thì sắc mặt nghiêm nghị : “Tịch Lộ thẳng thắn nhận là hung thủ hại c.h.ế.t tỳ nữ Hồng Y của Lưu phủ, hôm nay bổn quan mang nàng về nha môn. Còn Lưu công t.ử Lưu Lập Dương, nghi ngờ là tên hái hoa tặc Ngọc Diện Hồ Ly Liễu Âm khét tiếng năm xưa, cho nên bổn quan cũng đưa y về nha môn. Chắc Liễu quán chủ và Hàn giờ cũng định ngăn cản bổn quan việc nhỉ?”

Nói xong, lạnh lùng liếc hai nữ t.ử một cái dậy: “Nếu thì đêm khuya, bổn quan quấy rầy Hàn nghỉ ngơi nữa. Nguyên Thanh, bảo nha dịch ngoài cửa đưa Tịch Lộ và Lưu Lập Dương về huyện nha Biện Thành.”

Dứt lời, chắp tay lưng khỏi Mạc Sầu Đường.

Trên đường về nha môn, màn đêm nặng nề bao phủ. Thẩm Bạch vẫn lặng lẽ, Lục Nguyên Thanh cũng gì. Tống Ngọc Đường rõ rốt cuộc xảy chuyện gì, chỉ thấy sắc mặt công t.ử vui nên đành ngậm miệng.

Vào đến huyện nha, Thẩm Bạch dặn Tống Ngọc Đường nghỉ, chỉ để một Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh ở , chuyện bàn với ngươi.”

Trong thư phòng chỉ còn hai , Thẩm Bạch mệt mỏi đưa tay xoa trán, xuống án thư, chỉ chiếc ghế ở phía : “Ngồi , Nguyên Thanh. Chỉ hai thì cần câu nệ.”

Lục Nguyên Thanh “ồ” một tiếng xuống, đưa mắt quan sát bốn phía. Thư phòng của Thẩm Bạch giản dị, nhiều đồ trang trí, thoạt trống trải. Trên vách tường trắng tuyết chỉ treo duy nhất một bức tranh thủy mặc dài sáu thước, cao bốn thước, gần như chiếm trọn cả mảng tường. Bức tranh khí thế hùng vĩ, chi tiết tinh mỹ. Lục Nguyên Thanh khỏi chú ý tới phần ký tên: bên cạnh con dấu nhỏ hình hoa mai, chỉ đề hai chữ “Ba Lam”. Hai chữ cực kỳ tinh xảo, chút hợp với phong cách phóng khoáng của bức họa.

Thấy Lục Nguyên Thanh ngắm bức tranh lâu, Thẩm Bạch : “Đó là một bạn ở Kinh Thành tặng. Người tặng bức tranh ở Kinh Thành là một danh sĩ lừng lẫy, xin một bức cũng khó. Ta một bức lớn thế , quả đúng là phúc phận khó cầu.”

Không nhớ đến chuyện cũ gì, Thẩm Bạch lắc đầu . Lục Nguyên Thanh cảm thấy khí u ám đè nặng Thẩm Bạch từ lúc rời Mạc Sầu Đường cũng giảm nhiều.

Hai một lúc, Thẩm Bạch mới hỏi: “Nói về vụ án , Nguyên Thanh. Ta luôn thấy nó phức tạp, giống như câu cá bên sông, chẳng câu con cá nào mà móc lên một sợi dây dài. Nắm một đầu dây kéo mãi, càng kéo càng thấy nặng, mà cuối cùng sẽ lôi lên thứ gì.”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Đại nhân ví von thật thú vị. Hiện giờ, vụ án nhiều điểm đáng ngờ. Theo ý kiến của , mấy điểm lạ lớn nhất: Thứ nhất là nguyên nhân cái c.h.ế.t của nạn nhân. Hồ Nhị nhiều năm kinh nghiệm khám nghiệm t.ử thi, kết luận của ông hẳn sai. Huống chi còn Hàn Thiên Chi của Mạc Sầu Đường tái nghiệm, khẳng định nạn nhân đích thực c.h.ế.t vì rét. Thế nhưng, ở Mạc Sầu Đường, Tịch Lộ cô nương tỳ nữ Hồng Y nàng đẩy xuống hồ khi ngất xỉu mà c.h.ế.t đuối. Tịch Lộ từng trong hồ nhiều bùn lầy và rong rêu, thế nhưng trong khoang miệng của nạn nhân hề dấu vết bùn đất cỏ rác. Điều chỉ thể chứng minh rằng khi rời khỏi hồ, Hồng Y vẫn còn sống. Hơn nữa, Tịch Lộ cũng từng , lúc đó trời tối, nàng chỉ thấy thể nổi chìm một lúc biến mất, cho nên cũng thể khẳng định khi Hồng Y c.h.ế.t.

