Biến Diện Sư Gia - Chương 9: Kỹ nữ A Nguyên
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:32
Lượt xem: 213
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bạch yên tâm để Thẩm Tiếu một ở nha môn, bèn sai Tống Ngọc Đường trong đêm về huyện nha Biện Thành, vì trách nhiệm bảo vệ an nguy của Thẩm Bạch rơi tay Thiệu Ưng.
Cho đến khi yến tiệc kết thúc, Lục Nguyên Thanh vẫn với Thẩm Bạch một câu nào. Vì thế, khi Thẩm Bạch Phi Tuyết đỡ rời khỏi chỗ , đầu Lục Nguyên Thanh cuối, thất vọng phát hiện bộ tâm tư của y đều đặt cô gái tên là Như Vân , dường như quên mất còn sự tồn tại của .
Thẩm Bạch vốn cho rằng Lục Nguyên Thanh nhất định tính toán khác mới “thuyết phục” ở , nhưng tình hình hiện tại, y thật sự chỉ cô nương Như Vân mê hoặc mà thôi.
Giờ đây Thẩm Bạch tiến thoái lưỡng nan, đành giả vờ say, mặc cho Phi Tuyết đỡ nghỉ ở biệt viện. Thiệu Ưng từ lúc cùng Lục Nguyên Thanh trở về vẫn luôn im lặng , lặng lẽ bảo vệ Thẩm Bạch rời . Đến cửa, còn đầu Lục Nguyên Thanh một cái, chỉ thấy y ngẩng đầu về phía , nhân lúc Như Vân chú ý mà mấp máy môi, khẩu hình cực kỳ đơn giản, Thiệu Ưng dễ dàng nhận bốn chữ : “Hộ hảo đại nhân.”
Chúc phủ xa hoa, những kẻ ở trong phủ nếu vẫn Chúc Đông Lâu để mắt tới đều viện riêng của . Viện của Như Vân ở tây dãy ngang, nàng cầm đèn lồng dẫn đường phía , thỉnh thoảng đầu mỉm với Lục Nguyên Thanh đang theo , Lục Nguyên Thanh gương mặt nghiêng xinh của nàng, cũng mỉm .
Về đến phòng, tiểu nha đầu hầu hạ Như Vân áo quần, Lục Nguyên Thanh thì tùy ý giường gần cửa sổ, đẩy cửa sổ lên, bầu trời như nhuộm mực đậm đặc, vài ngôi lấp lánh nhảy nhót nơi chân trời. Nửa đêm xuân ấm, ngay cả làn gió lướt qua bên tai cũng nhẹ nhàng ấm áp, khiến phiền muộn trong lòng dần tan biến.
Sau lưng chợt ấm quen thuộc áp , đôi tay như chạm khắc từ ngọc của Như Vân nhẹ nhàng ôm lấy cổ Lục Nguyên Thanh, nụ chứa chan dịu dàng: “Lục công tử, Như Vân hầu ngài nghỉ ngơi nhé.”
Lục Nguyên Thanh ngửi thấy hương thơm ấm áp từ nàng, chỉ lắc đầu mỉm : “Như Vân cô nương, ở đây chỉ và nàng, việc nàng sẽ chẳng ai ép buộc. Tuy Chúc công t.ử sai nàng tiếp , nhưng tiếp thế nào vẫn là quyết định.”
Đôi tay đang ôm cổ Lục Nguyên Thanh dừng một thoáng từ từ buông xuống, nàng nhẹ đối diện y, cúi đầu: “Không ép buộc , công tử… thật …”
Lục Nguyên Thanh dịu dàng ngắt lời nàng: “Như Vân cô nương mệt ? Muốn nghỉ ?”
Như Vân lắc đầu: “Không mệt.”
Nghe , Lục Nguyên Thanh chỉ bàn cờ mặt: “Vậy cô nương chơi với một ván nhé?”
Như Vân đỏ mặt, nhỏ: “Thật bàn cờ chỉ để dáng… đ.á.n.h cờ, sở trường của thứ .”
Lục Nguyên Thanh “ồ” một tiếng, hỏi: “Vậy sở trường của Như Vân cô nương là gì?”
Như Vân nhẹ giọng trả lời: “Đàn… đ.á.n.h đàn tạm thôi.”
Lục Nguyên Thanh mỉm nhã nhặn: “Vậy cô nương nguyện lòng gảy cho một khúc ?”
