Biến Diện Sư Gia - Chương 9: Oan gia ngõ hẹp

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:28
Lượt xem: 210

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm càng lúc càng dày đặc. Khi Duật Ba Lam bước từ khóm hoa đen trong vườn, đêm về khuya. Chẳng hiểu từ lúc nào, mỗi ngày đều nán lâu hơn trong khóm hoa , dần dà trở thành một thói quen khó bỏ. Có lẽ, bao năm tháng, nơi duy nhất khiến lòng bình yên chỉ còn khu vườn và giờ đây, thêm một nơi nữa.

Duật Ba Lam căn phòng kế bên buồng ngủ của . Tay định đẩy cửa nhưng mãi vẫn chần chừ. Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi sợ mơ hồ. Người trong phòng là kẻ ngày đêm mong nhớ, mà khi sắp gặp , chẳng đối diện thế nào. Với tính tình của nàng, e rằng khó lòng tha thứ cho ? Chắc hẳn nàng sẽ hận thấu xương? Xưa nay, dù lớn lên bên , nàng luôn ở cạnh , nhưng mỗi đối diện, vẫn luôn bối rối, nên cư xử cho .

Đêm qua gặp nàng, nàng vẫn còn say giấc, nhưng giờ thì... Duật Ba Lam ánh đèn le lói trong phòng, nàng vẫn ngủ.

Do dự một lúc, cuối cùng cũng đẩy cửa bước . Căn phòng sáng rõ, khắc khoải mong chờ đang giường, mắt thẳng cửa. Thoáng chốc, bốn mắt chạm .

Duật Ba Lam thấy rõ những vết thương chằng chịt gương mặt nàng, tim bỗng đau nhói như kim đâm. Hắn bước gần, định ôm nàng lòng, nhưng mắt , nàng chỉ đờ đẫn , chẳng vui chẳng giận, thần sắc vô hồn như một con rối. Chính ánh mắt trống rỗng khiến cánh tay đông cứng .

“Kiếm Vân, là đây, Ba Lam. Nàng còn nhớ ?” Giọng giấu nổi sự mất mát và bất lực. Người đúng, quả nhiên nàng chẳng còn nhận .

“Khi thể nàng tổn thương nặng, thể sống sót là may mắn lắm . Nàng thể , cũng chẳng nhớ ngươi là ai, thậm chí ngay cả bản là ai cũng . Dung mạo thì thể khôi phục. Như thế, ngươi vẫn nàng trở về bên cạnh ?” Hắn vẫn nhớ như in giọng quái dị của đàn ông đeo mặt nạ quỷ khi hỏi .

“Phải, nguyện đ.á.n.h đổi tất cả, chỉ cần nàng thể về bên .” Lời thề son sắt dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Kẻ mặt quỷ khi đưa cho một nắm hạt giống: “Hãy gieo nó trong vườn, dùng m.á.u của kẻ cầu nguyện mà tưới tắm ngừng. Đợi đến khi hoa nở rợp cả vườn, cũng là lúc giấc mộng thành sự thật.”

Người trao hạt giống giờ đây là kẻ Hoàng đế Gia Tĩnh sủng tín bậc nhất. Hoàng đế cầu trường sinh bất lão, xem vị pháp sư mặt quỷ tinh thông âm dương như bậc thánh nhân, lời nào cũng theo. Duật Ba Lam vốn chẳng tin , nhất là khi chính Nghiêm Tòng giới thiệu để lôi kéo . ... nhưng cưỡng nổi khát vọng Lệ Kiếm Vân sống , nên mù quáng nhận lấy hạt giống.

Chính tay nhổ sạch cỏ cây trong vườn, gieo xuống những hạt giống đen kịt kỳ lạ . Loài hoa lớn chậm. Tính từ ngày Kiếm Vân mất ba năm, mãi đến giờ nó mới đầu nở rộ khắp vườn. Những năm tháng , vì tưới hoa bằng chính m.á.u , lưu vết thương.

Hắn nhớ rõ, hoa nở rợp vườn chỉ là chuyện mấy hôm . khi thấy, bước chân bỗng chùn , thể tiến thêm. Loài hoa đen bí ẩn từng thấy, chẳng tên là gì, thế nhưng nó như ma lực, cứ lôi kéo gần, càng gần hơn.

Ba năm chờ hoa nở, Duật Ba Lam ngừng nghĩ: Nếu gặp Lệ Kiếm Vân, sẽ ? Ba năm qua nàng thế nào? Ánh mắt nàng khi sẽ ? Còn kiêu ngạo rực rỡ như trong ký ức? Nàng sẽ gì đầu tiên? Giọng còn mê hoặc tâm can như xưa? Nếu ôm nàng, nàng sẽ phản ứng thế nào, đẩy , rút kiếm chống đỡ?

Bao nhiêu viễn cảnh tái ngộ, từng vẽ trong đầu, nhưng từng bức nào giống với hiện thực mắt. Nửa khuôn mặt đầy sẹo, dù vẫn thoáng thấy nét quen thuộc, nhưng ngoài gương mặt , tất cả đều xa lạ đến đau lòng. Đôi mắt Kiếm Vân từng sáng ngời khí phách, giờ chỉ còn trống rỗng lặng câm, thể là ánh mắt của nàng?

