Biến Diện Sư Gia - Chương 3: Vợ thật vợ giả
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:51:53
Lượt xem: 184
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa tháng , lúc nửa đêm.
Tiếng gõ cửa lách tách vang lên. Một lúc , gia đinh của Tiền phủ ngái ngủ, ngáp uể oải mở cửa. Nhờ ánh trăng mờ mờ, thấy cửa một nữ tử. Nữ t.ử mang theo vẻ quyến rũ khó diễn tả bằng lời.
Giọng nàng cất lên mềm mại, mang theo vài phần mê hoặc: “Giờ phiền tiểu ca .”
Đôi mắt nàng liếc qua, ánh quyến rũ đến mức hồn phách gia đinh như bay mất.
“Cô nương… cô là?”
Nữ t.ử mỉm , giơ tay áo che mặt: “Tiểu nữ Kim Xảo Xảo, phiền tiểu ca bẩm báo một tiếng, gặp tướng công của .”
Trong màn đêm, hành lang dài dằng dặc thấy điểm tận. Thứ duy nhất dẫn đường là chiếc đèn lồng với ánh nến yếu ớt, ngọn lửa run rẩy như tắt, ánh sáng lay lắt như quỷ hỏa, dẫn bước trong bóng tối.
Lão gia Tiền phủ - Tiền Quân nheo đôi mắt già nữ t.ử yêu kiều đang theo gia đinh, từng bước uyển chuyển tiến gần, cuối cùng dừng cửa sảnh nơi ông .
“Lão gia, đây là cô nương đêm khuya gõ cửa mà tiểu nhân bẩm báo.” Gia đinh cung kính .
Tiền lão gia đến ba chữ “vị hôn thê”, đôi mày run, nhưng ông thêm, chỉ khoát tay cho gia đinh lui xuống, hòa nhã mở lời: “Cô nương, mời chuyện.”
Từ xa thấy nàng mang phong thái mê , đến gần càng rõ sự quyến rũ bẩm sinh. Từng cử chỉ, từng động tác đều tràn đầy yêu mị, khiến xao động tâm trí.
Trong lòng Tiền lão gia thở dài:
Bao năm , mà nàng vẫn tìm đến cửa. Nay xử trí thế nào đây?
Nữ t.ử bước đến gần, hành lễ: “Tiểu nữ Kim Xảo Xảo tham kiến cha.”
Tiền lão gia , chòm râu run, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Cô nương tự xưng là Kim Xảo Xảo, chứng cứ gì ?”
Nữ t.ử mỉm : “Ngọc bội đây, xin cha kiểm chứng.”
Ông nhận lấy ngọc bội, soi kỹ đèn. Ngọc bội loại thượng phẩm, nhưng cả khối xanh biếc, sắc ngọc cũng xem như trong sáng. Lật mặt , quả nhiên khắc một chữ “Tiền”. Đây là tín vật đính ước mà năm xưa ông đích cùng Kim Vĩnh Niên, cha Kim Xảo Xảo trao đổi.
Tiền lão gia ngắm kỹ một nữa, ngẩng đầu nàng: “Cô nương một đến đây ?”
Kim Xảo Xảo gật đầu: “Phụ mẫu mất, nay Kiều Kiều đơn độc một , nên dày mặt tìm đến cha và gia đình, đường quanh co, mưa gió theo cùng. May mà trời xanh mắt, để tiểu nữ gặp cha.”
Vừa nàng giơ tay áo chấm lệ, như nhắc đến chuyện đau lòng, dung nhan vốn yêu kiều nay như hoa lê đẫm mưa, càng khiến thương xót.
Tiền lão gia thở dài: “Những năm qua vất vả cho cô . Đêm khuya, cô hãy nghỉ , chuyện gì… để hẵng .”
“Vâng.” Kim Xảo Xảo ngoan ngoãn gật đầu.
Tiền lão gia sai gia đinh dẫn nàng lui xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-3-vo-that-vo-gia.html.]
Trong sảnh chỉ còn ông.
Ông lên, bước cửa, ngẩng ánh trăng ảm đạm. Đêm nay trăng càng thêm u tối, ánh sáng mờ mịt xuyên qua từng lớp mây, chẳng thể soi tỏ nhân gian mù mịt.
“Cái gì đến rốt cuộc cũng đến.” Ông than, bước khỏi sảnh, đưa mắt hành lang dài tít tắp thấy cuối, lắc đầu cảm khái: “Gia nghiệp đúng là lớn đến thế…”
Vừa lắc đầu than thở, ông bước , nhanh tan màn đêm tịch mịch như mực, bóng dáng dần khuất hẳn.
