Biến Diện Sư Gia - Chương 7: Tiểu thư Lệ gia

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:26
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ ngày trong viện một nữa, thứ nơi đây vẫn y như xưa.

Lục Nguyên Thanh ngẩn một thoáng mới cẩn thận tiến gần phòng của Duật Ba Lam, nhẹ nhàng nghiêng trong. Chỉ thấy ánh nến vàng vọt, Duật Ba Lam đang lục lọi tìm thứ gì đó. Một lát , y mới nhét một vật trong tay áo, thổi tắt nến.

Thấy , Lục Nguyên Thanh vội tìm chỗ ẩn . Quả nhiên, Duật Ba Lam đó bèn rời khỏi phòng, hoa viên.

Lục Nguyên Thanh hiểu nổi hành động của y, bèn lặng lẽ bám theo. Chỉ thấy Duật Ba Lam đến giữa đám hoa Mạn đà la đen, ở đó một cái giếng cổ. Y lấy vật gì từ trong tay áo, gắn chỗ đáy giếng. Chỉ một tiếng “cạch” vang lên, đó là tiếng ma sát của phiến đá chuyển động. Tấm đá ngay sát giếng như cơ quan mở , lộ một lối tối om. Y rút hỏa chiết từ tay áo, bước trong.

Lục Nguyên Thanh thoáng sững sờ, nhưng cũng bước theo, tiến lối đen kịt .

Hắn dám bám quá sát, sợ phát hiện. May bên trong đường hầm sẵn đuốc cắm dọc vách, hẳn là do Duật Ba Lam châm lên, nên ánh sáng khá rõ, lo lạc dấu.

Vừa , Lục Nguyên Thanh quan sát vách đá. Đường hầm chẳng kết cấu gì phức tạp, cũng ngã rẽ nào, chỉ thẳng một đường mà thôi.

Đi một đoạn, Duật Ba Lam ấn một chỗ vách, Lục Nguyên Thanh mới hiểu : đây cơ quan bí mật gì, mà chỉ là một đường hầm thông ngoài phủ - một mật đạo nối thẳng từ Duật phủ ngoài.

Đêm khuya thế , Duật Ba Lam định ? Y rời phủ mà chẳng kinh động đến một ai, cứ như ma quỷ thoắt ẩn thoắt hiện. Đường hầm xây để gì? Suốt đường Lục Nguyên Thanh liên tục đưa tay sờ vách đá, từ độ nhẵn bóng mà đoán, hẳn nó tồn tại từ lâu chứ chẳng mới đào gần đây.

Ra khỏi mật đạo là một ngõ tối. Duật Ba Lam rẽ , lập tức thấy mặt một cỗ xe ngựa sang trọng đang chờ. Người đ.á.n.h xe ẩn mặt trong bóng tối, , chỉ y cúi đầu gọi: “Duật đại nhân, lệnh lão gia nhà , tiểu nhân chờ ở đây từ lâu, xin mời đại nhân lên xe.”

Duật Ba Lam lạnh lùng liếc gã, giọng băng băng: “Người ?”

“Ra khỏi thành , xin mời đại nhân lên xe.”

Duật Ba Lam hỏi thêm, vén rèm bước xe.

Thấy cỗ xe chạy thẳng về hướng cửa thành, Lục Nguyên Thanh ngập ngừng lấy trong tay áo một mảnh khăn đen che mặt, đó hình nhẹ như yến, thoắt một cái lên nóc tường cao ven đường, lặng lẽ bám theo.

Ở Kinh Thành, đêm khuya vốn lệnh cấm thành. Thế nhưng khi chiếc xe ngựa đến cổng thành chỉ cần đưa một tấm lệnh bài, binh lính gác thành lập tức khom lưng, nhường đường cho qua.

Ra khỏi thành, xe ngựa càng càng vắng vẻ hoang sơ. Lục Nguyên Thanh bám theo sát nút, cho đến khi xe dừng . Đối diện một cỗ xe giống hệt, ngay cả đ.á.n.h xe cũng mơ hồ rõ mặt.

Chỉ thấy Duật Ba Lam xuống xe, bước đến chiếc xe . Xa quá rõ họ gì, Lục Nguyên Thanh đành lặng lẽ áp sát hơn. Y thấy Duật Ba Lam vén rèm trong, chỉ một cái liếc thôi mà sắc mặt y bèn biến đổi.

