Biến Diện Sư Gia - Chương 2: Con đường tìm sách
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:24
Lượt xem: 249
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chí Vận Trai của Văn Thư Nguyệt giữa lầu Thiên Hương và Mạc Sầu Đường, nên từ lầu Thiên Hương đến Chí Vận Trai vốn xa. Thế nhưng đoạn đường vốn gần , Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh lâu. Nguyên do ư? Chỉ vì Thẩm Bạch đại nhân lấy cớ “thị sát dân tình”, hễ ngang cửa hàng nào là “xem xét” một phen, thành chậm cũng .
Bước từ một tiệm ngọc khí, Lục Nguyên Thanh liếc chiếc hộp ngọc tinh xảo tay Thẩm Bạch, mỉm : “Đại nhân mua đôi vòng tay , chất ngọc mịn màng, chạm ấm áp, đúng là thượng phẩm. Mà đại nhân còn kỳ công trang trí hộp đựng, hẳn là định đem tặng ?”
Thẩm Bạch chiếc hộp trong tay, trầm ngâm một chút mới mỉm : “Ừm, nhận món quà cực kỳ khó chiều, để tâm thì .”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Từ mức độ cẩn thận của đại nhân, xem chủ nhân tương lai của đôi vòng hẳn là một vô cùng quan trọng đối với ngài.”
Thẩm Bạch nghiêng đầu vẻ mặt y, thản nhiên mỉm : “Chẳng lẽ trong mắt Nguyên Thanh, bất cứ chuyện gì cũng đều thể suy luận như ?”
Lục Nguyên Thanh đáp: “Gần đây rảnh rỗi buồn chán nên tìm vài chuyện thú vị trong tầm mắt để phân tích, cũng gì .”
Thẩm Bạch mỉm : “Tốt lắm, Nguyên Thanh đoán xem, đôi vòng tay định tặng cho ai?”
Lục Nguyên Thanh im lặng chốc lát, gương mặt vốn ngây ngô chẳng là đang suy nghĩ nghiêm túc ngẩn ngơ. Nửa ngày , y mới nở nụ : “Khi đại nhân chọn vòng, hề xem qua tất cả, cũng hỏi ý mà trực tiếp mua đôi vòng ngọc bạch . Điều đó cho thấy đại nhân rõ sở thích của nhận. Nói cách khác, đại nhân và tất nhiên quen. Vòng tay thường là để tặng nữ tử, tất nhiên loại trừ vài sở thích đặc biệt, như kẻ mê sưu tập ngọc khí. với kích cỡ vòng tay , cả chiều ngang lẫn đường kính, rõ ràng hợp với nam tử. Vậy nên đoán chủ nhân tương lai hẳn là một nữ tử.”
Thẩm Bạch gật đầu, trong ánh mắt y thoáng lóe lên điều gì đó: “Nguyên Thanh sai. Thế còn thể đoán kỹ hơn ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Vòng tay khắc vài đồ án cổ xưa, tuy nhận hết nhưng thấy bóng dáng của Tỳ Hưu và Triều Phong trong truyền thuyết long tộc. Người thường ‘Long sinh cửu tử, t.ử tử bất đồng’. Dù tính tình và năng lực mỗi đứa con khác nhưng chúng từng rời xa, luôn ở bên . Ẩn ý của đôi vòng hẳn là: tình thâm, vĩnh viễn chia lìa. Lại thêm việc đại nhân khi mua còn chăm chút trang trí hộp ngọc, hàm ý cưng chiều, hẳn tặng cho bậc trưởng bối. Xin cho phép cả gan đoán rằng, đại nhân con một, và đôi vòng là quà đại nhân tặng cho .”
Thẩm Bạch vốn chỉ tùy tiện để y đoán thử, ngờ trúng phóc, thoáng chốc phần ngẩn ngơ.
Hồi lâu, mới nở một nụ sâu xa: “Nguyên Thanh, đôi khi thật sự nên nhận ngươi thế nào. Nếu đến Biện Thành nhậm chức Huyện lệnh, trong lòng ít nhiều chút cam tâm, thì nay thấy may mắn khi thể Huyện lệnh ở đây.” Thấy Lục Nguyên Thanh ngước , mới tiếp: “Nếu tới Biện Thành, lẽ sẽ gặp ngươi. Ta sẽ sống trong sự yên bình bề ngoài của kinh thành mà ngươi từng , ôm giấc mộng xa rời khổ ải dân gian, tự cho là công bằng thiên hạ đều trong cuốn “Luật Lệ Đại Minh” dày cộp . vụ án ‘Hái hoa lang’, mới thật sự hiểu nỗi khổ tâm của cha khi buộc rời kinh, đến Biện Thành một Huyện lệnh nhỏ nhoi. Trước mặt Nguyên Thanh, chẳng qua chỉ là một công t.ử kinh thành từng nếm mùi khổ sở nhân gian mà thôi.”