Như Vân thiếu niên áo trắng đang tắm ánh trăng ngoài cửa sổ, lông mày trong làn sáng dịu hiện nét xa xăm huyền ảo, khiến bất giác sinh lòng ngưỡng mộ. Nàng bỗng thấy như gặp tri âm khó tìm, trong lòng hứng khởi dâng tràn. Nàng mỉm gật đầu, xoay lấy từ tủ gỗ bên cạnh một cây đàn dáng vẻ kỳ lạ.
Cây đàn ngắn hơn so với tỳ bà bình thường một chút, điều kỳ lạ hơn là chỉ ba dây.
Lục Nguyên Thanh cây đàn kỳ lạ hồi lâu, kinh ngạc “ồ” một tiếng, thong thả : “Tam vị tuyến? Đây chẳng nhạc cụ nổi danh của nước Lưu Cầu ? Như Vân cô nương chẳng lẽ Đại Minh?”
Như Vân là ngạc nhiên vì Lục Nguyên Thanh nhận tam vị tuyến, đó ngượng ngùng lắc đầu: “Như Vân là Đại Minh, nhưng chủ nhân của cây đàn thì thể .”
Lục Nguyên Thanh hứng thú hỏi tiếp: “Chủ nhân của cây đàn ? Chủ nhân của tam vị tuyến là ai?”
Như Vân do dự một lát, như nên . khi nàng ngẩng đầu gương mặt đang mỉm của Lục Nguyên Thanh, bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác coi trọng từng . Nàng cẩn thận lắng động tĩnh xung quanh, với Lục Nguyên Thanh: “Cây đàn là A Nguyên dạy đánh.”
Lục Nguyên Thanh nghĩ một chút hỏi tiếp: “A Nguyên là ai?”
Như Vân vẫn nhỏ giọng trả lời: “Ta A Nguyên là ai. Khi đến Chúc phủ thì A Nguyên ở đó . Thân phận nàng thần bí, luôn cảm thấy nàng khác hẳn trong phủ… À, là một kỹ nữ.”
Trong đầu Lục Nguyên Thanh chợt lóe lên điều gì, nhưng y thể chắc chắn, bèn khích lệ Như Vân hỏi: “Cô nương từng gì với nàng ?”
Như Vân thở dài, lắc đầu: “A Nguyên là một câm, thể chuyện. Nàng đối xử với . Khi mới Chúc phủ, còn ngây ngô, chỉ nghĩ ngày sẽ một bước lên mây, nên hôm đó khi đầu thấy A Nguyên lặng lẽ gảy đàn tam vị tuyến gốc cây, bèn học, dùng khúc nhạc mới học để lấy lòng công tử… May mà cuối cùng .”
Lục Nguyên Thanh mỉm nhẹ: “A Nguyên ngăn nàng, đúng ?”
Như Vân kinh ngạc Lục Nguyên Thanh: “, A Nguyên , chỉ đất mấy chữ: ‘Thích thì dạy; khoe khoang thì .’”
Lục Nguyên Thanh tán thưởng: “ là một cô nương thú vị.”
Như Vân như chút cảm thán: “A Nguyên là hiếm hoi trong Chúc phủ bao giờ nịnh nọt, khoe khoang. Nàng từng xoay quanh công tử, trong mắt công t.ử cũng chẳng nàng. Nàng đối xử với , dạy ít khúc nhạc bằng tam vị tuyến, một khúc tên là Dạ Ương Khúc, , gảy cho công t.ử ?”
Lục Nguyên Thanh ấn tay Như Vân đang định chạm đàn, làn da lạnh lẽo của y khiến mu bàn tay nàng truyền đến một cảm giác run rẩy. Nàng ngẩng đầu kinh ngạc y, chỉ thấy y dịu dàng : “Không vội. Vị A Nguyên cô nương về thế nào ? Nàng… còn ở trong Chúc phủ chứ?”
Nghe câu , Như Vân bỗng như hoảng sợ, giả bộ bình tĩnh gảy dây đàn, tiếng đàn vang lên trong đêm tĩnh lặng một âm thanh sắc lạnh kỳ dị, giọng nàng cũng theo đó vang lên: “A Nguyên một tháng mất tích, . Công t.ử sai tìm về bẩm báo rằng… rằng nàng c.h.ế.t .”
