Biến Diện Sư Gia - Quyển 2: Kẻ Hái Hoa - Chương 1: Vị khách nhập cuộc
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:37:17
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thì Lục đến Biện Thành là để tìm ?”
“Ừ, chỉ tiếc là hoa đào vẫn đó, cố nhân khuất, giờ cũng chẳng …” Lục Nguyên Thanh chút cảm khái, lắc đầu.
Thẩm Bạch lặng lẽ y một lúc mới : “Vậy Lục hẳn là quen thuộc với Biện Thành ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Thuở nhỏ từng theo gia phụ ở Biện Thành mấy năm, là quen thuộc thì hẳn, nhưng tuyệt xa lạ.”
Thẩm Bạch thì mỉm : “Vậy thì quá. Không giấu gì Lục , và Ngọc Đường đều mới đến, ở Biện Thành chắc chắn nhiều điều bất tiện. Hơn nữa, nhậm chức quá gấp gáp, ngoài và Ngọc Đường cũng mang theo ai. Vì , Thẩm Bạch mạo xin mời Lục đảm nhiệm chức Sư gia cho , thấy ?”
Lục Nguyên Thanh giật : “Ta ư?”
Thẩm Bạch mỉm gật đầu, trong khi Tống Ngọc Đường bên cạnh khó chịu mặt .
Lục Nguyên Thanh thấy thì phần lúng túng, gượng do dự : “ ngoài việc vài chữ thì những thứ khác đều chẳng tinh thông, e là đảm đương nổi chức Sư gia .”
Tống Ngọc Đường nhân cơ hội xen châm chọc: “Đừng thế. Sao gì ? Theo thấy, chút tự như cũng khá lắm .”
Thẩm Bạch liếc một cái, Tống Ngọc Đường mới ngượng ngập ngậm miệng.
Thẩm Bạch sang Lục Nguyên Thanh, nhỏ giọng hỏi: “Lục bằng lòng ?”
Lục Nguyên Thanh im lặng hồi lâu mới trả lời: “Vậy mỗi tháng bổng lộc ? Có sắp xếp chỗ ở ?”
Thẩm Bạch thế càng rạng rỡ: “Yên tâm, ngoài việc chức danh chính thức thì những thứ khác đều đủ.”
Lục Nguyên Thanh cũng bộ tịch: “Đã Thẩm đại nhân thành tâm mời mọc, Nguyên Thanh há dám tuân lệnh?” Y gật đầu, xưng hô cũng đổi từ “Thẩm ” sang “Thẩm đại nhân”, việc xem như định.
Thẩm Bạch vui vẻ gật đầu: “Ta đãi Lục như bằng hữu, cần câu nệ mà gọi là đại nhân.”
Lục Nguyên Thanh chỉ nhạt nhẽo lắc đầu: “Trước với là bạn, xưng hô Thẩm , Lục . Nay lấy phận Tri huyện mời nha môn Sư gia, tất nhiên khác . Trên thứ tự, tôn ti phân minh, cổ lễ thể bỏ.”
Thẩm Bạch ngắm nét mặt Lục Nguyên Thanh. Vẫn như gặp đầu, biểu cảm bình thản, phần khờ khạo nhưng trong mắt sáng rõ, tuyệt đối chẳng kẻ ngu độn. Một thiếu niên áo vải tầm thường am tường lễ nghi quan trường, thậm chí còn thuận theo bản năng mà giữ gìn. Người thật sự chỉ là hạng thường dân ? Kẻ khiến y thấu càng y thêm hứng thú.
Lục Nguyên Thanh Thẩm Bạch: “Ta còn một yêu cầu nữa.”
Tống Ngọc Đường lập tức trừng mắt. Công t.ử ân cần mời mọc, còn bày đặt kén chọn, thật là…
Thẩm Bạch thì chẳng lấy phiền: “Mời .”
Lục Nguyên Thanh như sợ Thẩm Bạch rõ, bèn tiến gần, mỉm rành rọt từng chữ: “Ta một tờ văn thư bổ nhiệm của Thẩm đại nhân, đóng quan ấn của huyện nha, chính thức tuyển nha môn Sư gia.”
Thẩm Bạch mỉm : “Được, hôm nay cùng Lục vỗ tay tương thề, quyết thất tín.”
Đêm sâu. Ba họ huyện nha Biện Thành. Thẩm Bạch ngoái Lục Nguyên Thanh: “Thật sự ?”
