Biến Diện Sư Gia - Chương 4: Sách giết hai người
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:27
Lượt xem: 234
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bạch nghĩ nhiều nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên trả lời: “Lời của Nguyên Thanh lẽ cũng vài phần đạo lý… và ngươi chẳng qua mới chỉ qua hai bản Phong Ba Giám, giờ vội kết luận thì vẫn còn quá sớm. Ta quyết định từ ngày mai, huyện sẽ thu hồi Phong Ba Giám. Dù cho suy đoán của Nguyên Thanh chỉ là lo xa, nhưng một quyển dâm thư trắng trợn coi thường lệnh cấm của triều đình thế , tuyệt đối thể để nó lan truyền trong địa phận cai quản.”
Lục Nguyên Thanh chỉ mỉm ôn hòa: “Đại nhân đúng.”
Đêm , Thẩm Bạch muộn mới ngủ. Sau bữa tối, sang khách viện nơi Thẩm Tiếu tạm trú. Rõ ràng nha đầu là đến đưa thư, mà từ lúc bước nha môn đến nay, chẳng việc gì hồn. Nếu chủ động hỏi, mong đợi nàng tự nhớ thì e là nhận thư mất.
Thẩm Bạch ngoài cửa, hắng giọng: “Tiếu nhi, trong phòng ?”
Thẩm Tiếu khanh khách: “Là Tiểu Bạch ca ca ? Mau !”
Thẩm Bạch mỉm , đẩy cửa bước . Thấy Thẩm Tiếu đang nâng một quyển sách chăm chú ánh đèn, bèn trêu: “Tiếu nhi gì mà quên ăn quên ngủ thế ?”
Vừa bước gần, lập tức biến sắc, thì là Phong Ba Giám!
Sắc mặt Thẩm Bạch thoáng đổi, bèn giật quyển sách khỏi tay nàng, mở lật vài tờ, thấy nội dung khác mới nhẹ nhàng thở phào: “Tiếu nhi, quyển sách từ mà ?”
Thẩm Tiếu động tác bất ngờ của dọa cho hoảng hốt: “Tiểu Bạch ca ca, ?”
Thẩm Bạch im lặng một lúc hỏi tiếp: “Hai quyển Phong Ba Giám trong tay , cộng thêm quyển mang về, đều ở chỗ mới đúng. Vậy hỏi , quyển đang là từ ?”
Thẩm Tiếu hiểu: “Chỉ là một quyển sách thôi mà, ca ca căng thẳng ? Được , , . Muội nhặt đường, tin ?”
Thấy Thẩm Bạch chau mày đáp, Thẩm Tiếu vội biện bạch: “Thật mà, thật đó! là nhặt ! Nói chắc tin, nhưng hôm nay dạo phố thì nhặt … Không tin xem!”
Nàng giật quyển Phong Ba Giám từ tay , lật cho thấy những vết gấp cũ đẩy về mặt Thẩm Bạch: “Không tin xem , đây rõ ràng là quyển sách cũ qua. Muội là nhặt thì là nhặt, chẳng lẽ lừa chắc?”
Thẩm Bạch xuống mặt nàng, xoa nhẹ đầu: “Tiếu nhi, đừng quyển nữa. Ta cứ thấy gì đó bất thường, quyển sách quái lạ lắm… Nếu trong thời gian rời nhà mà chuyện gì, cha nhất định sẽ lo lắng. Hơn nữa, nếu xảy trong địa phận cai quản, càng thể ăn với cha . Tiếu nhi còn nhỏ nên cha cưng chiều, nhưng cũng còn là trẻ con nữa, việc cần chừng mực mới !”
Thẩm Tiếu bĩu môi lẩm bẩm: “Muội thì chừng mực chỗ nào? Chẳng qua chỉ là sách thôi. Hơn nữa, quyển dâm thư giả , chẳng tự nguyện giao cho ? Chỉ cho phép quan lớn đốt lửa, cho dân đen thắp đèn ? Nếu thật sự chừng mực, cha còn sai đưa thư…”
Nàng vẫn líu ríu oán trách, còn Thẩm Bạch thì thở dài trong lòng. Ý của cha khi phái Tiếu nhi đưa thư, há hiểu? Rõ ràng việc nhắc đến trong gia thư hẳn là hệ trọng vô cùng, trọng đến mức cha dám dùng bồ câu đưa tin mà buộc để đích mang đến.