...
Thẩm Bạch đến đây mỉm : “Một nữ t.ử xinh đêm khuya đến tự xưng là dâu nhà , phúc chẳng ai cũng . Tiền lão gia chẳng lẽ vui mà còn lo lắng ?”
Quách Thông Thẩm Bạch đang đùa, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Nếu sự việc chỉ thế thì cũng là chuyện của tài t.ử giai nhân. chuyện dừng ở đó, còn tình tiết khác.”
“Chẳng lẽ nữ t.ử lai lịch bất minh gây chuyện gì trong Tiền gia?” Lục Nguyên Thanh xen .
Quách Thông lắc đầu: “Nữ t.ử tạm gác sang một bên. Hai ngày , Tiền gia thêm một tới, cũng là nữ tử, và cũng tự xưng là Kim Xảo Xảo, đến tìm chồng.”
“Lại một nữa?” Thẩm Bạch sững sờ.
“Những cô gái xinh đều tranh dâu nhà họ Tiền thế? Chẳng lẽ công t.ử Tiền gia tài xuất chúng lắm ư?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Thẩm dường như quên Tiền gia là đại hộ trong huyện Đào Nguyên . Dù công t.ử Tiền gia là kẻ yếu bệnh, e rằng vẫn nữ t.ử nguyện lòng.”
Quách Thông Lục Nguyên Thanh với ánh mắt kinh ngạc: “Lục công t.ử chẳng sai. Vị công t.ử Tiền gia quả đúng là kẻ bệnh tật từ nhỏ, thường ngày hiếm khi ngoài, ngay cả bổn quan cũng ít khi thấy mặt .”
“Hai nữ tranh một chồng…” Lục Nguyên Thanh trầm ngâm: “Chuyện chắc đơn giản. Vừa thấy Quách đại nhân chau mày, hẳn vụ án Tiền gia còn điều uẩn khúc?”
Quách Thông vội gật đầu: “ , Lục công t.ử trúng . Từ khi nữ t.ử thứ hai xuất hiện, Tiền gia bèn rối ren. Trước tiên Tiền lão gia bỗng đổ bệnh, kế đến Tiền phu nhân bảo trong nhà ma quỷ. Đã lên chùa cúng bái, mời đạo sĩ về trừ tà, nhưng chẳng tác dụng, vẫn gà ch.ó yên. Nghe trong Tiền gia , từ khi hai nữ t.ử tới, công t.ử Tiền gia càng thêm khỏe mạnh, thường sân dạo, còn vui vẻ hơn .”
Thẩm Bạch : “Công t.ử Tiền gia ốm yếu bấy lâu, chẳng lẽ hai nữ linh đan diệu dược, bệnh cũ cũng tự lành? chữ ‘sắc’ đầu là một lưỡi đao, nếu cưới cả hai nàng, e rằng chẳng những khỏi mà còn nguy hiểm hơn.”
Quách Thông lắc đầu: “Công t.ử Tiền gia cưới cùng lúc hai . Chỉ vì cả hai đều tự xưng là Kim Xảo Xảo: một tín vật, một hiểu rõ chuyện xưa giữa Kim gia và Tiền gia. Đến ngay Tiền lão gia cũng khó phân thật giả, nên cả hai hiện ở trong Tiền phủ . Tiền lão gia thấy công t.ử càng gần gũi một trong hai, trong lòng lo lắng, nên nhờ bổn quan phân rõ thật giả.”
Lục Nguyên Thanh hỏi: “Công t.ử Tiền gia để mắt đến ai? Có vị mỹ nhân ?”
“Ngược . Công t.ử Tiền gia thích nữ t.ử đến , đó vết sẹo mặt. Chính vì Tiền lão gia mới nhờ .”
Thẩm Bạch nhướng mày: “Hóa tại hạ đoán sai. Công t.ử Tiền gia cũng khác thật. Có điều xem quan hệ giữa Tiền lão gia và Quách đại nhân cũng tầm thường.”
Quách Thông : “Trước đây khi bổn quan còn là huyện thừa ở Đào Nguyên, nhiều nhờ Tiền lão gia giúp đỡ, nên nay ông cầu , nỡ từ chối?”
Thẩm Bạch nhẹ: “Nếu thích của Quách đại nhân ở nhờ Tiền phủ vài hôm, chắc cũng chẳng khó khăn gì nhỉ?”
Vừa dứt lời, Lục Nguyên Thanh giật , Thẩm Bạch với vẻ khó hiểu, chỉ thấy vẫn mỉm thanh nhã, hề ngoái , mà về phía Quách Thông.