Biến Diện Sư Gia - Chương 16: Cùng bày độc kế

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:39
Lượt xem: 216

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Đông Lâu thấy Lục Nguyên Thanh kể rành mạch bối cảnh mấy như thể nắm trong lòng bàn tay, bắt đầu hoảng loạn. Nay gọi đến tên , càng thêm khiếp hãi, trừng lớn mắt: “Ta? Ta thì ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Chúc Đông Lâu, hai mươi hai tuổi, Biện Thành. Cha là Chúc Diễm Diễu, từng giữ chức Hộ bộ Hữu Thị lang, bốn năm ngã ngựa vì ‘án năm mươi vạn lượng hà ngân’. Chẳng qua nhờ Nghiêm Tung, Nghiêm đại học sĩ hôm sức che chở, cuối cùng chỉ mất chức quan mà thôi. Mới mấy năm trôi qua, Chúc đại nhân ngày đó hóa thành hào lừng lẫy của Biện Thành, mở tiệm Hàn Ý Phường, in sách chẳng khác nào in bạc, thật khiến tại hạ bội phục.”

Chúc Đông Lâu nghiến răng trừng mắt Lục Nguyên Thanh: “Thì ? Cha năm oan uổng, may nhờ Nghiêm đại nhân sáng suốt, ngay cả Hoàng thượng cũng xá miễn cho cha . Một kẻ thư sinh rách rưới như ngươi lấy tư cách gì dám nhăng cuội như thế!”

Lục Nguyên Thanh bật : “Nói đến vị Nghiêm đại nhân , nay trong triều Đại Minh, ai ai chẳng , ai ai chẳng . Quyền thế, thanh danh đều cao ngất. Những kẻ a dua xu nịnh há chịu bỏ qua cơ hội? Nghe đồn, Nghiêm đại nhân thu nhận ít nghĩa tử, trong đó chẳng thiếu kẻ giữ vị trí cao. Được Nghiêm đại nhân đề bạt, tất nhiên hơn gấp trăm những bài văn chương hoa mỹ của gã thư sinh lắm lời. Chúc công tử, lời tại hạ chẳng đúng ?”

Chúc Đông Lâu giận sợ, Lục Nguyên Thanh thao thao bất tuyệt, chỉ cảm thấy trời đất cuồng. Hắn gắng giữ bình tĩnh, lạnh giọng : “Lục sư gia, cho dù ngươi khéo mồm khéo miệng, cũng chỉ là bậy! Ngươi chứng cứ gì mà vu hãm danh hiệu Cống sĩ của do chính thi đỗ?”

Thẩm Bạch bỗng khẩy: “Nguyên Thanh rõ, Chúc công t.ử hình như để tâm? Vương Tả, Trương Chiêu, Tiêu Trường Phú nay đều c.h.ế.t. Trừ việc bọn họ cùng dự kỳ thi xuân và cùng tổ với Chúc công tử, còn một điểm chung... bọn họ đều là công t.ử nhà giàu, cha chẳng thiếu bạc, trong đó ít kẻ cha hết sức bỏ tiền mua quan. Nếu bằng chứng, mấy lão hồ ly buôn bán nửa đời há dễ dàng tin tưởng ?

Bổn quan là phụ mẫu một huyện, tuy Vương Tả, Trương Chiêu, Tiêu Trường Phú chẳng Biện Thành, nhưng bọn họ đều c.h.ế.t ở Biện Thành. Bổn quan bất kể dù tình lý cũng báo cho nhà, để họ sớm đưa về an táng. Vừa Nguyên Thanh , cha của Tiêu Trường Phú, lão gia ở Dương Châu là quyết tâm bỏ tiền mua quan cho con nhất. Ông vốn tay hào phóng, nhưng nửa đời buôn bán từng nào đem con trai vốn liếng. Vậy nên chỉ vài lời từ bổn quan phái đến, ông ‘hiểu đại nghĩa’, bèn giao thứ cho bổn quan.”

Thẩm Bạch vung tay, giơ cao tờ giấy, mỉm với Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh, cho Chúc công t.ử .”

Lục Nguyên Thanh đón lấy, mở liếc qua, : “Đây là thư Tiêu Trường Phú gửi cha , nội dung là: chỉ cần chuẩn đủ một vạn lượng bạc, sẽ diện thánh.”

