Biến Diện Sư Gia - Chương 8: Nghỉ đêm ở Chúc phủ

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:31
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như Vân, danh , ắt hẳn là một mỹ nhân. Mỹ nhân thôi cũng khiến tâm viên ý mã, huống hồ mỹ nhân giờ còn đang giúp đồ, khiến Lục Nguyên Thanh khỏi cảm thán tối nay thật đúng là vận đào hoa nhỏ.

Xuân ý đậm, áo quần cũng dần trở nên mỏng nhẹ, vì thế chén rượu cho cả áo trong và áo ngoài của Lục Nguyên Thanh ướt sũng.

Nhà giàu sang lễ nghi rườm rà thật nhiều. Áo ướt chẳng chỉ cần cởi phơi là ? Trong mắt một kẻ tục như Lục Nguyên Thanh, đó là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế mà khi trợn mắt cô nương Như Vân ôm một bộ đồ mới, bước gần, mới nhận nhận thức giữa hai về chuyện một cách lớn.

Như Vân mở lời thẹn thùng, chỉ thấy nàng cúi đầu, giọng nhẹ như tiếng oanh: “Xin cho Như Vân hầu công t.ử áo quần.”

Lục Nguyên Thanh ngượng ngùng : “Không dám phiền Như Vân cô nương, tại hạ tự .”

Hắn cởi nửa chiếc áo ngoài ướt sũng, bỗng một đôi tay khiến vô vàn liên tưởng vòng qua eo , bên tai còn vang lên thở thơm như lan: “Sao thể để công t.ử tự động thủ, Như Vân sẽ chịu phạt mất.”

Bị đôi tay ngọc mảnh khảnh lướt qua, Lục Nguyên Thanh như tê dại, chẳng còn chút sức lực, bèn mặc cho nàng nhẹ nhàng cởi chiếc áo ngoài. thể mềm mại, nóng ấm dán sát lưng dường như vẫn chịu thôi, mò tìm đai áo trong của , khéo léo cởi : “Áo trong của công t.ử cũng ướt , cởi luôn sẽ thấy dễ chịu hơn.”

Giọng nàng mềm mại, động tác nhanh nhẹn, kịp để Lục Nguyên Thanh phản ứng, tay nàng trượt trong áo . chạm làn da, Như Vân bèn hoảng, rụt tay : “Người công t.ử lạnh quá!”

Lục Nguyên Thanh nắm lấy tay nàng, kéo khỏi áo , dịu dàng giải thích: “Tại hạ từ nhỏ thể yếu, nhiệt độ thấp hơn thường nhiều, sợ dọa đến cô nương. Áo để tự .”

Như Vân dường như từng gặp vị công t.ử nào năng dịu dàng đến thế, lúng túng : “Công tử, Như Vân dặn hầu Lục công t.ử áo quần, nếu để công t.ử là ngài tự …”

Lục Nguyên Thanh càng thêm ôn hòa: “Ta , cô nương thì chẳng ai .”

Vừa lấy một chiếc áo trong bằng lụa trắng từ tay Như Vân, bình phong, tùy ý đặt áo lên ghế tự cởi áo trong .

Ánh nến lay động, Như Vân ở ngoài thấy tấm lưng trần nhẵn nhụi của . Làn da sáng bóng, khiến kìm đưa tay chạm thử. Một thể nam nhân mượt mà tì vết thế đầu tiên thấy. Nàng sờ một chút, nhưng nghĩ đến sự băng lạnh khi chạm , vẫn do dự dừng tay. Chỉ chần chừ trong khoảnh khắc, Lục Nguyên Thanh mặc xong áo trong, thắt đai áo mỉm ôn hòa với nàng.

Như Vân thoáng đỏ mặt vì cảm giác thấu, vội cúi đầu giúp mặc bộ áo ngoài thêu hoa văn trắng mới tinh, cài khuy, thắt đai cho chỉnh tề.

Lúc Như Vân lặng lẽ quan sát công t.ử mặt, khỏi cảm thán câu “ vì lụa” quả là chí lý. Dưới ánh nến vàng, nàng chỉ thấy vị công t.ử da dẻ trắng trẻo, ngoài việc vẻ ngốc nghếch, thật sự khiến dễ chịu. Hắn vóc gầy, chỉ cần chiếc eo thon khi áo quần là rõ.

Lục Nguyên Thanh cất tiếng, ngắt dòng suy tưởng của nàng: “Như Vân cô nương, Như Vân cô nương?”