Theo kết quả nghiệm thi, khả năng Hồng Y khi rơi xuống nước cái lạnh kích thích nên nhanh chóng tỉnh . Nàng vốn bơi nên bơi trở bờ hồ. Như , khi lên bờ, nàng gặp chuyện gì, e rằng đó mới chính là mấu chốt dẫn đến cái c.h.ế.t! Hồ Nhị khi nghiệm thi còn , tỳ nữ Hồng Y ít nhất hai ngày ăn uống. Điều chứng tỏ khi thoát khỏi hồ, nàng gặp chuyện khác, thể ai đó giam giữ ở một nơi nào đó. Mà nơi , khả năng là ngay trong Lưu phủ. Tịch Lộ từng nhắc đến, trong Lưu phủ hộ vệ canh gác nghiêm ngặt, cho nên khả năng ngoài g.i.ế.c lén mang xác trở Lưu phủ hầu như tồn tại. Điều kỳ lạ nhất chính là, đại nhân thấy , đêm nay chúng gây động tĩnh lớn như mà Lưu phủ quá yên tĩnh? Những kẻ hộ vệ mà vẫn đồn thổi cả ?”

Nghe , Thẩm Bạch nhíu chặt mày, gật đầu: “, trong lòng cũng thấy sự việc hết sức quái dị, cho nên sắp xếp khác.”

Lục Nguyên Thanh xong bèn mỉm : “Đại nhân sai vị bổ đầu của huyện một nơi khác.”

Thẩm Bạch vẻ tùy ý: “Nguyên Thanh nhận từ khi nào ?”

Lục Nguyên Thanh “” một tiếng: “Ngay từ lúc chúng xuất phát từ huyện nha Lưu phủ. Khi đó, đại nhân rõ ràng mang theo cả sư gia, ngỗ tác, bổ đầu và nha dịch. Thế mà đến giờ phút , vẫn từng thấy mặt vị bổ đầu của huyện nha cả!”

Thẩm Bạch gật đầu: “Ta phái Tổng bổ đầu Thiệu Ưng Lai Châu để điều tra lai lịch của Lưu lão gia Lưu Đại Thành. Đồng thời, cũng thư cho phủ nha Lai Châu, yêu cầu hỗ trợ Thiệu Ưng trong việc . Ta nghĩ chậm nhất nửa tháng nữa cũng sẽ tin tức.”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Đại nhân lo liệu như quả thật thỏa đáng. Lai lịch của Lưu lão gia nhất định điều tra cho rõ.”

Thẩm Bạch : “Nguyên Thanh hỏi vì Lưu lão gia thể đến từ Lai Châu ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm khiêm nhường: “Lưu lão gia năng chút âm giọng Lai Châu, tuy rõ rệt nhưng với đôi mắt tinh tường của đại nhân thì ắt sẽ bỏ qua.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-15-tung-buoc-go-roi.html.]

Thẩm Bạch thì gật đầu: “Thế còn những điểm nghi ngờ khác mà Nguyên Thanh ?”

Lục Nguyên Thanh tiếp: “Điểm nghi ngờ thứ hai chính là mảnh vải kỳ lạ . Theo lời Tịch Lộ và Liễu Cầm Phong, đó là loại vải dệt từ tơ của loài tằm bất t.ử ở nước Thiên Trúc, thể tránh đao kiếm, thể hút lấy kim loại như vàng, bạc, đồng, sắt. Thứ giá trị hàng ngàn, hàng vạn lượng cũng chẳng lạ. Lưu lão gia Lưu Đại Thành vốn là phú hộ bậc nhất Biện Thành, nên cửa hiệu của ông mua mấy xấp vải như cũng gì khó, vì thế trong Lưu phủ tất nhiên thể lấy .