Lục Nguyên Thanh lặng lẽ , khóe môi nở một nụ : “Đại nhân, khi gặp ngài, cũng tin còn giữ niềm tin công lý sự ràng buộc của Luật Lệ Đại Minh… châm chọc, thật lòng khâm phục đại nhân. Nơi quan trường mà còn giữ một tấm lòng sáng suốt, kiên định, khiến kẻ tầm thường như vô cùng hổ thẹn.”
Thẩm Bạch tự giễu: “Có ngươi thế chỉ vì là Tri huyện của Biện Thành ? Giống như vẫn gọi ngươi là Nguyên Thanh, còn ngươi từ khi phận của thì luôn gọi là đại nhân. Sự xa cách , nếu hoán đổi địa vị, ngươi sẽ bao giờ cảm nhận .”
Lục Nguyên Thanh xong, gương mặt thoáng hiện nét kinh ngạc. Y Thẩm Bạch: “Ta xa cách lạnh nhạt ư?” Y lắc đầu, cố ý than: “Hóa nụ tưởng như thiện thất bại đến thế.” Nói xong bèn tự một .
Thẩm Bạch liếc y một cái: “Nguyên Thanh cần cố ý dỗ . Ta chỉ cảm khái mà thôi. Ngươi đoán đúng , đôi vòng định tặng cho Tiếu nhi. Nàng là của , Thẩm Tiếu.”
Lục Nguyên Thanh ung dung : “Vậy hẳn là một cô nương , đáng yêu lắm nhỉ?”
Thẩm Bạch lắc đầu: “Là cô nương thì đúng, cũng đúng, nhưng đáng yêu thì… quen nó mười sáu năm, chẳng nhận điều đó !”
Lục Nguyên Thanh đưa tay hiệu “suỵt”, bông đùa: “Đại nhân nhất đừng để Tiếu nhi cô nương thấy lời .”
Thẩm Bạch khen: “Nguyên Thanh quả đúng là tri kỷ. Muội nghịch ngợm lắm, thường nó trêu chọc.”
Có lẽ vì rời khỏi nha môn, Thẩm Bạch còn là vị đại nhân cao cao tại thượng, còn Lục Nguyên Thanh cũng sư gia giỏi giang nhưng xa cách nữa. Hoặc lẽ vì đôi vòng tay khơi dậy trong họ những lời thật lòng, nên đường đến Chí Vận Trai, hai trò chuyện vui vẻ. Hóa ngoài vụ án, họ vẫn thể chuyện hợp ý như đôi tri kỷ, thể thẳng thắn bày tỏ tâm tư.
Chí Vận Trai từ ngoài chỉ là một thư quán cổ kính. Đẩy cánh cửa gỗ vàng nhạt, hít một thật sâu, liền ngửi thấy hương sách lẫn với chút bụi phấn, đậm mà thanh nhã vặn.
Bước trong, khắp nơi đều là thư họa. Có chữ lớn phóng khoáng, chữ nhỏ tinh tế, cũng bút pháp cổ xưa mô phỏng, mỗi bức đều tựa như linh hồn, toát phong thái riêng khi ngắm .
Điều thu hút ánh mắt Lục Nguyên Thanh nhất là những giá sách nối liền dọc theo vách tường, nguồn gốc của hương sách. Ngay hàng đầu tiên, quyển “Phong Ba Giám” đặt ở vị trí nổi bật nhất. Hạ tầm mắt theo nhan đề, năm chữ lớn đập mắt: “Lạc Phách Thư Sinh tác”.
Lục Nguyên Thanh từ tốn bước đến, định rút quyển “Phong Ba Giám” xuống thì một giọng nữ thanh lãnh cất lên: “Quyển sách đó chủ , công t.ử hãy chọn quyển khác.”
Lục Nguyên Thanh nghiêng sang. Chủ nhân của thư quán, Văn Thư Nguyệt, đang từ lầu hai bước xuống. Đây là thứ hai Thẩm Bạch và y gặp nàng kể từ ở lầu Thiên Hương.