Y sững như hóa đá, một lát mới cúi đầu chui chiếc xe xuất hiện . Từ đó, chiếc xe ngựa ban đầu bỏ tại chỗ, còn “xe thế ” thì thế, ngược về thành.

Lục Nguyên Thanh dõi theo, thấy chiếc xe trở về dừng ở ngõ tối ban nãy. Lần từ trong xe bước chỉ Duật Ba Lam, mà trong n.g.ự.c y còn ôm một .

Xe ngựa lập tức rời , còn Duật Ba Lam thì cẩn thận bế mật đạo.

Lục Nguyên Thanh bám theo, trong đầu vẫn lặp lặp cảnh tượng . Người Duật Ba Lam ôm gọn trong lòng trông gầy gò, dáng dấp như một nữ nhân. Nàng khoác chiếc áo choàng rộng, vành mũ che khuất bộ khuôn mặt, rõ dung nhan.

Theo chân Duật Ba Lam về tới phòng trong Bắc viện, Lục Nguyên Thanh vẫn kịp thấy mặt nàng.

Người rốt cuộc là ai? Lục Nguyên Thanh nhíu chặt mày. Trời gần sáng, bản nên lập tức rời khỏi Duật phủ… nhưng…

Suy tính , vẫn nhảy lên nóc nhà Duật Ba Lam, nhặt một mảnh ngói hé mở, len lén trong.

Trong phòng ánh đèn lờ mờ, áo choàng nữ t.ử Duật Ba Lam cởi xuống. Nàng y đặt ghế án thư, đầu nghiêng nhẹ, như đang say ngủ.

Duật Ba Lam lặng lẽ quỳ bên cạnh, chăm chú nàng hồi lâu, vén mớ tóc dài rũ xuống gò má. Vừa thấy rõ khuôn mặt , Lục Nguyên Thanh mái ngói thoáng giật .

Nửa khuôn mặt ánh nến đến mê hoặc, dù là hàng mi khép đường nét nghiêng nghiêng đều toát sức hút khó tả.

điều khiến Lục Nguyên Thanh chấn động vì nàng quá , mà vì gương mặt quen thuộc đến thế, quen đến mức như thể… từng gặp ở quá khứ.

Duật Ba Lam dường như chìm đắm trong luyến tiếc, vuốt ve nửa khuôn mặt xinh . Thế , theo động tác của y, nửa mặt còn vốn che khuất cũng lộ mắt Lục Nguyên Thanh.

Nếu nửa mặt khiến ngây dại thì nửa còn đáng sợ như ma quỷ nhập . Trên đó chi chít những chữ xăm, gần như phủ kín. Dưới ánh nến chập chờn, chúng hiện hiện ẩn ẩn, càng khiến dám lâu. Vết xăm gãy đoạn, chứng tỏ nàng từng chịu hình phạt cực nặng.

Ánh mắt Lục Nguyên Thanh lướt qua khuôn mặt , hai tay bất giác siết chặt. Hắn Duật Ba Lam một một nữa vuốt ve nửa gương mặt tàn phá bằng sự dịu dàng hiếm . Điều đó khiến bất giác cau mày.

Duật Ba Lam lên, ôm lấy đầu nàng lòng, như đang giữ một bảo vật từng đ.á.n.h mất nay tìm về. Trong mắt y ánh lên sự mê luyến mơ hồ. Y thì thầm, từng chữ lọt rõ tai Lục Nguyên Thanh mái: “Kiếm Vân, Kiếm Vân… cuối cùng cũng đợi nàng …”

Nghe , Lục Nguyên Thanh kinh hãi tột độ. Hắn liếc thêm một nữ t.ử trong lòng Duật Ba Lam, ánh mắt dần dần ngập tràn vẻ khó tin.

Thở dài, nữa. Thân hình vụt xuống, điểm nhẹ gót chân lao , thoắt cái biến mất trong đêm tối.

Đêm nay phá giới thì cứ mặc kệ phá đến cùng . Đêm sâu mịt mù, trong khoảnh khắc đen tối nhất bình minh, Lục Nguyên Thanh như bóng ma len lỏi qua những mái ngói cao thấp quen thuộc và xa lạ trong Kinh Thành. Đã lúc, cũng từng như thế, đêm đêm cưỡi gió, lướt nóc phố dài, ngâm ca ngạo nghễ, sống cuộc đời phóng khoáng gò bó…

Hắn dừng mái một tửu quán nhỏ, cởi bỏ bộ hành, tiện tay ném lên mái ngói, nhẹ nhàng đáp xuống con hẻm. Hắn vuốt phẳng tà áo xanh nhăn, bước thong thả quán rượu.