Còn về Tịch Lộ ở Tiêu Tương Quán, nàng giàu như Lưu lão gia nhưng nhan sắc, chiều chuộng lấy lòng, nên khiến vị thương nhân Thiên Trúc nhất thời động tâm, tặng nàng nửa xấp vải. Vì , trong tay Tịch Lộ cũng thứ .

Ta nhớ đêm đó cùng đại nhân uống rượu ở lầu Thiên Hương, đường về gặp kẻ hái hoa. Chuyện ngẫm cũng kỳ lạ. Hắn cố ý hiện để dẫn dụ Tống hộ vệ truy đuổi. Điều đó cho thấy võ nghệ cao cường, cho dù là tuyệt đỉnh thì ít nhất cũng cực kỳ tự tin khinh công của , ngay cả cao thủ như Tống hộ vệ cũng . Một kẻ chuẩn kỹ lưỡng như thể lúng túng đến nỗi đ.á.n.h rơi mảnh vải kỳ quái và lọn tóc của tình nhân bên trong?”

Nghe đến đây, Thẩm Bạch cũng mỉm : “Ý Nguyên Thanh là kẻ hái hoa cố tình để lộ hành tung, dẫn chúng truy đuổi, ném mảnh vải và tóc để chúng điều tra đến Lưu phủ?”

Lục Nguyên Thanh chớp mắt: “ , hết sức công phu. Bằng cách , cho chúng ở Biện Thành một kẻ hái hoa giỏi khinh công, liên quan đến Lưu phủ. Quả nhiên, ngay hôm , Lưu phủ xuất hiện một t.h.i t.h.ể nữ lõa lồ, thoạt hệt như hái hoa bất thành nên g.i.ế.c diệt khẩu. Trong tóc nữ t.ử còn dấu hiệu vang dội một thời của hái hoa tặc Ngọc Diện Hồ Ly Liễu Âm, đó là một chiếc lá liễu. Thế thì còn ai nghĩ Liễu Âm, kẻ ẩn tích nhiều năm, nay tái xuất giang hồ chứ?”

Thẩm Bạch đưa ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “ theo kết quả khám nghiệm, nữ t.ử khi c.h.ế.t dấu vết xâm hại. Vậy chỗ hạ thể cào cấu m.á.u thịt be bét chỉ là thứ dùng để che mắt đời thôi ?”

Bộ dạng vốn ngây ngô của Lục Nguyên Thanh lúc bỗng bừng sáng nhờ đôi mắt rực rỡ: “Nếu đoán sai thì kẻ hái hoa mà Tống hộ vệ đuổi theo đêm đó và hung thủ g.i.ế.c tỳ nữ Hồng Y của Lưu phủ là cùng một . Kẻ chỉ thứ vải đó mà còn hiểu rõ Lưu phủ như lòng bàn tay, thậm chí rõ cả quá khứ của thiếu gia Lưu Lập Dương. Mục đích g.i.ế.c của vô cùng rõ ràng: hoặc là để vu tội cho Lưu Lập Dương, hoặc là công khai bí mật Lưu Lập Dương chính là Liễu Âm.”

Thẩm Bạch cúi đầu trầm ngâm một lúc, hỏi: “Nguyên Thanh cho rằng đó là ai?”

Khóe môi Lục Nguyên Thanh nở nụ : “Tịch Lộ mảnh vải nhưng nàng si mê Lưu Lập Dương đến mức điên cuồng, thà tự hại cũng nỡ hại , cho nên nàng. Lưu Lập Dương vốn là đáng nghi ngờ nhất trong chuyện ‘hái hoa’ nhưng ngốc. Ngay cả khi Hàn Thiên Chi lấy kim châm , vẫn tỉnh táo, thể bày kế chu đến ? Huống hồ, thế cũng là tự đẩy chỗ c.h.ế.t, quá phi lý.”

Thẩm Bạch giễu: “Lưu Lập Dương vốn chẳng kẻ bình thường, khi giả điên để diễn trò hề , cố ý chọc giận quan phủ thì ?”

Lục Nguyên Thanh hỏi : “Lý do của là gì?”