Thấy Chúc Đông Lâu kinh hãi, Lục Nguyên Thanh mới thong thả : “Cha, con ở Kinh Thành gặp một vị Chúc công tử. Y chỉ cần bạc, y thể bảo đảm năm nay con trúng Cống sĩ, điện diện thánh, quang tông diệu tổ. Chỉ là bạc quá lớn, lúc con mang theo, xin cha mau sai đưa tới một vạn lượng. Chúc công t.ử ở Kinh Thành quen trong triều quyền thế ngập trời, việc vạn phần chắc chắn. Xin cha chớ nghi ngờ, mau mau cấp bạc, gấp! Con, Tiêu Trường Phú, kính thượng.”

Đọc xong, Lục Nguyên Thanh Chúc Đông Lâu, thong thả : “Chúc công tử, tội chứng rành rành, còn chối cãi ? Nay đừng cha ngươi, ngay cả vị nghĩa phụ tay che trời e rằng cũng vội phủi sạch quan hệ. Ngươi chi bằng hãy thành thật khai các ngươi mưu hại Trần Ngôn thế nào . “Huyền Ngọc”, “Thủy Quỷ”, “Hổ Nữ”, “Dã Phần”, “Dạ Bán Quái Đàm”… nay “Huyền Ngọc”, “Thủy Quỷ”, “Dạ Bán Quái Đàm” đều ứng nghiệm . Nếu ngươi vẫn ngoan cố, để nghĩ xem trong “Hổ Nữ”, “Dã Phần” còn ghi những cái c.h.ế.t quái dị nào nữa nhỉ…”

Nói giả bộ trầm tư. Chúc Đông Lâu cuối cùng ủ rũ thở dài: “Ta sẽ hết…”

...

Chuyện xảy từ tháng hai xuân , kỳ thi Hội đến.

Trần Ngôn dậy từ sáng sớm, sách ở viện phía tây. Hắn vốn ít khi cận với cùng tổ, tính khí kỳ quặc nên cũng chẳng ai bắt chuyện. Nhờ , yên tĩnh, dành tâm cho sách. Ngày mai là ngày mở khoa thi, chỉ thêm thời gian kỹ.

Đến giờ cơm trưa, về phòng nghỉ, tới cửa viện nơi đồng tổ ở chung, thấy một rón rén dán tai cửa lắng .

Trần Ngôn lấy lạ, kỹ mới nhận đó là cùng tổ, Giả Diên Ngọ. Hắn định hỏi y gì thì Giả Diên Ngọ phát hiện, vội kéo , lấy tay bịt miệng, nhỏ giọng: “Trần , suỵt!” chỉ trong.

Trần Ngôn vốn chán ghét những trò gian tà, cau mày gạt thì trong phòng tiếng: “Các vị cứ yên tâm, chỉ cần mỗi giao một vạn lượng bạc, bảo đảm các vị toại nguyện giấc mơ quan!”

Trần Ngôn giật , giọng chẳng là của kẻ ngạo mạn nhất trong tổ... Chúc Đông Lâu ? Hắn… đang ?

Lại tiếng trả lời: “Chúc chắc ? Cha mong quan mòn mỏi, chúc chớ đùa giỡn !”

“Phải đó." một khác tiếp lời: "thương tới tuổi tam thập mà công danh. Chúc công tử, chỉ cần việc thành, chớ một vạn, nhiều hơn cũng cam tâm!”

Lại giọng xứ Trịnh Châu ha hả: “Ta cũng góp! Để khỏi mấy ả tiểu chê . Có công danh, sẽ cho bọn chúng tay!”

Nghe đến đây, Trần Ngôn giận sôi! Loại mà cũng xứng dự thi Hội ? nhục mặt mũi sĩ t.ử thiên hạ!

Không kìm , gạt mạnh tay Giả Diên Ngọ, đẩy cửa xông .

Trong phòng lập tức tĩnh lặng như c.h.ế.t. Bốn trong phòng cùng Trần Ngôn mắt trừng mắt, ai nấy nghẹn lời.

Trần Ngôn lạnh lùng : “Triều trừng trị gian lận nghiêm ngặt như , các ngươi chẳng chịu học hành t.ử tế, còn con đường đê tiện , đúng là ô nhục sĩ t.ử thiên hạ!”