Lục Nguyên Thanh ngước huyện nha. Hai chiếc lồng đèn đỏ lay động trong gió, ánh sáng mờ ảo hắt xuống mặt đất loang lổ. Phía là hai con sư t.ử đá hai bên, uy vũ tráng kiện, trong đêm tối như đang múa vuốt nhe nanh, khí thế bức . Cửa nha môn đóng chặt, đại môn sơn son, vòng đồng lớn bằng mặt , vòng là đôi thần giữ cửa bằng đồng, khí thế uy nghiêm.
Lục Nguyên Thanh thu mắt về, : “Không cần. Sáng mai sẽ đợi văn thư ấn huyện nha ngay tại cửa công đường. Tại hạ cáo từ.”
Dứt lời, y chắp tay với Thẩm Bạch, xoay , siết c.h.ặ.t t.a.y nải lưng, chầm chậm khuất dần con phố mờ sương.
Thẩm Bạch theo cho đến khi y xa mới nhỏ giọng hỏi Tống Ngọc Đường: “Vừa thật sự để lạc mất kẻ hái hoa ?”
Tống Ngọc Đường khựng , mới : “Khinh công của đó giống một kẻ… với bản lĩnh hái hoa trộm liễu độc bộ giang hồ của , suýt đuổi kịp, còn luống cuống đ.á.n.h rơi một lọn tóc? Không hiểu nổi, thật hiểu nổi.”
Thẩm Bạch gật đầu: “Ý ngươi là Ngọc Diện Hồ Ly, Liễu Âm, kẻ biến mất giang hồ mấy năm ?”
Tống Ngọc Đường : “Công t.ử cũng ít chuyện giang hồ nhỉ.”
Thẩm Bạch cợt phần vô : “Ai bảo là kẻ chẳng học vấn gì, chỉ là một Thẩm thiếu gia ăn chơi trác táng ở Kinh Thành, chút ít cũng là thường tình.” Nói đoạn, thần sắc y nghiêm : “Không Liễu Âm.”
Tống Ngọc Đường sững : “Ý công t.ử là?”
Thẩm Bạch về phía Lục Nguyên Thanh biến mất từ lâu, trầm ngâm: “Không mảnh vải ? Tra cho , ắt sẽ manh mối. Lạ thật, đang yên đang lành nổi sương? Ngọc Đường, chúng nha môn thôi. Ngươi thấy Lục Nguyên Thanh thế nào?”
Tống Ngọc Đường gõ vòng đồng lên cửa, lắc đầu: “Người lai lịch rõ, công t.ử giữ bên ?”
“Hắn đến tìm , nhưng qua đời. Chúng gặp ở gần dịch trạm, ngọn núi gần đó một bãi tha ma. Ngọc Đường, phiền ngươi một chuyến, ngươi đến một nơi.”
…
Trời hửng sáng, một luống cuống chạy tới. Có lẽ vì chạy suốt đường nghỉ, nọ mệt đến hoa mắt chóng mặt, chẳng còn phân biệt phương hướng.
“Ui da!” Tiếng va chạm mạnh vang lên, xen lẫn tiếng hít hà và rên rỉ đau đớn. Một loạng choạng mấy bước, cuối cùng vững, đối phương đ.â.m sầm ngã lăn đất.
Người ngã xuống là một công t.ử trẻ tuổi, vóc dáng gầy yếu, nét mặt phần ngơ ngẩn, chẳng rõ vì cú va chạm vốn dĩ như thế.
Đứng cách đó xa là một thiếu niên ăn vận như tiểu đồng. Vừa nãy chỉ cắm đầu chạy, ngờ sáng sớm thong dong giữa đường nên kịp tránh. Giờ thấy đụng ngã khác, ngẩn , đảo mắt về phía huyện nha ngay mặt, sốt ruột đến vò đầu bứt tai.
Công t.ử đất lúc mới như hồn, chống tay dậy, phủi bụi áo. Tiểu đồng cuống quýt, lo lắng hỏi: “Công t.ử thương ? Tất cả là của tiểu nhân đường , đ.â.m ngài. Xin công t.ử đại nhân đại lượng, đừng chấp tiểu nhân. công tử, tiểu nhân thật sự việc gấp huyện nha Biện Thành, nếu ngài … thì tiểu nhân xin ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/quyen-2-ke-hai-hoa-chuong-1-vi-khach-nhap-cuoc.html.]
Nói xong, còn liếc mặt công t.ử một cái, hít một thật sâu, lao thẳng về phía nha môn.
Người đụng ngã chính là Lục Nguyên Thanh.
Y tiểu đồng luống cuống chạy đến công đường, rút đôi dùi gõ bên trống kêu oan, sức gõ ầm ầm màng gì hết.
Lục Nguyên Thanh bên cạnh, chỉ lắc đầu. Giờ mà Tri huyện thăng đường xét xử ? Không đ.á.n.h gậy đuổi mới là lạ!
