Biến Diện Sư Gia - Chương 25: Hận đoạt hoa
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:26
Lượt xem: 250
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Nguyên Thanh cẩn thận bám theo sợi dây thừng mà trèo trong viện, trèo thầm thấy may mắn vì triều đình hạn chế độ cao tường thành, thậm chí tường viện của dân thường cũng quy định nghiêm ngặt. Triều đình thể mặc kệ tham ô, nhưng độ cao tường viện là chuyện liên quan đến cương thường quân thần, tuyệt đối thể quản. Vì , tường viện của dân thường đều xây quá cao.
Nhà họ Tiêu tuy là một gia đình khá giả nhưng so với tường viện của nha môn vẫn kém xa, nên Lục Nguyên Thanh trèo cũng quá khó nhọc. Y chậm rãi trèo xuống, từ từ tiếp đất. Toàn bộ quá trình , Lục Nguyên Thanh đều Lục Tú chăm chú, mặt nàng đầy vẻ ngưỡng mộ.
Người “ngưỡng mộ” nào đó tự cho là thiện, mỉm với Lục Tú: “Đa tạ Lục Tú cô nương kịp thời đưa dây thừng, giải vây cho tại hạ, thực sự cảm kích vô cùng.”
Lục Tú ngượng ngùng cúi đầu ngốc nghếch: “Không tìm cái thang mà công t.ử , là Lục Tú thất lễ.”
Lục Nguyên Thanh thở dài trong lòng: là một cô nương đáng yêu, đáng tiếc là... Y dời mắt về phía hai Tiêu - Thiệu vẫn đang giao đấu, ánh mắt trầm xuống. Võ công của Thiệu Ưng theo đường lối cương mãnh bá đạo, còn Tiêu Tình… , là Tiêu Ức, võ công của nàng cực kỳ quỷ dị, bề ngoài thì mềm mại nhưng biến hóa khó lường, khiến khó lòng phòng .
Qua lời , Thiệu Ưng là kẻ tự phụ, e rằng từng chịu thiệt bao giờ, luôn tưởng thứ trong tầm kiểm soát. Tính cách như dễ tổn thất ngầm nhất. Lục Nguyên Thanh nhíu mày, với tình hình hiện tại, Thiệu Ưng e rằng sắp gặp bất lợi...
Y liếc Tiêu viên ngoại vẫn ghế, cúi mắt đôi chân vô lực buông thõng của ông , trong lòng chợt động, bèn khẽ hỏi: “Tiêu viên ngoại dường như bất tiện?”
Tiêu Hải Bình khổ sở lắc đầu: “Tiên sinh là trong nha môn, ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm gật đầu: “ , tại hạ là Sư gia của huyện Biện Thành, Lục Nguyên Thanh. Người đang giao đấu với lệnh ái là Tổng bổ đầu của nha môn, Thiệu Ưng.”
Tiêu Hải Bình buông tiếng than: “Ta sớm sẽ ngày , nhưng Ức nhi như ma nhập, lời .”
Nghe , Lục Nguyên Thanh nghiêng đầu, mỉm với Tiêu Hải Bình: “Tại hạ thể phiền Lục Tú cô nương một nơi ?”
Rõ ràng Lục Tú đối với vị công t.ử biểu diễn “tuyệt kỹ trèo dây” thiện cảm, lập tức gật đầu lia lịa: “Công t.ử ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Xin Lục Tú cô nương mau đến huyện nha Biện Thành thông báo cho Thẩm Bạch đại nhân, cứ Lục Nguyên Thanh gặp nạn, bảo ngài lập tức dẫn nha dịch tới Tiêu trạch.”
Lục Tú thấy “gặp nạn” mà công t.ử một cách văn vẻ, vẻ hiểu, nhưng nàng rõ là đến huyện nha tìm một vị Thẩm đại nhân, nên vội gật đầu: “Lục Tú , thang thì tìm nhưng huyện nha Biện Thành thì .” Nói xong, nàng bèn chạy vụt .
