Biến Diện Sư Gia - Chương 8: Kinh hồn ở phòng chứa xác

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:09
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên hai đạt thỏa thuận, nhưng vài cạnh mà chẳng hiểu gì, nhất là Tống Ngọc Đường. Khi Lục Nguyên Thanh chất vấn Thẩm Bạch với thái độ dồn chân tường, định chen lời, nhưng lúc y chuẩn trả văn thư rời , hiếm hoi tiến lên ngăn cản.

Y định ? Rời thật ? Tuy luôn thấy Lục Nguyên Thanh chướng mắt, hành tung khả nghi, nhưng thấy y thực sự sắp thì… Không đúng! Nghe y đường hoàng chính nghĩa như , chẳng khác nào và công t.ử mới là kẻ tiểu nhân tâm địa hiểm ác. Hơi nuốt trôi, Lục Nguyên Thanh nhất định , để y hiểu rằng và công t.ử tuyệt đối loại như y tưởng!

Tống Ngọc Đường bên tự hỏi tự đáp, còn Lục Nguyên Thanh thì thản nhiên sang cảm ơn Hàn Thiên Chi: “Đêm nay thật sự nhờ Hàn cô nương tay tương trợ, nếu chỗ nào Nguyên Thanh thể giúp , Hàn cô nương cũng đừng khách sáo.”

Trong lòng Hàn Thiên Chi vài nghi vấn nhưng tiện hỏi, nàng chỉ dịu dàng mỉm : “Lục công t.ử đừng khách khí, thể giúp việc của nha môn là vinh hạnh của Thiên Chi.”

Lục Nguyên Thanh nhân đó tiếp: “Đã , vẫn mong Hàn cô nương ‘tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên’.”

Hàn Thiên Chi khó hiểu y. Y ghé tai nàng thì thầm mấy câu, nàng tỏ quá ngạc nhiên, bởi nàng hiểu, Lục công t.ử như tất nguyên do của y.

Lúc Hàn Thiên Chi rời phủ, một tiểu đồng lanh lợi Lưu phủ phái đưa nàng đến tận cổng. Lưu phủ rộng lớn, tuy là tiễn đến cổng nhưng quãng đường cũng đủ để tiểu đồng tìm cách dò hỏi tình hình.

Thấy tiểu đồng vòng vo thăm dò, Hàn Thiên Chi trong lòng. Lục công t.ử cho nàng , theo lý mà , Lưu phủ xảy án mạng thế lẽ thể yên ắng đến . Thế mà từ lúc nàng phủ đến lúc xem qua t.h.i t.h.ể rời , ngoài tiểu đồng dò hỏi thì thấy thêm một ai trong Lưu phủ xuất hiện. Chẳng kỳ lạ ?

Nàng chợt nhớ đến lời thì thầm của Lục Nguyên Thanh, bèn than: “Tiếc cho một cô gái trẻ như … than ôi, đáng tiếc nhất vẫn là đứa trẻ trong bụng nàng. Một xác ba mạng, quả là bi kịch nhân gian!”

Tiểu đồng thì như dọa sợ, lắp bắp: “Cái gì? Một… một xác ba mạng? Ý của Hàn cô nương là gì?”

Hàn Thiên Chi vờ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ trong phủ ai cô gái c.h.ế.t t.h.ả.m m.a.n.g t.h.a.i ? Than ôi, tiếc cho cặp song sinh , còn là hai bé trai, giờ thì c.h.ế.t trong bụng .”

Tiểu đồng xong thì như gió đêm thổi cho cứng , bất động như hóa đá. Cổ họng phát tiếng khò khè, hồi lâu mới thở một , gượng : “ là tội nghiệp… Nghĩa t.ử là nghĩa tận, dù cũng nên sớm để c.h.ế.t an táng mới . Chỉ là vụ án , ôi…”

Giọng Hàn Thiên Chi mềm mại theo gió đêm rì rầm bay xa: “Phải, đúng là tội nghiệp… tội nghiệp…” Cuối câu hiểu nặng hẳn.

