Biến Diện Sư Gia - Chương 6: Vạch Trần Thân Phận

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:51:56
Lượt xem: 225

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng ai rõ ràng điều gì, nhưng Thẩm Bạch hiểu Lục Nguyên Thanh đang hỏi điều gì, và Lục Nguyên Thanh cũng Thẩm Bạch đang thắc mắc chuyện gì. Chẳng lý do gì, chỉ đơn giản là họ cảm nhận .

Có lẽ bởi cả hai đều xem là thông minh. Đối thoại giữa những kẻ thông minh mà quá vòng vo, thì còn là thông minh nữa.

"Ngươi từng hứa với , tuyệt đối điều tra lai lịch của , lẽ nào lời hứa đó cũng trở nên vô nghĩa ?" Trong bóng đêm, ánh mắt Lục Nguyên Thanh sáng rực khác thường, khiến trái tim Thẩm Bạch run lên.

" từng hứa với ngươi, Nguyên Thanh. chỉ hứa sẽ chủ động điều tra, chứ từng rằng khi hàng loạt nghi vấn ập đến mắt, vẫn sẽ giả vờ thấy, . Nếu thờ ơ đến mức , lẽ thành tiên ."

"Vậy nên từ khi chúng gặp , ngươi nhiều thăm dò một cách tinh tế." Lục Nguyên Thanh thong thả : "Ngươi tưởng thực sự nhận ?"

"Ta thể giấu ngươi. Thật , chỉ ép ngươi mất kiên nhẫn mà chủ động lên tiếng, nhưng ngươi cứ giả vờ , nên đành là kẻ mất kiên nhẫn ." Thẩm Bạch bất đắc dĩ lắc đầu.

"Ngươi , những chuyện một khi thì thể giả vờ , và những chuyện thà đừng còn hơn..." Giọng Lục Nguyên Thanh như đang thì thầm.

Thẩm Bạch tự giễu: "Có lẽ thực sự quá tò mò." Hắn dừng một chút: "Nguyên Thanh, ."

Lục Nguyên Thanh chẳng buồn để ý, vẫn tiếp tục: "Khi chúng gặp ở quán trọ, ngươi đang đào mộ, cảnh tượng đó thật sự chút buồn ... Thật ngươi lo lắng cho đến thế, cảm động. Chỉ điều, bên đống lửa, sự thăm dò của ngươi cuối cùng khiến hiểu rằng, thì ngươi vẫn luôn nghi ngờ ."

"Nguyên Thanh, thật ..." Thẩm Bạch định chen ngang, nhưng Lục Nguyên Thanh giơ tay ngăn .

"Ta xong." Lục Nguyên Thanh vẫn khẽ: "Ngươi bên đống lửa với : 'Nguyên Thanh, chợt nhận ngươi mặc nữ trang hợp.' Ngươi là chợt nhận , nhưng thật ngươi lặng lẽ quan sát từ lâu .

"Ngươi hỏi trong nhà còn nào ; ngươi cố ý cho tung tích của Duật Ba Lam; khi tên trộm Phùng Nghĩa lẻn , ngươi cố tình giả vờ ngủ; ngươi bảo nhiệt độ cơ thể thích hợp để giả xác c.h.ế.t; ngươi và ở chung phòng mà vẫn cố ý đòi ngủ chung giường; khi chạm bùa trấn trong hành lang Tiền phủ, ngươi lập tức ngăn ; thậm chí ngươi gọi là Tiểu Vân cũng ngẫu nhiên, tất cả đều do ngươi cố ý... Nếu đoán lầm, việc ngươi bất ngờ xen vụ án nhà họ Tiền đẩy rắc rối cho , thật là một phép thử cuối cùng. Chỉ khi kết quả vụ án xuất hiện, ngươi mới thể dập tắt nghi ngờ trong lòng." Lục Nguyên Thanh bỗng ngẩng đầu chằm chằm Thẩm Bạch: "Những điều sai chỗ nào ?"

Hành lang chìm trong tĩnh lặng thật lâu, một tiếng động.