Nếu vẻ kiều diễm của Liễu Cầm Phong mang theo mị lực hút hồn, thì nét thanh tú tao nhã của Văn Thư Nguyệt như làn gió sớm tháng hai lướt qua song cửa, khiến khoan khoái, nhẹ nhõm.
Nàng bước tới thong thả, lấy quyển “Phong Ba Giám” từ mặt Lục Nguyên Thanh xuống, môi nở một nụ nhạt đến mức khó nhận : “Lục công tử?”
Thấy Lục Nguyên Thanh gật đầu, Văn Thư Nguyệt mới tiếp: “Thật , quyển sách vốn chủ. Ta chỉ sợ quên nên mới đặt ở chỗ dễ thấy để tự nhắc .”
Lục Nguyên Thanh gật đầu, mỉm : “Quyển , Văn cô nương định giữ cho bà chủ Thạch ?”
Văn Thư Nguyệt đáp lời, chỉ nhướng mày. Lạ , động tác nhướng mày của nàng cũng nhỏ đến mức khó nhận , nếu nàng và Lục Nguyên Thanh đang đối diện, e rằng chẳng ai để ý. Đây quả thực là một lạnh nhạt đến mức gần như vô cảm.
Lục Nguyên Thanh giữ nguyên vẻ mặt ngây ngô, thản nhiên bịa chuyện: “Thực , và Thẩm đại nhân từ lầu Thiên Hương đến. Là bà chủ Thạch nhờ Thẩm đại nhân mang sách về cho nàng.”
Đứng một bên, Thẩm Bạch suýt thì sặc, nhưng thấy Văn Thư Nguyệt đưa sách cho Lục Nguyên Thanh, chỉ nhạt giọng : “Vậy thì , cũng thời gian mang cho nàng, phiền ngài .” Nói xong, nàng xoay tiếp khách khác.
Thẩm Bạch bước tới mặt Lục Nguyên Thanh, nhíu mày: “Nguyên Thanh, bà chủ Thạch nhờ chúng mang sách cho nàng từ bao giờ ?”
Lục Nguyên Thanh bí hiểm: “Không , đại nhân. Sau nếu bà chủ Thạch hỏi, ngài cứ là ngài mượn, nàng tất nhiên sẽ trách .”
Thẩm Bạch dở dở : “Rõ ràng là Nguyên Thanh mượn, thành mượn?”
Lục Nguyên Thanh khoái trá: “Ta mượn thì e dễ. Đại nhân mượn thì dễ hơn.” Vừa , y cúi quyển “Phong Ba Giám” trong tay.
Quyển sách dày nhưng tựa như ma lực, khiến ai qua cũng say mê dứt.
Y định lật trang đầu thì Thẩm Bạch đưa tay chặn : “Nguyên Thanh, thế … .”
Lục Nguyên Thanh ngẩng lên , hạ giọng: “Đại nhân chẳng lẽ xem ?” Y rõ tính tò mò của Thẩm Bạch, sẽ từ chối.
Quả nhiên, Thẩm Bạch do dự : “Vẫn là về hãy xem thì hơn.”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Tất nhiên là theo đại nhân.”
Xuân sắc tươi là thời gian nhất trong năm ở Biện Thành. Dưới cơn gió đưa hương đào nở rộ, bước con đường đá, thoáng liếc sang vị sư gia mặt mũi phần cứng nhắc bên cạnh, Thẩm Bạch bỗng thấy ở huyện Biện Thành cũng tệ.
Sắp đến gần nha môn, chợt cổng truyền đến tiếng huyên náo: “Ngươi là đồ ngu, dám chặn đường bản tiểu thư! Ngươi là ai ? Ngươi quan hệ của với đại nhân nhà ngươi ? Còn mau tránh cho ! Đợi đại nhân nhà ngươi trở về, nhất định bảo đ.á.n.h ngươi mấy chục trượng! Hứ!”
Thẩm Bạch thì sững , chăm chú mặt thoáng cứng đờ. Hắn vội đẩy Lục Nguyên Thanh tiến lên, còn thì lùi hai bước, nép lưng y.
Lục Nguyên Thanh kịp hỏi gì thì chủ nhân của giọng kiêu căng phát hiện hai . Nàng lập tức lao thẳng tới: “Tiểu Bạch ca ca, cuối cùng cũng về ! Muội ức h.i.ế.p đó!” Vừa giậm chân thình thịch.