Quán rượu nhỏ. , và Duật Ba Lam thường đến , khi chẳng gọi rượu, chỉ yên lặng đối diện. Tướng quân Duật Thiếu Xuân, phụ của Duật Ba Lam vốn thích nơi , về y cũng thường đến.

Lục Nguyên Thanh xuống chiếc bàn sát cửa. Hắn ngẩn một lát, ngoảnh lễ độ bảo tiểu nhị đang gật gù buồn ngủ: “Phiền cho một vò ‘Tướng quân hành’.”

Người thể gọi đúng tên rượu là “Tướng quân hành” thì tất nhiên là khách quen của quán, vì tên tiểu nhị bèn cẩn thận bưng một vò rượu. Vò rượu dường như còn khui, Lục Nguyên Thanh thấy tiểu nhị tỉ mỉ mở lớp niêm phong, dùng rây rượu lọc một bình nhỏ, đặt lên bếp than hâm nóng mới đưa lên cho .

“Khách quan, ngài đến sớm thật đấy! Ngài là còn về nhà, ngoài việc từ tinh mơ ?” Tiểu nhị thấy Lục Nguyên Thanh gương mặt ôn hòa thì tiện thể thêm mấy câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-7-tieu-thu-le-gia.html.]

Lục Nguyên Thanh mỉm lắc đầu: “Chưởng quầy nhà ngươi ?”

Tiểu nhị nhếch miệng : “Chưởng quầy nhà ngoài thăm bạn , chẳng khi nào mới về! Vứt cả quán rượu cho một trông coi, hừ, ông đúng là yên tâm thật.”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Ắt hẳn vì tiểu lanh lợi khéo léo, chưởng quầy thương mến nên mới yên tâm giao phó như thế chứ?”

Tiểu nhị thì bật : “Khách quan đừng tâng bốc , chỉ là quán rượu vốn nhỏ bé, căn bản chẳng mấy khách. Thêm đó chưởng quầy chẳng , nên việc buôn bán ở quán kém lắm. Ông ‘chưởng quầy rảnh tay’ thì tiêu d.a.o thật , nhưng khổ lắm đó.”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Nếu ngươi lòng với công việc , còn chịu khó trông coi quán gì?”

Tiểu nhị bĩu môi: “Chưởng quầy nhà tuy hồ đồ, việc chẳng , nhưng đối nhân xử thế hào sảng. Quán chẳng mấy khách mà tiền công mỗi tháng vẫn trả ít. Thêm nữa quán gần nhà , tiện cho chăm sóc . Bà bệnh lâu, thỉnh thoảng tranh thủ chạy về nhà, chưởng quầy cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, từng trách cứ.”

Sau khi tán gẫu vài câu, Lục Nguyên Thanh bèn cho tiểu hầu lui xuống, một rót rượu uống cạn. Đêm nay xảy quá nhiều chuyện, cần yên tĩnh suy ngẫm xem tất cả rốt cuộc bắt đầu thế nào.

Rượu “Tướng quân hành” hương nồng vị đậm, hậu lực mạnh, nhưng Lục Nguyên Thanh uống hết ly đến ly khác càng thấy đầu óc tỉnh táo. Hắn say khướt một trận, chỉ tiếc rằng bây giờ, e là say cũng thành xa xỉ.

Lục Nguyên Thanh nâng chén, mỉm chua chát: “Duật Ba Lam, ngươi quả là điên ! Ngươi gọi nữ t.ử là Kiếm Vân? Nếu nàng thật sự là Lệ Kiếm Vân, là ai?” Hắn dốc rượu miệng, bật : “ thế, nàng mới là Lệ Kiếm Vân, còn … Lục Nguyên Thanh, Trương Nguyên Thanh, Lý Nguyên Thanh đều thể, chỉ thể là Lệ Kiếm Vân, vĩnh viễn thể là Lệ Kiếm Vân nữa!”

Khi Lục Nguyên Thanh rời khỏi tửu quán thì trời sáng rõ. Bước mấy bước, ngoái quán rượu nhỏ trong ánh ban mai, tấm biển treo quán đề hai chữ phóng khoáng: Tửu Ý.

Ngắm hồi lâu, Lục Nguyên Thanh mới lắc đầu, xoay bỏ . Trên đường vẫn ghé mua cho Thẩm Tiếu một phần vằn thắn, trở về Thẩm phủ. Khi trở thì tầm giờ Mão giữa, thấy Đại tiểu thư Thẩm gia vốn quen ngủ muộn, lúc lẻ loi cửa phòng , ngẩn xuất thần.