Lục Nguyên Thanh sửng sốt: “C.h.ế.t ?”
Y lặng lẽ suy nghĩ hỏi tiếp: “Trước đó, trong Chúc phủ từng xuất hiện lạ ? Không hẳn là lạ, thể là bạn bè của công tử, thể ở đây một thời gian, công t.ử hẳn coi trọng đó…”
Như Vân lắc đầu: “Bạn của công t.ử nhiều, mà công t.ử cực thích kết giao, uống rượu, tiệc tùng. Có khi bên ngoài, khi đưa về phủ, thậm chí còn để bạn bè ở trong phủ, chuyện ở Chúc phủ là điều quá bình thường.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu, hỏi: “Năm nay công t.ử dự thi Hội ? Trước thời gian trong phủ ai khác thường ?”
Nghe câu , sắc mặt Như Vân bỗng tái nhợt, nàng hoảng hốt nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, ngập ngừng : “Có. Sau khi công t.ử thi về, hình như đưa về một vị công t.ử giọng Tô Châu, vị công t.ử đó cũng là thí sinh dự thi Hội năm nay, họ gì nhỉ? Hình như họ Triệu họ Tiền nhỉ? Ta nhớ rõ, chỉ nhớ rằng…”
Nói đến đây, Như Vân dừng , càng nắm chặt ống tay áo , Lục Nguyên Thanh tất nhiên bỏ sót, chỉ im lặng lắng nàng tiếp: “Công t.ử thích tìm vị công t.ử Tô Châu đó, hình như quan hệ . Công t.ử còn sai A Nguyên đến chăm sóc vị công t.ử Tô Châu …”
Lục Nguyên Thanh nắm lấy tay của Như Vân, mặc nàng hoảng hốt, cẩn thận vén ống tay áo mà nàng vẫn ôm chặt lên. Trên cánh tay trắng nõn mịn màng một vết sẹo cực lớn, hình dạng thì hẳn là vết thương mới, giữa sẹo còn thể thấy rõ lớp da non hồng tươi.
Lục Nguyên Thanh chạm , chẳng ngoài dự liệu, cảm giác run rẩy quen thuộc từ thể Như Vân truyền đến, giống hệt như hôm nàng giúp áo quần. Hắn thể rõ ràng cảm nhận sự sợ hãi và bất an của nàng.
Hắn nhíu mày, giống như lẩm bẩm song ánh mắt thẳng nàng: “Vết thương từ mà ? Ai nhẫn tâm để dấu thương tích khủng khiếp như thế cánh tay vốn trong ngần tì vết ?”
Như Vân hổ rụt vội cánh tay đáng sợ về, giọng nàng nghẹn như mèo con rên rỉ: “Là do của … hôm uống rượu vô đức, lỡ xông viện của vị công t.ử đất Tô Châu đang tạm trú. Ta nơi cho bất kỳ ai bước . Ta chỉ là nhiều ngày gặp A Nguyên, chút nhớ nhung nàng thôi. Từ khi nàng hầu hạ vị công t.ử , khó gặp nàng. Ta thực sự … Trong Chúc phủ, ngoài A Nguyên, tin nổi một ai, cũng chẳng ai để tâm sự…”
Trong lòng Lục Nguyên Thanh than: nàng tin A Nguyên, dám thổ lộ điều chẳng dám với khác, chẳng cũng bởi A Nguyên vốn là kẻ câm . Chúc Đông Lâu giam giữ vị công t.ử đất Tô Châu, cho kẻ nào tiếp cận, sai đúng A Nguyên hầu hạ, thực chẳng vì kẻ câm thể tiết lộ bí mật ư? Mà nay A Nguyên mất tích, c.h.ế.t thì bí mật càng vĩnh viễn chôn vùi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-9-ky-nu-a-nguyen.html.]
Lục Nguyên Thanh trong lòng sớm thấu rõ ngọn ngành, song đôi vai yếu ớt run rẩy cùng vẻ đau thương của nữ t.ử mắt, vẫn vươn tay vỗ nhẹ lên vai nàng, an ủi: “Đừng buồn nữa, vết thương sẽ lên da non, sự cũng sẽ thôi…”
Đêm sâu dễ khơi dậy trong lòng vô vàn yếu mềm, huống chi mặt còn vị công t.ử ôn hòa lời dịu nhẹ. Cuối cùng Như Vân kìm , tựa vai . Dù thể lạnh lẽo khiến kinh hãi, nhưng nàng ưa thích giọng ấm áp của .
