Biến Diện Sư Gia - Chương 20: Nhân quả luân hồi

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:21
Lượt xem: 250

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đến đây, Thẩm Bạch kinh ngạc bật dậy: “Thật vô lý! Chẳng lẽ trời đất còn vương pháp ? Dám trắng trợn g.i.ế.c như thế! Quả đúng là coi trời bằng vung, mất hết lương tri!”

Lục Nguyên Thanh chỉ liếc y, lắc đầu than nhẹ hỏi: “Sau đó thì ?”

Ngụy Trung Minh t.h.ả.m thiết: “Sau đó, vị công t.ử ngửa mặt lớn, lệnh thả bọn . Rồi cho dọn sạch t.h.i t.h.ể và m.á.u me trong tiêu cục, để rương vàng, cứ thế nghênh ngang bỏ . Trước khi , còn với Lưu tiêu đầu: ‘Ta g.i.ế.c các ngươi, c.h.ế.t còn nghĩa lý gì? Ta các ngươi sống, sống trong đau khổ, tuyệt vọng và sợ hãi, vĩnh viễn ghi nhớ chuyện hôm nay! Chỉ cần các ngươi còn sống, trong lòng các ngươi sẽ chẳng bao giờ yên , như thế bản công t.ử mới thấy vui! Nhớ kỹ, đừng bao giờ để lộ chuyện hôm nay, nếu ... các ngươi sẽ kẻ dám chọc giận bản công t.ử sẽ kết cục thê t.h.ả.m !’”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Cho nên các ngươi mang vàng rời khỏi Lai Châu, vòng vèo chạy đến Biện Thành, đổi tên đổi họ mở Lăng La Các, nghề buôn vải vóc. Tổng tiêu đầu của các ngươi cũng còn gọi là Lưu Thừa An, mà đổi thành Lưu Đại Thành?”

Ngụy Trung Minh gật đầu: “ . Ban đầu, gần như ngày nào cũng gặp ác mộng, tiêu đầu ngày đêm tăng cường canh phòng. dần dần, qua năm tháng, tên công t.ử như ác quỷ còn xuất hiện nữa, thế là cứ sống như cho đến nay. Cũng may rương vàng nên bọn mới thể bắt đầu từ đầu.”

Lục Nguyên Thanh than: “Vàng đúc từ máu, dùng thoải mái ?”

Ngụy Trung Minh giật chậm rãi cúi đầu.

Lục Nguyên Thanh hỏi: “Ngươi nhắc đến tai họa do con trai của Lưu Đại Thành gây , rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng ngươi vợ con của Lưu Đại Thành đều chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t ?”

Ngụy Trung Minh thở dài: “Năm đó khi tiêu cục Thừa An tàn sát, tiêu đầu một đứa con trai, chính là Lưu thiếu gia ngày nay, Lưu Lập Dương. Không hiểu lúc thoát nạn. Sau đó, đứa trẻ mấy tháng liền mở miệng, cũng từng gọi tiêu đầu một tiếng ‘cha’. Không lâu , lấy cớ bái sư học nghệ mà rời nhà, từ đó bặt vô âm tín. Chớp mắt nhiều năm trôi qua. Khi về, thành một thanh niên khôi ngô, giống khuất. Tiêu đầu mỗi mặt con đều ngẩn . Tuy quan hệ cha con , thường chuyện chẳng hợp , nhưng trong lòng tiêu đầu vẫn thấy hổ thẹn với đứa con . Thực thường ngày, ông đối xử với nó tệ, chỉ là phận trớ trêu. Sau tiêu đầu cưới thêm vợ, chẳng bao lâu thì Lập Dương đột nhiên phát bệnh, hóa điên! Ai nấy đều thấy quá đỗi bất ngờ. Chúng cũng từng khuyên giải tiêu đầu nhưng ông chỉ chau mày thở dài, chẳng một lời.”

Lục Nguyên Thanh : “Đã hóa điên còn thể gây tai họa gì nữa?”

Ngụy Trung Minh đáp: “Con hầu Hồng Y khi c.h.ế.t từng đến lầu giữa hồ của Lưu Lập Dương. Nàng c.h.ế.t trong tình trạng trần truồng, t.h.i t.h.ể t.h.ả.m hại. Ta nghĩ chắc chắn thoát khỏi liên quan đến Lưu Lập Dương.”

Lục Nguyên Thanh xong thì bật : “Ngươi chứng cứ ?”

Ngụy Trung Minh lẩm bẩm: “Chính là , tuyệt đối là !”

Lục Nguyên Thanh : “Ta ngươi . Ngươi gỡ tội cho Ngụy Châu ? Ngụy Châu là con trai ngươi, đúng chứ?”

Ngụy Trung Minh vội kêu: “Ta gỡ tội cho Châu nhi! Lưu Lập Dương vốn , … Trong đêm tân hôn của tiêu đầu, chúng náo động phòng. Sau đó, khi về phòng thì phát hiện đai lưng của rơi mất từ lúc nào nên tìm. Khi ngang qua phòng tân hôn của tiêu đầu, các vị đoán xem thấy gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-20-nhan-qua-luan-hoi.html.]

