Biến Diện Sư Gia - Quyển 5: Vợ Trong Bụng - Chương 1: Nữ Thi Vô Danh

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:51:32
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mưa xối xả như thác đổ. Những hạt mưa to bằng hạt đậu giáng xuống , chỉ nghĩ thôi thấy khó lòng chịu đựng nổi. Ấy mà, trong đêm mưa bão dữ dội , kẻ liều đội mưa mà . Hẳn là đang nóng lòng gì đó, bằng , giữa đêm tối mưa gió tầm tã, ai lê bước con đường lầy lội?

Quần áo ướt sũng dính chặt da thịt, nhưng thứ khiến càng thêm chật vật, khó coi chính là giọng đầy bất lực, cùng tiếng quát thúc ngựa liên hồi: “Huýt! Dừng ! Đây đường về Biện Thành! Ngự Phong, rốt cuộc ngươi định dắt ? Dừng , lối …”

Thế nhưng, dù lệnh thế nào, con tuấn mã vẫn ngơ, cứ thẳng tiến, như thể phía thứ gì đó đang vẫy gọi.

Cảnh vật xung quanh càng lúc càng hoang vu. Nam t.ử lưng ngựa đành thở dài, còn hô hào nữa, mặc cho con ngựa tự tìm đường. Con ngựa dòng dõi thuần chủng, vốn cực kỳ thần tuấn, theo nhiều năm, xưa nay từng bướng bỉnh như đêm nay, e rằng ắt nguyên do. Hơn nữa… chắc về Biện Thành ? Chẳng để một lá thư, chỉ lặng lẽ dắt con lừa xám nhỏ bỏ . Bao nhiêu điều còn kịp hỏi, cớ thể dễ dàng như ?

Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ rối bời, con tuấn mã vốn chịu lời bỗng khựng , khiến nam t.ử giật ngẩng đầu. Trước mắt là một quán trọ.

Giữa chốn hoang vắng, một quán trọ lẻ loi thế ? Ngọn đèn nghênh khách cửa tắt từ lâu, cánh cửa lớn gió mưa quật cho rung lên khe khẽ. Một nơi như thế… liệu ?

Dù lòng đầy nghi hoặc, nam t.ử vẫn xuống ngựa. Đêm mưa như thế , thể tiếp nữa, quán trọ đương nhiên trở thành lựa chọn duy nhất.

Hắn dắt ngựa đến cửa, vốn định gõ cửa gọi chủ quán, nào ngờ tay chạm , cánh cửa theo lực đẩy mà từ từ mở . Ồ? Không khóa ?

Nam t.ử sững , nhưng mưa to cấp bách, đành dắt ngựa bước .

Trong quán trọ tĩnh lặng như tờ, một ngọn nến nào thắp sáng từ bất kỳ căn phòng nào. Hắn nhíu mày thì con ngựa vùng thoát khỏi tay, tự chạy thẳng trong. Hắn bất đắc dĩ, vội bước theo: “Hôm nay ngươi ? Thật chẳng khác gì ngựa hoang mất cương… Ngự Phong!”

Lời còn dứt, ánh mắt bỗng chốc hóa đá. Trước mắt, lớp bùn đất mềm nhũn vì mưa cuốn trôi, để lộ một góc áo xanh, đó là một cánh tay gầy guộc, tái nhợt. Cổ tay mảnh khảnh, áo xanh cũ, bên cạnh còn con lừa nhỏ lông xám, đầu hói chân ngắn… chính là Tiểu Hôi.

Máu dồn lên đầu, nam t.ử choáng váng, cố định thần kỹ thì con Ngự Phong chạy đến bên Tiểu Hôi, c.ắ.n chặt lấy đôi tai dài của nó.

Nam t.ử bỗng siết chặt nắm tay. Một dự cảm chẳng lành quấn lấy tim, ép bước nhanh tới, quỳ xuống bên gò đất , dốc sức bới đất.

Không thể nào! Nhất định !

Trong lòng gào thét như . từng mảnh áo xanh hiện tay, hai bàn tay bắt đầu run rẩy. Cuối cùng, một lọn tóc dài đen nhánh lộ khỏi bùn đất, rối bết đầy bùn, che kín gương mặt c.h.ế.t.