Quả nhiên, chẳng bao lâu , hai nha sai mở cửa huyện nha. Dẫn đầu là một gã đàn ông da đen to lớn, trợn mắt quát tháo: “Đồ dân đen to gan, mở mắt mà xem trời đất thế nào ! Sáng sớm thế la lối cái gì? Lão gia chúng còn dậy. Muốn kiện cáo, đợi qua giờ Mão hãy đến!”
Tiểu đồng như lửa cháy đến nơi, mặt mày khổ sở, : “Hai vị sai gia, tiểu nhân thật sự chuyện gấp cầu kiến Tri huyện đại nhân. Xin hai vị thông báo một tiếng! Đây là chuyện liên quan đến mạng , cầu xin hai vị giúp đỡ!” Vừa móc trong tay áo một thỏi bạc vụn, nịnh nọt dâng lên.
Xưa nay vẫn câu: Có tiền mua tiên cũng .
Lục Nguyên Thanh bật , hai nha sai lập tức đổi sắc mặt, nhanh đến mức khiến nể phục. Nhất là tên đàn ông da đen mới hung hăng , còn để tiểu đồng đưa bạc đến gần vội chộp lấy, toe toét: “Sao sớm! Ngươi chờ một chút, bẩm báo với Tri huyện đại nhân ngay, chờ nhé!”
Tiểu đồng liên tục , vẻ mặt nóng ruột nhưng cũng chỉ thể chờ ngoài cửa.
Hắn đang sốt ruột, định gõ trống tiếp thì bất chợt vỗ nhẹ lưng. Chỉ là một cái vỗ nhẹ, mà dọa hồn vía lên mây, hét lên thất thanh.
Tiếng hét cũng khiến phía giật , cả hai cùng lùi mấy bước, mặt mày đều tái vì sợ.
Người vỗ vai chính là Lục Nguyên Thanh.
Y xoa n.g.ự.c thở dài: “Tiểu , ban ngày ban mặt, ngươi gặp ma chắc?”
Tiểu đồng thấy đó là công t.ử lúc nãy va , lập tức lúng túng .
Lục Nguyên Thanh mỉm , an ủi: “Đừng sợ, đến đòi tiền . Chỉ là thấy lạ, sáng sớm ngươi đến huyện nha gõ trống, hẳn là oan tình lớn lắm ?”
Tiểu đồng thấy y tính toán mới thở phào, bất lực thở dài: “Công tử, ngài đấy, trong phủ chúng xảy án mạng … Chao ôi, chỉ qua một đêm mà một nha c.h.ế.t kỳ quái, còn… ôi, thật khó nên lời.”
Khó nên lời? Chẳng lẽ…
Trí tò mò của Lục Nguyên Thanh khơi dậy, y bèn hỏi: “Cô gái đó rốt cuộc thế nào?”
Tiểu đồng chiều khó xử, đang định thì bên cạnh chợt tiếng vang lên: “Đang nghĩ ai mà sáng sớm quấy rầy giấc mộng của , thì là Lục công tử! công t.ử đến cũng sớm quá nhỉ?”
Lục Nguyên Thanh thì ngẩng đầu, chỉ thấy trong nha môn một bước , ai khác chính là hộ vệ bên cạnh Thẩm Bạch mà hôm qua y từng gặp, Tống Ngọc Đường.
Không vì , dường như chút bất mãn với y. Lục Nguyên Thanh chỉ : “Có lẽ Tống hộ vệ hiểu lầm, là vị tiểu ca chuyện gấp nên gõ trống kêu oan, cầu kiến Thẩm đại nhân của ngài.”
Lúc Tống Ngọc Đường mới chú ý đến tiểu đồng , cau mày: “Là ngươi oan khuất trình báo?”
Tiểu đồng thì liên tục gật đầu: “Trong phủ tiểu nhân xảy án mạng, tình thế khẩn cấp, nếu thì cho tiểu nhân mười lá gan cũng chẳng dám đến quấy rầy đại nhân sáng sớm thế .”
Án mạng!
Tống Ngọc Đường ngẩn , bèn : “Vậy thì mau theo .” Nói xong liếc Lục Nguyên Thanh: “Lục sư gia định nha môn ?”
Tiểu đồng cũng kinh ngạc: “Hóa công t.ử là sư gia trong nha môn!”
Lục Nguyên Thanh mỉm với : “Hiện tại thì .” Rồi đầu hỏi Tống Ngọc Đường: “Văn thư đóng ấn mà hôm qua nhắc đến ?”