Lục Nguyên Thanh đẩy nàng , cũng chẳng đưa tay ôm lấy, chỉ từ tốn vỗ nhẹ lưng nàng, hạ giọng hỏi: “Nay vị công t.ử đất Tô Châu còn ở trong Chúc phủ ?”
Như Vân tựa vai thì thầm: “Không… y cùng A Nguyên biến mất .”
Lục Nguyên Thanh trầm ngâm giây lát, hỏi: “Như Vân từng Phong Ba Giám ?”
Như Vân lắc đầu: “Chưa… chữ chẳng nhiều. quyển gần đây nổi tiếng.”
“Công t.ử nhà nàng ưa việc thơ đối chữ, bình tranh thưởng bút ?”
Như Vân mỉm : “Công t.ử nhà chỉ ưa thưởng thức mỹ nhân thôi…”
Lục Nguyên Thanh cũng : “Điểm thì tại hạ thật đồng cảm. Trong Chúc phủ, ca cơ mỹ nữ nhiều kể xiết. Như Vân cô nương, phiền nàng gảy một khúc ? Đừng dùng tam vị tuyến nữa.”
Hắn chỉ cây cổ cầm đặt giá bên cạnh: “Hay là gảy một khúc Phượng Cầu Hoàng nhé?”
Nghe , ánh mắt Như Vân rung động, nàng mỉm dịu dàng: “Được, theo công tử.”
Đêm tĩnh lặng thâm trầm như tiếng đàn của Như Vân, lưu loát như mây nước. Trong tiếng đàn mang theo tình ý dạt dào, nàng dồn hết thảy khúc Phượng Cầu Hoàng, tiếng đàn uyển chuyển như thổ lộ tâm tư, lan tỏa theo bóng đêm u tịch. Cả đêm , dường như bộ Chúc phủ đều ngập chìm trong giai điệu nồng nàn miên man, say đắm mê ly…
Sáng hôm , Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh trở về nha môn Biện Thành. Thẩm Bạch kiệu, bọn phu kiệu sớm về , chỉ còn Thẩm Bạch, Thiệu Ưng và Lục Nguyên Thanh bộ.
Thẩm Bạch im lặng một lúc, hỏi: “Tối qua… Nguyên Thanh và Như Vân cô nương hình như thưởng một đêm đàn khúc nhỉ?”
Lục Nguyên Thanh gật nhẹ: “ , tối qua Như Vân cô nương hứng khởi lắm, cũng vui lòng ‘tri âm’ của nàng.”
Thiệu Ưng hừ một tiếng: “Có kẻ trải một đêm quấn quýt, sung sướng bao. Xem chỉ và đại nhân mới còn bận tâm đến vụ án thôi!”
Lục Nguyên Thanh “a” một tiếng, sang Thẩm Bạch: “Sao? Đại nhân tối qua cùng Phi Tuyết cô nương trải một đêm quấn quýt ?”
Thẩm Bạch : “Mỹ nhân của Chúc công t.ử đến Thẩm mỗ cũng chẳng dám hưởng thụ… Tối qua chỉ suốt một đêm, lắng tiếng đàn từ cửa sổ vọng đến. Quả thật động lòng.”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Thế thì một mảnh thâm tình của Phi Tuyết cô nương sẽ chẳng nơi tỏ bày, đại nhân há sẽ phụ lòng giai nhân ?”
Thiệu Ưng hừ một tiếng: “Có đây, để nàng ngoan ngoãn ngủ, chẳng dễ như trở bàn tay ư.”
Lục Nguyên Thanh thong thả : “Chỉ là một nữ t.ử yếu mềm đa tình thôi, dùng mấy thủ đoạn cứng rắn , thô bạo quá ?”
Thiệu Ưng giận dữ: “Ta thô bạo? Ngươi đa tình! Một đêm lang phí tiếng đàn, bỏ qua cơ hội dò xét Chúc phủ. là ‘thư sinh vô dụng nhất’!”
Thấy giận dữ, Lục Nguyên Thanh chỉ mỉm : “Đại nhân, e rằng tối qua ngài cũng chẳng yên tĩnh yên một đêm . Có Thiệu bổ đầu bên cạnh, chắc gì yên ?”