Vương Tả phản bác: “Này Trần Ngôn, bọn bạc mua quan thì liên quan gì ngươi? Ngươi tưởng ai cũng văn tài cái thế như ngươi chắc? Hừ, ghét nhất hạng thư sinh tự phụ như ngươi!”

Hai khác cũng định lên tiếng, song Chúc Đông Lâu ngăn . Hắn liếc Trần Ngôn, : “Trần công tử, bọn chỉ đùa thôi, công t.ử chớ coi là thật.”

Trần Ngôn , nhạt: “Sao? Ngươi sợ đến cáo quan chấm thi ? Nói cho các ngươi , tuyệt dung thứ thói gian trá ! Đợi viện sĩ đại nhân trở về, nhất định sẽ vạch rõ!”

Nói đoạn, ánh mắt khinh bỉ quét qua bọn họ, hừ một tiếng, hất tay áo bỏ .

Mấy kẻ còn đều hoảng: “Chúc công tử, Trần Ngôn sẽ tố cáo thật chứ?”

Chúc Đông Lâu lạnh lùng liếc Giả Diên Ngọ, kẻ cùng. Giả vội nịnh: “Ta… gì cả! Ta tuyệt đối sẽ hé nửa lời!”

Chúc Đông Lâu nhếch môi: “Vậy Giả công t.ử cùng tham gia ? Muốn tin ngươi, trừ phi cùng chung thuyền.”

Giả Diên Ngọ ấp úng: “Ta… cũng … chỉ là nhà nhỏ, một vạn lượng… thật sự…”

Nghe bạc, cả bọn đều khinh bỉ khẩy. Riêng Chúc Đông Lâu trong lòng âm thầm toan tính, dạy cho kẻ trời cao đất rộng là Trần Ngôn một bài học.

Đêm , đêm khuya tĩnh mịch. Các sĩ t.ử cùng phòng đều ngủ, chỉ còn Trần Ngôn đèn sách.

Chúc Đông Lâu , song mắt vẫn mở. Hắn đang chờ.

Quả nhiên, chẳng bao lâu Trần Ngôn bắt đầu uống . Hắn sớm phát hiện Trần Ngôn thói quen sách thâu đêm, để khỏi buồn ngủ thường uống thật đặc. Mà càng đặc, càng che lấp vị khác, bất kể bỏ gì cũng khó nhận .

Nghe tiếng Trần Ngôn lặng lẽ uống , khóe miệng Chúc Đông Lâu cong lên nụ độc ác: “Uống , uống càng nhiều càng . Rồi ngươi sẽ ngủ một giấc tỉnh, đến khi khoa thi qua hết… Muốn tố cáo ư? Cũng tự sức !”

Quả nhiên, việc diễn đúng như tính. Ba ngày thi trôi qua, Trần Ngôn vẫn mê man, tư cách dự thi cũng tự mất.

Sau đó, những ngày chờ bảng ở Kinh Thành, vui, kẻ buồn. Vương Tả, Trương Chiêu, Tiêu Trường Phú càng khâm phục Chúc Đông Lâu, coi như thần.

“Lần thật đa tạ Chúc công tử, nhờ tên cũng bảng vàng, ha ha ha!”

Bạn hữu tiền thể thế, Chúc Đông Lâu xưa nay ngại nhiều. Hắn nhiệt tình mời: “Các vị đều từ xa đến, hai tháng mới điện thí, e bất tiện. Đông Lâu là Biện Thành, nơi đây cách Kinh sư chỉ hai ngày đường ngựa, nếu các vị chê, xin đến phủ khách, thế nào?”

Mấy vốn cùng thuyền, hợp tính nết, từ chối. Đều đồng ý cả.

Khi về viện cũ, thấy Trần Ngôn vẫn mê man, Trương Chiêu : “Chúc , Trần Ngôn lẽ nào sẽ ngủ mãi tỉnh?”

Chúc Đông Lâu mỉm : “Không , đêm nay sẽ tỉnh… Thật xem lúc tỉnh sẽ bộ dạng thế nào.”

Vương Tả cũng : “Không gã Trần Ngôn đêm đêm thức trắng những gì. Ta sớm tò mò, chi bằng nhân lúc tỉnh, lục xem thử?”

Nói đoạn, bèn đưa tay lục túi hành trang của Trần Ngôn.

