Biến Diện Sư Gia - Chương 2: Gặp lại ở thành Đào Hoa
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:36:53
Lượt xem: 312
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách biệt ba năm.
Khi đặt chân trở mảnh đất Biện Thành , lòng Lục Nguyên Thanh dâng lên một cảm giác quen thuộc xa lạ.
Người xưa nay tá, chỉ hoa đào vẫn trong gió xuân.
Biện Thành quả hổ danh là thành Đào Hoa. Đón làn gió đầu xuân, cánh đào theo gió nhẹ nhàng lay động, hương thơm say đắm lòng len lỏi khắp ngóc ngách.
Hai bên đường, tửu quán vẫn san sát, qua kẻ nhộn nhịp.
Trên khắp phố lớn ngõ nhỏ, tay áo sượt qua tay áo , tay nải lướt qua tay nải , hương phấn son của phụ nữ vấn vít bên chóp mũi, tiếng rao hàng từ cửa tiệm nào đó vọng tai … nhưng chẳng một ai là cố nhân, một ai.
Giữa phố chợ đông đúc ồn ào, Lục Nguyên Thanh lẻ loi đó hồi lâu. Hắn chẳng nên , đúng hơn là thể . Đất trời rộng lớn là mà chẳng chốn cho dung .
Hắn ngẩn dòng từng đợt cuồn cuộn lướt qua. Còn họ thì dùng ánh mắt hoặc thiện, hoặc tò mò, hoặc dò xét, hoặc tọc mạch mà .
Một thiếu niên dung mạo tầm thường, hình gầy yếu, khoác một chiếc áo bào xanh rộng thùng thình, gương mặt lộ vẻ đờ đẫn… Bởi thế, những ánh mắt thiện, tò mò, dò xét, tọc mạch chẳng mấy chốc dời . Người lượt rời xa, hoặc trở về đoàn tụ cùng nhà, hoặc dự tiệc cùng dăm ba bạn… Tóm , ai cũng phương hướng, việc cần của riêng .
Một lúc lâu , khổ rảo bước về phía lầu Thiên Hương.
Hắn tất nhiên nhận lầu Thiên Hương.
Cứ thẳng tới , qua một cây cầu đá, rẽ , nơi một hiệu t.h.u.ố.c tên là “Mạc Sầu Đường”. Thường thì giờ , Hàn của Mạc Sầu Đường chắc vẫn còn khám bệnh, nàng luôn đóng cửa muộn.
Lục Nguyên Thanh ngang qua Mạc Sầu Đường, hờ hững liếc trong, khéo thấy Hàn đang dìu một lão bà tóc bạc trắng bước cửa: “Bà Đinh, chậm thôi ạ.”
Giọng nàng dịu dàng, nụ càng thêm ấm áp. Cả đó trông tựa như tia nắng ban mai xua tan màn đêm u ám, gom hết thảy những gì tươi sáng nhất mà toả rạng.
Hàn của Mạc Sầu Đường, thật là một phụ nữ.
Bởi y thuật cao minh, đối xử với khác thiện, lễ độ nên nàng tôn xưng là Hàn .
Bà lão họ Đinh với gương mặt đầy nếp nhăn, tươi rói với nàng: “Ôi chao, còn phiền Thiên Chi tiểu thư tiễn tận đây, thật ngại quá.”
“Bà gì ạ.” Hàn Thiên Chi rạng rỡ.
Nàng rõ ràng tuyệt sắc giai nhân, mà chẳng hiểu khiến thể rời mắt.
Đợi nàng tiễn bà Đinh mới thấy thiếu niên mặc áo bào xanh đang chăm chú , ánh mắt phần... ngây dại?
Nàng thoáng sững , mỉm : “Vị công t.ử việc gì chăng?”
Có việc gì chăng?
Lục Nguyên Thanh dời ánh mắt, chắp tay hành lễ: “Xin phiền cô nương, cho hỏi nếu đến lầu Thiên Hương thì nên đường nào?”
Nghe , Hàn Thiên Chi mỉm : “Công t.ử nhầm đường . Từ Mạc Sầu Đường của đến lầu Thiên Hương vòng một đoạn khá xa. Hay là công t.ử … Lúc đến đây, công t.ử qua một cây cầu đá ?”
Thấy Lục Nguyên Thanh gật đầu, nàng tiếp: “Qua cây cầu đá đó, công t.ử rẽ trái, một đoạn sẽ thấy một thư quán tên là ‘Chí Vận Trai’. Bên thư quán một con đường nhỏ, qua con đường chẳng bao xa là đến lầu Thiên Hương .”
Nói xong nàng ngừng , thấy Lục Nguyên Thanh vẫn ngây ngô , bèn như hiểu rõ: “Công tử, nếu quá gấp thì giúp đóng cửa? Ta cũng sắp đến lầu Thiên Hương, thể tiện đường đưa công t.ử .”
Lục Nguyên Thanh vẫn giữ vẻ thất thần, nhưng lập tức gật đầu: “Vậy xin phiền cô nương.”
Hàn Thiên Chi tươi: “Ta cũng phiền công t.ử giúp một tay… cánh cửa khá nặng.”
Lục Nguyên Thanh lặng lẽ đến bên nàng, đỡ lấy cửa, lượt giúp nàng cài chốt. Hắn nàng cẩn thận khóa , nàng nhoẻn với : “Xong , đa tạ công t.ử giúp.”
Lúc trời tối hẳn, vài vì lác đác điểm bầu trời, đúng giờ Tuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-2-gap-lai-o-thanh-dao-hoa.html.]
