Biến Diện Sư Gia - Chương 3: Thiếu gia nhà họ Lưu

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:03
Lượt xem: 231

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Nguyên Thanh mượn cớ tra án, yêu cầu dạo một vòng trong Lưu phủ. Lưu Đại Thành tất nhiên vui vẻ đồng ý, sai một tiểu đồng dẫn đường. Tiểu đồng chính là mà Lục Nguyên Thanh hỏi chuyện lúc nãy, tên là Lưu Thành.

Vừa , Lục Nguyên Thanh hỏi: “Lưu Thành, ngươi ở Lưu phủ mấy năm ?”

“Tiểu nhân ở đây năm năm ạ.”

“Ồ, tức là ngươi luôn theo hầu bên cạnh Lưu lão gia, hẳn cũng nắm rõ chuyện trong phủ lắm .”

“Tiểu nhân chỉ là kẻ hầu, cũng chẳng nhiều. điều gì Sư gia hỏi, tiểu nhân tuyệt dám giấu.”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Vậy hãy thử về thiếu gia nhà ngươi . Sao ngốc ? Bẩm sinh mới gặp biến cố gì?”

Lưu Thành lắc đầu: “Thật tiểu nhân cũng rõ. Sư gia hẳn , mười năm Lưu lão gia dời cả nhà đến Biện Thành. Nếu hỏi chuyện xảy trong mấy năm gần đây, tiểu nhân còn thể chút ít, chứ về chuyện đó, trong phủ quản nghiêm, ai dám bậy bạ ạ?”

Lục Nguyên Thanh liếc : “Vậy tức là khi ngươi đến phủ , thiếu gia ngốc ?”

Lưu Thành gật đầu: “ ạ. Bình thường lão gia chẳng cho chúng tiểu nhân đến gần viện của thiếu gia. Dù ở trong phủ lâu, tiểu nhân cũng chỉ mới gặp thiếu gia một .”

“Ồ?” Lục Nguyên Thanh tỏ vẻ hứng thú: “Thiếu gia nhà ngươi là thế nào?”

Nghe , Lưu Thành chỉ than: “Đáng tiếc, thật đáng tiếc! Thiếu gia nhà vốn một dung mạo tuyệt mỹ… thật tiếc .”

Lục Nguyên Thanh lấy kỳ lạ: “Lẽ nào thiếu gia nhà ngươi là một mỹ nam?”

ạ. Nói e Sư gia tin. Lần đó tiểu nhân tuy chỉ từ xa, nhưng dung mạo thật khiến khó quên! Khó trách Tịch Lộ cô nương, dù thiếu gia ngốc vẫn ngày ngày tìm đến, từng gián đoạn.”

“Ồ? Vậy Tịch Lộ cô nương mà quen thiếu gia nhà ngươi?”

Lưu Thành quanh, hạ giọng: “Lão gia nhà tuy sản nghiệp bạc vạn, song chỉ một đứa con ngốc . Tiểu nhân đoán chắc lão gia cũng là ‘ bệnh thì vái tứ phương’ nên mới tìm Tịch Lộ cô nương đến, mong thể để thiếu gia lưu một mụn con nối dõi.”

Lục Nguyên Thanh xong bèn trầm ngâm một lúc: “Thiếu gia nhà ngươi bình thường phép ngoài ư?”

Lưu Thành trả lời: “Lão gia chỉ bảo thiếu gia an dưỡng trong phủ. Cơm nước hằng ngày đều phụ trách mang tới, nhưng cũng chỉ đặt ở ngoài cửa. Nói đúng thì chỉ Tịch Lộ cô nương nơi ở của thiếu gia. À, đúng , nha đầu Hồng Y khi c.h.ế.t cũng từng mang cơm đến cho thiếu gia.”

Ánh mắt Lục Nguyên Thanh lóe sáng: “Thiếu gia ngươi ở chỗ nào? Mau dẫn đường.”

Lưu Thành lúng túng: “Nơi ở của thiếu gia, lão gia cho ai đến gần cả.”

Lục Nguyên Thanh ôn tồn trấn an: “Không . Lão gia sẽ trách ngươi . Nay trong phủ xảy án mạng, ai thoát khỏi diện tình nghi, kể cả lão gia lẫn thiếu gia. Cứ dẫn đường .”

Chỗ ở của thiếu gia quả thật khác thường, giữa một hồ nước! Muốn lầu các giữa hồ chỉ thể dùng thuyền, mà lúc bên bờ chẳng thấy bóng thuyền .

Lưu Thành giải thích: “Trong phủ chỉ một con thuyền để lầu giữa hồ. Giờ chắc Tịch Lộ cô nương dùng .”

Lục Nguyên Thanh lúc mới sang Tống Ngọc Đường, mỉm : “Không khinh công của Tống hộ vệ ?”

Tống Ngọc Đường liếc : “Ý gì?”

Lục Nguyên Thanh tỏ vẻ thành khẩn: “Không thuyền thì chỉ thể nhờ Tống hộ vệ thi triển tuyệt kỹ khinh công đạp nước qua hồ để thám thính thiếu gia một chuyến thôi.”

