Biến Diện Sư Gia - Chương 7: Yến Tiệc Đêm Ở Lầu Đông
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:30
Lượt xem: 229
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bạch nhíu mày : “Ta thấy việc kỳ quặc.”
Lục Nguyên Thanh suy nghĩ cẩn thận : “Đại nhân, dù thế nào, vẫn cho rằng chuyện liên quan đến gã Lạc Phách Thư Sinh . Đại nhân cố chấp võ đoán cũng , nhưng quan kỳ văn, tri kỳ nhân (xem văn ), trong từng câu từng chữ của “Phong Ba Giám” đều toát một khí tiết chính trực chịu khuất phục. Huống chi, nếu Lạc Phách Thư Sinh g.i.ế.c mà là kẻ g.i.ế.c , để cuốn sách ở hiện trường để khác nghi ngờ và truy tra thì ích gì? Phàm là kẻ hành hung g.i.ế.c , tất sẽ tìm cách xóa bỏ dấu vết. Tuyệt thể nào cố ý khiêu khích quan phủ, để manh mối dẫn đến điều tra , việc thật chẳng hợp lẽ!”
Thẩm Bạch trầm ngâm chốc lát : “Nói thế cũng sai. dụng ý của hung thủ khi để “Phong Ba Giám” là gì? Chẳng lẽ là hãm hại Lạc Phách Thư Sinh ? Hiện nay cuốn sách săn đón, các tác giả khác và các hiệu sách tất khó tránh khỏi nảy sinh đố kỵ, dù cũng là cản đường ăn của , đúng ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu tán đồng, nhưng lắc đầu than: “Nếu như theo lời đại nhân là vì cầu tài, mà g.i.ế.c thì thật quá dại dột. Làm thế chẳng những rước họa quan phủ , đừng chuyện ăn, ngay cả tính mạng cũng khó giữ thì của cải kiếm còn ý nghĩa gì?”
Thẩm Bạch dậy bước đến mặt Lục Nguyên Thanh, thẳng một lúc mới thở dài: “Nguyên Thanh, rốt cuộc ngươi gì? Trước mặt ngươi bao giờ giấu lời. Hôm nay rụt rè thế ?”
Lục Nguyên Thanh chỉ nhã nhặn: “Đại nhân, tại hạ chỉ là một Sư gia nhỏ bé, thực nên nhiều lời về vụ án. Đại nhân là sáng suốt, tất quyết đoán.”
Nghe , Thẩm Bạch sững sờ: “Nguyên Thanh thế là ý gì?”
Lục Nguyên Thanh trả lời: “Đại nhân vốn minh triết, nên lời của dẫn dắt. Phàm lời của Nguyên Thanh đa phần chỉ là thuận miệng mà , còn đại nhân là quan phụ mẫu của một huyện, tra án dựa thực chứng, nên việc gì cũng thuận theo một Sư gia nhỏ bé như . Huống hồ, Dư Sư gia cũng là bậc lão thành trong nha môn , đại nhân việc cũng nên mời ông cùng bàn thì mới lẽ.”
Thẩm Bạch im lặng giây lát : “Nguyên Thanh, trong nha môn khó ngươi? Những lời đồn vô căn cứ đừng để tâm. Nếu là vì Ngọc Đường, thật Ngọc Đường chỉ quá lo cho sự an nguy của nên đôi khi hành sự cực đoan. nhân phẩm ngay thẳng, tuyệt ý nhằm ngươi. Ta bao giờ ngăn cản, nhưng nghĩ với trí tuệ của Nguyên Thanh, hẳn hiểu rõ tính tình của Ngọc Đường…”
Lục Nguyên Thanh vội : “Đại nhân nghĩ xa . Tại hạ chỉ cảm thấy từ khi nha môn đến nay khiến đại nhân ít tự suy xét án tình, thấy bản quá phận, thật thỏa đáng.”
Thẩm Bạch mỉm : “Nếu ngươi mà cũng gọi là quá phận thì thật hình dung thế nào về con Thiệu Ưng .”
Lục Nguyên Thanh cũng : “Thiệu Bộ Đầu là tài lớn, mới là đại nhân nên trọng dụng nhất. Đại nhân dùng nên câu nệ tiểu tiết.”
Thẩm Bạch hít sâu một : “Nguyên Thanh, cảm thấy ngươi ý tiến cử hiền tài rời thế?”
“Trên đời vốn chẳng bữa tiệc nào tàn…” Lục Nguyên Thanh lẩm bẩm. Thẩm Bạch bèn ngẩn : “Nguyên Thanh, đối với ngươi chẳng lẽ đủ chân thành? Những việc hứa với ngươi, điều nào thất tín ?”