Nén xuống phiền muộn dâng lên trong lòng, Thẩm Bạch đổi sang nụ , dịu giọng dỗ dành: “Được , , của là Tiếu nhi, một nữ hiệp cái thế, những thông minh lanh lợi mà còn việc cẩn trọng…”
Con gái vốn thích khen ngợi, Thẩm Bạch bèn học theo cách của Lục Nguyên Thanh. Quả nhiên hiệu quả thấy rõ, Tiếu nhi lập tức vui vẻ toe toét. Thẩm Bạch bèn âu yếm véo nhẹ chóp mũi nàng: “Còn mau lấy thư của cha đây.”
Dỗ cho Thẩm Tiếu yên giấc xong, Thẩm Bạch mới mang thư trở về phòng. Do dự một lát, mới lấy thư , mở xem kỹ.
Đó là bút tích của cha, chữ cứng cỏi, mạnh mẽ.
“Thẩm Bạch con , kế nhiệm chức Huyện lệnh Biện Thành vài tháng, chẳng rõ việc bình an ? Thư nhà con gửi, nhận . Về việc con hỏi trong thư, chút ít từ Hình bộ. Án ở Lai Châu dây dưa rộng, mấy vị chủ thẩm đều kín miệng . Hơn nữa, chủ phạm Lưu Thừa An tự vẫn, vụ án kéo dài lâu, chuyện cũ khó tra. Hướng của vụ , sớm hiểu rõ, con cũng cần bận tâm thêm. Chuyện ở kinh thành sẽ gánh vác, con chỉ cần yên lòng ở Biện Thành.Về việc mười năm tướng quân Duật Thiếu Xuân t.ử trận, thật con và đều ẩn tình, nhưng trong đó rắc rối nhiều bề, con chớ vội động thủ. Kẻ gian thần, sớm muộn gì cũng chỗ dung . Ta con, cũng như con hiểu , phàm việc gì cũng nhớ nhẫn nhịn. Bài học của Lệ Phụng Nguyên, nguyên Thượng thư Hình bộ, vẫn còn đó, con luôn khắc ghi!Trước khi con rời kinh, từng nghi ngờ quyết định của . Giờ con thấy quyết định sai ? Con ngàn dặm, cha lo, việc gì cũng quý trọng bản . Ngọc Đường ở bên con là sự tính toán chu của . Võ nghệ nó cao cường, việc cẩn trọng, yên tâm. Con và Ngọc Đường tuy em ruột nhưng tình như ruột thịt, vẫn coi nó như con đẻ. Các con ở bên ngoài nương tựa lẫn .Thư nhờ Tiếu nhi mang đến. Tiếu nhi vốn bướng bỉnh, con là , chăm sóc em nhiều hơn, giục nó sớm ngày trở về, nhớ kỹ, nhớ kỹ! Thư xem xong, con cứ đốt .”
Lông mày vốn đang nhíu chặt của Thẩm Bạch dần giãn . Hắn đưa thư gần ngọn nến, châm lửa. Nhìn bức thư chứa đầy bút tích của cha hóa thành tro bụi nhẹ nhàng thổi , còn dấu vết.
Người tính bằng trời tính. Quả đúng như câu tục ngữ: Trời gió mưa bất trắc, họa phúc sớm chiều.
Nói tóm , Biện Thành án mới. Ngay sáng sớm hôm , tức là khi Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh quyết định thu hồi Phong Ba Giám, vụ án xảy .
Người báo án là một gã tuần đêm. Nghe kẻ dọa đến điên dại, thần trí hoảng loạn, cuống cuồng xông nha môn Biện Thành, đến nỗi cả bọn nha dịch lực lưỡng gác cổng cũng ngăn nổi. Sau đó, nha dịch Vương Mãn miêu tả: đó giống sức thường, như một con thú điên, gặp ai cản là há mồm cắn. Cuối cùng nhờ Vương Mãn, Trương Bưu và vài hợp lực mới ghì chặt , nếu lao thẳng hậu viện nhà Thẩm Bạch . Về , mấy kể vẫn còn kinh hãi.
Thẩm Bạch mời đại phu đến khám cho gã tuần đêm nhưng tìm nguyên nhân. May mà dần hồi tỉnh. Vừa tỉnh , câu đầu tiên thốt là: “Có c.h.ế.t… sách… sách g.i.ế.c …”
Nghe , Thẩm Bạch cau mày nhưng vẫn bình tĩnh dặn dò nha dịch: khi trời sáng, nhất định tìm nơi gã tuần đêm , mang t.h.i t.h.ể về, kẻo ban ngày lộ khiến dân chúng kinh hoảng.