Thẩm Bạch thế thì thở dài, từ lưng Lục Nguyên Thanh , bất đắc dĩ : “Tiếu nhi, tới đây? Cha ?”
Cô nương còn hằm hè tức giận, lời bèn chống nạnh: “Này, Tiểu Bạch ca ca, là cha sai đến đưa thư đó. Muội suốt dọc đường vội vàng nghỉ, đến nỗi đôi chân cũng mỏi nhừ, chẳng những cảm kích còn chê trách !”
Tỳ nữ áo xanh theo bên cạnh xen lời: “Ờ… tiểu thư, chúng cưỡi ngựa mà, mệt ?”
Nghe , cô nương trừng mắt giận dữ: “Ăn bậy bạ! Chân ngựa chẳng cũng là chân ?”
Lục Nguyên Thanh xong thì phì thành tiếng. Cô nương lập tức nhào đến mặt y, đ.á.n.h giá một lượt từ xuống , giận dữ : “Ngươi ? Vì ngươi ? Ta sai chỗ nào? Chân ngựa chẳng lẽ mỏi ư?”
Lục Nguyên Thanh ngắm thiếu nữ áo tím mặt, đôi mày cong cong như vẽ, đôi mắt lấp lánh rạng rỡ, dẫu lúc nàng đang bĩu môi giận dỗi, vẫn toát lên vẻ linh động khó bì. Thẩm Tiếu, quả đúng là như tên.
Lục Nguyên Thanh giả vờ ho cúi thi lễ: “Ta vì nhạo Thẩm cô nương, mà là vui mừng cho con ngựa của cô nương. Nó thể để cô nương lưng vốn là vinh hạnh, nay còn cô nương lo lắng sợ nó nhọc mệt, há chẳng khiến vui mừng cho nó gặp chủ nhân ?”
Một tràng lời lẽ nịnh nọt dứt, chẳng những sắc mặt Thẩm Tiếu chuyển từ giận thành vui, mà ngay cả Thẩm Bạch cũng sững sờ. Hắn trố mắt Lục Nguyên Thanh chỉ trong chốc lát thuần phục đứa tính tình quái đản, còn cùng nàng đến bên con “ngựa may mắn ”, tiếp tục bàn về chủ đề tâng bốc.
Chỉ Thẩm Tiếu đắc ý : “Trông ngươi vẻ ngốc ngốc nhưng chuyện cũng thật thà đấy.”
“Ừm ừm.” Lục Nguyên Thanh thuận thế gật đầu lia lịa, còn tranh thủ mỉm với Thẩm Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-2-con-duong-tim-sach.html.]
Thẩm Bạch bất đắc dĩ hai kẻ như gặp , dặn dò sai dịch nha môn: “Giúp tiểu thư dắt ngựa hậu viện.”
Dặn xong, Thẩm Bạch bước đến bên : “Tiếu nhi, cha vẫn khỏe chứ?”
Thẩm Tiếu bĩu môi: “Chỉ hỏi cha, Tiểu Bạch ca ca chẳng buồn hỏi sống !”
Thẩm Bạch lắc đầu, xoa tóc nàng đưa tay : “Ca thể quên ? Xem , sinh nhật còn tới mà quà của ca chuẩn sẵn , xem ý ?”
Nghe , Thẩm Tiếu vội vàng đoạt lấy, mở reo lên: “Tiểu Bạch ca ca là nhất! Vòng tay quá!”
Cuối cùng cũng dỗ dành, cô nương nghịch ngợm vui vẻ khoe với nha áo xanh: “Thanh Đới, ngươi xem, đeo vòng tay ca ca tặng ?”
Đi họ, Thẩm Bạch thừa dịp hỏi Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh tận tình lấy lòng đến thế?”
Lục Nguyên Thanh đáp: “Có hai nguyên do: Thứ nhất, Thẩm tiểu thư sẽ ở nha môn ít ngày, bất hòa với nàng, cũng xem như giải ưu cho đại nhân, đại nhân nên ban thưởng cho ; thứ hai, thẳng thì là để nịnh bợ đại nhân thôi.”
Thẩm Bạch mỉm : “Thế Nguyên Thanh thưởng gì?”
Lục Nguyên Thanh giơ cao cuốn “Phong Ba Giám”, mỉm khiêm nhường: “Cho xem cuốn là đủ.”