Lục Nguyên Thanh trầm mặc một lát, mỉm : “Nếu đại nhân trách tại hạ nhiều lời thì tại hạ xin tiếp. Tại hạ cho rằng điểm kỳ lạ nhất của vụ án vẫn là cuốn “Phong Ba Giám” mà c.h.ế.t cầm trong tay. Hai nạn nhân đều cầm sách, nội dung giống , mà đáng chú ý nhất là hai đoạn văn tô đậm miêu tả tình trạng c.h.ế.t giống hệt với cách họ c.h.ế.t, khiến thể nghi hoặc, chẳng lẽ cuốn sách thật sự thể g.i.ế.c ? Hiện nay “Phong Ba Giám” nổi đình nổi đám, lợi lớn nhất là ai? Tất nhiên là Hàn Ý Phường… Đại nhân đừng là Lạc Phách Thư Sinh . Nếu thực sự nhờ cuốn sách mà lợi, tự xưng là Lạc Phách Thư Sinh? Đã , nếu Hàn Ý Phường là kẻ hưởng lợi lớn nhất từ việc sách bán chạy thì một khi cuốn sách vì nguyên nhân nào đó còn bán , đại nhân nghĩ Hàn Ý Phường sẽ thế nào?”
Thẩm Bạch trả lời: “Nay bản quan gắt gao truy thu cuốn sách , e rằng Hàn Ý Phường bất mãn lắm . Ta đoán chẳng hôm nay thì mai, vị công t.ử họ Chúc sẽ tự đến nha môn, cần và Nguyên Thanh tìm.”
Lục Nguyên Thanh vui vẻ : “Đại nhân chí , e rằng chỉ đến mà còn mang lễ hậu để lấy lòng đại nhân.”
Thẩm Bạch lắc đầu : “Vị Chúc công t.ử là quý nhân tương lai, lễ vật của , Thẩm Bạch nào dám nhận?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Lễ vật chỉ là thứ yếu, quan trọng là thể hỏi tên Lạc Phách Thư Sinh là ai, đó mới là cơ hội hiếm .”
Đáng tiếc, Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh xem thường khí độ của vị Chúc đại công t.ử . Hắn tự mang lễ đến bái kiến Thẩm Bạch, mà chỉ kính cẩn một phong thư mời Thẩm Bạch đến phủ uống rượu, lời lẽ trong thư cũng coi như chân thành.
Thẩm Bạch xem thư với Lục Nguyên Thanh: “Biện Thành quả là nơi rồng hổ ẩn , quan chức nhỏ nhoi như , chẳng thèm để mắt. Nguyên Thanh thấy ?”
Lục Nguyên Thanh xem kỹ thư : “Có mời đại nhân dự yến, ? Không hang hổ, bắt hổ con? Chúng đến Chúc phủ một chuyến, cũng chẳng thiệt gì.”
Thẩm Bạch gật đầu: “Tối nay, Nguyên Thanh và , thêm Thiệu Ưng và Ngọc Đường, cùng dự yến tại Chúc phủ. Ta xem Chúc Đông Lâu tính toán điều gì.”
Sự xa hoa của Chúc phủ, nếu tận mắt thấy, thật khó mà tưởng tượng nổi.
Trước đây, Lưu phủ trong vụ án hái hoa lang cũng xem là một nhà giàu sang, thế nhưng so với sự lộng lẫy đến mức xa xỉ của Chúc phủ thì vẫn kém xa.
Mưa bụi lất phất, Lục Nguyên Thanh chống chiếc ô giấy dầu, lặng lẽ bên cạnh kiệu của Thẩm Bạch.
Trên con phố dài của Biện Thành, giữa màn mưa mờ ảo, thoáng một vẻ huyền ảo. Lục Nguyên Thanh hít sâu một , cảm nhận luồng khí ẩm ướt tràn lồng ngực, khiến trong tim dâng lên một cảm giác dịu dàng xoa dịu.
Kiệu dừng cổng Chúc phủ, một tên tiểu đồng lanh lợi cầm ô chạy đón Thẩm Bạch, nhưng Tống Ngọc Đường khéo léo chắn . Hắn tự mở một chiếc ô che lên đầu Thẩm Bạch.
Thiệu Ưng nãy giờ vẫn xem, bấy giờ mới vỗ nhẹ lên vai Lục Nguyên Thanh, mỉm : “Này Lục thư sinh, ngươi bợ đỡ Thẩm đại nhân như cũng trúng chỗ là quý công t.ử đến từ Kinh Thành, mong nhờ mà một bước lên trời, rời khỏi cái huyện Biện ?”
Lục Nguyên Thanh liếc bàn tay lông lá đặt vai , lặng lẽ đầu , mỉm : “Ta đây phàm tục, bì với Thiệu bộ đầu? Ngay cả chức quan bên cạnh hoàng đế như Cẩm y vệ, Thiệu bộ đầu cũng thể dứt khoát buông bỏ, quả thật khiến khâm phục.”