Lục Nguyên Thanh khựng tay cầm hộp hoành thánh, mới gọi: “Thẩm tiểu thư!”

Thẩm Tiếu như mới hồn, theo tiếng mà đầu. Nàng Lục Nguyên Thanh một hồi lâu, lặng lẽ cúi xuống: “Tiểu Lục, còn tưởng ngươi cũng thấy bóng dáng nữa. Tiểu Bạch ca ca vẫn về, sáng nay sai Thanh Đới đến Phủ Duật ca ca, nhưng bọn Cẩm y vệ căn bản cho nàng cửa. Họ … họ …” Giọng xưa nay luôn vui vẻ hoạt bát bỗng nghẹn , Thẩm Tiếu như tiếp nữa.

Lục Nguyên Thanh thở dài, bước đến gần nàng. Vừa định đưa tay xoa đầu thì Thẩm Tiếu xoay , bất ngờ ôm chặt lấy thắt lưng . Giọng nàng thấp run rẩy: “Cha ở phủ, sang miếu Miệu Vân tạm ở cũng nhà, Tiểu Bạch ca ca giữ ở Duật phủ thể trở về, chỉ nghĩ đến ngươi thôi! Tiểu Lục, nên bàn bạc với ai, chỉ nghĩ đến ngươi… trong phòng ngươi , ngươi ở đó! Bỗng nhiên sợ, hiểu tại sợ như , từ nhỏ đến lớn từng sợ đến thế. Ta sợ ngươi cũng biến mất, để ý đến nữa, chỉ còn một !”

Xưa nay Thẩm Tiếu vẫn nghịch ngợm, ngang ngạnh, đầu tiên rối loạn như thế. Lời nàng lộn xộn, nhưng Lục Nguyên Thanh hết, siết chặt vòng tay ôm, dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, chuyện sẽ qua thôi. Sự việc nào cũng cách giải quyết, tin .”

“Ừm, tin ngươi, Tiểu Lục, vẫn luôn tin ngươi. Giống như đó trong quan tài, cũng tin ngươi nhất định sẽ đến cứu .” Thẩm Tiếu ôm chặt lấy thắt lưng , trái tim vốn hỗn loạn dần dần lắng xuống.

Lục Nguyên Thanh đợi thêm một lát, mới nhẹ nhàng đẩy nàng , giơ hộp vằn thắn tay: “Ngươi chẳng thích ăn vằn thắn chỗ ? Ta dậy sớm mua cho ngươi, vẫn còn nóng đây. Nào, tranh thủ ăn khi còn nóng.”

Hắn kéo tay Thẩm Tiếu, cùng gian khách phòng đang tạm trú, nàng xuống bên bàn, ăn hết phần vằn thắn. Đợi nàng ăn xong, Lục Nguyên Thanh mới lên tiếng: “Cẩm y vệ ở Duật phủ gì với Thanh Đới?”

Thẩm Tiếu tức tối trả lời: “Đám Cẩm y vệ dám Tiểu Bạch ca ca liên quan đến vụ Tứ công t.ử g.i.ế.c, thể trở về phủ! Tiểu Lục, ngươi xem tức tức? Hừ! Nếu cha ở đây, nhất định tha cho chúng! Nói năng hồ đồ, Tiểu Bạch ca ca thể dính án mạng chứ!”

Nghe xong, Lục Nguyên Thanh chỉ lắc đầu: “Họ hề bậy. Giờ cả Kinh Thành đều đang bàn tán vụ . Cổ kiếm trong Duật phủ g.i.ế.c c.h.ế.t bốn vị công t.ử quyền quý, mà đêm đó chỉ Đại nhân, Tống hộ vệ và Thiệu bổ đầu ở Duật phủ. Trùng hợp là bốn đều c.h.ế.t bởi một nhát kiếm nơi cổ chí mạng. Thế nhưng Duật phò mã vốn võ, việc cổ kiếm trong phủ nhuốm m.á.u cũng chính phò mã tự báo lên Thuận Thiên phủ. Thế là Đại nhân thành nghi phạm lớn nhất, vì Hoàng thượng hạ chỉ, sai Cẩm y vệ đóng quân trong Duật phủ, Đại nhân thật sự giam lỏng trong đó .”

