Trên con phố dài vắng vẻ, chỉ tiếng đùa đuổi bắt của chủ tớ hai .
Thanh Đới chỉ mải chạy về phía , suýt nữa thì đụng bất ngờ rẽ từ khúc quanh. Nàng võ công, pháp linh hoạt, bèn nghiêng né qua. Thẩm Tiếu phía chẳng kịp tránh, cứ thế lao thẳng tới.
Người mặc một bộ áo đen, tay cầm chiếc ô đen, đầu cúi thấp, chỉ lo bước , nào ngờ đột nhiên xông tới. Nàng vội nghiêng tránh qua, ai ngờ lưng Thẩm Tiếu đ.â.m sầm , cả ngã nhào xuống đất, chiếc ô tay cũng rơi khỏi tay.
Thẩm Tiếu lỡ va , vội vã chạy đến đỡ, : “Vị cô nương , ngươi chứ?”
Người áo đen tránh bàn tay chìa tới của Thẩm Tiếu, tự chống đất lên, nhặt lấy ô, đoái hoài tới nàng, chỉ thuận tay bung ô tiếp tục thẳng.
Hiếm hoi lắm Thẩm Tiếu mới chịu hạ lời xin , mà thèm để ý đến. Nàng tức giận lẩm bẩm: “Cái gì thế chứ! Người cũng cố ý, bộ tịch, còn che cái ô đen, xúi quẩy c.h.ế.t.”
áo đen dường như chẳng thấy, bóng dáng dần khuất xa.
Thẩm Tiếu tức tối dậm chân: “Thanh Đới, đều tại ngươi, chạy nhanh thế gì!”
Ấy? Hình như chân nàng giẫm thứ gì đó. Thẩm Tiếu cúi xuống nhặt lên, hóa là một tấm thẻ gỗ cũ.
Thanh Đới thấy tiểu thư lật qua lật xem vật gì, cũng ghé : “Là cái gì , tiểu thư?”
Thẩm Tiếu nghi hoặc lắc đầu: “Giống như một loại lệnh bài thì ? Ngươi xem thử .”
Thanh Đới nhận lấy hai lượt, chỉ thấy mặt khắc chữ kỳ quái, chẳng hiểu nghĩa. Nàng bèn lật qua mặt , thấy vẽ một con chim hải ưng, thần thái sống động, giống như đang đậu một chiến thuyền.
Thẩm Tiếu hỏi: “Đây là lệnh bài của ai?”
Thanh Đới chợt vỗ trán: “Hẳn là của vị cô nương tiểu thư va ! Trời ạ, rơi đồ nhất định lo lắm, chúng mau đuổi theo trả thôi!”
Thẩm Tiếu bướng bỉnh: “Hừ! Nữ nhân thật đáng ghét, thèm trả !”
Thanh Đới đành kéo tay tiểu thư: “Đi thôi, tiểu thư.”
Mới vài bước, áo đen cầm ô vốn khuất bóng bỗng nhiên chặn ngay mặt các nàng. Đợi hai tới, nàng bèn đưa tay , lạnh lùng : “Đưa đồ cho .”
Trời dần sáng, Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch mới dẫn đám nha dịch trở về nha môn. Đêm qua lục soát cả đêm ở Bát Huyền Tiểu Quán mà chẳng phát hiện gì, ai nấy đều mệt mỏi, Thẩm Bạch cũng nhíu mày một lời.
Lục Nguyên Thanh trầm ngâm: “Không ở trong Bát Huyền Tiểu Quán… rốt cuộc ở ?”
Thẩm Bạch trả lời: “Có lẽ Thiệu Ưng và Ngọc Đường sẽ mang tin về, hết hãy nha môn .”
Nào ngờ trở về, nhận tin dữ: Chúc Đông Lâu mất tích, Thẩm Tiếu cũng thấy .
Sắc mặt Thẩm Bạch lạnh lẽo: “Thanh Đới, Tiếu nhi ? Mau !”
Thanh Đới hoảng loạn: “Ta… tỉnh dậy thì tiểu thư còn, thật sự … công tử… …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-19-hoa-khong-don-hanh.html.]
Lục Nguyên Thanh bèn trấn an: “Đại nhân, để nàng kể từ đầu .”
Thẩm Bạch hít sâu một , gằn giọng: “Nói!”
Thanh Đới đành đem hết sự việc đêm qua kể . Nghe xong, cả hai đều im lặng.