"Ta sớm thể giấu nổi ngươi, nhưng việc ngươi phản kích sót một chỗ như thế , thực sự khiến thấy đáng sợ. Tâm tư ngươi tinh tế, bình tĩnh lộ sắc mặt, giả vờ ngốc nghếch nhẫn nhịn, suy đoán như thần... Tất cả khiến thể an lòng. Không phận thật của ngươi, thể thật sự yên tâm. Bởi nếu ngươi là kẻ thù của , chắc chắn sẽ là đối thủ lớn nhất đời . Không ai thích để một thấu tâm tư trong khi bản chẳng gì về , ai thích cảm giác đó." Thẩm Bạch bình thản : "Nguyên Thanh, nếu một cơ thể băng lạnh, thể tin là do thể chất yếu, nhưng nếu đến thở cũng lạnh băng thì giải thích ? Ta nghi ngờ ngươi, nhưng ngươi cũng cho một lý do để tự thuyết phục ."

"Thì ..." Nghe , Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Đêm trong phủ Duật Ba Lam, và ngươi va trong phòng tối, từ lúc ngươi bịt miệng mũi , ngươi sinh nghi, cũng thật khó cho ngươi vì nhẫn nhịn đến giờ."

"Duật Ba Lam là cực kỳ lãnh đạm với lạ, mà ngươi cách khiến chủ động kể chuyện g.i.ế.c bốn vị công tử, điều thể khiến nghi ngờ ngươi và từng quen . Cho đến khi..." Thẩm Bạch dừng một chút: "Cho đến khi với câu: 'Không vì thiện niệm của một mà dễ dàng khoan dung, cũng vì ác niệm của một mà dễ dàng tha thứ.' Lúc đó bỗng nhớ, ngươi cũng từng với câu , khi ngươi đó là lời cha ngươi dạy, còn Duật Ba Lam bảo đó là câu vị hôn thê của , Lệ Kiếm Vân ."

"Cho nên lúc ở bên đống lửa trong quán trọ ngươi mới hỏi trong nhà còn nào ?" Lục Nguyên Thanh bỗng nở một nụ nhạt.

"Tất cả những điều góp , khiến bất ngờ nảy một suy đoán khó tưởng tượng, đến mức khi ý nghĩ đó mới hình thành, ngay cả cũng thấy kinh ngạc." Thẩm Bạch lắc đầu: "Thật đến tận bây giờ vẫn cảm thấy suy đoán của thật nực ."

"Những phép thử của ngươi, chỉ vì một chuyện..." Lục Nguyên Thanh thẳng Thẩm Bạch, từng chữ từng chữ rõ ràng: "Ngươi nghi là Lệ Kiếm Vân - c.h.ế.t từ lâu!"

Nghe đến đây, Thẩm Bạch bỗng thấy nhẹ nhõm: ", ngươi sai. Lệ Kiếm Vân là đứa con duy nhất của Lệ Đại nhân; nàng từng là vị hôn thê của Duật Ba Lam, hai thiết; võ công của Lệ Kiếm Vân thâm hậu khó lường; nàng giỏi phá án như thần..."

Ha... tiếng bất ngờ của Lục Nguyên Thanh cắt ngang lời Thẩm Bạch. Trong hành lang tĩnh mịch, tiếng hề mang một tia ấm áp. Hồi lâu , mới dừng , thong thả với Thẩm Bạch, giọng như chất chứa ý vị sâu xa: "Thẩm đại nhân, ngài thực sự là một thông minh, tại hạ thật lòng bội phục những suy đoán của ngài. Chỉ tiếc, cuối cùng ngài sẽ thất vọng, bởi từ đầu đến cuối ngài vẫn lạc một ngõ cụt. Ngài đoán sai phận thực sự của ."

"Ồ? Vậy ngươi hãy cho , ngươi là ai?" Thẩm Bạch vẫn bình tĩnh hỏi.

"Tại hạ họ Lục, tên Nguyên Thanh. Hiện tại là một Sư gia của nha môn Biện Thành." Nói đến đây, ngừng một chút: " khi Sư gia, tại hạ từng một phận khác."