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Chẳng lẽ ngươi thấy Lưu Lập Dương bước từ tân phòng ?”

Ngụy Trung Minh tròn xoe đôi mắt: “Không! Chính là Lưu Lập Dương bước tân phòng. Không lâu thì cha cũng về phòng. Rồi thấy trong phòng vang lên tiếng của phụ nữ. Sau đó, cha con họ cùng giận dữ bước ngoài, đàn bà mà đ.á.n.h ngay giữa sân! Hình như tiêu đầu lỡ tay đ.á.n.h Lập Dương thương. Từ đó về , Lập Dương đưa đến lầu giữa hồ ở riêng, chẳng bao lâu thì phát điên!”

Lục Nguyên Thanh giả vờ nghi ngờ khiến Ngụy Trung Minh suýt chút nữa giơ tay thề độc: “Những lời Ngụy Trung Minh là sự thật, tuyệt đối dối trá nửa câu!” Rồi ông sang Thẩm Bạch: “Đại nhân, con trai Ngụy Châu của vô tội, hung thủ nhất định là Lưu Lập Dương. Người hành vi bại hoại, đến chuyện nhòm ngó kế còn dám thì việc gây án h.i.ế.p sắc g.i.ế.c cũng chẳng gì lạ. Đứa trẻ vốn , nhưng từ khi mất thì phiêu bạt khắp nơi, ai ngoài biến thành hạng thế nào!”

Lục Nguyên Thanh ngẫm nghĩ một lúc hỏi: “Ngươi theo Thiệu bổ đầu đến Lai Châu điều tra tiêu cục Thừa An là do Lưu Đại Thành sai khiến ? Ông bảo ngươi đến đó để gì? Ngăn cản nha môn phá án, hủy chứng cứ, là dò xét hành động của nha môn?”

Ngụy Trung Minh kêu oan: “Tiêu đầu đại nhân phái đến Lai Châu tra xét? Sau khi Lưu Lập Dương giam trong nha môn, tiêu đầu ngày đêm lo lắng. Ông đến huyện nha thăm con nhưng cuối cùng vẫn đến. Trải qua vài ngày trằn trọc, ông bỗng gọi phòng, dặn bí mật một chuyến đến Lai Châu. Năm đó, bọn kinh hoảng bỏ chạy vội vã, tiêu đầu bảo tiêu cục Thừa An ngày dò xét xem manh mối nào sót . Ông than rằng bao năm qua em mới cuộc sống yên , nếu chuyện năm xưa lộ thì sợ vị công t.ử như ác mộng … Tiêu đầu hết nhưng cũng hiểu. Các vị , những kẻ từng trải qua t.h.ả.m kịch năm đó, cả đời cũng khó thoát khỏi ám ảnh. Không chỉ tiêu đầu, mà những may mắn sống sót như bọn , ai mà chẳng nơm nớp lo sợ?

Vậy nên đến Lai Châu, phát hiện tiêu cục Thừa An xưa thành phế tích. Hỏi thăm thì mới năm đó tiêu cục bỗng bỏ hoang trong một đêm, nha môn địa phương từ lâu coi đó là một vụ án kỳ lạ. Còn lời đồn nơi ma, nên bao năm qua chẳng ai dám đến ở, cứ thế bỏ hoang. Ta ở đó, ngày ngày cẩn thận dò tìm xem dấu vết gì còn sót . hôm Thiệu bổ đầu phát hiện, cũng đang tìm kiếm. Chỉ trách sơ suất, hành tung bại lộ, cam chịu nhận!”

Thiệu Ưng lạnh lùng hừ một tiếng: “Cũng coi như ngươi xui xẻo, gặp đúng . Ngươi nhận cũng !”

Lục Nguyên Thanh dậy, khẽ thở dài thong thả bước đến mặt Thẩm Bạch, thấp giọng : “Đại nhân, chi bằng giam Ngụy Trung Minh , đó hỏi Thiệu bổ đầu tình hình ở Lai Châu thế nào, ngài thấy ?”

Thẩm Bạch trầm ngâm một lúc, bèn gật đầu: “Cứ theo ý Nguyên Thanh.” Rồi cao giọng gọi: “Mã Chính, Trương Bưu!”

Hai nha dịch tiếng thì lập tức bước , cúi đầu hành lễ: “Đại nhân gì phân phó ạ?”

Thẩm Bạch nghiêm giọng: “Ngụy Trung Minh liên quan đến vụ án nữ t.ử nhà họ Lưu, tạm giam đại lao huyện nha, chờ bổn quan xử lý!”

“Rõ!”

Hai bèn kèm một trái một , áp giải Ngụy Trung Minh ngoài. Trong thư phòng của Thẩm Bạch lúc chỉ còn Thẩm Bạch, Lục Nguyên Thanh và Thiệu Ưng.

Thẩm Bạch hỏi: “Thiệu bổ đầu, chuyến Lai Châu thu hoạch gì ?”

Thiệu Ưng bèn lấy từ trong n.g.ự.c một phong văn thư, dâng lên cho Thẩm Bạch.

 

Loading...