Tống Ngọc Đường thoáng giận: “Ngươi khăng khăng đòi ở , cớ gì bắt ?”

Lục Nguyên Thanh lộ vẻ áy náy: “Ta chỉ là một thư sinh yếu ớt, sức việc . Cơ hội thi triển phong thái đại hiệp như thế , dẫu đưa cho thì cũng bất lực.”

Tống Ngọc Đường nheo mắt: “Thế ngươi trả lời , đêm qua ngươi đến lầu Thiên Hương còn sớm hơn cả và Công tử?”

Lục Nguyên Thanh sững , bật : “Chỉ là may mắn hơn thôi. Ta một con đường tắt mà các ngài , gặp bụng cho nhờ xe, chỉ mà thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-3-thieu-gia-nha-ho-luu.html.]

Tống Ngọc Đường vẫn bán tín bán nghi: “Trên đời chuyện khéo đến thế?”

Lục Nguyên Thanh nghiêm giọng: “Trên đời vốn dĩ những chuyện khéo như đấy. Đêm qua Tống hộ vệ nhặt mảnh vải lạ kẻ hái hoa, hôm nay trong Lưu phủ xảy án mạng. Tống hộ vệ hẳn còn nhớ Lưu phủ nghề gì chứ?”

Tống Ngọc Đường giật : “Buôn vải.”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Mảnh vải Tống hộ vệ còn giữ ?”

“Vốn dĩ Đại nhân bảo hôm nay điều tra, nhưng xảy án mạng nên kịp , vẫn còn ở .” Nói xong, mới chợt hối hận, thầm trách nhiều với kẻ lai lịch bất minh như Lục Nguyên Thanh.

Đang dằn vặt thì Lục Nguyên Thanh : “Còn giữ là , lúc cần dùng đến.”

“Gì cơ?”

Lục Nguyên Thanh chỉ : “Ta thuyền thì đành phiền Tống hộ vệ .”

Tống Ngọc Đường bất đắc dĩ thở dài: “Ngươi ở đây chờ, về ngay.” Hắn định sải bước thì Lục Nguyên Thanh ngăn .

Nụ mặt Lục Nguyên Thanh thoáng chút quái dị: “Tống hộ vệ hiểu nhầm ý .”

Tống Ngọc Đường tức tối: “Lại chuyện gì nữa?”

Lục Nguyên Thanh áy náy: “Ý là phiền Tống hộ vệ, tức là… ngài đưa cả qua hồ nữa.” Hắn còn sợ Tống Ngọc Đường hiểu, nên chỉ mũi .

“Cái gì?!” Cơn giận của Tống Ngọc Đường như núi lửa bùng nổ: “Ngươi coi là thần tiên chắc?”

Lục Nguyên Thanh sững : “Khó lắm ?”

Tống Ngọc Đường sa sầm mặt, trừng mắt : “Từ đây đến giữa hồ ít nhất cũng mười trượng, chẳng chỗ nào để mượn lực. Dù khinh công tuyệt đỉnh cũng thể cõng thêm một qua hồ!”

Lục Nguyên Thanh như hiểu , gật gù: “Vậy thì chỉ thể phiền Tống hộ vệ tự thám thính thiếu gia thôi.” Hắn sang hỏi Lưu Thành: “Thiếu gia nhà ngươi tên gì?”

“Thiếu gia họ Lưu, tên Lập Dương ạ.”

“Lưu Lập Dương…” Lục Nguyên Thanh lẩm nhẩm, nịnh nọt Tống Ngọc Đường: “Xin phiền Tống hộ vệ.”

Tống Ngọc Đường cau : “Vậy ngươi chờ một lát, sẽ về.”

“Không vội, vội.” Lục Nguyên Thanh bèn xua tay.

Tống Ngọc Đường khỏi, Lục Nguyên Thanh sang Lưu Thành: “Tối nay e là phiền trong phủ . Ngươi báo nhà bếp chuẩn ít đồ chay cho , vốn ăn thịt…”

Chưa dứt lời, Lưu Thành nhanh nhẹn tiếp lời: “Không ạ, tiểu nhân lập tức báo nhà bếp chuẩn cho Sư gia.”

“Đa tạ!”

Bờ hồ dần trở tĩnh lặng. Lục Nguyên Thanh im một lúc, : “Giờ chẳng còn ai nữa, ngươi định lấy ?”

Vừa , nghiêng đầu phía . Quả thật, phía còn một : dáng thấp, da ngăm, chính là Hồ Nhị.

Hồ Nhị ngẩn ngơ: “Lục Sư gia… ngài…”

Lục Nguyên Thanh đầu , : “Khi nãy ngươi nghiệm thi, lén giấu một thứ trong áo, ?”

Hồ Nhị hoảng hốt câu hỏi bất ngờ: “Ta… giấu gì, thật chỉ là…”

“Chỉ là một chiếc lá thôi, vốn chẳng gì quan trọng. xuất hiện c.h.ế.t thì sẽ trở nên vô cùng quan trọng. Ngươi nghề nghiệm thi nhiều năm, hẳn rõ đạo lý . Cho nên nghĩ, ngươi mạo hiểm giấu nó tất nhiên lý do. chứ?”

 

Loading...