Động tĩnh bên rõ ràng khiến Tiêu Ức chú ý. Nàng khẽ quát một tiếng, gạt lưỡi đao của Thiệu Ưng, xoay lao về phía Lục Nguyên Thanh. Lục Nguyên Thanh hoảng sợ, vội trốn lưng Tiêu viên ngoại. Y đoán chắc Tiêu Ức sẽ hại cha nên cùng nàng chơi trò đuổi bắt vòng quanh Tiêu Hải Bình.
Cách một cha, Tiêu Ức dám dùng sáo ngắn, sợ tổn thương Tiêu Hải Bình. tên thư sinh ngốc nghếch quá ranh ma, mỗi nàng sắp bắt , hoặc ngã xuống hoặc cúi né tránh. Nếu với vẻ mặt kinh hoảng, hình đầy bụi bặm, nàng còn tưởng tên ngốc là một cao thủ ẩn .
Thiệu Ưng ở bên cạnh cũng nghi sợ, thấy Lục Nguyên Thanh cực kỳ chật vật nhưng vẫn tránh một cú chộp của Tiêu Ức, ngã lăn đất, cũng toát mồ hôi lạnh, vội lao lên chặn một chiêu tiếp theo của nàng. Hai tiếp tục quấn lấy giao đấu.
Lục Nguyên Thanh thở phào một , phịch xuống bên cạnh Tiêu Hải Bình, ông lo lắng : “Ức nhi, con đừng hồ đồ, sai càng sai, lời cha …”
bên cạnh chợt vang lên tiếng . Tiêu Hải Bình ngờ vực đầu Lục Nguyên Thanh, kẻ còn nhếch nhác t.h.ả.m hại, lúc lớn, ngạc nhiên hỏi: “Tiên sinh gì thế?”
Lục Nguyên Thanh mặc kệ dáng vẻ bẩn thỉu, chỉ sảng khoái: “Ta Tiêu viên ngoại quá cổ hủ!”
“Ngươi…”
Lục Nguyên Thanh dừng , nghiêm mặt : “Tiêu viên ngoại, con gái ông, Tiêu Ức, lòng ác độc, g.i.ế.c nhiều . Nàng thể đầu nữa, mà ông còn vọng tưởng khuyên bảo? Nếu ông thể khuyên nàng, nếu nàng chịu lời ông, hôm nay viên ngoại bất lực đây trơ mắt ? Chẳng lẽ đôi chân của ông là ‘kiệt tác’ của chính con gái ông, Tiêu Ức, ?”
Tiêu viên ngoại đau đớn thở dài: “Đều là của , đều là của …”
Lục Nguyên Thanh nhân cơ hội hỏi: “Vì Tiêu Ức lấy tên Tiêu Tình để gả Lưu phủ? Tiêu Tình c.h.ế.t vì nguyên nhân gì? Tiêu Ức luyện võ công ? Vì nàng hận Lưu công t.ử đến tận xương tủy?”
Trong lòng y thực suy đoán nhưng đích chứng thực.
Tiêu Hải Bình : “Ức nhi từ khi sinh thể yếu ớt, mời vô đại phu, phương t.h.u.ố.c tà môn cũng dùng ít nhưng đều vô ích. Ta và vợ vốn tưởng con bé sống qua tuổi trưởng thành nên luôn chiều chuộng, bao giờ trái ý. Con bé từ nhỏ quen nuông chiều, với ai cũng chỉ tay năm ngón, nhưng chỉ đối với em gái Tình Nhi thì yêu thương vô cùng. Ban đầu hai chị em hòa thuận, đáng lẽ vui mừng, nhưng… Ai là vì đau đớn bệnh tật do chúng quá nuông chiều, tính khí Ức nhi càng lúc càng bạo ngược, quái dị. Ngay cả sự quan tâm với Tình Nhi cũng .