“Lý do ư?” Ánh mắt Thẩm Bạch thoáng tối : “Chờ tỉnh, bổn quan sẽ đích hỏi. Nguyên Thanh bao nhiêu thiếu nữ trong sạch hủy hoại tay Liễu Âm năm xưa ? Trong đó ít là con gái của quan quyền quý trong triều. Hắn coi quốc pháp như cỏ rác, bôi nhọ luân thường, thật sự thể dung tha. Dù liên quan đến vụ án ở Lưu phủ , chỉ cần bổn quan xác thực Lưu Lập Dương chính là Liễu Âm thì ắt sẽ dùng luật pháp Đại Minh để trị tội , yên lòng bách tính.”

Lời Thẩm Bạch đanh thép, khiến Lục Nguyên Thanh ngẩn . Hắn thở dài: “Luật pháp Đại Minh ư? Dưới luật pháp Đại Minh thật sự oan hồn ? Luật pháp Đại Minh thật sự giành công bằng cho hại ? Luật pháp Đại Minh quản nổi dân thường nhưng trị nổi bọn quyền thần nơi triều đình ? Luật pháp Đại Minh thật sự gột rửa chốn trần thế hỗn loạn thành một bầu trời trong sáng ?”

Thẩm Bạch ngạc nhiên thiếu niên áo vải gương mặt ngây dại , lúc thần sắc chất chứa một nỗi u mê và xót thương sâu thẳm: “Đại nhân, triều đình Đại Minh còn mấy vị quan thể vì một vụ án mà phẫn nộ, chính khí bừng bừng như ngài. Nếu Đại Minh thêm vài vị quan như đại nhân thì mới thể xoay chuyển càn khôn khi đại cục sụp đổ.”

Hắn mỉm với Thẩm Bạch: “Từ đầu gặp đại nhân, ngài là một vị quan .”

Thẩm Bạch vô thức hỏi: “Nguyên Thanh thế là ý gì?”

Lục Nguyên Thanh nhẹ giọng trả lời: “Đôi mắt trong sáng, đen trắng phân minh. Nếu tấm lòng ngay thẳng thì cũng là yêu ghét rõ ràng.”

Nghe xong, Thẩm Bạch im lặng một hồi thở dài: “Ta thật hổ thẹn lời khen . Thực , khi kế nhiệm huyện lệnh Biện Thành, Thẩm Bạch chẳng qua chỉ là một gã công t.ử bột, ăn chơi xa hoa, học hành là gì.”

Lục Nguyên Thanh ôn hòa mỉm : “Dù đại nhân hành xử , thể hiện mặt đời thế nào thì trong mắt Lục Nguyên Thanh, Thẩm Bạch vẫn là một vị quan .”

Nghe , trong lòng Thẩm Bạch chấn động, hồi lâu nên lời.

Một lúc , mới hỏi: “Vì Nguyên Thanh khẳng định hung thủ Lưu Lập Dương?”

Lục Nguyên Thanh dịu giọng trả lời: “Đại nhân từng Ngọc Diện Hồ Ly Liễu Âm ngoài việc hái hoa, g.i.ế.c bao giờ ?”

Thẩm Bạch ngẩn . Quả nhiên, Liễu Âm từng g.i.ế.c ai…

Lục Nguyên Thanh : “Hơn nữa, Lưu Lập Dương chẳng ngốc ? Có thể từng phạm sai lầm, nhưng thể vì thế mà đổ tất cả tội lên đầu , đúng ? Tịch Lộ ngốc, còn chắc tin. Hàn Thiên Chi ngốc thì tin.”

Thẩm Bạch , ngẩng đầu y. Lục Nguyên Thanh quả quyết gật đầu: “Ta tin Hàn Thiên Chi!”

Ta tin Hàn Thiên Chi! Thẩm Bạch thầm nhẩm nhẩm câu trong lòng. Hắn tin Hàn Thiên Chi ư? Vì ?

Như thể hiểu rõ sự ngờ vực trong lòng Thẩm Bạch, Lục Nguyên Thanh mỉm : “Bởi vì Hàn Thiên Chi là . Ta tin nàng, cũng giống như tin đại nhân là một vị quan .”

Trăng dần lặn về tây, đêm sang canh ba. Lục Nguyên Thanh dậy bước đến bên cửa sổ, ngước ánh trăng u buồn, lưng về phía Thẩm Bạch mà : “Đại nhân, Nguyên Thanh tài hèn học cạn. Những nghi vấn còn , e là thỉnh giáo các vị đang giam trong đại lao huyện nha .”

 

Loading...