Hai tay lửng lơ , do dự mấy mới run rẩy đưa . Chỉ cần vén mái tóc , sẽ thấy rõ diện mạo. nếu như…? Một nỗi hoảng loạn, rối bời từng dâng trào trong tim, khiến chần chừ dám hành động.

Trong lúc còn đang giằng xé nội tâm, con lừa Tiểu Hôi chẳng từ lúc nào vòng phía . Mãi đến khi lưng vang lên tiếng lừa kêu lạc lõng, xen lẫn một giọng yếu ớt pha chút cợt: “Tiểu Hôi, đừng quấy…”

Đôi tay dính đầy bùn ướt, ướt sũng như chuột lột của nam t.ử bỗng cứng đờ. Bờ vai run khẽ, hai tay bất giác siết chặt, từ từ xoay .

Dưới cơn mưa, thiếu niên chỉ khoác mỗi bộ áo lót trắng, tóc rối xõa xuống, hình yếu ớt tựa khung cửa đang mở. Gương mặt tái nhợt như giấy, nhưng khóe môi nở nụ trêu chọc: “Đại nhân, ngài là… đang đào mộ giữa trời mưa gió thế ?”

Người quỳ đất là Thẩm Bạch. Nghe , bật dậy, bước vội đến gần: “Lục Nguyên Thanh! Trêu đùa như thế, ngươi thấy thú vị lắm ?"

Trong giọng lo lắng, tức giận.

Lục Nguyên Thanh thấy hình Thẩm Bạch run lên, rõ vì dầm mưa vì kinh hãi. dù là nguyên nhân nào, cũng đều ngoài dự liệu của . Hắn thở dài, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Thẩm Bạch cố trấn tĩnh, chỉ về phía nửa còn vùi trong đất: “Người là ai?”

Lục Nguyên Thanh t.h.i t.h.ể moi lên, lắc đầu: “Không .”

“Sao y mặc trang phục của ngươi?”

“Không .”

“Vậy tại ngươi xuất hiện ở nơi ?”

Gương mặt Lục Nguyên Thanh thoáng chút lúng túng: “Chuyện … cũng .”

Cơn giận của Thẩm Bạch bốc lên: “Thế tại ngươi bỏ một lời từ biệt? Chuyện , chắc ngươi định ' ' nữa chứ?”

Thấy sắc mặt Thẩm Bạch khó coi, Lục Nguyên Thanh mới lí nhí: “Cái đó… Đại nhân, quần áo ngài ướt hết , hãy trong chuyện. Ngài dầm mưa như thế, nếu , sẽ cảm mất.”

Lúc Thẩm Bạch mới để ý, chỉ mặc mỗi áo lót, sắc mặt tái nhợt, thể suy yếu tựa cửa. Hắn vội hỏi: “Nguyên Thanh, ngươi bệnh ?”

“Ồ… , chỉ khó chịu một chút.”

Lửa trong lò kêu lách tách, Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh đối diện bên bếp lửa, lặng lẽ quan sát . Một lúc lâu, Thẩm Bạch chợt mỉm : “Nguyên Thanh, bỗng thấy ngươi mặc nữ trang cũng hợp.”

Lục Nguyên Thanh thản nhiên gẩy lửa: “Đại nhân khoác lên thứ vải thô ráp vặn mà vẫn toát lên vẻ tao nhã, mới thực sự là hiếm thấy.”

Quán trọ chẳng rõ vì bỏ , đồ đạc vương vãi như thể chủ nhân bỏ trong vội vã. Hai lục tìm khắp nơi, nhưng chỉ là quần áo nữ nhân, khiến ý áo ướt càng khó thành. Cuối cùng, gầm giường một gian phòng, Thẩm Bạch lục một gói vải, trong đó bộ áo nam bằng vải thô gấp ngay ngắn. Hắn vội cầm lên: “Nguyên Thanh, xem ngươi chỉ thể mặc nữ trang thôi.”

Giọng điệu còn ẩn chứa sự hả hê.

Lục Nguyên Thanh chỉ liếc một cái thờ ơ, tiện tay khoác tạm áo khoác xanh của nữ nhân lên .

thẳng, nhưng vẫn cảm nhận rõ ánh mắt Thẩm Bạch cứ đảo qua đảo .

“Nguyên Thanh, vì ngươi bỏ một lời từ biệt?”