Có Tình Nhi nuôi một con chim, lúc mở lồng thì chim bay mất, Tình Nhi t.h.ả.m thiết. Sau đó, gia nhân đuổi chim về. Ức nhi em gái đau lòng, bèn đoạt lấy con chim, bẻ gãy cả hai cánh nhét nó đang hấp hối trở lồng, dỗ em gái: ‘Như chim sẽ bay nữa.’ Lúc , Tình Nhi dọa đến ngưng …
Chuyện như thế nhiều lắm. Ta và vợ nghĩ con bé còn nhỏ, chỉ là cưng chiều nên , lớn lên sẽ hơn. …
Lúc Ức nhi tám tuổi, bệnh tình bỗng nặng hơn. Ta và vợ tuy sớm sẽ thế nhưng nỡ bỏ con? Những ngày tinh thần kiệt quệ, cả đời nhớ …
Sau, ở ngoại ô kinh thành đạo quán Thiên Thanh hương khói hưng thịnh, cầu nguyện linh. Ta và vợ quyết liều một phen đưa Ức nhi đến đó. Tiền công đức dâng, nguyện cũng khấn nhưng chẳng chút chuyển biến. Đêm trở về từ Thiên Thanh Quán, Ức nhi sốt cao. Ta và vợ hiểu là vô phương cứu chữa, chỉ ôm con . Đang , chợt tụng: ‘Vô lượng Thiên Tôn!’ hát bước đến cửa phòng. Ta và vợ ngẩng lên, thì là một đạo cô trẻ tuổi, mặt mày hiền hòa.
Bà đến bên giường Ức nhi, hồi lâu : ‘Không hai vị nỡ để mang cô bé ?’
Ta và vợ vội hỏi đạo cô cách cứu con gái. Bà chỉ : mang con bé , coi như Ức nhi c.h.ế.t.
Ta và vợ đau đớn nhưng còn cách nào khác? Chỉ đành trơ mắt đạo cô mang con .”
Tiêu Hải Bình nhắc đến chuyện cũ, tràn ngập bi thương: “Mãi đến mười năm . Trong mười năm , vợ vì thương nhớ Ức nhi mà ngã bệnh, năm thứ chín thì qua đời, để và tiểu nữ Tiêu Tình.
Tình Nhi từ nhỏ hiểu chuyện, đối nhân xử thế lễ độ, hiền thục, hiếu thuận. Xem như ông trời thương . Bao năm qua, một chăm sóc Tình Nhi, sợ nó chịu uất ức, nên buôn bán, mở xưởng nhuộm, chỉ để Tình Nhi sống ưu phiền.
ngờ, đứa con gái lớn mà tưởng c.h.ế.t, Tiêu Ức, mười năm trở về, sống sờ sờ mặt.”
Lục Nguyên Thanh nhíu mày một thoáng chỉ gật đầu, hiệu cho Tiêu Hải Bình tiếp.
Tiêu Hải Bình kể: “Ức nhi đổi , còn giống trong ký ức của nữa. Dù nó vẫn cung kính gọi là cha, vẫn đối xử với Tình Nhi, nhưng luôn cảm thấy điều gì đó trong lòng nó ngày càng xa cách... Không giấu gì , dù là cha ruột của Ức nhi nhưng đôi khi thấy sợ nó.
Ức nhi trở về nhưng thường ở nhà. Nó ở một thời gian rời . Ta từng hỏi nó , Ức nhi chỉ là về chỗ sư phụ. Ta hỏi sâu thêm thì nó im lặng. Mỗi như thế, chỉ tự nhủ, trách nó, là và nó bỏ rơi nó ...
Sau đó, việc kinh doanh ở xưởng nhuộm gặp trục trặc, lo lắng vô cùng. lúc , bà mối Ngô đến nhà bàn chuyện hôn sự cho Ức nhi.”
Lục Nguyên Thanh xen : “Bà đến bàn chuyện hôn sự cho Tiêu Ức?”
