BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 11
Cập nhật lúc: 2025-12-26 17:06:00
Lượt xem: 509
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dùng lửa thiêu rụi cả Tàng Kinh Các là thể hủy diệt tơ hồn của chúng cùng một lúc." Tống Thiếu Hành về phía tòa các, khẽ : "Trận pháp của thể khiến cả tòa lầu hóa thành tro bụi trong vòng ba nhịp đếm."
"Vậy còn chúng thì ?" Giang Thù Oản lo lắng hỏi.
Tống Thiếu Hành vẻ mặt nghiêm túc, Hạ Lan Y nhấn mạnh: "Sẽ tỉnh trong phủ, hoặc cũng thể rơi một huyễn cảnh mới. Nhớ kỹ, khi ánh mặt trời, tuyệt đối để bất cứ ai chạm cổ tay ."
Hạ Lan Y gật đầu chắc nịch: "Được!"
Ánh mắt Tống Thiếu Hành lưu luyến gương mặt Hạ Lan Y trong thoáng chốc, lập tức khởi động trận pháp. Ánh lửa bùng nổ dữ dội, trong nháy mắt nghiền nát Tàng Kinh Các. Cả ba bọn họ cũng rơi xuống từ lầu cao, tan biến trong biển lửa hừng hực.
Hạ Lan Y mở mắt , phát hiện đang chiếc giường La Hán ở Ngọc Lộ Đường.
Trong phòng tĩnh lặng như tờ, những hạt bụi nhỏ bay múa trong luồng sáng lọt qua cửa sổ giấy.
"Đã về ?" Hạ Lan Y dậy. Bộ váy nhu quần màu vàng ướt sũng trong mưa ở Lạc Du Huyễn Cảnh giờ đây khô cong một vệt nước.
Nàng ôm mặt, day day mi tâm, cố gắng trấn tĩnh tinh thần xốc tấm chăn mỏng thêu hoa mẫu đơn trắng, bước xuống giường định ngoài.
"Quận chúa tỉnh ạ?" Thanh Yểu vòng qua tấm bình phong, bưng một chậu nước hoa hồng sạch sẽ đặt bên giường, tay cầm khăn ấm đưa cho Hạ Lan Y: "Đêm qua ngủ ngon ?"
"Không chút nào, gặp một cơn ác mộng kinh khủng." Lông mày Hạ Lan Y nhíu chặt thành một đoàn, lơ đễnh ngước mắt bàn tay đang đưa tới của Thanh Yểu, hỏi: "Trước đó bảo em tìm Chu Thiện Tuấn xin bát tự sinh thần, em xin ?"
Thanh Yểu sững , cẩn trọng lắc đầu: "Dạ vẫn ."
"Xoảng!" Tiếng chậu đồng rơi xuống đất vang lên chát chúa.
Thanh Yểu cả cái chậu đồng đập đầu, ướt sũng từ đầu đến chân, nước hoa hồng theo tay áo nhỏ tong tong xuống sàn nhà.
"Chưa cái gì mà !" Hạ Lan Y nhanh như chớp chạy tót cửa, hét lớn: "Cái con yêu quái c.h.ế.t tiệt , còn lừa bản Quận chúa !"
"Ta xem con ranh con nhà ngươi chạy !" Trong chớp mắt, “Thanh Yểu" hiện nguyên hình là mụ ni cô cao kều, hai hốc mắt trống rỗng ngừng rỉ máu: "Ngươi g.i.ế.c hai của , hôm nay băm vằm ngươi thì khó mà giải mối hận trong lòng !"
Thế nhưng khi Hạ Lan Y đẩy cửa chạy ngoài mới phát hiện trời vẫn sáng hẳn. Chân trời tuy hửng lên chút ánh bạc, nhưng để ánh mặt trời thực sự chiếu rọi đến nơi thì vẫn cần thêm chút thời gian.
Lần thì rắc rối to !
Tuy nhiên, Hạ Lan Y chạy đến cuối hành lang thì bỗng dừng bước, liếc hai hốc mắt trống hoác của mụ ni cô , thầm nghĩ con yêu quái chắc là lửa thiêu mù .
Thế là nàng nín thở, quyết định thử một phen.
Nàng nhặt một viên đá nhỏ, nhoài ném xuống hành lang. Viên đá lăn lông lốc xuống bậc thềm.
Quả nhiên mụ ni cô dừng bước, theo âm thanh mà tìm đến, mò mẫm man dại: "Hạ Lan Y, ngươi tưởng ngươi trốn thoát ? Ta cho ngươi , đừng hòng mơ tưởng đến chuyện đó. Một khi rơi tay thì tuyệt đối sẽ buông tha cho ngươi ."
"Chà, thì ngươi giỏi thật đấy!" Hạ Lan Y bĩu môi khinh thường, đạp lên lan can, tung nhảy lên mái nhà, tiện tay nhặt một mảnh ngói xanh ném thẳng về phía mụ ni cô mái hiên.
Nghe thấy tiếng gió rít, mụ ni cô nghiêng né tránh, mảnh ngói vỡ tan đất phát âm thanh trầm đục.