Thẩm Bạch ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn buông lời hỏi.

Lục Nguyên Thanh gẩy lửa: “Thật cũng coi đó là bỏ . Chỉ là chợt nhớ biểu xa từng tháng Bảy sẽ đến Biện Thành tìm . Ta sợ lúc gặp , mà Đại nhân mãi về, nên mới .”

“Biểu ? Ngươi còn thích ? Chẳng ngươi chỉ một một thôi ư?”

“Thật cũng tính là thích ruột thịt gì, chỉ là nhà biểu và nhà vốn giao tình thâm niên, đó mới nhận biểu mà thôi.” Lục Nguyên Thanh giải thích, nhưng trong lòng hiểu rõ, từng lỡ chạm Kim Châm Thuật mà Phong Hoán bày . Tuy những sợi chỉ đỏ lan trong cơ thể dần biến mất, nhưng khó về sẽ tái phát vấn đề gì khác. Bởi , gửi thư cho Phong Hoán, bảo mau chóng đến Biện Thành gặp .

Y tiên cốc y thánh Hoàng Kỳ lão nhân cả đời chỉ thu nhận hai tử, một là Hàn Thiên Chi, một là Phong Hoán. Nếu Hàn Thiên Chi kế thừa y thuật tinh thâm và khí khái hiệp nghĩa của Hoàng Kỳ lão nhân, thì Phong Hoán nghi ngờ gì là kẻ thể hiện trọn vẹn sự cổ quái, tinh nghịch và những ý tưởng kỳ lạ của sư phụ. Hắn hành sự khác Hàn Thiên Chi nghiêm cẩn cứng nhắc, chỉ điều , mặc kệ hợp lý . Bởi thế, dù nhập môn , vốn nên là sư , nhưng Hoàng Kỳ lão nhân cuối cùng truyền y bát cho Hàn Thiên Chi. Phong Hoán vì phục Hàn Thiên Chi nên từng gặp mặt nàng. Nếu nhờ sư phụ Từ Tĩnh Chu và Hoàng Kỳ lão nhân giao tình riêng, e rằng ngay cả cũng chắc rõ chuyện .

Ba năm , tìm Phong Hoán, dùng trăm phương ngàn kế mới khiến chịu đồng ý lời xầu xin. Mà Phong Hoán vốn kiêu ngạo, cơ hội vượt mặt Hàn Thiên Chi, há bỏ lỡ? Với tính cách của , một khi nhận mật tín, nhất định sẽ đến tìm . Bởi , cái gọi là “biểu cũng chẳng do Lục Nguyên Thanh bịa , gần như chắc chắn rằng, khi Biện Thành, Phong Hoán ắt ở đó chờ .

Lục Nguyên Thanh còn đang suy nghĩ, Thẩm Bạch : “Nguyên Thanh, dẫu vội cũng nên để một lời. Ngươi lưu một chữ, cũng chẳng báo cho Tiếu Nhi. Ngươi con bé khi về phủ náo loạn gần như lật trời ? Ta dỗ dành lâu, nó mới chịu theo. Nó luôn với , Nguyên Thanh ngươi cứu và nó, nó thể quên ơn bội nghĩa, mặc kệ ngươi …”

Lục Nguyên Thanh ngẩn : “Vậy nên Đại nhân bèn lập tức tới tìm ? Để Đại nhân dầm mưa to thế , tại hạ thật sự áy náy.”

Thẩm Bạch tự giễu: “Ta vốn tưởng ngựa nhanh, lừa ngươi chậm, chỉ cần lập tức khởi hành ngày đêm nghỉ, nhanh sẽ đuổi kịp ngươi. Nào ngờ cho đến khi ngựa Ngự Phong của bỗng chẳng chịu lệnh, chạy lung tung khắp nơi, mới giật nghĩ, nếu ngươi vốn về Biện Thành thì ? Nếu ngươi thực sự bỏ lời từ biệt, dẫu ngựa nhanh, tìm ngươi ở ?” Ánh mắt Thẩm Bạch dừng Lục Nguyên Thanh, trong mắt lóe lên thứ gì đó khiến mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/quyen-5-vo-trong-bung-chuong-1-nu-thi-vo-danh.html.]

“Nguyên Thanh, gì về ngươi cả…” Thẩm Bạch than thở.