Tiêu Hải Bình gật đầu: “ . Chuyện Ức nhi rời nhà nhiều năm hiếm khi với ngoài, nên thiên hạ chỉ một đôi con gái sinh đôi, chỉ là một đứa luôn bệnh tật giường, ít ngoài.
Mỗi Tình Nhi ngoài, vì hiểu chuyện, lễ độ nên thường nhầm là chị cả Tiêu Ức. Vì , ban đầu bà mối Ngô đến là để bàn hôn sự cho Ức nhi. Nói thật, khi việc kinh doanh gặp khó khăn, cần tiền xoay xở nên hy vọng Ức nhi thể gả một nhà , tiện giúp đỡ gia đình.
nhắc đến chuyện , nó lập tức từ chối. Chẳng bao lâu, bà mối Ngô mang tin đến: cầu hôn là Lưu Đại Thành, lão gia Lưu phủ, nổi tiếng giàu ở Biện Thành, góa vợ nhiều năm... Ta lâm thế bế tắc, ngày đêm lo nghĩ. Lúc , Tình Nhi bất ngờ với rằng nó sẵn sàng gả Lưu phủ vợ kế cho Lưu Đại Thành.
Ta Tình Nhi hiểu chuyện, nhưng cách tuổi tác giữa Lưu lão gia và Tình Nhi khiến đành lòng. cuối cùng, vẫn đồng ý, hôn sự cứ thế định xuống. Từ đó đến nay, Ức nhi từng về.”
Đến đây, giọng ông đột nhiên nghẹn : “Đêm khi Tình Nhi gả Lưu phủ, xảy chuyện…” Nói đến đây, gương mặt Tiêu Hải Bình co giật đầy đau đớn: “Tình Nhi... Tình Nhi nó…”
Giọng lạnh lẽo, quỷ dị của Tiêu Ức vang lên: “Muội vô tội, lương thiện của tên dâm tặc Liễu Âm nhục, đêm treo cổ tự vẫn.”
Lục Nguyên Thanh và Tiêu Hải Bình chấn động, ngẩng đầu về phía Tiêu Ức. Nàng đang từng bước tiến đến, m.á.u từ ống sáo nhỏ xuống, một giọt... hai giọt... tí tách ngừng.
Lục Nguyên Thanh hoảng hốt tìm Thiệu Ưng nhưng chỉ thấy ngã gục đất, im lìm sống c.h.ế.t.
Tiêu Ức chậm rãi bước đến, lạnh lẽo bật : “Cha, tiếp ?” Rồi nàng Lục Nguyên Thanh: “Ngươi sự thật ? Ha ha ha, khi c.h.ế.t sẽ cho ngươi toại nguyện.
“Con tiện nhân Hồng Y đó là do g.i.ế.c. Nó dám yêu tên Lưu Lập Dương . Lưu Lập Dương là Liễu Âm. Cái đồ ăn cây táo rào cây sung đó dám động tâm với Lưu Lập Dương, nó đáng c.h.ế.t! Muội đối xử với nó như thế, nó dám phản bội , nó đáng c.h.ế.t! Nó còn lấy phiến lá liễu trong tay , phiến lá đặt bên gối của ...
Nó còn thai, lẽ là nghiệt chủng của Liễu Âm. Nó còn bí mật là Tiêu Tình. Ta thể để nó sống?”
Lục Nguyên Thanh Tiêu Ức, vẻ mặt nàng lúc như ác quỷ địa ngục, dữ tợn khát máu. Y bình tĩnh hỏi: “Là ngươi mang Hồng Y đang hôn mê bên bờ hồ trong Lưu phủ , đúng ?”
Tiêu Ức lạnh lùng : “Ta về phòng, phát hiện phiến lá liễu Liễu Âm để bên gối biến mất. Ta đoán là do con tiện tỳ Hồng Y lấy. Gần đây nó như quỷ ám, ngày nào cũng tới lui lầu giữa hồ, nó phát hiện bí mật của Lưu Lập Dương .
