Biến Diện Sư Gia - Chương 23: Thám hiểm phủ Tiêu trong đêm

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:24
Lượt xem: 246

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thì !” Trong lòng Lục Nguyên Thanh khẽ , ngoài miệng : “Haiz, thì là thế. Nói cũng , vị Tiêu đại tiểu thư cũng thật đáng thương, mà nhà họ Tiêu quá đỗi kỳ quặc, tang sự và hôn sự dồn cùng một ngày.”

“Chứ còn gì nữa! Thôi, nữa, dẹp hàng, dẹp hàng thôi.” Người bán đậu hũ bắt đầu thu dọn.

Lục Nguyên Thanh thong thả lên, thoáng qua Tiêu phủ ở phía đối diện, mỉm với bán hàng: “Đậu hũ của tiểu ca quả thật tệ, mai sẽ tới ủng hộ.”

Người bán đậu hũ chất phác đáp: “Ngày mai là tiết Hàn Thực, bán .”

Lục Nguyên Thanh ngẩn , một lúc lâu mới khẽ lẩm bẩm: “Tiết Hàn Thực… quên mất …”

Y lắc đầu về, mới vài bước thì gặp một chiếc kiệu tới. Lục Nguyên Thanh hề ngoái , chỉ tiếp tục tiến về phía . khi sắp đến khúc rẽ, y vô tình đầu thì thấy chiếc kiệu dừng cổng Tiêu phủ. Một nữ t.ử bước xuống, chuẩn nhà. Chỉ thoáng qua bóng dáng nghiêng của nàng, y cũng nhận đó hẳn là một phong thái tuyệt luân, Tiêu Tình.

Khóe môi Lục Nguyên Thanh thoáng hiện một nụ , lẩm bẩm: “Tiết Hàn Thực…”

Khi về đến huyện nha, quá giờ Ngọ. Lục Nguyên Thanh bèn đến thư phòng của Thẩm Bạch, phát hiện trong thư phòng của Thẩm đại nhân , đó là Thiệu Ưng.

Thấy Lục Nguyên Thanh thò đầu , Thẩm Bạch hỏi: “Nguyên Thanh, sáng nay ngươi mà giờ mới xuất hiện ?”

Lục Nguyên Thanh ung dung đáp: “Ăn đậu hũ.”

Thiệu Ưng bên cạnh khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt mơ hồ khó chịu.

Lục Nguyên Thanh thấy y chào , bèn chủ động bước tới quen: “Thiệu bổ đầu.”

Thiệu Ưng lúc mới như trông thấy, cũng chẳng giả vờ khách sáo, chỉ dựa thanh đao như cũ, gật đầu: “Lục sư gia.”

Thẩm Bạch châm chọc: “Nguyên Thanh quả là hứng thú.”

Lục Nguyên Thanh vui vẻ gật đầu: “ , hôm nay đậu hũ là vật may mắn của .”

Thẩm Bạch hứng thú hỏi: “May mắn thế nào?”

Lục Nguyên Thanh đáp: “Ừm, ăn đậu hũ kể rằng thì Lưu phu nhân còn một chị song sinh tên là Tiêu Ức, thể tính tình . Mà nàng c.h.ế.t, c.h.ế.t đúng đêm ngày Lưu phu nhân xuất giá.”

Thẩm Bạch sững : “Cái gì? Lại sự trùng hợp đến thế ư?”

Thiệu Ưng lúc mới Lục Nguyên Thanh: “Chuyện ở Biện Thành ai cũng . Một ngày hỉ sự tang sự, nhớ cũng khó.”

Lục Nguyên Thanh bỗng : “Đại nhân, ngày mai là tiết Hàn Thực.”

Thẩm Bạch : “Ta chứ. Sao? Có gì ?”

Lục Nguyên Thanh : “Lưu phu nhân về nhà đẻ, e rằng là cúng tế chị mất.”

Thẩm Bạch chợt hiểu : “Ý của Nguyên Thanh là…?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Không Thiệu bổ đầu thích uống rượu nóc nhà ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-23-tham-hiem-phu-tieu-trong-dem.html.]

Thiệu Ưng thoáng liếc Lục Nguyên Thanh một cái kỳ quái hờ hững : “Nóc nhà? Ông đây ở nghĩa địa cũng dám uống.”

Lục Nguyên Thanh vui vẻ gật đầu: “Nghĩa địa thì u ám quá, chi bằng lên nóc nhà, yên tĩnh trăng sáng bầu bạn. Đêm mai, mời Thiệu bổ đầu uống rượu nóc nhà, thế nào?”

Thiệu Ưng đáp: “Mời ? Được thôi. là nóc nhà của ai?”

Lục Nguyên Thanh khẽ : “Nhà họ Tiêu, nhà đẻ của Lưu phu nhân.”

Thẩm Bạch chợt nhớ tới cùng Lục Nguyên Thanh uống rượu nóc lầu Thiên Hương thì bừng tỉnh: “Nguyên Thanh, chẳng lẽ ngươi …”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Ngày mai mời đại nhân nữa. Với phận hiện tại của đại nhân, thực sự tiện cùng chúng mấy chuyện lén lút như gà trộm chó. Chỉ mời một Thiệu bổ đầu là đủ.”