Tống Ngọc Đường thì sắc mặt lộ vẻ khó chịu, nhưng vẫn rút một vật từ trong tay áo , hờ hững ném qua: “Này, văn thư đóng ấn ngươi đây. Thật chẳng hiểu công t.ử nhà coi trọng ngươi ở điểm nào…” Nửa câu , chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm.
Thật , Tống Ngọc Đường cố ý khó Lục Nguyên Thanh. Hắn ném một tờ văn thư, suy cho cùng chỉ là một tờ giấy thì nặng bao nhiêu? Hơn nữa bậc thềm nha môn, còn Lục Nguyên Thanh bậc, cách một , hai vốn xa, mà Tống Ngọc Đường còn cố tình ném chệch . Trong lòng chắc mẩm Lục Nguyên Thanh thế nào cũng thể đón , ắt cúi xuống nhặt, chẳng khác nào chịu sự khó của .
Sau khi ném văn thư , chỉ chờ giấy rơi xuống đất, chờ Lục Nguyên Thanh lúng túng. Đáng tiếc, đoán sai.
Một buổi sáng vốn lặng gió, bỗng dấy lên một cơn gió nhẹ, nghiêng lệch cuốn theo tờ văn thư, khiến nó thuận thế bay đến mặt Lục Nguyên Thanh. Việc y cần , chỉ là đưa tay tao nhã đón lấy.
Lục Nguyên Thanh thong thả mở tờ văn thư xem kỹ một hồi, mới mỉm : “Vậy thì chúng nha môn thôi.”
Chỉ là nụ và câu dành cho tiểu đồng bên cạnh đang trố mắt kinh ngạc, chứ tuyệt với Tống Ngọc Đường.
Âm mưu thất bại, là vì chột vì thẹn giận, Tống Ngọc Đường chỉ trừng mắt với Lục Nguyên Thanh, hừ một tiếng cất bước nha môn Biện Thành .
Thẩm Bạch trong tiền sảnh, lặng lẽ tiểu đồng trình bày xong, nhíu mày: “Ngươi tỳ nữ trong phủ c.h.ế.t trong tình trạng trần trụi, còn mảnh vải, cào cấu nơi hạ thể đến mức thê thảm?”
Tiểu đồng vốn đang hổ, thấy thần sắc Thẩm Bạch vẫn thản nhiên, thành giống như kẻ từng trải, bèn trấn định cung kính thưa: “Tiểu nhân Ngụy Châu bẩm đại lão gia, quả thật là . Sáng nay, bà Bành phụ trách xưởng giặt trong phủ sợ trễ giờ phu nhân cần dùng nên mang bộ y phục mà phu nhân dặn sáng nay đến. Ai ngờ khi ngang qua hoa viên phủ, thấy một mảng trắng từ xa, bà còn lấy lạ, đến gần rõ thì hồn vía lên mây, đ.á.n.h rơi cả y phục trong tay. Bà hét toáng lên giữa buổi sáng sớm yên tĩnh, chẳng cả phủ kinh động . Chúng chạy đến xem, than ôi, cái mảng trắng hóa chính là nha Hồng Y hầu hạ phu nhân. Nàng c.h.ế.t thê t.h.ả.m lắm, một tiểu cô nương trong sạch lột trần, phơi thây giữa hoa viên. Phía … cào xé đến nỡ . Ai da, đúng là tạo nghiệt mà!”
Thẩm Bạch thì lặng yên một hồi, mới hỏi: “Trong phủ các ngươi di chuyển t.h.i t.h.ể ?”
Tiểu đồng trả lời: “Trừ việc khoác cho t.h.i t.h.ể một lớp áo, thì chúng hề động đến… Xin đại lão gia minh giám, chẳng lẽ để một cô nương nhà lành c.h.ế.t t.h.ả.m như , mất hết cả thể diện còn dòm ngó ư?”
Thẩm Bạch gật đầu, sang Tống Ngọc Đường: “Ngọc Đường, truyền lệnh, gọi ngỗ tác và bổ đầu, mang theo vài nha dịch, cùng bản quan đến Lưu phủ.”
Nói xong, y mỉm với Lục Nguyên Thanh: “Phiền Lục sư gia ngay ngày đầu nha môn nhọc lòng, xin sư gia cùng bản quan một chuyến đến Lưu phủ xem tình hình.”
Lục Nguyên Thanh chỉnh y phục, chắp tay: “Đại nhân lệnh, Lục mỗ nào dám tuân.”
lúc , cửa tiền sảnh truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Tống Ngọc Đường thì thầm trong bụng, liếc sang Lục Nguyên Thanh, thầm nghĩ: Phen thế nào cũng kịch để xem.