Thiệu Ưng thì từ từ thu tay về, chăm chú Lục Nguyên Thanh một lúc lâu, khiến khỏi nghi hoặc hỏi: “Thiệu bộ đầu, còn cao kiến gì nữa ?”
Thiệu Ưng thu ánh mắt , một hồi mới tự giễu : “Lạ thật, khoảnh khắc, ông đây thấy ngươi giống … Nực !”
Lục Nguyên Thanh hỏi: “Hắn? Hắn là ai?”
Thiệu Ưng thản nhiên trả lời: “Hắn là duy nhất trong đời mà ông đây thật tâm bội phục, , ngươi ý kiến?”
Lục Nguyên Thanh tỏ vẻ hứng thú: “Người thể khiến Thiệu bộ đầu bội phục, hẳn là nhân vật phi thường!”
Thiệu Ưng buột miệng : “Bội phục thì ? Cuối cùng cũng c.h.ế.t … Hắn thật ngu ngốc… Ta còn ngu hơn! Cho đến tận lâu khi c.h.ế.t, mới c.h.ế.t. Mới , lẽ , mà là nàng.”
Lục Nguyên Thanh xong chỉ mờ mịt, gượng: “Tại hạ thực sự ngu dốt, chẳng hiểu nổi.”
Thiệu Ưng bèn đẩy vai Lục Nguyên Thanh một cái, thấy loạng choạng lùi vài bước bèn tức tối : “Ông đây chắc mưa dầm cho mê nên mới thấy ngươi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-7-yen-tiec-dem-o-lau-dong.html.]
Nhìn động tác Lục Nguyên Thanh cẩn thận xoa vai, Thiệu Ưng nhạo: “Hắn dù là ở đây.” Hắn chỉ đầu “Hay ở đây”, lắc lư con d.a.o trong tay: "Đều mạnh hơn ông đây nhiều lắm. Ông đây thật lòng khâm phục … Ngươi thì chỉ là một thư sinh yếu ớt, thật chướng mắt. Ta đúng là mù mới lầm tưởng .”
Lục Nguyên Thanh vô duyên vô cớ Thiệu Ưng mắng một trận, trong lòng thực oan ức, nhưng nghĩ đến hòa khí, vẫn im lặng cãi.
Thẩm Bạch thấy hai còn lữa chịu , bèn đầu gọi: “Nguyên Thanh, Thiệu Ưng, còn phủ?”
Cả hai đều gì, chỉ nhanh chân theo Thẩm Bạch bước Chúc phủ.
Lần đầu gặp Chúc Đông Lâu, Lục Nguyên Thanh thất vọng. Hắn vốn tưởng vị Chúc đại công t.ử , với danh tiếng bên ngoài, tất là kẻ hoang dâm vô độ, bụng phệ mặt đỏ. Nào ngờ Chúc Đông Lâu chỉ lời lẽ lanh lợi mà còn hết sức hiếu khách: “Thẩm đại nhân, vốn dĩ Đông Lâu đích đến bái kiến đại nhân. hiện nay vì cuốn “Phong Ba Giám”… thật chút bất tiện. Nếu Đông Lâu mạo tới, e là khiến đại nhân dị nghị!”
Nghe , Thẩm Bạch âm thầm cân nhắc. Chúc Đông Lâu rõ ràng ý đồ của , thế mà tránh nhắc đến chuyện “Phong Ba Giám”, trái còn chủ động đề cập. Đủ thấy con thâm sâu khó lường, chẳng dễ đối phó. Vì , Thẩm Bạch cũng giữ vẻ khách khí mà trả lời: “Chúc công t.ử khách sáo . Thẩm mỗ vốn việc thỉnh giáo công tử. Công t.ử mời, Thẩm mỗ nào dám đến?”
Chúc Đông Lâu vui vẻ như vinh hạnh lớn: “Thẩm đại nhân đừng . Đại nhân chịu hạ cố đến tệ xá, Đông Lâu cầu còn chẳng . Người , bày tiệc!”
Nhìn từng món sơn hào hải vị dâng lên, Thẩm Bạch lạnh lẽo thầm: Giỏi cho Chúc Đông Lâu, giỏi cho Chúc phủ! là trời cao hoàng đế xa, lẽ ngay cả Thánh thượng cũng chắc từng thấy những món !
Lục Nguyên Thanh những món ăn “bóng nhẫy dầu mỡ”, chỉ thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Trong lòng nghĩ: Chúc công t.ử là khoản đãi khách nhân tiện cho Thẩm đại nhân một đòn cảnh cáo đây? Giàu thì đúng là giàu , chỉ tiếc xem thường Thẩm Bạch !