Như Vân thầm trách thất thần, vội mỉm dịu dàng: “Tóc công t.ử lúc áo quần rối, để Như Vân chỉnh cho công tử.”

Nói để từ chối, nàng nhẹ nhàng ấn xuống, tháo búi tóc, cẩn thận chải chuốt. Nàng chán ghét vị Lục công t.ử , nếu tối nay chọn, nàng chọn

Như Vân hỏi: “Lục công t.ử thấy Như Vân còn chút nhan sắc ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm dịu dàng: “Như Vân cô nương mà còn tính là nhan sắc thì tại hạ thực chẳng ai mới xứng với hai chữ nhan sắc.”

Như Vân trong lòng mừng thầm, bèn ngay: “Vậy tối nay để Như Vân hầu hạ công tử, công t.ử bằng lòng ?”

Lục Nguyên Thanh sững , nhưng trong lòng dâng lên một chút thương cảm. Từ lúc nàng giúp áo quần đến giờ, sự cẩn trọng xen lẫn hoảng sợ hiện rõ trong từng động tác, nhất là khi thể nóng ấm của nàng áp sát lưng , cảm nhận nàng đang run rẩy. Rốt cuộc là điều gì khiến nàng hoảng loạn, dè dặt đến thế? Rõ ràng nhưng vẫn gượng , cố tỏ quyến rũ để lấy lòng?

Lục Nguyên Thanh thở nhẹ trong lòng, song vẫn nở nụ dịu dàng: “Như Vân cô nương là của Chúc công tử, Lục mỗ dám ý nghĩ vượt phận?”

Như Vân vội : “Không , !” Nàng ngập ngừng tiếp: “Trong phủ công tử, những như Như Vân nhiều kể xiết. Công t.ử từng chạm Như Vân, chỉ vì dung mạo lọt mắt công t.ử thôi…”

Không ảo giác, Lục Nguyên Thanh thật sự chút nhẹ nhõm trong giọng nàng. Hắn mỉm : “Dù Như Vân cô nương thị của Chúc công t.ử nhưng vẫn là của Chúc công tử. Cô nương thế sợ Chúc công t.ử sẽ vui ?”

Như Vân thở dài: “Bọn Như Vân so với trong phủ, chẳng bằng là quân cờ để công t.ử lấy lòng quyền quý. Nhiều tỷ cũng công t.ử tùy tiện đem tặng cho khác như thế.”

Lục Nguyên Thanh chỉ thầm: Xem tối nay Thẩm Bạch cũng “khó thoát kiếp nạn” … Hắn vui vẻ : “Theo ý cô nương, tối nay Thẩm đại nhân và cả tại hạ đều Chúc phủ ?”

Hơn nữa mỗi còn tặng kèm một mỹ nhân, câu chỉ nghĩ trong lòng.

Như Vân nghiêm túc gật đầu: “Đây là thủ đoạn để lôi kéo quyền quý của công tử, cũng là biểu thị thiện ý. Nếu mời từ chối tức là kết giao với công tử…”

Ý tứ của nàng, Lục Nguyên Thanh đương nhiên hiểu. Trong mắt Chúc Đông Lâu, chỉ hai loại: dùng dùng . Nếu dùng , giữ cũng vô ích.

Hắn lên, nên tiệc rượu thôi, sợ muộn, nếu Thẩm đại nhân từ chối Chúc Đông Lâu, e rằng bọn họ cũng thành “quân cờ bỏ ”…

Vừa theo Như Vân cửa, bên cạnh vang lên tiếng hừ lạnh khinh miệt của Thiệu Ưng: “Tưởng ai đắm chìm chốn ôn nhu hương, thể bò khỏi căn phòng nữa chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-8-nghi-dem-o-chuc-phu.html.]

Lục Nguyên Thanh dường như hề ngạc nhiên khi gặp Thiệu Ưng lúc , thong thả : “Người với sở thích khác , như thích đắm trong ôn nhu hương, còn Thiệu bổ đầu thích hít gió lạnh mái nhà .”

Thiệu Ưng thế khan, hậm hực : “Ai thích trốn mái cái gầy như cây trúc của ngươi chứ!”

Lục Nguyên Thanh mỉm hòa nhã: “Thân cây trúc nào dám phiền Thiệu bổ đầu nhọc công, việc xà nhà , bổ đầu chớ nên nữa thì hơn.”

Nói xong tự nhiên vượt qua Thiệu Ưng, một bước, Như Vân theo sát phía .