Nghĩ đến đó, bất giác lùi hẳn một bước, mắt vẫn dán chặt nàng, bàn tay siết chặt. Nỗi đau như sóng dữ ập tới, khiến chẳng phân biệt nổi là hiện tại, là quá khứ, thật hư.

Trong lòng trống rỗng, trống đáng lẽ lấp đầy khi gặp Kiếm Vân, mà vẫn xé nát tâm can như xưa. Nàng thế , thể là Kiếm Vân? Sao thành thế? Ba năm ngày đêm chờ đợi, mong ngóng từng khắc, tại kết thúc như thế ?

Rõ ràng chỉ còn vài bước là thể chạm khuôn mặt, bàn tay nàng, những thứ khao khát cả đời, chẳng thể bước tới. Đau đớn đến mất kiểm soát, lắc đầu thì thào: “Ta sai , sai ! Ngày xưa sai, giờ vẫn sai! Nếu sẽ thế , năm đó tuyệt đối buông tay nàng! Ta cứ tưởng chỉ là tạm thời xa cách, nào ngờ buông tay là buông cả một đời khát vọng! Giờ hối hận đến tận xương tủy thì còn ích gì? Quả báo! Đây là quả báo! Ta đang gì thế ? Ta…”

Chính ! Chính từ bỏ Kiếm Vân. Dù giờ tìm nàng về, liệu quá khứ mất thể tìm ? Những tháng ngày lỡ, liệu thể bắt đầu ? Đầu óc đau như nứt . Hắn căn phòng nữa, mở cửa định . Ngay lúc , một tờ giấy kẹt trong khe cửa rơi xuống.

Duật Ba Lam sững , tờ giấy rõ ai để . Lòng bỗng thắt . Ai thể lặng lẽ nhét giấy mà cả lẫn đám Cẩm y vệ trong phủ đều ? Nếu kẻ ám sát…

Ánh mắt Duật Ba Lam tờ giấy đất dần lạnh băng. Hồi lâu, mới cúi xuống nhặt lên, đưa ánh trăng lướt. Chỉ một cái liếc mắt, tim dậy sóng. Tay cầm tờ giấy run run, chẳng rõ vì mừng giận.

Hắn dần trấn tĩnh, phụ nữ vẫn giường như búp bê vô hồn, ánh mắt thoắt trở nên lạnh lẽo. Hắn siết chặt tờ giấy, đóng sầm cửa, bước .

Vừa đến cửa, hai Cẩm y vệ canh gác cúi đầu chào: “Duật đại nhân!” Khắp Kinh Thành, ai chẳng Duật Ba Lam là phò mã tương lai, mặt mũi của khác thể nể, nhưng thể diện của Hoàng thượng thì ai dám coi thường?

Hắn chẳng thèm đáp , chỉ lạnh giọng hỏi: “Người trong phòng từng rời ?”

Hai Cẩm y vệ liếc : “Bẩm đại nhân, trong phòng từng ngoài.” Như sợ tin, họ chỉ ổ khóa cửa: “Đại nhân xem, khóa vẫn còn nguyên.”

Duật Ba Lam hừ lạnh: “Tưởng trò mèo của các ngươi ? Đừng tưởng vì là cố nhân của các ngươi mà dám bao che. Nếu còn xảy chuyện, dù chặt hết đầu các ngươi cũng đủ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-9-oan-gia-ngo-hep.html.]

Hai tên sợ hãi quỳ rạp: “Xin đại nhân bớt giận! Người bên trong thật sự hề ngoài.”

“Mở cửa!”, chỉ hai chữ.

Hai do dự. Duật Ba Lam lạnh giọng: “Sao? Muốn thứ hai ?”

Họ vội vàng mở khóa. Cửa hé, đá mạnh tung , bước thẳng , đồng thời dặn: “Các ngươi canh bên ngoài, cho ai .” Nói xong bèn đóng sầm cửa.

Trong phòng tối om, thắp đèn. ngay khi bước , Duật Ba Lam cảm thấy đôi mắt đang dõi theo, khiến vô cùng khó chịu. Giọng vì thế cũng đầy mỉa mai: “Sao? Cố nhân gặp , mà Thiệu Đại nhân dám thắp đèn ư?”

Trên giường bỗng vang lên tiếng nhạt: “Nửa đêm canh ba, Trạng nguyên gia thô bạo đá cửa xông , xem là đến gây sự với .”

Trong lúc , Duật Ba Lam châm lửa thắp đèn dầu. Từ tối sang sáng, nheo mắt. Khi mở mắt , thấy giường, vẫn vắt chân, hai tay gối đầu, ánh mắt đầy châm biếm thẳng .

“Không Trạng nguyên gia… , gọi là Phò mã gia mới đúng! Đêm hôm khuya khoắt còn hạ cố đến phá cửa phòng , chẳng lẽ rủ lên mái nhà uống rượu?”, Thiệu Ưng , nhưng đáy mắt lạnh giá.