Hồi lâu, Thẩm Bạch thốt: “Nguyên Cơ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Nguyên Cơ.”
Thẩm Bạch khó hiểu: “Nàng bắt gì?”
Lục Nguyên Thanh nghĩ ngợi hỏi Thanh Đới: “Ngươi hãy tả thật kỹ hình dạng tấm lệnh bài xem.”
Thanh Đới bèn kể chi tiết những gì nhớ ở cả hai mặt thẻ. Lục Nguyên Thanh xong, ngẩng đầu Thẩm Bạch; Thẩm Bạch cũng , cả hai đồng thanh : “Người Nhật?!”
Thẩm Bạch đập bàn: “Biểu tượng là lệnh bài thông dụng của hải tặc Nhật Bản! Chẳng lẽ mục đích thật sự của Nguyên Cơ là mang thứ gì đó ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Bao năm qua, bọn Oa khấu thường quấy nhiễu ven biển Đại Minh , g.i.ế.c chóc cướp bóc đủ điều. Biện Thành ở phía bắc gần bờ biển, thuyền buôn qua nhiều vô kể, nếu giấu thuyền Oa khấu trong đó thì dễ. Mà còn mời ảo thuật sư của Thanh Hòa Nguyên thị mặt, hẳn chỉ vì tiền tài, mà chắc chắn trọng trách khác. Bát Huyền Tiểu Quán tìm thấy gì, chỉ hai khả năng: hoặc là vật vốn chẳng ở đó, hoặc chuyển nơi khác. Nếu là khả năng thứ hai, đoán Nguyên Cơ sắp rời Biện Thành , hoặc đêm nay, hoặc đêm mai. Thời gian của chúng còn nhiều, Đại nhân, bất kể là cứu Thẩm tiểu thư ngăn Nguyên Cơ mang vật , đều thật nhanh chóng. Một khi thuyền Oa khấu rời bờ bắc Biện Thành, tới biển khơi, bắt chúng chẳng khác nào lên trời.”
Thẩm Bạch lo lắng cho , lòng càng thêm rối bời, lạnh giọng hỏi: “Vậy tại bắt Tiếu nhi?”
Lục Nguyên Thanh trả lời: “Hẳn là vì Thẩm tiểu thư thấy lệnh bài tay Nguyên Cơ.”
Thẩm Bạch gắng trấn định: “Vậy thả Thanh Đới về? Chẳng nàng cũng thấy ư?”
Lục Nguyên Thanh Thẩm Bạch: “Người con tin, một là đủ. Thanh Đới thả về để truyền lời, Nguyên Cơ cảnh cáo chúng , rằng Thẩm tiểu thư đang ở trong tay nàng, cấm chúng vọng động.”
Thẩm Bạch chau mày: “Nguyên Cơ… sẽ hại Tiếu nhi chứ?”
Lục Nguyên Thanh cũng nhíu mày: “Đại nhân, quyển “Phong Ba Giám” của Lạc Phách Thư Sinh tổng cộng năm hồi nhỏ. Ba hồi “Huyền Ngọc”, “Thủy Quỷ”, “Quái Đàm Nửa Đêm” hại c.h.ế.t bốn . Nay còn “Dã Phần” và “Hổ Nữ”…”
Nghe , sắc mặt Thẩm Bạch trầm hẳn xuống, nhắm mắt truyền lệnh: “Gọi Trương Bưu và Triệu Thành tới gặp bổn quan ngay!”
Trương Bưu bẩm: “Ta và Triệu Thành khi sân, chỉ thấy một nữ t.ử đang gảy cây cổ cầm quái dị. Chúng tiến đến, nhưng nàng dường như chẳng thấy, vẫn đàn ngớt. Ta và Triệu Thành chia hai bên định động thủ thì nàng đột nhiên ngừng đàn ngã xuống, đó…”
Y thoáng ngập ngừng, sang Triệu Thành.
Triệu Thành đành tiếp: “Sau đó và chẳng hiểu ngủ mê, đến khi các khác phát hiện mới tỉnh dậy.”
Nói đặt một quyển sách lên bàn án của Thẩm Bạch: “Đây là vật tìm thấy bên bàn nữ t.ử đàn cầm.”
Thẩm Bạch cúi , vẫn là “Phong Ba Giám”. cứ chăm chăm bìa sách, hồi lâu mở.
Thấy , Lục Nguyên Thanh đành cầm lấy. Gặp ánh mắt Thẩm Bạch, mới nhẹ giọng: “Hồi là “Dã Phần”.”