Thiệu Ưng sờ mũi, trong lòng hụt hẫng vì đoán sai. Chẳng lẽ nghĩ nhầm, vị sư gia yếu ớt thực sự là nam nhân, nữ giả nam trang? Ừ nhỉ, nếu là nữ rình mái mà vẫn đồ?

Khuôn mặt ngốc nghếch của Lục Nguyên Thanh lộ chút tâm tư, nhưng rõ ràng, màn áo do đổ rượu chỉ là vở kịch do tự biên tự diễn mà thôi.

Lợi Kiếm Vân c.h.ế.t trong mắt đời, nàng thể lấy phận thật xuất hiện nữa. Phong Hoán dùng kim châm thuật cải dung cho nàng, nàng còn là Lợi Kiếm Vân, nàng trở thành Lục Nguyên Thanh. Thuật quả nhiên lợi hại, mỗi soi gương nàng đều nghi ngờ là ai. Tuy vẫn là nữ nhân, nhưng dung mạo đổi quá hảo, chỉ bề ngoài, chẳng ai nhận . Chỉ cần giữ cách an , thứ đều mỹ một kẽ hở.

Quá khứ của thể để khác phát hiện, mà những kẻ nghi ngờ hiện giờ chỉ Thẩm Bạch và Tống Ngọc Đường, giờ thêm một kẻ khó đối phó là Thiệu Ưng. Trong ba , Lục Nguyên Thanh e dè nhất thực là Thiệu Ưng.

Thẩm Bạch là một công t.ử danh môn, xuất và giáo dưỡng hạn chế một hành vi của . Hắn là một quân tử, hứa sẽ điều tra thế của thì nhất định sẽ giữ lời, ít sẽ rầm rộ mà tra xét. Tống Ngọc Đường tuy phòng sâu, nhưng mục đích cũng chỉ vì sự an nguy của Thẩm Bạch mà thôi. Chỉ cần trong mắt y, sự tồn tại của Lục Nguyên Thanh tạo thành uy h.i.ế.p với Thẩm Bạch thì y sẽ điều tra . Nói cách khác, Thẩm Bạch mở miệng, Tống Ngọc Đường sẽ phí tâm sức . Chỉ Thiệu Ưng là khác, khác hẳn Thẩm Bạch, ngông cuồng tự phụ, chuyện thì ai ngăn , hơn nữa chỉ cầu kết quả, bất chấp thủ đoạn. Vì , hiện giờ mới là mà Lục Nguyên Thanh cần phòng nhất.

Lục Nguyên Thanh hiểu rõ, xóa bỏ nghi ngờ trong lòng Thiệu Ưng là chuyện khó, cho nên nhất định hành động một bước. Vừa bàn tiệc, rượu của vô tình đổ lên vạt áo , Thẩm Bạch vì lời hứa sẽ truy cứu, Tống Ngọc Đường cũng sẽ nghĩ đến việc theo, y chỉ bảo vệ chu cho Thẩm Bạch. Người cuối cùng bám theo tất nhiên là Thiệu Ưng! Tất cả điều Lục Nguyên Thanh tính toán từ , sai mảy may.

Thiệu Ưng tuy câu nệ tiểu tiết, nhưng gan lớn mà tâm tư tỉ mỉ, khi xác định phỏng đoán của , sẽ xuất hiện một cách thiếu suy xét. Vì , Lục Nguyên Thanh đoán sẽ ở mái nhà lén theo dõi, cho nên thuận thế nhận ý của Như Vân, bộ đồ đang mặc .

Mọi thứ đều trong kế hoạch của Lục Nguyên Thanh. Bước trong Chúc phủ nguy nga lộng lẫy, phía còn mỹ nhân cùng, đáng lẽ là một chuyện vô cùng nhàn nhã chứ? một cảm giác cô tịch bỗng dâng lên, tràn ngập trong lòng Lục Nguyên Thanh, hồi lâu vẫn tan.

Hắn thở dài, bàn tiệc náo nhiệt. Mới chỉ vắng mặt một chốc, Chúc Đông Lâu sai vũ cơ dâng vũ khúc.

Nói đến vẻ của các vũ cơ, nghệ nhân trong phủ, Lục Nguyên Thanh dám chắc, nếu Chúc phủ xếp thứ hai thì ở Biện Thành ai dám xưng thứ nhất. Những gương mặt trẻ trung xinh , những vòng eo mềm mại thon gọn, những đôi môi đỏ tươi phả thở thơm ngát, những dải lụa trắng muốt uyển chuyển đong đưa, tất cả hợp thành một bức tranh diễm lệ.