Lục Nguyên Thanh cũng học theo mà than: “Ngoài Biện Thành, thật tại hạ cũng nơi nào khác để . Đại nhân chớ bận lòng, tại hạ tất nhiên sẽ về Biện Thành.” Ừ, thể về Biện Thành? Hắn hẹn Phong Hoán tại đó, còn thể nữa?

Thẩm Bạch thêm gì, hai lặng im đối diện hồi lâu, Thẩm Bạch mới lên tiếng: “Vụ án của bốn vị công t.ử vẫn đa tạ Nguyên Thanh tương trợ, nếu e rằng vẫn còn vây khốn trong Duật phủ. Tiếu Nhi kể cho cả , thật khó cho ngươi, mạo hiểm lớn như đến phủ Thuận Thiên nghiệm thi. Tất cả những gì Nguyên Thanh từng cho Thẩm Bạch, Thẩm Bạch vĩnh viễn sẽ quên.”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Thật Đại nhân nên cảm tạ Lương Đại nhân và… Duật phò mã. Nếu sự giúp đỡ của Lương Đại nhân, hoặc là nếu Dực phò mã thẳng thắn nhận tội, e rằng Đại nhân cũng khó mà thoát .”

Thẩm Bạch nhẹ thở dài: “Duật phò mã ư? Nào còn phò mã họ Duật nữa! Nay phò mã của Tam công chúa họ Lý .”

Động tác gẩy lửa của Lục Nguyên Thanh chợt khựng : “Vậy… Duật công t.ử …” Hắn ?

“Họa phúc khó lường…” Thẩm Bạch thì thầm: “Hoàng thượng hạ chỉ lệnh cho Duật trận, khi rời Kinh, lên đường biên cương .”

Vậy ? Cuối cùng thành thế ! Khi rời , để cho Duật Ba Lam một mảnh giấy, ám chỉ rõ: hãy quên khúc mắc cùng Lệ Kiếm Vân, thương yêu công chúa mắt, chỉ mới tránh kiếp nạn. Trước khi hẹn ở tửu quán, nghĩ sẵn đường lui cho Duật Ba Lam, nào ngờ cố chấp đến thế. chỉ cần c.h.ế.t, chỉ cần sống , lẽ… cũng là điều .

Lục Nguyên Thanh dậy, đến bên cửa. Mưa dần ngớt, hương đất mưa tràn ngập khắp mũi.

Thẩm Bạch Lục Nguyên Thanh “hử” một tiếng, bèn khó hiểu hỏi: “Sao ?”

Lục Nguyên Thanh nghiêng , chỉ sân: “Đại nhân xem, hóa t.h.i t.h.ể là nữ tử.”

Thẩm Bạch cũng ngẩn . Có lẽ vì thấy t.h.i t.h.ể khoác áo xanh của Lục Nguyên Thanh nên trong tiềm thức mặc định đó là nam nhân.

Giờ t.h.i t.h.ể kỹ, mới thấy xương cốt tinh tế, mái tóc đen mưa xối tạt sang một bên lộ rõ dung nhan, rõ ràng là một nữ tử.

Thẩm Bạch lắc đầu trêu ghẹo,

“Nguyên Thanh… quần áo của ngươi nữ t.ử ? Hơn nữa…” Hắn đôi chân trắng nõn lộ từ vạt áo xanh: “Nàng dường như ngoài bộ áo xanh , chẳng còn mặc gì khác.”

Lục Nguyên Thanh thoáng sững sờ, cũng khó hiểu xuống quan sát, lẩm bẩm: “Quả thật kỳ lạ. Ta chỉ là dọc đường khó chịu nên ngất mà thôi, lúc tỉnh ở trong quán trọ ? Quần áo của nữ t.ử ?”

Ngất xỉu? Chuyện như mà chỉ coi là “mà thôi”? Trong lòng Thẩm Bạch thoáng bực, định mở miệng thì cúi xuống thấy Lục Nguyên Thanh đào hết phần còn của nữ t.ử từ trong đất lên, bắt đầu cởi quần áo của nàng. Vừa cởi gọi: “Đại nhân, xin giúp một tay.”

Thẩm Bạch lúng túng: “Nguyên Thanh gì?”