“Cái gì?” Thẩm Tiếu trừng mắt kinh hãi: “Sao thể thế ? Ta tin! Ta tin! Tiểu Bạch ca ca tuyệt đối g.i.ế.c , tuyệt đối ! Họ đổ oan cho Tiểu Bạch ca ca!”

Lục Nguyên Thanh nàng: “Thế còn Tống hộ vệ thì ?”

“Tống Ngọc Đường?” Thẩm Tiếu ngơ ngác: “Hắn cũng thể g.i.ế.c . Người đó cố chấp, việc luôn theo lẽ.”

Tống hộ vệ kiếm thuật cao cường, một chiêu c.h.é.m đứt cổ cũng khó.” Trong mắt Lục Nguyên Thanh bỗng thoáng hiện nụ mỉm.

Thẩm Tiếu lắc đầu đồng tình: “Nếu , Thiệu ca ca cũng thể chứ?”

Lục Nguyên Thanh thì gật đầu tán thưởng: “Thẩm tiểu thư chí , cũng bởi thế mà tình cảnh của Đại nhân càng thêm khó xử.”

Thẩm Tiếu chợt hiểu : “Ý Tiểu Lục là…”

Lục Nguyên Thanh trả lời: “Thực quá lo lắng về sự an nguy của Đại nhân. Dù hiện nay trong triều ít dám đối đầu trực diện với Thẩm lão Đại nhân. Chỉ e Thiệu bổ đầu và Tống hộ vệ mới gặp nguy. Nếu một trong hai xảy chuyện thì Thẩm Đại nhân chắc chắn liên lụy, vì cả hai vốn là của ngài. Muốn thêm tội danh, nào sợ thiếu cớ ?”

Thẩm Tiếu sốt ruột hỏi: “Vậy bây giờ, Tiểu Lục?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Nếu c.h.ế.t thì dù thế nào cũng tự xem xét thi thể. Bằng chỉ lời khác, thể bốn vị công t.ử thật sự c.h.ế.t bởi cổ kiếm trong Duật phủ, còn đúng là một chiêu c.h.é.m đứt cổ?”

Thẩm Tiếu gật đầu lia lịa: “, đúng, Tiểu Lục ! chúng thấy t.h.i t.h.ể chứ? Nay Cẩm y vệ nhúng tay, án tuy do phủ Thuận Thiên tra xét, nhưng t.h.i t.h.ể do bọn Cẩm y vệ canh giữ. Chúng đến Duật phủ còn , gì đến xem thi thể?”

Lục Nguyên Thanh mỉm bí hiểm: “Thẩm tiểu thư dường như quên mất thanh mai trúc mã của .”

“Thanh mai trúc mã?” Thẩm Tiếu ngẩn : “Ai là thanh mai trúc mã của ?”

Lục Nguyên Thanh trả lời: “Là vị ‘chảy nước mũi’ khi xưa, nay là Đại nhân Lương Tĩnh của Cẩm y vệ Nam trấn phủ ty đó.”

Đêm , tại Bắc viện của phủ nha Thuận Thiên. Nơi đây là chỗ lưu giữ t.h.i t.h.ể và để quan phu khám nghiệm. Vì thánh chỉ của Hoàng đế, việc canh giữ t.h.i t.h.ể trong vụ án Tứ công t.ử một chiêu c.h.é.m đứt cổ còn do quan sai của phủ Thuận Thiên phụ trách, mà chuyển qua cho Nam trấn phủ ty của Cẩm y vệ phụ trách. Trùng hợp , thanh mai trúc mã của Đại tiểu thư Thẩm gia là Trấn phủ Lương Tĩnh đại nhân của Nam trấn phủ ty.

Lương Tĩnh hành lang dẫn Bắc viện của phủ Thuận Thiên, lưng theo hai tùy tùng. Hai dáng vẻ đều gầy yếu, khác hẳn với những lực sĩ Cẩm y vệ vạm vỡ, nhưng chẳng ai dám kỹ, chỉ vì họ ngay lưng Lương đại nhân.

Lương Tĩnh dừng nhà liệm chứa t.h.i t.h.ể bốn vị công tử, lực sĩ gác cửa lập tức hành lễ: “Lương đại nhân!”

“Ừm.” Lương Tĩnh hừ một tiếng: “Mở cửa.”

Không ai dám dị nghị. Tuy đây là nha môn của Phủ doãn Thuận Thiên, nhưng hễ Cẩm y vệ hiện diện thì những vị “Đại nhân” khác cũng sang một bên.

 

Loading...