Thẩm Bạch lặng lẽ những dải lụa trắng trong tay vũ cơ lướt qua mặt , nhưng để lộ sắc mặt, thỉnh thoảng chỉ dõi ánh mắt về chỗ trống đối diện nơi Lục Nguyên Thanh rời , vẻ mặt như điều suy nghĩ.

Khi thấy Lục Nguyên Thanh và Thiệu Ưng một một , Thẩm Bạch mới mỉm : “Nguyên Thanh mãi mà thấy trở về, còn tưởng ngươi lạc đường .”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Có cô nương Như Vân dẫn đường, Nguyên Thanh nhầm đường ?”

Nói xong, còn dịu dàng với Như Vân một cái, Như Vân thấy vội thẹn thùng cúi đầu.

Chúc Đông Lâu là tinh ý bậc nào, nhiều thăm dò Thẩm Bạch nơi bàn tiệc, nhưng đều ung dung đẩy lui. Nay thấy vị sư gia bên cạnh dường như hứng thú với Như Vân, đây chẳng cơ hội , bèn vội : “Lục sư gia vẻ thích Như Vân ư? Như Vân, đêm nay ngươi hãy hầu hạ Lục sư gia cho .”

Nghe , trong lòng Như Vân thầm nhẹ nhõm, vội nhỏ nhẹ : “Vâng, công tử.”

Thẩm Bạch thì sững , đang định thì thấy Lục Nguyên Thanh bối rối dậy, chắp tay với Chúc Đông Lâu: “Đa tạ ý của Chúc công tử, Lục mỗ xin nhận.”

Thẩm Bạch ngờ Lục Nguyên Thanh sẽ đồng ý, trong chốc lát nghi hoặc , thấy mỉm nhàn nhã với , bèn hiểu việc tất dụng ý, nên chỉ lặng lẽ quan sát diễn biến.

Chúc Đông Lâu thấy Lục Nguyên Thanh điều như , trong lòng khỏi đắc ý với sự sắp đặt của , bèn sang với Thẩm Bạch: “Thẩm đại nhân, đêm khuya, đại nhân dùng chút rượu, đêm về nha môn e rằng an . Hay là đêm nay đại nhân cứ nghỉ ở Chúc phủ để Đông Lâu tận chút tình chủ nhà.”

Vừa hiệu với nữ t.ử dẫn đầu vũ khúc khi nãy. Nữ t.ử mặt mày kiều diễm bèn bước , dịu dàng với Thẩm Bạch: “Tiểu nữ Phi Tuyết đêm nay nhất định sẽ hầu hạ đại nhân thật chu đáo.”

Đến nước mà Thẩm Bạch còn hiểu dụng ý của Chúc Đông Lâu thì đúng là kẻ phong tình. Trong lòng âm thầm khinh bỉ hành động của Chúc Đông Lâu, nhưng mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, thong thả : “Cô nương Phi Tuyết dung mạo tuyệt trần, vũ khúc duyên dáng, hẳn là Chúc công t.ử vô cùng coi trọng. Thẩm mỗ xưa nay thích đoạt sở thích trong lòng khác, chỉ e cô nương Phi Tuyết Thẩm mỗ dám nhận.”

Chúc công t.ử hiển nhiên hiểu sai ý , vội giải thích: “Thẩm đại nhân ngàn vạn đừng hiểu lầm, Phi Tuyết chỉ là ca vũ cơ mà tại hạ nuôi trong phủ, tuyệt đối là trong sạch.”

Thẩm Bạch càng thêm chán ghét, Lục Nguyên Thanh ôn hòa tiếp lời: “Ý của Chúc công tử, tại hạ Thẩm đại nhân nhận lấy. Cô nương Phi Tuyết tư chất như tiên, đại nhân thể phụ tấm lòng giai nhân?”

Nói xong còn sang mỉm với Thẩm Bạch.

Thẩm Bạch nụ , bèn đổi ý, gật đầu với Chúc Đông Lâu: “Đã là ý của Chúc công tử, Thẩm mỗ xin cung kính bằng tuân mệnh.”

Chúc Đông Lâu thấy Thẩm Bạch cuối cùng cũng gật đầu, trong lòng mừng rỡ, tiếp tục nâng chén mời rượu, khách sáo tiếp đãi.

Đêm chẳng mấy chốc khuya.

 

Loading...