Tóm , cố ý đến hồ thì bất ngờ thấy Hồng Y đang hôn mê.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Sau đó, ngươi đưa Hồng Y về phòng ... Không, phòng ngươi. Ngươi mang nàng đến một nơi bí mật, giam giữ, ép hỏi tung tích của phiến lá liễu, đúng ?”
Tiêu Ức lóe lên một tia sắc lạnh: “ . Trong phòng một mật thất. Bao năm nay, Lưu Đại Thành từng bước phòng . Ta giam Hồng Y trong mật thất. Nó cầu xin tha mạng, nó đoán là đại tiểu thư chứ nhị tiểu thư, nó thai, van xin cho nó một con đường sống, hứa sẽ giữ kín chuyện...
“Nó dám xin cho nó sống? Ngươi buồn ?”
Lục Nguyên Thanh bình tĩnh nàng: “Vậy là ngươi cần động thủ, chỉ việc cho nàng ăn, lột sạch quần áo, để nàng chờ c.h.ế.t trong lạnh lẽo và sợ hãi.”
Tiêu Ức lạnh lẽo: “Ngươi đúng. Ta cứ nó, sinh mạng tội của nó từ từ chấm dứt, nó đau đớn lối thoát, cầu cứu trong vô vọng. Ta nó nếm trải mùi tuyệt vọng và đau khổ như từng chịu.”
“Ngươi g.i.ế.c Hồng Y xong thì gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-25-han-doat-hoa.html.]
“Không gì cả. Chỉ tắm rửa cho nó bằng nước nóng, gột sạch nhơ bẩn và tội của nó, để nó xuất hiện thật sạch sẽ mặt . Nói thật, còn cảm ơn nó. Không nó, chỉ dựa mấy mảnh vải và tóc thì dẫn quan phủ điều tra? Ta cảm ơn nó vì hiến dâng xác , ha ha ha!”
“Ngươi bày sẵn thứ, cố ý diễn màn ‘đêm khuya hái hoa’ để dẫn và Thẩm đại nhân đến điều tra Lưu phủ?”
Tiêu Ức lạnh giọng: “Ngươi đoán đúng thì ?”
Lục Nguyên Thanh nàng điên cuồng, chậm rãi hỏi: “Vậy kim xuyên tâm của Lưu Lập Dương cũng là do ngươi đ.â.m ?”
“ thế!” Tiêu Ức ghê rợn: “Ban đầu, chắc cái c.h.ế.t của Tình Nhi liên quan đến Lưu phủ. trong đêm tân hôn của với Lưu Đại Thành, Lưu Lập Dương bước phòng. Ngươi đoán gì?
Hắn thật hổ, rõ ràng còn trong trắng mà dám giả bộ trong sạch để gả Lưu phủ. Hắn hỏi c.h.ế.t ? Hắn bài học tối qua đủ ?
Khoảnh khắc đó, hiểu . Hắn là Liễu Âm! Chính là tên dâm tặc để phiến lá liễu bên gối !
Hận thù trong lòng cuồn cuộn dâng trào, g.i.ế.c ngay lập tức. thấy tiếng bước chân, Lưu Đại Thành đến...
Ta đổi ý. C.h.ế.t nhanh như thế quá rẻ cho . Ta khiến sống trong đau đớn, tất cả hủy hoại mà bất lực. Ta khiến cha con trở mặt, vĩnh viễn sa địa ngục!”
Lục Nguyên Thanh trầm giọng: “Ngươi . Cha con họ trở mặt, Lưu Lập Dương cha đ.á.n.h trọng thương, còn nhốt trong lầu giữa hồ.”
Tiêu Ức hừ một tiếng: “Lưu Đại Thành vẫn bảo vệ con trai. đó điều . Ta nhân lúc dưỡng thương, đến lầu giữa hồ, bắt mở to mắt đ.â.m châm xuyên tâm huyệt quan trọng đỉnh đầu, biến thành một kẻ ngốc, để mặc sức chà đạp!”
