Biến Diện Sư Gia - Chương 21: Manh mối dần hé lộ

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:22
Lượt xem: 230

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Bạch nhận lấy văn thư, chăm chú xem một hồi mới đưa cho Lục Nguyên Thanh, đó sang hỏi Thiệu Ưng: “Tiêu cục Thừa An thật sự đúng như lời Ngụy Trung Minh , biến thành nhà hoang ?”

Thiệu Ưng gật đầu: “Ta từng hỏi dân chúng quanh vùng, họ đều tiêu cục năm xưa từng xảy chuyện quái lạ, chỉ trong một đêm mà nhà trống. Thêm đó, vị trí hẻo lánh nên bao năm nay vẫn bỏ hoang. Ta cũng từng xem thử, phát hiện điều gì bất thường. Sau đó, mang công văn của đại nhân đến phủ nha Lai Châu, Tri phủ Phùng đại nhân cho tra hồ sơ năm xưa. Trong đó chỉ ghi nhận vài ủy thác tiêu vụ kiện cáo tiêu cục Thừa An vì nhận tiền đặt cọc một đêm bỗng dưng biến mất, ngoài còn ghi chép nào khác. Quan phủ từng đến tiêu cục khám xét, ngoài việc phát hiện chút m.á.u vương vãi ở góc cổng thì gì khả nghi. Từ đó về cũng ai báo án nhà mất tích. Vậy nên vụ trở thành một án treo, lâu ngày ai đoái hoài. Phùng đại nhân còn lấy lạ, hỏi vì đại nhân tra hồ sơ .”

Thẩm Bạch gật đầu: “Thiệu bổ đầu vất vả , hãy về nghỉ ngơi .”

Thiệu Ưng thuận tay rút thanh đại đao cắm đất lên: “Được, .” Nói cũng chẳng khách sáo, ung dung rời .

Thẩm Bạch cúi đầu trầm mặc một lúc, mới ngẩng lên hỏi: “Nguyên Thanh thấy ?”

Lục Nguyên Thanh nhíu mày, từ từ đặt văn thư nghiền ngẫm hồi lâu xuống: “Hồ sơ của phủ nha Lai Châu cung cấp, dù là thời điểm xảy vụ việc trình tự , đều trùng khớp với lời của Ngụy Trung Minh. Một đêm mà nhà trống, ngoài lời y , khó tìm nguyên nhân hợp lý nào khác để giải thích. Hơn nữa, Tịch Lộ cũng từng nhắc khi nàng lẻn Lưu phủ, trong viện canh phòng nghiêm ngặt. Nghĩ thì cũng thể hiểu . Nay Lưu phủ xảy án mạng, quan phủ nhúng tay, Lưu Đại Thành để tránh khiến chúng sinh nghi nên thu hồi những hộ vệ đó, cũng hợp lẽ thôi.”

Thẩm Bạch thắc mắc: “Nguyên Thanh, ngươi cho rằng vị công t.ử tàn bạo như ác quỷ trong lời của Ngụy Trung Minh rốt cuộc là ai? Ta thực sự thể tưởng tượng đời kẻ coi thường quốc pháp, coi mạng như cỏ rác đến !”

Lục Nguyên Thanh khựng . Y nhớ đến mười năm , khi Trấn Quốc tướng quân Duật Thiếu Xuân chủ soái, dẫn quân chống giặc Đát Đát. Lúc theo chỉ dụ, còn một vị Đô đốc quân vụ cùng. Duật tướng quân dũng hy sinh trong trận , nhưng vị Đô đốc thì vẫn sống yên lành, chẳng những còn quyền cao chức trọng trong triều mà thế lực ngày càng lớn…

Lục Nguyên Thanh khe khẽ thở dài: “Đại nhân nghĩ xem, thường thể thế lực và thủ đoạn như vị công t.ử ác quỷ ? Trong một đêm biến sống thành kẻ c.h.ế.t, từ hóa , bộ sự việc lập tức xóa sạch, lưu chút dấu vết nào? Sau đó, cho dù phát hiện nghi ngờ manh mối cũng ai dám tiếp tục điều tra? Chuyện như thế, thường thể ?”

Thẩm Bạch tự giễu: “Theo ý Nguyên Thanh thì thường , chẳng lẽ thật sự là do quỷ thần gây nên ư?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Trên đời đáng sợ nhất quỷ, mà là … những kẻ quyền thế ngập trời, cao miếu đường. Đại nhân, đến giờ ngài còn cho rằng luật pháp Đại Minh trong lòng ngài thật sự thể trời đổi đất, chấn chỉnh càn khôn ?”

Một lúc lâu , Thẩm Bạch mới : “Ta tin. Ta vẫn luôn tin.”