Nghe , Thiệu Ưng trừng mắt, còn Thẩm Bạch chỉ mỉm thần bí: “Nguyên Thanh, tối qua phát hiện gì ?”
Lục Nguyên Thanh giả ngu: “Lần … xin để đại nhân .”
Thẩm Bạch bật ha hả: “Phát hiện của … là mỹ nhân trong Chúc phủ nhiều quá đỗi! Nhiều đến mức bình thường. Nguyên Thanh chẳng thấy thế ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Trong phủ nuôi vô mỹ nhân như , lẽ nào chỉ vì sở thích đặc biệt của Chúc công tử? Ta e rằng còn dụng ý khác.”
Thẩm Bạch lắc đầu : “Khó lòng cưỡng nổi ân huệ mỹ nhân. Từ xưa hùng đa phần bại trong cửa ải hồng nhan. Bậc hào kiệt nơi sa trường kiên cường bất khuất, cuối cùng gục ngã trong lầu son gấm vóc. Chúc đại công t.ử quả là tính toán độc ác!”
Lục Nguyên Thanh bật : “Đại nhân mới chỉ ở Chúc phủ một đêm sinh tâm cảnh giác như thế. Vậy thử nghĩ đến một thư sinh ôm hoài bão mà chẳng gặp thời, lúc khốn cùng nhất gặp một giai nhân tri kỷ trong phủ thì sẽ ?”
Thẩm Bạch hừ: “Hẳn là say mê mãi, chẳng thoát khỏi tửu sắc nơi đây.”
Thiệu Ưng chen lời: “Đêm qua dò xét thử, quả nhiên Chúc phủ thú vị. Nhà cửa sắp xếp chẳng như bình thường mà vòng quanh như một mê cung. Nghĩa là nếu Chúc công t.ử giam giữ ai, mà kẻ chỉ là một Lạc Phách Thư Sinh thì tuyệt đối chẳng thể tự thoát ngoài.”
Thẩm Bạch liếc Lục Nguyên Thanh. Trong lúc Thiệu Ưng , vẫn im lặng. Thẩm Bạch bèn hỏi: “Nguyên Thanh, tối qua Như Vân cô nương thật sự chỉ đàn khúc thôi ư? Nàng hé lời gì ?”
Lục Nguyên Thanh thở dài, trả lời: “Sau hội thi xuân, Chúc công t.ử đưa về một vị công t.ử giọng Tô Châu cấm tiếp cận. Hắn từng sai một cô nương tên A Nguyên hầu hạ. nay vị công t.ử và A Nguyên đều biến mất, rằng A Nguyên c.h.ế.t …”
Thẩm Bạch đầy vẻ “ ”: “Quả nhiên Nguyên Thanh cách. Vừa một đêm cùng giai nhân thưởng khúc, thu về manh mối.”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Đại nhân quá khen.”
Thiệu Ưng hừ một tiếng: “Chỉ là mấy ngón thư sinh vớ vẩn thôi…”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “ , cũng chỉ nghĩ vài lối . Vậy Thiệu bổ đầu cao kiến gì ?”
Thiệu Ưng hừ một tiếng: “Ông đây thấy chẳng cần quanh co với họ Chúc nữa, trực tiếp vạch bài với . Nếu hai kẻ sách thực sự do giở trò mà c.h.ế.t thì tất sẽ phản ứng. Nếu thì hẳn cũng dính dáng đến Hàn Ý Phường. Họ Chúc lẽ nội tình, cũng thể vì tự bảo mà khai vài điều.”
Thẩm Bạch trầm ngâm gật đầu, hỏi Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh nghĩ ?”
Lục Nguyên Thanh ôn hòa : “Lời Thiệu bổ đầu chí lý. Ta cũng cho rằng nên thử thăm dò từ Chúc Đông Lâu . phận t.h.i t.h.ể c.h.ế.t vẫn cần tra xét cho rõ.”
Thẩm Bạch gật đầu: “Ta cho dò tìm. Còn vị công t.ử Tô Châu thần bí , sẽ báo cho phủ Tô Châu tra cứu danh sách học trò dự thi khoa Xuân năm nay, xem ai kỳ thi đến nay vẫn về quê .”
Lục Nguyên Thanh : “Đại nhân suy tính quả là thỏa đáng.”