Tiểu đồng thì run lẩy bẩy, thêm gì.

Đêm , ánh trăng lạnh như sương bạc phủ lên gian phòng chứa xác. Cánh cửa khép hờ như vội vã bỏ , đến cả cửa cũng kịp đóng chặt. Người của nha môn rút hết, Sư gia và ngỗ tác lưu trong phủ cũng chẳng , chắc là ăn uống no say về phòng khách nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-8-kinh-hon-o-phong-chua-xac.html.]

Không gian bốn bề tĩnh mịch, chỉ một bóng đen lặng lẽ tiến gần căn phòng chứa xác. Người cẩn thận đẩy cửa, mượn ánh trăng thoáng trong. Trong phòng, ngoài tấm vải trắng lớn ở giữa và vật thể nhô lên tấm vải thì chẳng còn gì khác.

Người do dự, cuối cùng vẫn lách trong, nhẹ nhàng khép cửa. Khoảnh khắc cửa đóng , bóng tối bao trùm. Giữa căn phòng tối om, như nghẹt thở, vội lôi hỏa chiết từ trong n.g.ự.c châm sáng. Ánh sáng yếu ớt chập chờn, bóng của và khối vật tấm vải trắng in lên tường, trông quái dị vô cùng.

Trong ánh sáng mờ ảo , từ từ đưa hỏa chiết gần tấm vải, chính xác là gần cái xác .

Hắn nhỏ giọng thì thào: “Đừng trách … đừng trách … Ta hại ngươi, nhưng ngươi thai… Ta tin…”

Ngọn lửa bắt đầu lan lên tấm vải trắng, bập bùng. Khi lửa bén mái tóc nữ tử, thống khổ rên lên, bất chợt giật tấm vải lên dập lửa. Sau một hồi giằng co, gương mặt nữ thi dần hiện rõ.

Nàng đang !

Khuôn mặt của phụ nữ c.h.ế.t bao lâu nở một nụ quỷ dị đến tột cùng. Nụ trong ánh lửa càng thêm dữ tợn. Đáng sợ nhất là… nàng đang chảy máu!

Người phụ nữ c.h.ế.t bao lâu rỉ m.á.u , đỏ tươi, mang theo mùi tanh nồng ghê rợn, liên tục trào từ hốc mắt, lỗ mũi, lỗ tai và khóe miệng. Như thể đủ kinh hãi, bộ xương của nàng còn thỉnh thoảng phát những tiếng “răng rắc”, giống như thể nàng đang nứt vỡ, co rút, tái hợp…

Vị khách trong đêm dường như cảnh tượng quái dị cho kinh hồn bạt vía, trừng mắt t.h.i t.h.ể phát những âm thanh kỳ quái. Da thịt nàng như đang từ từ co , kéo động tứ chi cứng đờ. Cánh tay nàng trong ánh lửa run rẩy một cái… một cái. Động tác dường như đang với rằng… nàng từ từ dậy.

Đêm đen, nữ thi, dị động, âm thanh quái dị… Tất cả bùng nổ đúng lúc ngọn lửa đột nhiên bùng mạnh, khiến dây thần kinh của căng đến cực hạn. Không chịu nổi sự điên cuồng , thét lên một tiếng lao khỏi phòng xác.

Ngoài cửa lạnh lẽo như nước, vung tay loạn xạ, miệng khàn đặc kêu gào: “Không … đừng tìm hại ngươi… thể hại ngươi…”

Một thanh trường kiếm như làn nước mùa thu phá tan màn đêm, chuẩn xác đ.â.m lưng kẻ . Hắn dường như hoảng loạn đến mất trí nhưng cuối cùng vẫn né trong gang tấc.

Thanh kiếm xé rách y phục lưng, để một đường m.á.u dài nhưng sâu, rõ ràng cầm kiếm ý lấy mạng .

Khi định đầu thì lưỡi kiếm lạnh như băng đặt ngang cổ, kèm theo sức ép lạnh buốt, mạnh mẽ ấn xuống vai . Hai chân nhũn , quỳ sụp xuống nền đất lạnh băng.

 

Loading...