Biện Thành là một huyện thành phồn hoa.
Suốt dọc đường, những gánh hàng đêm bán đồ lặt vặt ít. Hầu như mỗi qua một quầy, bán đều gọi Hàn Thiên Chi trò chuyện vài câu, cuối cùng còn tặng nàng mấy món đồ nhỏ.
Thành thử khi họ đến lầu Thiên Hương thì hai tay Hàn Thiên Chi xách đầy đồ. Nàng đành bất lực nhoẻn miệng với Lục Nguyên Thanh: “Lại phiền công t.ử .”
Lục Nguyên Thanh “ồ” một tiếng, giúp nàng cầm đống đồ lỉnh kỉnh. Vừa định bước lên bậc thềm lầu Thiên Hương thì một tiểu nhị hồ hởi chạy đến: “Ôi chao, Hàn đến , bà chủ đang chờ ngài đấy ạ.”
Hàn Thiên Chi vẫn mỉm lễ độ: “Làm phiền tiểu Lý .”
Thấy tiểu nhị họ Lý đảo mắt Lục Nguyên Thanh từ đầu đến chân, Hàn Thiên Chi giải thích: “Vị công t.ử đây là…”
“Tại hạ Lục Nguyên Thanh, may mắn Hàn cô nương chỉ đường.” Hắn mỉm .
“Hóa là bạn của Hàn cô nương, xin mời trong.” Tiểu nhị vui vẻ nhường đường, cao giọng gọi: “Bà chủ Thạch, Hàn đến !”
“Thiên Chi ? Ôi chao, chỉ còn chờ ngươi thôi!” Một nữ t.ử dáng mảnh mai, yểu điệu bước , mỗi bước đều toát lên vẻ yêu kiều của phụ nữ.
Nàng gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, làn da trắng mịn như sứ, mái tóc dài đen nhánh buông xuống tận thắt lưng. Trên đỉnh đầu, nàng tùy ý vấn một búi tóc kiểu Túc Mã Kế, cài hờ một cành hoa đào, càng tôn lên vẻ hòa hợp với mỹ hiệu thành Đào Hoa của Biện Thành.
Đôi mắt to long lanh tinh nghịch chớp nhẹ, liếc Lục Nguyên Thanh đang xách đầy đồ bên cạnh Hàn Thiên Chi, nàng trêu chọc: “Vị công t.ử trẻ tuổi là…”
Hàn Thiên Chi hiểu ý nàng, bèn cố ý thở dài: “Đáng tiếc, và vị Lục công t.ử đây chỉ quen , bà chủ Thạch phí tâm .”
“Ồ…” Giọng Thạch Bạch Gia kéo dài, ẩn chút thất vọng, nhưng nhanh chóng vui vẻ tươi : “Hôm nay mở tiệc mừng sinh nhật, các tỷ đều đến , chỉ chờ mỗi ngươi.”
“Cầm Phong, Thư Nguyệt đều đến cả ư?” Hàn Thiên Chi ngạc nhiên hỏi.
Sắc mặt Thạch Bạch Gia thoáng tối , thì thầm: “Ai đến thì đều đến cả .”
Nói đoạn, nàng kéo tay áo Hàn Thiên Chi sang Lục Nguyên Thanh nở nụ : “Lục công tử, là bạn của Thiên Chi, tối nay chủ, công t.ử gọi món gì cũng miễn phí.” Lại sang bảo tiểu Lý: “Tiểu Lý, tiếp đãi Lục công t.ử nhé.”
Rồi nàng thiết khoác tay Hàn Thiên Chi: “Đi thôi, đang đợi ngươi!”
Hai xa, chỉ để Lục Nguyên Thanh ngẩn ngơ tại chỗ.
Tiểu Lý chẳng hiểu Lục công t.ử đang nghĩ gì, đành : “Công tử, bà chủ dặn , món công t.ử gọi hôm nay đều tính tiền, mời công t.ử trong?”
Lục Nguyên Thanh như tự với : “Hôm nay là ngày gì , ai cũng tranh mời ăn cơm thế?”
Tiểu Lý sững : “Công tử?”
Lục Nguyên Thanh lễ độ: “Xin hỏi tiểu , còn nhã thất ?”
Tiểu Lý ngẩn , ngập ngừng: “Cái … nhã thất bình thường dễ cho khách, nhất là hôm nay bà chủ mở tiệc sinh nhật…” Nghĩ một chút mới : “ công t.ử là khách quý bà chủ đích giữ . Thôi , hôm nay phá lệ, công t.ử theo .”
Tiểu nhị dẫn đến một gian phòng, cửa tấm biển đề chữ “Trúc”. Nét bút phóng khoáng, hữu lực, trông vô cùng bắt mắt. Lục Nguyên Thanh nhịn tán thưởng: “Chữ .”
Tiểu Lý : “Công t.ử thật mắt . Đây là bút tích của bạn ông chủ chúng , cô nương của Chí Vận Trai. Chữ của Văn cô nương ở Biện Thành quả thật một chữ khó cầu.”
Lục Nguyên Thanh dòng ký tên bên , nét chữ thanh tú cương trực : Văn Thư Nguyệt.
Hắn mỉm : “Ta chọn gian Trúc .”
“Ha ha, , công tử. Hôm nay chỉ còn phòng Trúc thôi. Bà chủ chiếm gian Cúc bên cạnh, lát nữa ồn ào, mong công t.ử thông cảm.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Nếu lát nữa một vị Thẩm công t.ử đến, phiền tiểu đưa y đến phòng Trúc .”
Tiểu Lý gật đầu đồng ý lui .