Lục lọi một hồi cũng chẳng thấy thứ gì đáng giá, lục một đống bản thảo.

“Ta mà, chẳng qua chỉ là một gã thư sinh nghèo hèn, thấy chúng bọn nhà giàu sống sung túc thì trong lòng phục.”

Chúc Đông Lâu vốn nhà nghề thư phường, vốn nhạy cảm đối với bản thảo sách. Hắn cầm lấy xem sơ qua, bất chợt đưa mắt sang Trần Ngôn vẫn đang mê man bất tỉnh, trong lòng bèn ngấm ngầm nảy một chủ ý.

Bản thảo Trần Ngôn đang mang tên “Phong Ba Giám”, thành một hồi nhỏ “Hổ Nữ”, hiện đang dở hồi thứ hai “Huyền Ngọc”. Tuy nhà nghề thư phường, nhưng một bộ bản thảo bố cục mới lạ kỳ dị đến thế, Chúc Đông Lâu quả thực đầu tiên thấy. Nếu bộ sách thể khắc in tại Hàn Ý Phường của , ắt sẽ kiếm một khoản bạc kếch xù.

Hắn lẽ hợp với nghiệp đèn sách, nhưng vô cùng nhạy bén với chuyện kiếm tiền.

Hắn quyết định đưa Trần Ngôn về phủ, tìm cách đoạt lấy bộ bản thảo còn của “Phong Ba Giám”…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-16-cung-bay-doc-ke.html.]

Quả nhiên việc đều diễn như Chúc Đông Lâu dự tính.

Sau khi Trần Ngôn tỉnh , vô cùng chán nản. Bao năm khổ học, nay tự tay bỏ lỡ cơ hội. Nghĩ đến ơn dạy dỗ ngày của Lệ Phụng Nguyên đại nhân, lòng càng thêm tự trách.

Người khi tâm tình sa sút thường tìm đến rượu, rượu đầu óc bèn mơ hồ. Đến lúc Trần Ngôn hồi tỉnh, bản ở trong phủ Chúc Đông Lâu tại Biện Thành.

Mấy vị đồng bạn trúng Cống sĩ khác Chúc Đông Lâu mời đến, ở bao lâu lượt dọn ngoài thuê khách điếm. Cũng thôi, đều là công t.ử nhà giàu, nào ai ở nhờ lâu ngày trong phủ kẻ khác?

Chỉ còn mỗi Trần Ngôn lưu Chúc phủ. Đương nhiên, Chúc Đông Lâu cũng chẳng gì với Trần Ngôn về sự tồn tại của bọn , bằng há chẳng là ngày ngày nhắc nhớ đến chuyện gian lận mua quan bằng bạc ? May mà trải qua biến cố , Trần Ngôn càng thêm uể oải, thường ngày chỉ lặng lẽ, đóng cửa chẳng , cũng chẳng còn nghĩ đến việc Chúc Đông Lâu .

Trần Ngôn vốn ưa Chúc Đông Lâu, nhưng sống chung một thời gian cảm thấy cũng chẳng hẳn quá tệ. Ít nhất Chúc Đông Lâu đối đãi với cực kỳ khách khí, còn rằng thi trượt Cống sĩ cũng , bởi chữ , sách , mà nhà họ Chúc mở thư phường, chỉ cần chịu, Chúc Đông Lâu sẵn sàng khắc bản in sách cho.

Trong lòng Trần Ngôn vốn ẩn chứa vô vàn bi phẫn khó giải, chỉ gửi gắm trong trang giấy. Hắn chẳng ký tên thật, mà lấy bút danh là “Lạc Phách Thư Sinh”. Quả thực còn đủ lạc phách* ư? Nay ngay cả trường thi cũng chẳng bước , còn mặt mũi nào về cố hương, chịu nổi lời dèm pha của hương phụ lão? Hắn gánh nổi. Vậy thì cứ ở Biện Thành, sách mưu sinh cũng . Thế là ngày đêm cầm bút, sắc mặt càng thêm hốc hác.

*Lạc phách nghĩa là sa sút

Chẳng bao lâu, Chúc Đông Lâu đưa đến cho một nữ t.ử hầu hạ, gọi là Nguyên Cơ.