Lời dứt, Thẩm Tiếu , giật ngay sách trong tay Lục Nguyên Thanh, kêu lên: “Sách gì ? ‘Phong Ba Giám’? Ta xem!”
Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh đồng loạt nhíu mày, nhưng Thẩm Tiếu đắc thắng: “Sợ gì! Ta tranh của các ngươi, đổi với các ngươi, hai đổi một, thiệt thòi ai cả, mỗi một cuốn khéo.” Nói nàng lệnh: “Thanh Đới, lấy từ bọc lưng ngựa hai cuốn ‘Phong Ba Giám’ cho Tiểu Bạch ca ca.”
Đêm , trong phòng ánh đèn leo lét, xung quanh tĩnh mịch. Xuân ý nồng, những đêm dài giá lạnh vốn khiến Lục Nguyên Thanh e ngại nay cũng còn khó chịu. Y mang theo một vò rượu, thong thả bước sân, ngẩng đầu vầng trăng khuyết cao, khóe môi dần nở nụ : Trăng thế , rượu ngon thế , thêm một đêm thể lưu ký ức tươi .
Lục Nguyên Thanh đến bên bàn đá, đặt đèn lồng trong tay trái xuống, đặt vò rượu trong tay lên bàn, đó rút từ n.g.ự.c cuốn “Phong Ba Giám”, tỉ mỉ lật ánh trăng.
Y cẩn trọng, dường như mỗi lật một trang đều dè dặt. Mãi đến lúc trời hửng sáng, Lục Nguyên Thanh mới ung dung dậy, về phòng.
Vị tiểu thư ngang ngược Thẩm Tiếu với Lục Nguyên Thanh quả thật như “ gặp ”. Khi Thẩm Bạch quấn lấy đến hết cách, nàng bèn đề nghị: nếu Tiểu Bạch ca ca rảnh đưa dạo Biện Thành thì để Lục Nguyên Thanh cùng. Ngay cả Tống Ngọc Đường tự nguyện xin theo cũng nàng trừng mắt khước từ, khiến tức đến hừ hừ mãi.
Thẩm đại nhân sáng suốt rộng rãi, bèn đồng ý yêu cầu của , nên hôm nay nhiệm vụ chính của Lục Nguyên Thanh là hộ tống Thẩm Tiếu dạo phố.
Lục Nguyên Thanh luôn kiên nhẫn mỉm ngốc nghếch muôn vàn ý tưởng kỳ quặc của Thẩm Tiếu, giữ trọn phong độ quân tử.
“Tiểu Lục, ăn kẹo hồ lô…”
“Cái ăn nhiều răng sẽ đen mất…”
“Thật ?”
Ai nghiêm túc gật đầu: “Thẩm cô nương xinh thế , nếu mà một hàm răng đen…”
Thẩm Tiếu hoảng hốt lắc đầu: “Vậy thôi, đổi ăn bánh lạnh…”
Ai từ tốn: “Ăn bánh lạnh dễ béo. Thẩm cô nương dáng vẻ yêu kiều, nếu eo mà to như cái thùng…”
Thẩm Tiếu vội vã xua tay: “Thực cũng chẳng thích ăn bánh lạnh lắm. À, mua cây trâm …”
Ai kiên nhẫn khuyên: “Trâm quá tầm thường, hợp với khí chất thanh nhã thoát tục của Thẩm cô nương…”
“Vậy …”
“Thực cái cũng…”
Cứ thế, đoạn đối thoại nối tiếp dứt. Từ lúc rời nha môn cho đến khi Thẩm Tiếu trở về, nàng chẳng mua thứ gì, còn vui vẻ phục tùng, liên tục hỏi đông hỏi tây, dường như cực kỳ tin phục Lục Nguyên Thanh. Thẩm Bạch cảnh mà kinh ngạc, trong lòng khỏi thán phục thủ đoạn của Lục Nguyên Thanh đến tột cùng.
“Nguyên Thanh hình như kinh nghiệm trong việc lấy lòng các cô nương?” Thẩm Bạch thừa cơ thỉnh giáo.
Lục Nguyên Thanh thần bí: “Cũng thường thôi.”
“Nguyên Thanh thông thạo thế sự như , hẳn ý trung nhân, từng tính chuyện hôn phối chăng?” Thẩm Bạch hỏi sâu.
Lục Nguyên Thanh trầm ngâm một lúc mới đáp: “Đã từng .”
“Là tiểu thư nhà nào ?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu : “Đều là chuyện qua, nếu nhắc , cũng gần quên . Có lẽ nàng nay kết duyên cùng khác.”