“Khám nghiệm t.ử thi chứ gì.” Lục Nguyên Thanh vẻ mặt đương nhiên: “Vốn xen , nhưng nàng cùng mặc chung một bộ đồ, cũng coi như duyên, thôi thì giúp nàng một phen.”

“Hình thể vết thương chảy máu, trong mắt tụ huyết, cổ vết bóp siết, bụng trong cũng nước, thử bằng ngân châm cũng thấy trúng độc. sắc mặt t.ử thi mang vẻ bệnh lý rõ rệt, hốc mắt đen đậm, móng tay chút huyết sắc, hiển nhiên do bệnh lâu ngày mà mất…” Lục Nguyên Thanh ngẩng lên Thẩm Bạch: “Có lẽ là c.h.ế.t vì bệnh tật triền miên.”

Thẩm Bạch “ừ” một tiếng: “Ta tò mò nguyên nhân t.ử vong, mà tò mò vì nàng mặc quần áo của ngươi.”

Lục Nguyên Thanh dậy, thong thả đến mặt Thẩm Bạch, đưa vật trong tay : “Đại nhân, xin ngài xem.”

Thẩm Bạch về phía Lục Nguyên Thanh, phát hiện trong lòng bàn tay đang cầm một cục bùn nhỏ còn ẩm ướt, bèn hỏi: “Cục bùn lên điều gì?”

Lục Nguyên Thanh cúi đầu : “Đại nhân ngại thử xem bùn đất chân.”

Thẩm Bạch cũng cúi xuống , mặt đất cơn mưa ẩm ướt, lớp bùn đen trơn mềm dính lên giày, ngoài cũng gì khác. Hắn ngẩng đầu cục bùn nhỏ trong tay Lục Nguyên Thanh, định mở miệng phản bác thì đột nhiên sững : “Màu vàng?”

Nghe , Lục Nguyên Thanh gật đầu: “ thế, đại nhân. Bùn chân là màu đen, tại trong lỗ tai của nữ thi loại bùn vàng ?”

Sắc mặt Thẩm Bạch đổi: “Vậy tất là vì nữ thi từng chôn lớp đất vàng, nên mới còn sót như .”

Lục Nguyên Thanh tiếp: “Người thường c.h.ế.t thì an táng, nữ t.ử rõ ràng c.h.ế.t, cũng chôn, thế nhưng đào lên chôn nữa, chuyện là vì cái gì?”

Thẩm Bạch trả lời: “Nhất định là nữ thi thứ gì quan trọng cần lấy . , vì thế nữ thi trần trụi, mặc gì cả. quần áo của Nguyên Thanh ngươi nữ t.ử trần trụi ?”

Lục Nguyên Thanh nhạt: “Ấy là vì nữ thi quần áo để che , nên chỉ đành mượn của một bộ mặc .”

Thẩm Bạch để ý lời bông đùa của , đột nhiên hỏi: “Nguyên Thanh, ngươi từng ngất , là thế nào?”

Lục Nguyên Thanh trả lời: “Có lẽ đường nhiễm phong hàn, đó mất ý thức, ngất bên vệ đường. Đến khi tỉnh , thấy đại nhân… đang đào nữ thi .”

“Vậy nghĩa là chuyện xảy khi ngươi ngất, ngươi gì.” Thẩm Bạch ngừng một thoáng hỏi tiếp: “Ngươi ngất ở ? Có xa quán trọ ?”

Lục Nguyên Thanh : “Gần đây ngoài quán trọ còn chỗ nào thể nghỉ chân, nên ngất xa gần cũng chẳng quan trọng, bởi đưa cuối cùng cũng chỉ thể đưa tới nơi .”

Thẩm Bạch cau mày suy nghĩ: “Nói cách khác, đưa ngươi trong lúc hôn mê về quán trọ , lột quần áo ngươi cho nữ thi mặc? Lạ thật, ngươi còn sống mà lấy quần áo của ngươi cho c.h.ế.t mặc, chẳng lẽ sợ ngươi tỉnh nổi giận ?”

Nghe , Lục Nguyên Thanh thầm lắc đầu, nghĩ: Hẳn là vì lột quần áo của tưởng c.h.ế.t . Cũng đúng, thể lạnh lẽo như thế, ai nghĩ còn sống chứ? Lấy quần áo của một c.h.ế.t mặc cho một c.h.ế.t khác, chuyện cũng chẳng gì lạ. Vì thế chỉ : “Có lẽ đó suy tính riêng. Tóm , khi đưa quần áo của cho nữ thi mặc, chôn nàng nữa, nhưng may gặp cơn mưa to trong đêm khiến nữ thi nước cuốn trồi lên.”