Khóe miệng Lục Nguyên Thanh thoáng nở một nụ phức tạp: “Đại nhân hẳn ở kinh thành chân thiên t.ử sống , nên mới giữ chính khí và lý tưởng cao quý đến mức khiến ngưỡng mộ. Đại nhân, đời còn nhiều chuyện ngài từng tận mắt chứng kiến. Ta chỉ hy vọng đến khi ngài mãn nhiệm rời Biện Thành, trở kinh thành, vẫn thể giữ niềm tin như hôm nay.”

Thẩm Bạch Lục Nguyên Thanh, một lúc mới hỏi: “Ý Nguyên Thanh là vị công t.ử g.i.ế.c chớp mắt là kẻ quyền thế hiển hách, một tay che trời, thể tùy tiện định đoạt sinh t.ử khác ?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Đại nhân, vụ án nữ t.ử họ Lưu tra đến đây đủ chấn động . Dù là vụ hái hoa tặc ‘Ngọc Diện Hồ Ly’ Liễu Âm, vụ tiêu cục Thừa An mất tích mười năm , so với cái c.h.ế.t của một tỳ nữ nhỏ bé ở Lưu phủ đều coi là trọng án. Còn vị công t.ử là ác quỷ ác nhân thì hiện giờ cũng chẳng liên quan đến vụ án Lưu phủ, đúng , thưa đại nhân?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-21-manh-moi-dan-he-lo.html.]

Thẩm Bạch vẫn thấy gì đó nhưng . Hắn cách nào bác bỏ, bởi lời Lục Nguyên Thanh quả thực lý. Vì hỏi: “Nguyên Thanh cho rằng Lưu Đại Thành đóng vai trò gì trong vụ án ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Nếu đại nhân là Lưu lão gia, chẳng may phát hiện con trai là kẻ hái hoa tặc thì ngài sẽ ?”

Thẩm Bạch : “Nếu thật chuyện nhục gia phong như , hoặc là đ.á.n.h c.h.ế.t nghịch t.ử , hoặc là giam lỏng, cho ngoài gây họa nữa.”

Lục Nguyên Thanh khen: “Đại nhân . Lưu Đại Thành vốn vì cái c.h.ế.t của vợ đầu, Liễu thị, mà mang sẵn nỗi áy náy với con trai Lưu Lập Dương. Cho dù là kẻ hái hoa tặc thì ông cũng nỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t cho xong chuyện?”

Mắt Thẩm Bạch sáng lên: “Thì việc giam Lưu Lập Dương ở lầu giữa hồ thực chất là để che chở cho ?”

Lục Nguyên Thanh : “Cha thà để con oán hận cũng đẩy con cửa quan, chẳng ?”

Thẩm Bạch gật gù, ánh mắt đầy tán thưởng: “Vậy thì đêm hôm đó, kẻ bày trò để mảnh vải kỳ lạ, dẫn chúng điều tra Lưu phủ, đổ tội cho ‘Ngọc Diện Hồ Ly’ Liễu Âm, tất nhiên là Lưu Đại Thành. Nói cách khác, kẻ g.i.ế.c Hồng Y cũng là Lưu Đại Thành!”

Lục Nguyên Thanh bổ sung: “Kẻ cắm cây châm xuyên não Lưu Lập Dương cũng là Lưu Đại Thành!”

Thẩm Bạch gật đầu: “ ! Rốt cuộc kẻ và Liễu Âm mối thù hằn gì mà tốn công tính kế hãm hại y? Khiến y trở thành phế nhân đủ, còn bày đặt một vụ án hái hoa tặc, dẫn dắt chúng nghi ngờ và điều tra Liễu Âm?”

Lục Nguyên Thanh hạ giọng: “Kẻ hiểu rõ nội tình của Lưu Lập Dương, thể dễ dàng tiếp cận gây sự chú ý hoài nghi của khác; thể tự do Lưu phủ; thể khiến Hồng Y kháng cự mà lạnh c.h.ế.t; cũng thể chạm tới loại vải kỳ lạ … hơn nữa, còn mối hiềm khích với Lưu Lập Dương…”

Giọng Lục Nguyên Thanh càng lúc càng nhỏ, như đang tự với chính , khiến Thẩm Bạch rõ, bèn gọi: “Nguyên Thanh!”

Lục Nguyên Thanh giật “hả” một tiếng, Thẩm Bạch hồi lâu chợt mỉm thần bí: “Đại nhân còn nhớ từng , ngoài cô nương Tịch Lộ thì Lưu lão gia, Lưu thiếu gia, Lưu phu nhân… ai nấy đều thể lấy thứ vải kỳ lạ chứ?”

Thẩm Bạch gật đầu: “Ừ, thì ?”

Lục Nguyên Thanh khẽ : “Nếu Tịch Lộ, cũng Lưu thiếu gia, càng Lưu lão gia, thì… còn ai ngoài Lưu phu nhân nữa?”

 

Loading...