Lục Nguyên Thanh thở dài: “ ngươi vẫn hả giận, nên mới màn ‘đêm khuya hái hoa’ mặt và Thẩm đại nhân, cố tình để vải Thiên Trúc và tóc, dẫn chúng đến điều tra Lưu Lập Dương.”
Tiêu Ức lạnh lẽo: “Ngươi cũng ngu. ! Lưu Đại Thành bảo vệ thằng con dâm tặc, càng khác thì càng cho náo động khắp thành. Liễu Âm nhục bao nhiêu nữ nhân, tội ác tày trời, đáng c.h.ế.t! Ta chỉ đưa xuống địa ngục thôi thì gì sai?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu thở dài: “Lưu Lập Dương tất nhiên tội, phạm pháp sẽ luật pháp trừng trị. ngươi lạm dụng tư hình, độc ác tàn nhẫn, coi mạng như cỏ rác. So với , ngươi chỉ hơn chứ kém.
“Nói cho cùng, ngươi và chẳng khác gì , đều coi luật lệ của triều đình chẳng gì, mặc sức càn, coi thường mạng .”
“Câm miệng!” Tiêu Ức điên loạn gào lên: “Sao thể giống ?! Ta và giống ! Không giống!” Trong mắt nàng lóe lên sự điên cuồng, đến cả đồng t.ử như nhuốm máu. Nàng lạnh lẽo : “Ngươi hết , thì ngoan ngoãn c.h.ế.t !”
Nói đoạn, nàng vung ống sáo bổ mạnh xuống đầu Lục Nguyên Thanh. kẻ thư sinh hề né tránh, cũng kinh hoảng, chỉ Tiêu Ức bằng ánh mắt bi thương. Nàng ngờ vực, động tác chậm một thoáng.
Ngay khoảnh khắc , một tia sáng lóe lên mang theo hàn quang chói lóa, lao thẳng về phía mắt Tiêu Ức. Nàng kinh hãi, vội lách tránh, gần như tin nổi, vung sáo đ.á.n.h tiếp.
Lần vang lên tiếng binh khí chạm chói tai. Tiêu Ức lùi mấy bước mới vững.
Nàng ngẩng lên, thấy một nam t.ử hình thẳng tắp, tay cầm một dải ánh trăng, lặng lẽ mặt Lục Nguyên Thanh.
Gương mặt ngược sáng nên khó thấy rõ, nhưng mũi kiếm ánh trăng khẽ rung, ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
Lục Nguyên Thanh mỉm vui mừng, lên tiếng: “Tống hộ vệ, kiếm pháp tuyệt hảo!”
Tống Ngọc Đường hừ một tiếng: “Ngươi đúng là tên thư sinh gan lớn, sắp đập nát đầu mà vẫn nhởn nhơ yên, chán sống ?”
Lục Nguyên Thanh ngượng ngùng cúi đầu: “Muốn tránh thì cũng , nhưng tránh thế nào cho kịp?”
Sau lưng vang lên tiếng châm chọc của Thẩm Bạch: “Nguyên Thanh gặp nạn? Vậy xem Thẩm mỗ đến muộn nhỉ?”
Lục Nguyên Thanh đầu Thẩm Bạch, : “Đại nhân đến sớm muộn, đúng lúc.”
Hai trò chuyện, trong khi Tống Ngọc Đường và Tiêu Ức giao đấu. Một kiếm một sáo, mỗi né tránh, tung đều lóe sáng.
Lục Nguyên Thanh nhíu mày : “Tống hộ vệ...”
Y còn xong, ánh mắt Thẩm Bạch thoáng qua ý , : “Yên tâm, Ngọc Đường tuy giỏi tính toán mưu lược như Nguyên Thanh nhưng kiếm thuật thì khổ luyện ít, cần lo.”