Ban đầu Trần Ngôn thích Nguyên Cơ, dĩ nhiên vì nàng là kẻ câm. Chỉ là Chúc phủ sách vốn bất đắc dĩ, trong lòng vẫn xa cách Chúc Đông Lâu, nên đối với của Chúc Đông Lâu cũng luôn xa lánh.

Nguyên Cơ vốn yên tĩnh. Ừ, nàng là kẻ câm, thể yên tĩnh chứ?

Cái của Trần Ngôn đối với Nguyên Cơ đổi một đêm.

Đêm khát nước, bèn dậy tìm. Không ngờ bắt gặp Nguyên Cơ nơi án thư thường , cũng đang cầm bút gì đó.

Hắn nghĩ rằng một cô gái câm cũng thể chữ, trong lòng thoáng tò mò, bước gần thì chợt sững sờ.

Nguyên Cơ đang lời bình cho bản thảo của , đúng hơn là góp ý. Nàng nghiêm túc, đến mức Trần Ngôn đến gần cũng phát giác .

Đợi nàng hạ bút, thở phào một , định nhấc tờ giấy lên tự thưởng thức thì một bàn tay từ lưng vươn tới, đoạt lấy.

Nguyên Cơ hoảng hốt đầu, mới nhận Trần Ngôn ngay phía .

Trần Ngôn tờ giấy, chỉ cảm thấy n.g.ự.c ai đ.á.n.h mạnh một quyền. Chữ của Nguyên Cơ xiêu vẹo, nét bút như gà bới, câu từ rời rạc chẳng thông thuận. vẫn hiểu ý nàng : “Ưu điểm: quỷ dụ , chạm thấu tận xương.

Khuyết điểm: sự thấp trầm cũng sẽ qua, cứ để văn chương quẩn quanh trong bi thương khó dứt thì , sẽ càng thêm tuyệt vọng. Nên nhiều điều tích cực, u sầu thương xuân chẳng chí nam tử.”

Nguyên Cơ ngước mắt, thấy tay Trần Ngôn run rẩy, là vì giận ? Nàng bèn dè dặt lui vài bước, cảnh giác .

Ai ngờ Trần Ngôn thở dài, ngữ khí mang chút nhẹ nhõm: “ . Nếu còn chẳng bằng một nữ t.ử câm thì Trần Ngôn còn gì là nữa.”

Nói chắp tay, trịnh trọng hành lễ với Nguyên Cơ: “Lời cô nương hôm nay như rượu đề hồ rót xuống, khiến Trần mỗ bừng tỉnh. Ân tình thật khó mà hết, xin nhận của tại hạ một lễ.”

Thì đ.á.n.h nàng. Nàng nghĩ thầm, tên thư sinh quả nhiên khác . Khóe miệng cong lên, hé nụ đầu tiên.

Nụ như đóa mai đỏ nở giữa trời đông giá tuyết, lòng Trần Ngôn dấy lên một niềm tin mãnh liệt.

Từ đây, ngăn cách giữa hai tan biến, đó là tình tri kỷ, đồng điệu cảm thông.

Trần Ngôn bắt đầu sửa bản thảo, Nguyên Cơ ở bên lời góp ý giấy cho xem. Dẫu chữ nghĩa nàng đa phần loạn xạ, Trần Ngôn đến vui mừng, bởi nàng : “Ta là độc giả đầu tiên của , thích sách của .”

việc Trần Ngôn sửa bản thảo khiến Chúc Đông Lâu phẫn nộ.

Phải thời in sách đều dựa khắc bản mộc, dán bản thảo ngược lên ván gỗ, thợ khắc tỉ mỉ gọt bỏ trống, để chữ nổi lên. Khi in, bôi mực chữ, phủ giấy lên, xoa nhẹ, chữ sẽ in .

Khắc bản tuy thịnh hành, nhưng nhược điểm rõ rệt: phí công, phí của, khó sửa chữa sai sót, cất giữ bất tiện.

Dù từ thời Bắc Tống, Tất Thăng phát minh phép in hoạt tự, nhưng do lễ giáo phong kiến ngăn trở, lưu truyền rộng. Thế nên khắc bản vẫn là chính.

Chúc Đông Lâu vốn gần thành bản khắc, nay Trần Ngôn đột nhiên sửa bản, há chẳng mấy vạn lượng bạc tiêu tan?