Đám nha dịch đang lĩnh mệnh chuẩn rời thì một bóng gầy gò lắc đầu bước , đó là Lục Nguyên Thanh.
Y Thẩm Bạch thong thả : “Đại nhân, nghĩ vẫn nên di dời t.h.i t.h.ể thì hơn.”
Chờ nha dịch lui , Thẩm Bạch mới hỏi: “Ý Nguyên Thanh là ?”
Lục Nguyên Thanh ngẫm nghĩ trả lời: “Đại nhân, thấy việc gã tuần đêm bỗng hóa điên tuyệt tầm thường. Hơn nữa, ngay cả đại phu cũng chẩn đoán dấu hiệu trúng độc, càng khiến cảm thấy kỳ quái. Có lẽ đáp án ngay thi thể. Mà hiện trường còn lưu manh mối.”
Thẩm Bạch lắc đầu: “Nếu một cái xác thể dọa đến phát điên, chắc hẳn nó cực kỳ khủng khiếp. Nếu để mặc phố, tất sẽ dân chúng hoảng loạn, huyện kinh sợ. Vụ án còn rõ, giữ nguyên hiện trường chỉ khiến thêm phiền, ích cho việc phá án.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-4-sach-giet-hai-nguoi.html.]
Lục Nguyên Thanh hiếm khi kiên quyết: “Đại nhân, thực dễ giải quyết. Chỉ cần mang theo vài tấm vải trắng là .”
Thẩm Bạch ngẫm nghĩ giây lát bất giác bật : “Nguyên Thanh nghĩ cách ?”
Lục Nguyên Thanh chỉ mỉm khiêm tốn: “Tình cờ thôi.”
Nơi gã tuần đêm phát hiện t.h.i t.h.ể là con phố lớn phía tây. Làm theo cách của Lục Nguyên Thanh, Thẩm Bạch sai nha dịch căng vải trắng vây quanh, ngăn cách xác c.h.ế.t với bên ngoài. Dù kẻ tò mò qua, nhưng với một hàng nha dịch vạm vỡ chắn, ai thể thấy cảnh tượng bên trong.
Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh một trái một , cùng vòng vải trắng. Không sai, bên trong chỉ một mà là hai thi thể.
Nếu hai cái xác mắt là thi thể, lẽ Lục Nguyên Thanh còn khen một câu là phong nhã, nhưng nếu đây thật sự là hai t.h.i t.h.ể thì cảnh tượng mắt chỉ còn sự kinh hãi.
Hai t.h.i t.h.ể đối diện , giữa họ trông như một chiếc bàn sách đang trôi nổi, động tác của hai y như đang cùng thảo luận điều gì. Dù mặt đất, tư thế của họ cực kỳ tao nhã, rõ ràng để khác đây là hai vị sĩ tử. Trong tay mỗi t.h.i t.h.ể đều cầm một quyển sách. Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch cần tiến gần cũng rõ ba chữ lớn bìa: Phong Ba Giám.
Lục Nguyên Thanh tiến gần t.h.i t.h.ể bên trái, thấy quyển Phong Ba Giám đang mở đến trang thứ chín. Một đoạn văn đó như rớt vài giọt máu, loang lổ nhưng vẫn rõ ràng. Nội dung đoạn đó :
Triệu Phóng Ca bỗng Huyền Ngọc thở dài một tiếng, bèn hạ bút, khuôn mặt ngọc của nàng. Thấy dung nhan Huyền Ngọc trong ánh nến lay động càng thêm mê hồn, một lúc chỉ thấy tâm thần rối loạn, bèn nắm lấy tay nàng: “Huyền Ngọc, Triệu Phóng Ca đời đời tuyệt phụ nàng!”Huyền Ngọc lắc đầu: “Nguyện vọng đời của Huyền Ngọc, chỉ luôn ở bên sách, dù cho đến ngày c.h.ế.t , cũng nguyện lòng vui sướng!”
“Dù đến ngày c.h.ế.t , cũng nguyện lòng vui sướng!”
Không rõ ảo giác , Lục Nguyên Thanh chỉ thấy từng chữ đỏ thẫm như thấm máu, xuyên thủng giấy mà nhảy . Y nhíu mày, sang Thẩm Bạch, thấy cũng đang xem quyển sách trong tay t.h.i t.h.ể còn , Lục Nguyên Thanh bèn hỏi: “Đại nhân, quyển sách trong tay t.h.i t.h.ể ngài xem giống như dính m.á.u ?”