Lục Nguyên Thanh thì gật đầu . Qua một hồi lâu, thấy Thẩm Bạch đang chăm chú theo dõi cuộc chiến giữa Tống Ngọc Đường và Tiêu Ức, để ý đến việc khác, y bèn cẩn thận, lặng lẽ tránh khỏi tầm mắt Thẩm Bạch, từng bước chậm rãi dịch đến chỗ Thiệu Ưng ngã xuống. Nhìn hồi lâu, khóe môi y mới hiện lên ý , khẽ : “Thiệu bổ đầu, đất lạnh lắm, định dậy ?”
Thiệu Ưng khẽ động đậy mới ấm ức bò dậy, uể oải phủi đất bụi , lười biếng : “Ông đây đ.á.n.h mệt , xuống đất nghỉ một chút chắc?”
Lục Nguyên Thanh chỉ đáp. Trái , Thiệu Ưng chủ động ghé sát qua, cợt hỏi: “Ngươi, tên thư sinh , ông đây ?”
Lục Nguyên Thanh thần bí : “Ta chỉ nghĩ Thiệu bổ đầu yếu ớt đến mức chịu nổi vài đòn chứ.”
Thiệu Ưng đưa tay sờ vai trái, khóe miệng nhếch, nhỏ giọng lầu bầu: “Chỉ là cú lúc nãy thật sự… về băng bó thôi.”
Sau đó, hạ thấp giọng đầy vẻ thần bí: “Ngươi … rốt cuộc mà tránh khỏi ‘Lệ Phong Trảo’ của Tiêu Ức thế?”
Lục Nguyên Thanh thì chớp mắt, hỏi : “Ngươi cho rằng vốn võ công, nên cố ý giả vờ thua, để ngươi rơi tay nữ nhân điên Tiêu Ức , coi như một phép thử?”
Thiệu Ưng thì gượng , đưa tay gãi mũi: “Ngươi… ?”
Lục Nguyên Thanh thở dài: “Ta căn bản ‘Lệ Phong Trảo’ là cái gì! Có trời mới , suýt chút nữa nữ nhân điên đó dọa c.h.ế.t . Vốn tưởng Thiệu bổ đầu hùng hơn nên mới mời cùng , ngờ… lòng hiểm ác khó lường!”
Thiệu Ưng khịt mũi khẩy: “Bớt đ.á.n.h trống lảng . Dù ngươi , cũng sẽ điều tra . Thân thế của ngươi chắc là thú vị lắm!”
“Ồ?” Lục Nguyên Thanh chẳng giận mà , gật đầu vui vẻ: “Tại hạ chỉ là một thư sinh nghèo, thế gì . Trái , thế của Thiệu bổ đầu mới đáng để tò mò.”
Thiệu Ưng khựng : “Ta thì thế gì?”
Lục Nguyên Thanh chớp mắt: “Hôm đó, mấy chiêu Thiệu bổ đầu điểm Ngụy Trung Minh quả là cao minh. Xem ngươi hẳn tinh thông hình cụ và thuật thẩm vấn. Mà khắp triều Đại Minh , nhắc đến khốc hình nổi danh nhất, chỉ một nơi…”
Y ngừng một chút, thấy Thiệu Ưng chau mày , mới khẽ thốt mấy chữ: “Ngục thất quyền Bắc Trấn Phủ Ti của Cẩm y vệ.”
Nghe xong, Thiệu Ưng lập tức ngây như phỗng, cứng đờ đó, chỉ thấy Lục Nguyên Thanh thản nhiên bước ngang qua mặt . Khi qua, y còn như lẩm bẩm: “Đã mang đầy bí mật thì thôi đừng vọng tưởng bí mật của kẻ khác. Nếu … chậc chậc… chẳng , thật chẳng !”
Nói , y còn cố ý gật đầu mấy cái.
Thiệu Ưng tức nghẹn, mặt sầm , thêm một lời.