Cuộc tranh chấp khiến hai cuối cùng trở mặt.

Trần Ngôn đòi rời Chúc phủ, còn mang Nguyên Cơ theo. Chúc Đông Lâu chịu để toại nguyện? Đã bước chân Chúc phủ, nào dễ thoát ?

Trần Ngôn tính khí kiên nghị, bởi

“Vậy ngươi xử trí vị Trần Ngôn công t.ử ?” Lục Nguyên Thanh hỏi.

Mặt Chúc Đông Lâu thoáng hiện tia hung độc: “Để vĩnh viễn thể rời khỏi Chúc phủ.”

Thẩm Bạch cau mày: “Ý ngươi là g.i.ế.c ?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu, mắt quét qua chỗ Thiệu Ưng đang : “Trần Ngôn là cây tiền của Chúc công tử, nào nỡ g.i.ế.c? Thiệu bổ đầu, chẳng bằng ngươi xem, thế nào để giữ một sống nhưng thể bỏ ?”

Thiệu Ưng hừ lạnh: “Cắt gân tay gân chân.”

Lục Nguyên Thanh , bộ dáng như dạy dỗ kẻ học trò: “May mà Thiệu bổ đầu là c.h.ặ.t t.a.y chặt chân. Ta đoán, Chúc công t.ử chỉ cắt gân chân thôi, gân tay thì giữ để còn sách. Ta đoán đúng ?”

Mặt Chúc Đông Lâu co giật: “Phải! Ta cắt gân chân , uy h.i.ế.p rằng nếu xong “Phong Ba Giám”, sẽ g.i.ế.c Nguyên Cơ chôn theo!”

Lục Nguyên Thanh gật đầu mỉm : “Quả nhiên, đây mới là tính toán thật sự của Chúc công tử. Nguyên Cơ từ đầu chỉ là quân cờ. Ngươi hiểu rõ tính khí Trần Ngôn, chẳng chịu khuất phục, trừ khi nhược điểm. Mà nam nhân yếu nhất là vì nữ nhân. Trần Ngôn vốn nhược điểm , ngươi bèn tạo cho một nhược điểm là Nguyên Cơ.”

Trong mắt Chúc Đông Lâu, gương mặt ngây ngô của Lục Nguyên Thanh lúc hóa thành yêu dị. Hắn nghiến răng: “, ngươi đoán chẳng sai. Trần Ngôn hận đến tận xương, nhưng liên lụy Nguyên Cơ, cho nên tiếp tục “Phong Ba Giám”… …”

Hắn chợt nghẹn lời.

Thẩm Bạch hỏi: “Sau đó thế nào? Trần Ngôn c.h.ế.t ?”

Chúc Đông Lâu tựa như mê sảng: “Ta… … Hắn đột nhiên mất tích, Nguyên Cơ cũng thấy . Nghe truy đuổi báo rằng bọn họ rơi xuống vực, c.h.ế.t … c.h.ế.t …”

Thẩm Bạch nhíu mày: “Ngươi từng xuống vực tìm t.h.i t.h.ể bọn họ ?”

Chúc Đông Lâu như tự an ủi: “Vực sâu muôn trượng, tìm? Rơi xuống đó há còn đường sống? Chắc chắn c.h.ế.t, chắc chắn c.h.ế.t…”

Lục Nguyên Thanh than: “Nếu , hẳn là hồn phách bọn họ hiện về báo oán .”

Chúc Đông Lâu cứng đờ: “Ngươi… ngươi gì?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Chúc công tử, đang cứu ngươi đó. Mau , Nguyên Cơ rốt cuộc lai lịch thế nào?”

Chúc Đông Lâu ngơ ngác: “Nguyên Cơ? Nàng thì liên quan gì?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Không, quan trọng, cực kỳ quan trọng.”

Chúc Đông Lâu do dự trả lời: “Ở Bắc Trấn một tửu quán nhỏ gọi ‘Bát Huyền Tiểu Quán’, Nguyên Cơ vốn là kỹ nữ nơi . Lần đầu thấy nàng, nàng đang gảy đàn, phong thái quyến rũ, bèn bỏ bạc chuộc nàng về. khi đưa về phủ, bỗng chẳng còn hứng thú, nên cũng chẳng để tâm đến nữa.”

 

Loading...