Nghe , Thẩm Bạch điềm tĩnh : "Nguyện rửa tai lắng ."

"Ta từng gọi Lệ Kiếm Vân là..." Lục Nguyên Thanh dừng mới tiếp: "sư tỷ."

"Sư tỷ?" Thẩm Bạch lặp : "Sư tỷ... Ngươi và nàng cùng xuất từ một môn phái?"

"Ta từng với đại nhân, khi đuổi khỏi thư viện, cha mời cho một danh sư khác, đó là sư phụ , Từ Tĩnh Chu. Cha vốn là thầy đồ, thuở nhỏ từng dạy Lệ sư tỷ sách chữ, nên ông và Lệ Đại nhân cũng coi như cố nhân. Ta tuy nghịch ngợm từ nhỏ nhưng sức khỏe kém, nên khi trả về, cha nỡ đưa xa. Vì Lệ Đại nhân quen rộng, nên cha nhờ ông tìm cho một thầy giỏi, và Lệ Đại nhân giới thiệu cho Từ Tĩnh Chu."

"Truyền rằng sư phụ của Lệ Kiếm Vân là một cao nhân tuyệt thế, thường thì cao nhân nhận đồ nghiêm khắc, dễ dàng ?" Thẩm Bạch hỏi ngược.

Lục Nguyên Thanh dường như nhớ chuyện cũ, bỗng nở một nụ : "Quả thực là , nhưng nhiều nội tình." Thấy Thẩm Bạch nghi ngờ, tiếp: "Ít ai phu nhân của Lệ Đại nhân, tức mẫu của Lệ sư tỷ họ Từ, là của sư phụ . Vậy nên sư phụ chỉ là thầy của Lệ sư tỷ, mà còn là ruột nàng. Ta cũng nhờ quan hệ của Lệ Đại nhân mới may mắn bái nhập môn hạ."

"Ra là thế." Thẩm Bạch gật đầu: "Vị họ Từ đó là thế nào?"

"Sư phụ ư..." Lục Nguyên Thanh thở dài: "Sư phụ là một xa cách."

"Xa cách? Ý gì ?"

"Ông rõ ràng ở ngay bên cạnh ngươi, nhưng ngươi vẫn cảm thấy vĩnh viễn chạm đến vạt áo ông. Dù ngươi cố gắng đuổi theo, cũng chỉ thể thấy bóng lưng ông. Ta nghĩ sư phụ là một cô độc, vì chẳng ai thể cùng độ cao với ông. Đứng nơi cao sẽ lạnh, chắc là như thế. Chỉ là ông luôn mỉm với ."

"Xem sư phụ thích ngươi?"

Nghe , Lục Nguyên Thanh ngẩn , lắc đầu: "Người sư phụ thích , mà là Lệ sư tỷ. Vì nàng thông minh, học gì cũng nhanh, kiếm pháp cũng giỏi, sư phụ luôn khen nàng."

"Bao che nhà ? Hắn chẳng của Lệ Kiếm Vân ?"

Thẩm Bạch phản bác: "Ta thì cảm thấy Nguyên Thanh xuất sắc ."

Lục Nguyên Thanh còn xuất sắc hơn Lệ Kiếm Vân?!

Nghe lời tự nhiên của Thẩm Bạch, Lục Nguyên Thanh chút kinh ngạc : "Ta từng nghĩ sẽ một ngày hơn Lệ sư tỷ, như ..."

Hắn bàng hoàng cúi đầu lòng bàn tay , tự giễu: "Ta từ nhỏ khoẻ, luôn nghĩ sư phụ đối với chỉ vì quá yếu, ông chỉ là thương hại ..."

"Không, tin thế." Thẩm Bạch vỗ vai ,

"Mỗi đều chỗ hơn , Nguyên Thanh đừng tự coi nhẹ ."