Nghĩ đến đây, Lục Nguyên Thanh thầm bật , chỉ Thẩm Bạch ở chốn Kinh sư xưa là phong thái thế nào? Bọn quý công t.ử , liệu khác gì Chúc công t.ử ? Cây cao đón gió, ẩn thì tránh khỏi nhún nhường đôi chút?
Ngồi chung một bàn, uống rượu ăn tiệc, nhưng mỗi một bụng tính toán. Chỉ tiếc, cách lớp da thịt, chẳng ai thấu lòng ai.
Thấy Chúc Đông Lâu chủ động nhắc đến “Phong Ba Giám”, Thẩm Bạch mỉm hàm ý: “Cuốn “Phong Ba Giám” thật là lừng danh! Vừa công t.ử , quyển sách dường như xuất phát từ Hàn Ý Phường?”
Chúc Đông Lâu trả lời: “Đại nhân đúng! Cho nên tiểu sinh mới tiện đến cửa bái kiến. Nghe mấy ngày nay đại nhân huy động cả huyện để truy thu cuốn “Phong Ba Giám”, Đông Lâu cả gan hỏi, nguyên do là vì ?”
Lời khách khí nhưng ngầm chứa bất mãn.
Thẩm Bạch trong lòng khó chịu nhưng ngoài mặt vẫn giữ lễ, mỉm : “Trước khi trả lời Chúc công tử, Thẩm mỗ điều rõ, hỏi .”
“Không dám, dám, xin đại nhân cứ phân phó.” Chúc Đông Lâu khiêm tốn ứng đáp.
Thẩm Bạch vẻ thản nhiên hỏi: “Xin hỏi, bút giả của “Phong Ba Giám”, vị Lạc Phách Thư Sinh quen với công t.ử ?”
Chúc Đông Lâu bật ha hả, chắp tay, ngượng : “Đại nhân chớ chê , cuốn “Phong Ba Giám” là ngu phẩm của Đông Lâu.”
Khụ khụ khụ!
Nghe đến đây, Lục Nguyên Thanh ho sặc sụa. Hắn nhọc nhằn gắp một viên tôm tròn trịa từ đám món ăn đầy dầu mỡ, mới cho miệng kịp nhai lời “thú nhận” của Chúc Đông Lâu cho kinh hãi há hốc miệng. Viên tôm lớn, thuận đà trôi xuống cổ họng khiến ho dữ dội.
Thẩm Bạch dáng vẻ lúng túng của chọc , nhưng để giữ hình tượng “Đại nhân”, bèn che trán, cúi đầu nén tiếng .
Chúc Đông Lâu cau mày hỏi: “Thẩm đại nhân, vị là?”
Thẩm Bạch sẽ nể, nhưng khác thì Chúc Đông Lâu chắc cần.
Lục Nguyên Thanh thấy thất lễ mặt , bèn gượng: “Chúc công tử, Lục mỗ thất lễ.”
Vừa đ.ấ.m ngực, như giải thoát khỏi viên tôm mắc kẹt.
Thẩm Bạch nén , lên tiếng giải thích: “Vị là Sư gia của bản quan, họ Lục.”
Ánh mắt Chúc Đông Lâu lướt qua Lục Nguyên Thanh, thấy bộ dạng lúng túng quê mùa thì hừ mũi tỏ vẻ khinh miệt.
Lục Nguyên Thanh càng thêm bối rối như dậy chắp tay tạ , nhưng luống cuống hất đổ chén rượu mặt. Chén rượu chẳng rớt giọt nào xuống đất, mà theo mặt bàn chảy thẳng chiếc áo xanh cũ của , còn “vẽ” một tấm bản đồ thật to ngay ngực.
Không khí bàn lúc trở nên ngượng ngập.
Lục Nguyên Thanh đành dậy, thi lễ thật sâu: “Lục mỗ tối nay đường đột, quấy nhiễu nhã hứng của hai vị.” Rồi sang Thẩm Bạch chắp tay: “Đại nhân, bộ đồ … xin cho phép tại hạ lui xuống chỉnh .”
Chúc Đông Lâu với tư cách chủ nhà chỉ còn cách bảo: “Như Vân, đưa Lục Sư gia áo.”
Thẩm Bạch bèn nhướng mày: “Vậy để Ngọc Đường cùng Nguyên Thanh.”
Nói xong, hiệu cho Tống Ngọc Đường.
Tống Ngọc Đường vốn đang xem trò vui, Thẩm Bạch sai bảo đành chán nản dậy, định tiến đến đỡ Lục Nguyên Thanh.
Lục Nguyên Thanh nhã nhặn từ chối: “Tống Hộ vệ vẫn nên ở bên đại nhân thì hơn… tại hạ về ngay.”
Nói đoạn, lui .
Thiệu Ưng thấy thì bật trong bụng, lập tức cũng dậy theo, : “Đại nhân, cùng .”