Thẩm Bạch cau mày, nhẹ nhàng : “Tấm lòng Huyền Ngọc dành cho , Triệu Phóng Ca há thể hiểu? Nguyện vọng của Huyền Ngọc chính là nguyện vọng của Triệu Phóng Ca. Vậy thì và Huyền Ngọc hãy cùng sách cho đến ngày c.h.ế.t thôi!”
Thẩm Bạch dứt lời, ngẩng đầu Lục Nguyên Thanh, ánh mắt cả hai đều thoáng hiện nét kinh ngạc, cùng đồng thanh: “Hai cùng một quyển sách ?”
Y lùi vài bước, kỹ hai thi thể, lẩm bẩm: “Thật giống như đang cùng sách, thảo luận …”
Lục Nguyên Thanh sang bên Thẩm Bạch, kỹ một lúc, thở dài: “Chưa hết , đại nhân. Sách nhắc rằng, ‘dù đến ngày c.h.ế.t , cũng nguyện lòng vui sướng’, đại nhân kỹ , hai dù cứng đờ nhưng nét mặt chẳng đang ?”
Thẩm Bạch sửng sốt, kỹ nét mặt thi thể, quả nhiên giật , t.h.i t.h.ể thật sự đang !
Ngay lập tức, Thẩm Bạch cảm nhận bầu khí quanh trở nên kỳ quái. Hắn dừng một lát truyền lệnh gọi Hồ Nhị tới kiểm tra thi thể.
Mùa xuân ở thành Đào Hoa, buổi sáng vốn nên ấm áp, mà vụ án đột ngột khiến khí trở nên lạnh lẽo. Hồ Nhị bước vòng vải trắng, thấy hai t.h.i t.h.ể đầu thì rùng sợ hãi, nhưng Thẩm Bạch ngay bên cạnh, dám lùi, đành ráng tiến tới.
Hồ Nhị đưa tay định chạm t.h.i t.h.ể thì Lục Nguyên Thanh thong thả : “Khoan , Hồ Nhị!”
Nhìn Thẩm Bạch, Lục Nguyên Thanh mới giải thích: “Đại nhân, theo , để chắc chắn nên tránh tiếp xúc trực tiếp. Ta luôn cảm thấy hai t.h.i t.h.ể … gì đó khác thường.”
Thẩm Bạch cũng cảm nhận điều đó, gật đầu: “Hồ Nhị, đừng trực tiếp dùng tay chạm thi thể.”
Hồ Nhị thở phào, gật đầu. Hắn lấy vải quấn tay mới bắt đầu kiểm tra thi thể.
Thẩm Bạch lưng, Hồ Nhị việc mà thì thầm hỏi Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh nhận định gì đối với vụ án ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Đại nhân tin đời ma quỷ ?”
Thẩm Bạch ngẩn : “Ma quỷ? Đó chỉ là lời bào chữa của kẻ khả năng phá án. Thẩm Bạch tin những chuyện đó. Hơn nữa, là quan phụ mẫu của Biện Thành, càng thể lấy đó lý do để kết án.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu, vẻ hài lòng: “Hiện nay, thánh thượng là một vị đạo quân nổi tiếng, cầu trường sinh bất tử, mong hàng tiên, chẳng mấy khi quản lý triều chính. Quan trọng hơn, ngài chỉ tự cầu đạo mà còn cho phép các đại thần tin… Những như đại nhân, tin ma quỷ, e là khó thỏa lòng thánh thượng, đừng gì đến chuyện thăng quan tiến chức. Nếu , chúng thần mong theo đại nhân để hưởng phúc, chẳng cũng chỉ là hy vọng hão huyền ?”
Dù vụ án kỳ quái manh mối, Thẩm Bạch vẫn mỉm vì lời của Lục Nguyên Thanh, một lát mới : “Những lời trêu đùa của Nguyên Thanh tuy giảm bớt căng thẳng nhưng vẫn xử lý vụ án.”
Lục Nguyên Thanh khịt mũi, gật đầu: “Đại nhân, hiện nay ba việc cần điều tra:
Một là, dán cáo thị, tìm xem nhà nào mất tích để xác nhận danh tính thi thể.
Hai là, thông báo huyện, thu hồi Phong Ba Giám, ai vi phạm sẽ nghiêm trị.
Ba là, sớm truy ‘Lạc Phách Thư Sinh’ rốt cuộc là ai.”