Lục Nguyên Thanh chợt mở miệng, dường như nếu giờ thì sẽ chẳng còn sức tiếp: "Ta ngưỡng mộ Lệ sư tỷ, luôn quanh quẩn bên nàng, hỏi đủ chuyện về nàng, chỉ cần là việc liên quan đến nàng, đều nhớ rõ. Việc nàng thích , cũng liều học. Mỗi nàng kể cho những vụ án mà nàng , đều chăm chú lắng , cố ghi nhớ, hy vọng một ngày nào đó thể thông minh xuất sắc như nàng. Kiếm pháp của nàng giỏi, bèn đêm ngày lén luyện, rõ ràng thể thích hợp , nhưng vẫn âm thầm kiên trì, đến khi sư phụ phát hiện thì bắt đầu nghịch chuyển kinh mạch, mạng treo một sợi tơ."

Thẩm Bạch kinh ngạc : "Sao thành thế?"

"Không ngươi qua một lời đồn, rằng Từ Tĩnh Chu từng nhận t.ử nam... Lời đồn đó là thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-6-vach-tran-than-phan.html.]

Lục Nguyên Thanh dừng một chút, tiếp: "Bởi vì bộ kiếm pháp của sư phụ thích hợp cho nam nhân tu luyện, nếu nam nhân cưỡng ép luyện sẽ khiến kinh mạch nghịch chuyển... Khi sư phụ phát hiện đang lén học kiếm pháp, thì tẩu hỏa nhập ma, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc. Cũng lúc đó mới sư phụ chịu dạy kiếm pháp, mà vì thể luyện võ công bổn môn."

"Từ lão chẳng là nam nhân ? Tại ông ?"

"Trên đời mấy ai thể so với sư phụ? Những kiếp nạn mà ông thể vượt qua, thường chắc may mắn như . Công lực của sư phụ vượt qua giới hạn của luyện võ, nên đời ai là đối thủ của ông. Còn thì khác, chỉ là một bình thường yếu ớt. Để giữ mạng cho , sư phụ ngâm trong hàn trì dưỡng kiếm núi suốt nửa năm, để ngăn kinh mạch nghịch chuyển gây tổn hại, sư phụ truyền cho một loại tâm pháp nội công khác. Kết quả hai luồng chân khí xoay vòng là dáng vẻ của hiện nay: tuy c.h.ế.t nhưng nhiệt độ cơ thể thấp hơn thường nhiều, hơn nữa từ khi luyện tâm pháp , ngay cả thở của cũng dần trở nên lạnh lẽo, dần biến thành một loài m.á.u lạnh."

Thẩm Bạch kinh ngạc Lục Nguyên Thanh, như khó tin lời , nhưng rõ ràng kẽ hở nào.

Lục Nguyên Thanh thấy sắc mặt Thẩm Bạch, mỉm tự giễu: "Thiệu Ưng từng đoán võ, nhiều thử thăm dò, nhưng , dù đúng như nghĩ, một thư sinh tay trói gà chặt, nhưng thể động thủ với ai. Ta tâm pháp nội công thâm sâu, nhưng chỉ để giữ mạng; luyện qua kiếm pháp tinh diệu nhất thế gian, nhưng thể cầm kiếm nữa; nội lực nhưng thể dùng; tuy còn sống, nhưng lạnh lẽo như c.h.ế.t. Đại nhân, nếu là ngươi, ngươi nhắc đến chuyện mặt khác ?"

"Chuyện ..." Thẩm Bạch nhất thời nghẹn lời.

"Ta ." Lục Nguyên Thanh lắc đầu,

"Nhất là khi mắt còn một Lệ sư tỷ xuất sắc, càng khác và nàng cùng một sư môn, đều là t.ử của sư phụ. Ta ai sư phụ là Từ Tĩnh Chu, thể để sư phụ vì mà chịu nhục."

Thẩm Bạch ngẩn Lục Nguyên Thanh, cảm thấy nên điều gì đó, nhưng đầu óc rối loạn, chẳng mở lời thế nào.

"Đại nhân, đêm nay với ngươi những điều , chỉ mong từ nay ngươi giải tỏa khúc mắc với , đừng nghi ngờ nữa, hy vọng qua đêm nay ngươi thể thật sự tin tưởng ."

Lục Nguyên Thanh bình tĩnh , bước hành lang, ngước lá bùa màu vàng lơ lửng đầu, chợt đưa tay giật một lá, ép lên ngực.