Không rõ vì khó chịu với danh xưng “Phò mã gia”, câu “uống rượu mái” chọc tức, Duật Ba Lam bất ngờ xông tới mặt Thiệu Ưng, ném mạnh tờ giấy trong tay lên : “Uống rượu mái nhà? Ngươi tưởng thế là chọc giận ? Hừ! Mấy năm qua, Thiệu đại nhân xem sa sút lắm, chẳng còn bộ cẩm phục rực rỡ ngày nào. Hôm đó ở Đắc Ý lâu, suýt chẳng nhận kẻ từng tuấn oai phong là ngươi đấy!”

Thiệu Ưng chỉ “hừ” một tiếng, chẳng bận tâm đến cơn giận của . Hắn nhặt tờ giấy lên, kỹ. Trên đó chỉ vẻn vẹn mấy chữ: “Ngày mai, giờ Tuất, Tửu Ý. Không gặp về. Chỉ đến một ! Người cũ mời, để tên.”

Thiệu Ưng xong, ngơ ngác: “Này… là ý gì đây?”

Duật Ba Lam giật tờ giấy, lạnh: “Thiệu Ưng, ngươi tưởng thể đùa giỡn với ? Tưởng chỉ cần tìm giả chữ của Kiếm Vân là sẽ tin ? Muốn nhân lúc hẹn mà đ.á.n.h cắp đôi song kiếm? Ta cho ngươi , đó là đồ của Kiếm Vân, cũng là của . Còn ngươi chỉ là kẻ ngoài cuộc, đừng mơ tưởng!”

Nghe , Thiệu Ưng bật dậy, kinh ngạc: “Chữ của Kiếm Vân? Ngươi gì? Đây là…”

Duật Ba Lam bỗng nổi giận, túm lấy áo : “Ngươi xứng gọi tên nàng! Ngay cả chữ của nàng cũng nhận , mà dám tỏ vẻ thiết ? Chỉ từng uống rượu cùng nàng mái nhà, chỉ thế thôi! Nếu võ công, đến lượt ngươi ?”

Thiệu Ưng hất tay , chỉ bằng ánh mắt thương hại: “, ngay cả chữ nàng cũng chẳng nhận . Thế nên cái việc ngươi tìm giả chữ của nàng, chẳng hoang đường ?”

Câu như tiếng chuông cảnh tỉnh, Duật Ba Lam lập tức lùi , trân trối tờ giấy: “Không ngươi… ngươi lừa … Vậy thì là ai?”

Thần sắc Thiệu Ưng thoáng biến đổi, cẩn trọng : “Ngươi… ngươi từng nghĩ… vẫn luôn cảm thấy, nàng thực …”

“Không!”, Duật Ba Lam lập tức ngắt lời, như để che giấu nỗi hoang mang: “Kiếm Vân c.h.ế.t ! Nàng c.h.ế.t!”

Vẻ mềm mỏng của Thiệu Ưng trong thoáng chốc biến mất, trở lạnh lùng: “, nàng c.h.ế.t, nên cái hôn ước vô nghĩa cũng chấm dứt. Giờ ngươi là Phò mã gia, quá khứ của nàng cũng chẳng liên quan gì đến ngươi nữa. Ngươi lấy tư cách gì mà giữ chặt đôi song kiếm buông? Ta xem nàng như chí , dù nàng vốn là tiểu thư Lệ gia thì ? Trong lòng , vị trí của nàng từng đổi. Dù nàng là nam nữ, sống c.h.ế.t… thì tâm nguyện của nàng, nhất định sẽ nàng thành! Đôi cổ kiếm vốn là của nàng, xin Phò mã gia trả . Ta sẽ mang về Biện Thành, đặt ở Lệ phủ cũ cho nàng yên nghỉ.”

“Đây là lý do ngươi rời bỏ Cẩm y vệ, ẩn một tên bổ đầu nhỏ ở nha môn Biện Thành ?”, Duật Ba Lam lạnh.

Thiệu Ưng gật đầu: “. Ít giống kẻ nào đó, miệng thì nhớ thương nàng, còn bản thì ung dung phò mã! Ta khác ngươi, nhận định một điều thì cả đời đổi. Ta hiếm khi bội phục ai, nhưng coi nàng là thì cả đời nàng vẫn là của , cho dù nàng là nữ nhân, cho dù c.h.ế.t!”

Nghe đến đây, Duật Ba Lam tức giận đến run : “Chuyện giữa và Kiếm Vân, nào đến lượt kẻ ngoài cuộc như ngươi xen ! Tình cảm giữa và nàng, ngươi mãi mãi chẳng hiểu nổi! Hừ! Muốn lấy song kiếm? Được thôi, đợi ngươi rửa sạch nghi án g.i.ế.c , bình yên thoát khỏi đây hẵng khoác lác!”

Nói xong, bước . Sau lưng, Thiệu Ưng gọi với: “Ngày mai, giờ Tuất, ngươi sẽ chứ? Ngươi nhất định , lẽ sẽ gặp …”

Duật Ba Lam chỉ hừ một tiếng, đợi hết đóng sầm cửa, bỏ mặc câu dang dở.

 

Loading...