Thẩm Bạch nhíu mày: “Rốt cuộc nữ thi bí mật gì, mà đáng để tốn bao công sức như , đào lên chôn xuống?”

Lục Nguyên Thanh trầm ngâm : “Đại nhân nhận đồ vật trong quán trọ là của nữ nhân ?”

Thẩm Bạch gật đầu: “Không chỉ bộ đồ vật là của nữ nhân, mà quán trọ trông cũng chẳng giống bỏ hoang lâu ngày, thứ vẫn còn sạch sẽ, dính bụi…” Hắn bỗng nữ thi, tiếp: “Chẳng lẽ nữ t.ử là chủ nhân của quán trọ?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Đại nhân xem.” Hắn nhấc tay nữ thi cho Thẩm Bạch : “Đây là đôi tay chăm sóc , dấu vết lao động nặng nhọc. Nếu là trông coi quán trọ, ở chốn hoang vắng , việc đều tự , thể giữ đôi tay thế ? Huống hồ , nữ thi thể suy yếu, từng bệnh tật triền miên, một ở quán trọ mà trụ nổi?”

“Cũng đúng. Nếu hung thủ g.i.ế.c vì tiền, vì đồ đạc trong quán trọ vẫn còn nguyên?”

“Không chỉ thế, đại nhân xem.” Vừa , Lục Nguyên Thanh cởi chiếc áo khoác nữ mà đang mặc , đem so với hình nữ thi: “Chiếc áo với hình của nữ thi. Nữ thi vóc dáng nhỏ nhắn, còn áo khoác dài rộng, rõ ràng chủ nhân của nó là một nữ nhân dáng cao. Vậy nên chiếc áo thuộc về nữ thi, quán trọ cũng của nàng, nàng tuyệt đối là nữ chủ nhân nơi đây.”

Thẩm Bạch nhíu mày: “Vậy nữ chủ nhân của quán trọ ? Còn c.h.ế.t là ai?”

Lục Nguyên Thanh liếc bóng đêm ngoài cửa sổ: “Đại nhân, giờ trời khuya, sáng mai chúng sẽ hỏi xem nơi thuộc quyền quản lý của ai, tính tiếp.”

Thẩm Bạch đường trong mưa, lúc vô cùng mệt mỏi, thể Lục Nguyên Thanh cũng yếu ớt, nên hai sắp xếp nữ thi trong sân xong, tìm đến căn phòng mà đó Thẩm Bạch phát hiện quần áo nam nhân, chia giường ngủ đó.

Ban đầu Lục Nguyên Thanh định mỗi một phòng, nhưng Thẩm Bạch nhất quyết chịu, nơi hoang dã chỉ một quán trọ , hơn nữa c.h.ế.t một cách kỳ lạ, hai đừng tách , cùng ở một phòng để tiện chăm sóc lẫn . Tìm tới tìm lui, chỉ căn phòng đó Thẩm Bạch tìm thấy quần áo nam là hai chiếc giường, nên hai ở đó.

Quần áo của Thẩm Bạch hong khô, quần áo của , còn Lục Nguyên Thanh thì quần áo dâng cho c.h.ế.t, đành mặc bộ vải thô mà Thẩm Bạch . Nhìn mặc , Thẩm Bạch bật : “Bộ mặc lên ngươi cũng chẳng thấy chật.”

Lục Nguyên Thanh chỉ mỉm , gì thêm.

Ngọn nến tắt, căn phòng chìm bóng tối yên tĩnh. Trong đêm đen, Thẩm Bạch hầu như tiếng hít thở của Lục Nguyên Thanh, cảm giác khiến khó ngủ, mãi lâu mới lên tiếng: “Quán trọ đường về Biện Thành. Nguyên Thanh, thật ngươi vốn định về Biện Thành, ?”

Đợi một lúc lâu vẫn Lục Nguyên Thanh trả lời, Thẩm Bạch về phía giường , chỉ thấy im bất động, chắc là ngủ ? Thẩm Bạch lặng lẽ trở , nhắm mắt .

Loading...