Thẩm Bạch giật , vô thức vươn tay thật nhanh định giật lá bùa n.g.ự.c , nhưng tay chạm tới thì thấy Lục Nguyên Thanh bỗng buông lá bùa vàng, tờ giấy nhẹ nhàng rơi xuống mặt Thẩm Bạch. Điều khiến kinh ngạc hơn là Lục Nguyên Thanh thuận thế nắm tay , áp lên một bên má .

"Đại nhân, lá bùa trừ ma vô dụng với , nên thể là quỷ; tuy cơ thể lạnh lẽo, ngay cả thở cũng lạnh, nhưng tim vẫn đập, sống bằng xương bằng thịt; ngươi cũng sờ mặt , trơn nhẵn, hề dấu hiệu cải trang, những gì ngươi thấy là dáng vẻ thật của . Quan trọng nhất là, thật sự là Lục Nguyên Thanh, Lệ Kiếm Vân."

Lục Nguyên Thanh bình tĩnh xong, lặng lẽ Thẩm Bạch.

Tất cả nghi ngờ, từng chi tiết một đều phá bỏ, khiến Thẩm Bạch thể tin. Lần lẽ thực sự đoán sai . Phải, nếu như đoán đúng, Lục Nguyên Thanh thật sự là Lệ Kiếm Vân, nàng thật sự c.h.ế.t sống , chuyện đó mới kỳ quái ! Sao thể chứ?

Nghĩ , Thẩm Bạch cuối cùng mới thở phào : "Nguyên Thanh, tin ngươi , từ nay về sẽ nghi ngờ nữa."

Lục Nguyên Thanh cũng mỉm : "Vậy thì . Đêm khuya, chúng đừng ở hành lang tối om nữa, kẻo lát nữa dọa trong Tiền phủ thì ."

Mọi thứ trở về yên tĩnh, Thẩm Bạch tin , vẫn là Lục Nguyên Thanh.

Lặng lẽ bước bên cạnh Thẩm Bạch, Lục Nguyên Thanh thở dài trong lòng, liếc gương mặt nghiêng của . Đêm nay với Thẩm Bạch một lời dối trá, nếu một ngày sự thật, e rằng... cuối cùng vẫn phụ lòng tin của y, cuối cùng vẫn lừa y.

, sự thật tuyệt đối sẽ để Thẩm Bạch . Chỉ cần còn sống, sẽ để ai Lục Nguyên Thanh là Lệ Kiếm Vân.

Muốn khiến khác vĩnh viễn nhận ngươi là ai, cho dù là từng quen thuộc nhất, cũng . Muốn điều đó, đổi dung mạo mấu chốt, chỉ xóa sạch quá khứ mới thật sự là ẩn giấu.

Lệ Kiếm Vân kiêu ngạo, Lục Nguyên Thanh nhút nhát; Lệ Kiếm Vân võ nghệ siêu quần, Lục Nguyên Thanh chỉ là văn nhân; Lệ Kiếm Vân thông minh sắc sảo, Lục Nguyên Thanh trông thật khờ khạo; Lệ Kiếm Vân xuất chúng rực rỡ, Lục Nguyên Thanh bình thường; Lệ Kiếm Vân là nữ, Lục Nguyên Thanh là nam... Chỉ khi lật ngược tất cả quá khứ, sẽ ai liên tưởng Lục Nguyên Thanh là Lệ Kiếm Vân.

Thẩm Bạch là một biến thông minh, nhưng biến giờ cũng còn. Hắn cuối cùng thể yên tâm, sẽ còn ai nghi ngờ phận của .

Từ lúc Phong Hoán thi triển thuật kim châm nàng, Lệ Kiếm Vân vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian . Không, lẽ từ khoảnh khắc đều cho rằng Lệ Kiếm Vân c.h.ế.t, nàng buộc biến mất, nếu sẽ phụ lòng Tây Oanh c.h.ế.t oan vì nàng.