Lời Thẩm Bạch quả nhiên sai, kiếm pháp của Tống Ngọc Đường cực kỳ cao minh. Tiêu Ức vốn ngạo nghễ, lúc những chiêu kiếm tầng tầng lớp lớp của Tống Ngọc Đường dần lộ thế yếu. Tống Ngọc Đường nắm trọn ưu thế nhưng vội, chỉ từ từ dồn đối thủ chỗ cuống loạn, bắt nàng sơ hở, một chiêu bắt gọn.
Tiêu Ức càng lúc càng khống chế nổi cơn giận, chiêu thức dồn dập nhanh hơn, dường như trong nháy mắt khoan thủng đầu Tống Ngọc Đường. sức lực nàng dần cạn kiệt. Trận đấu với Thiệu Ưng hao tổn ít thể lực, mà nàng vốn theo đường lối âm nhu, bất lợi trong trường kỳ chiến đấu. Vì thế, thở nàng bắt đầu loạn, thể cũng dần rệu rã.
Nàng chẳng bao lâu nữa sẽ kiệt sức nên càng nóng vội. Vốn chiêu thức rối loạn, nay gắng gượng ép sát, thậm chí liều để cùng Tống Ngọc Đường đồng quy vu tận.
Kiếm của Tống Ngọc Đường c.h.é.m thẳng tới, Tiêu Ức né tránh, dùng tiêu ngọc như gậy quét ngang mặt . Đây là chiêu lưỡng bại câu thương: nàng đ.á.n.h nát sọ Tống Ngọc Đường, cũng là lúc kiếm của xuyên thủng tim nàng.
Chính khoảnh khắc , Tống Ngọc Đường chờ thời cơ. Kiếm thế giảm nhưng tay đưa kiếm sang tay trái, tay vặn nhẹ chuôi kiếm. Thanh kiếm lập tức tách đôi, từ một thanh kiếm cứng biến thành một cặp nhuyễn kiếm.
Song kiếm trong tay, mượn sức đàn hồi khi kiếm giao , bất ngờ quét ngang, c.h.é.m thẳng cổ Tiêu Ức.
Tiêu Ức ngờ kiếm của đối phương kỳ môn như , cả kinh đổi chiêu thì muộn. Chỉ một tiếng “phụt” khẽ vang, nhuyễn kiếm của Tống Ngọc Đường như ngòi bút chấm mực, vạch cổ nàng một đường m.á.u mảnh.
Đường m.á.u theo đôi mắt đau đớn mở lớn của Tiêu Ức mà từ từ loang rộng, vô huyết dịch cuồn cuộn trào như sương mù, nhuộm đỏ vạt áo trắng n.g.ự.c nàng.
Nàng trừng lớn đôi mắt đầy kinh hãi, cổ họng bật tiếng gào uất hận “a… a…”, chậm rãi buông rơi tiêu ngọc, quỳ sụp xuống đất.
Từ phía xa truyền đến tiếng kêu xé ruột gan của Tiêu Hải Bình: “Ức nhi, con gái của cha… đều là của cha… đều là của cha…”
Thân thể Tiêu Ức dần mềm oặt, ngã xuống đất. Bên tai nàng dường như vẳng giọng trẻ con ngây ngô, đó là tiếng Tiêu Tình khi mới năm tuổi: “Tỷ tỷ ơi, con chim nhỏ của bay mất …”
Cổ họng Tiêu Ức khẽ phát âm thanh quái dị, như : “Muội đừng sợ, tỷ sẽ bắt cho …”
Máu nàng ngừng tuôn , đất khô cằn khát khao hút lấy. Trong khoảnh khắc , nàng nghĩ, cuối cùng cũng thể gặp chôn gốc đào. Máu nàng sẽ chảy qua thể mục nát thành bùn của Tiêu Tình, để hòa một.
Tỷ song sinh… Tiêu Ức mang theo vô vàn tiếc nuối, khép chặt mắt .
Xin , Tiểu Tình… Nếu năm đó tỷ đồng ý gả Lưu phủ thì sẽ những chuyện về … Xin … Tiểu Tình, tỷ tới bầu bạn cùng đây… đừng trách tỷ nữa…