Thiệu Ưng thì nghẹn họng, thế nào gọi là chuyện gà trộm chó, còn bảo chỉ cần mời một y thôi ?

Như đoán y chút bất mãn, Lục Nguyên Thanh : “Nghe Thiệu bổ đầu phá án như thần, Nguyên Thanh chẳng qua chỉ mượn uy danh của bổ đầu mà thôi. Nếu Lưu phu nhân quả đúng là kẻ ẩn nấp trong bóng tối , thì cái vẻ dịu dàng hiền thục của nàng mới càng đáng để suy ngẫm. Nguyên Thanh chỉ là một nho sinh, thật sự dám tự phụ, mong Thiệu bổ đầu hãy giúp sức.”

Thiệu Ưng kinh ngạc Lục Nguyên Thanh: “Ngươi nghi ngờ Lưu phu nhân ?”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Một đổi thế nào mới khiến một a từng yêu mến và theo bất chấp thủ đoạn để chạy trốn? Chỉ riêng điểm đủ khả nghi . Huống hồ, cây ‘châm xuyên tâm’ đỉnh đầu Lưu Lập Dương vốn mảnh, thế mà kẻ hạ thủ thể cắm sâu tận xương sọ cứng rắn, chứng tỏ đó tuyệt đối tầm thường, hơn nữa còn mang mối thù sâu với Lưu Lập Dương. Vậy giữa hai rốt cuộc oán hận gì? Tịch Lộ từng , nha Hồng Y lấy trộm chiếc lá liễu mà nàng gìn giữ, ai sai khiến nàng thế? Kẻ sai khiến , hoặc chính Hồng Y, bao nhiêu về phận ‘Liễu Âm’ của Lưu Lập Dương? Còn Hồng Y rốt cuộc bí mật kinh nào của hung thủ mà diệt khẩu?”

Lần đầu tiên Thiệu Ưng cảm thấy vị sư gia như ngốc nghếch đôi phần thú vị. Y khẽ : “Thì Lục sư gia cũng là một thú vị. Tốt, ông đây vốn thích uống rượu với kẻ thú vị. Đêm mai, gặp về.”

Thẩm Bạch nghĩ ngợi một lúc, cũng ngăn cản, coi như ngầm đồng ý.

Hôm , khi trăng lên, Thiệu Ưng đến nơi thì thấy Lục Nguyên Thanh đang thập thò ở góc tường Tiêu phủ, liên tục ngó nghiêng. Y thấy buồn , bèn vòng phía , bất ngờ vỗ mạnh vai một cái. Tưởng rằng sẽ dọa sợ hãi, nào ngờ Lục Nguyên Thanh thong thả : “Thiệu bổ đầu đến trễ thì thôi , còn định hù dọa Lục mỗ, chẳng thất đức ?”

Thiệu Ưng mất hứng: “Sao ngươi ông đây tới?”

Lục Nguyên Thanh chỉ xuống cái bóng đất: “Thiệu bổ đầu hình cao lớn, bóng tất nhiên cũng dài. Chưa cần tới gần, .”

Thiệu Ưng trừng một hồi hừ một tiếng: “Ngươi thú vị hơn gã nho sinh chua ngoa Dư Quán Trần nhiều.”

Lục Nguyên Thanh lắc hồ rượu trong tay, lấy lòng: “Vậy xin Thiệu bổ đầu nể tình còn chút thú vị, đưa lên mái nhà ?”

Tâm tính trêu chọc nổi lên, Thiệu Ưng rằng, thình lình nắm lấy eo y, cảnh vật mắt vụt biến đổi, hai nóc Tiêu phủ. Y vốn tưởng nho sinh sẽ hoảng hốt kêu la, nào ngờ Lục sư gia chẳng hề kêu một tiếng, hồ rượu trong tay vẫn vững vàng, đổ một giọt, khiến y thầm kinh ngạc.

Lục Nguyên Thanh đảo mắt qua sân viện bên , chỉ về phía đông: “Ở đó.”

Thiệu Ưng hỏi: “Sao ngươi là nơi ?”

Lục Nguyên Thanh hạ giọng: “Hôm nay là tiết Hàn Thực, kiêng đốt lửa, chỉ ăn đồ nguội. trong viện phía đông thoáng khói, hẳn là đang đốt hương cúng tế khuất.”

Thiệu Ưng ngoài miệng nhưng trong lòng thầm khâm phục nho sinh .

Thiệu Ưng giữ lấy eo Lục Nguyên Thanh, đang định phi sang phía đông thì y hỏi khẽ: “Lưu phu nhân e rằng dễ đối phó, Thiệu bổ đầu mấy phần chắc chắn?”

Thiệu Ưng thì bất mãn: “Đối phó với một nữ nhân, lẽ nào ông đây sơ suất? Dù nàng là yêu nữ, ông đây cũng thể bắt sống!” Nói xong, chẳng buồn Lục Nguyên Thanh lải nhải, bèn mượn lực liên tục điểm chân mái, chỉ trong chớp mắt như làn khói lướt đến nóc nhà phía đông.

 

Loading...