Trong mắt thế nhân, Lệ Kiếm Vân c.h.ế.t, nàng thể xuất hiện với diện mạo thật nữa. thuật kim châm của Phong Hoán đổi dung mạo nàng, nàng còn là Lệ Kiếm Vân, nàng biến thành Lục Nguyên Thanh. Bộ thuật kim châm đổi dung nhan quả thật lợi hại, mỗi soi gương, nàng đều nhịn hoài nghi bản rốt cuộc là ai.

Nàng từng tất cả: dung mạo xuất chúng, võ công thâm sâu, trí tuệ thông minh, sư phụ như thần tiên, phận tiểu thư quan gia, yêu thắm thiết, một nhóm bạn tri kỷ... Từng một cuộc đời mỹ như , giờ còn gì đủ? Có cả đời chắc những gì nàng từng . Thế gian công bằng, từng cho ngươi bao nhiêu, cuối cùng sẽ lấy bấy nhiêu. Những năm qua, suy nghĩ của đổi nhiều, vì hiểu những điều khi còn là Lệ Kiếm Vân thể hiểu.

"Khi tận mắt thấy c.h.ế.t mặt, khi tất cả những gì tự hào vẫn ngăn nổi bước chân bi kịch, khi cô độc vô phương cầu cứu, khoảnh khắc đó, căm hận phận, cam tâm khuất phục sự tàn nhẫn của nó. Cha , yêu thương, bạn , mỗi trong Lệ phủ từng chăm sóc , còn cả những vì chính nghĩa và niềm tin mà chấp nhận đ.á.n.h đổi cả tính mạng... Ta cam tâm, dù thế nào cũng cam tâm!" Đây là điều nàng từng với Phong Hoán.

Lúc , nàng thật sự hận, hận đến tột cùng!

bây giờ... lẽ thời gian phai nhạt vết thương năm xưa, hoặc lẽ nàng đổi cách thứ. So với bản , giờ đây với phận Lục Nguyên Thanh dường như mất hết, nhưng mất và , nông cạn như mắt đời thấy? Thứ bây giờ là điều mà bản khi còn là Lệ Kiếm Vân, từng tất cả, bao giờ : một trái tim bình thản thu liễm.

Một trái tim thấu thế sự, giúp thấy rõ cõi đời hỗn độn hơn, thấy rõ bản hơn, chỉ mới kiên định bước đường , một lòng một , đơn độc tiếp.

Trong đêm tối ở Tiền phủ, lòng vẫn xao động, mỗi tâm tư đều bóng đêm nuốt chửng, thể thấy hình dạng vốn .

Lục Nguyên Thanh lặng lẽ nghĩ ngợi cho đến khi Thẩm Bạch áo quần nghỉ ngơi.

"Đại nhân, chuyện ..." Lục Nguyên Thanh chỉ chiếc giường duy nhất trong phòng,

"Giờ lời rõ, nghi ngờ cũng xóa bỏ, chúng còn ngủ chung một giường ?"

"Nguyên Thanh định ngủ đất ?" Thẩm Bạch giả vờ kinh ngạc hỏi.

Khóe miệng Lục Nguyên Thanh giật giật: "Ta sợ lạnh thế , đại nhân để ngủ đất?"

Nghe , Thẩm Bạch mỉm : "Vậy thì còn gì nữa, lên giường , muộn ."

Vừa , vỗ phía trong giường: "Ngươi ngủ trong."

Đợi đến khi cả hai xuống, Lục Nguyên Thanh mới hỏi: "Đại nhân, nếu thật sự là nữ nhân, đêm nay ngươi cũng sẽ cùng đồng sàng ?"

Thẩm Bạch trả lời: "Nếu ngươi thật sự là nữ nhân, chắc chắn sẽ nhịn , trừ phi..."

"Trừ phi gì?"

"Trừ phi ngươi sớm thầm yêu , nguyện ý lấy báo đáp."

Lời dứt, bật .

Tiếng bên gối dễ chịu và sảng khoái, mang theo một khí chất trong trẻo thanh khiết. Hắn nên nghi ngờ Thẩm Bạch, bởi y luôn là một quân t.ử quang minh lạc. Từ đầu gặp , khi thấy đôi mắt đen trắng phân minh , .

 

Loading...