Thẩm Bạch xong giật , sợ khơi gợi vết thương cũ, định an ủi vài câu thì Lục Nguyên Thanh thản nhiên ngâm nga:“Chương đài liễu, chương đài liễu,Xưa xanh tươi nay còn ?Dẫu cho cành dài như cũ rủ,Rốt cuộc cũng tay khác bẻ.”
Ngâm xong, Lục Nguyên Thanh mỉm : “Đại nhân, đêm qua cuốn ‘Phong Ba Giám’ ?”
Thẩm Bạch vốn còn đang trầm ngâm, câu hỏi bất ngờ cho sắc mặt thoáng hiện vẻ lúng túng: “Cuốn …”
“Sao? Đại nhân vẫn ư?” Lục Nguyên Thanh để kịp đáp, tiếp: “Sách xem, một hồi gọi là ‘Hổ Nữ’, văn bút trong trẻo thanh thoát, dường như ẩn chứa điều gì, như chất chứa nỗi niềm khó , mượn ngòi bút mà vẽ . Trong thời buổi đầy rẫy truyện tài t.ử giai nhân, quả thật nổi bật khác biệt. Nhân vật khắc họa cũng cực kỳ tinh tế, nhất là…”
Lời dứt, y dừng , bởi thấy sắc mặt Thẩm Bạch vô cùng hổ. Y lấy lạ: “Đại nhân, gì ?”
Thẩm Bạch ho khan: “Ờ… Nguyên Thanh, ngươi thực sự từ đầu đến cuối? Thấy sách … tệ ư?”
Lục Nguyên Thanh ngạc nhiên: “ thế, đại nhân rảnh thì cũng nên .”
Thẩm Bạch lắc đầu: “Tối qua, mang trả cuốn ‘Phong Ba Giám’ mà và ngươi lấy từ Chí Vận Trai. Con bé còn đỏ mặt trách lấy sách giả lừa nó chạy mất. Ta ngờ vực, bèn cầm lên xem thử, mới hiểu lời nó. Rõ ràng đó là một cuốn dâm thư! Trong đó nhiều đoạn miêu tả vô cùng trần trụi, cho nên…”
Lục Nguyên Thanh sững sờ, ngắc ngứ: “Dâm… dâm thư? Sao thể là dâm thư?”
Thẩm Bạch nghiêm giọng: “Ta ‘dâm thư’ là khách khí, thật gọi là dâm loạn thư mới đúng!”
Hắn nghĩ tức giận: “Ta còn tưởng bọn văn sĩ tán tụng là vì văn từ xuất sắc, nào ngờ là vì cái lẽ ! Thật quá đáng! Từ ngày mai, bản quan sẽ hạ lệnh thu hồi bộ cuốn sách trong Biện Thành. Thứ dâm uế như , quyết thể dung tha!”
Lục Nguyên Thanh chỉ lắc đầu: “Đại nhân, nghĩ trong tất uẩn khúc.”
Thẩm Bạch hỏi: “Chính mắt thấy, còn giả ?”
Lục Nguyên Thanh : “Ta đại nhân sai, chỉ là cuốn thật sự dâm thư. Cho nên mới nghĩ, vì cùng một cuốn ‘Phong Ba Giám’, thấy là kỳ thư, còn đại nhân thấy là dâm thư? Chẳng lẽ đại nhân thấy lạ ?”
Thẩm Bạch cũng hồ nghi: “Cuốn ngươi thật sự dâm thư ư?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Đại nhân, nếu dâm thư thì còn thể bàn luận ngay mặt ngài?”
Thẩm Bạch pha trò: “Thế còn hai thư sinh trong lầu Thiên Hương? Bọn họ chẳng cũng công khai bàn luận đó ?”
Lục Nguyên Thanh thong thả đáp: “Đại nhân hai thư sinh là cuốn trong tay đại nhân, chứ cuốn trong tay ?”
Thẩm Bạch sững : “Có lý… Nguyên Thanh, mau lấy cuốn của ngươi cho xem, để quyết định.”
Thế là Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh trao đổi cho cuốn “Phong Ba Giám”.
Thẩm Bạch mở sách, lật vài trang, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Hắn hỏi Lục Nguyên Thanh rốt cuộc là chuyện gì, ngẩng lên thì thấy y đang ôm chặt cuốn “Phong Ba Giám” mà gọi là “dâm thư”, say mê dứt mắt…