"Hạ Lan Y, mạng của ngươi!" Mụ ni cô cao kều tay cầm chuỗi tràng hạt gỗ t.ử đàn, cũng bay đáp xuống mái nhà.
Hạ Lan Y thầm cảm thán mụ ni cô quả nhiên chút bản lĩnh, mù mà vẫn leo lên mái nhà . Nàng tiếp tục nín thở, im thin thít bên mép mái hiên, mắt dáo dác quan sát xung quanh tìm đường thoát.
Cuối cùng, nàng nhắm trúng hòn non bộ với những tảng đá kỳ dị phía ngoài tường viện.
"Mụ ni cô già , qua đây !" Hạ Lan Y xách váy, hít sâu vài bắt đầu phi mái nhà, chạy về hướng hòn non bộ.
Cảm nhận thở của Hạ Lan Y, mụ ni cô lập tức đuổi theo.
Cũng may Hạ Lan Y ngày thường trèo tường lội suối, chọc ch.ó trêu mèo nên luyện đôi chân nhanh nhẹn, dù chạy mái nhà cũng nhanh như gió.
"Kỳ lạ thật, con yêu quái già rõ ràng mù mắt , còn chạy mái nhà nhanh thế !"
Hạ Lan Y rón rén tường viện, dang rộng hai tay để giữ thăng bằng. Mắt thấy mụ ni cô sắp đuổi kịp, nàng dứt khoát nhảy từ tường xuống, ngã dập m.ô.n.g một cái cũng chẳng dám kêu ca, lồm cồm bò dậy chạy tót gầm hòn non bộ.
Chẳng mấy chốc, mụ ni cô quả nhiên đuổi tới nơi.
Lúc Hạ Lan Y leo lên đỉnh hòn non bộ, nàng nín thở ném viên đá nhặt đất trong hốc đá. Chỉ đợi mụ ni cô tới bên , nàng lập tức đẩy tảng đá lớn đang xếp chồng chênh vênh bên xuống.
"Ranh con, ngươi giở trò gì nữa đây!" Mụ ni cô xoay , vươn đầu sức đ.á.n.h mùi sống. Nghe thấy tiếng đá rơi, mụ lao nhanh tới chân hòn non bộ đúng như dự tính của Hạ Lan Y.
"Rầm!" Hạ Lan Y nhanh gọn đẩy tảng đá lớn xuống, đè nghiến mụ ni cô ở bên .
Nàng nhướng mày phủi bụi đá tay, định tìm một mái nhà thoáng đãng để yên tĩnh chờ trời sáng.
bao xa, phía vang lên tiếng nổ lớn "Uỳnh!".
Hạ Lan Y đầu , kinh hoàng thấy mụ ni cô chui từ tảng đá, thậm chí còn nổ tung nó. Nàng vội đưa tay áo lên che chắn những mảnh đá vụn b.ắ.n tới.
"Hạ Lan Y!" Mụ ni cô gần như bay lên trung, điên cuồng đuổi theo tiểu nương t.ử mặc váy vàng đang chạy trốn phía .
Hạ Lan Y dám lơ là dù chỉ một khắc, chạy trối c.h.ế.t mái nhà, ngói xanh chân liên tục đạp rơi xuống đất vỡ tan tành.
Trước mặt là hai mái nhà cao cạnh , ở giữa ngăn cách bởi một sâu rộng. Hạ Lan Y chuẩn lấy đà nhảy qua.
Đột nhiên Tống Thiếu Hành lóe đầu từ góc mái hiên bên , vươn tay về phía nàng: "Quận chúa, nhanh lên, mụ sắp đuổi tới !"
Hạ Lan Y xách váy, gió rít bên tai vù vù.
Nhìn thấy Tống Thiếu Hành, nàng mừng sợ, khóe môi nở nụ : "Huynh tìm đến đây !"
Lúc bóng đêm nơi chân trời tan biến, ánh nắng ấm áp chan hòa chiếu rọi lên mái ngói đỏ của đình nghỉ mát cách đó xa.
"Nhanh lên Quận chúa!" Tống Thiếu Hành nghiêng , ánh mắt tha thiết, cố sức vươn tay định đón lấy Hạ Lan Y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-11.html.]
Thế nhưng Hạ Lan Y giơ tay lên đột ngột dừng bước.
Nàng đầu mụ ni cô mặt mũi gớm ghiếc đang đuổi theo phía , Tống Thiếu Hành đang đưa tay về phía ở mặt.
"Ngươi tưởng là kẻ ngốc dễ lừa lắm ?" Hạ Lan Y lè lưỡi trêu tức cả "Tống Thiếu Hành" và mụ ni cô, đó chút do dự trượt xuống mép mái hiên, chuẩn nhảy xuống đất.
Ai ngờ chân nàng bỗng trẹo một cái, vững, kịp lấy thế nhảy thì nghiêng ngả rơi tuột khỏi mái nhà.
"Lần yêu quái hại c.h.ế.t thì cũng vỡ đầu mà c.h.ế.t!" Ánh mặt trời chiếu rọi lên khuôn mặt tràn đầy tuyệt vọng của Hạ Lan Y.
Cảnh tượng cuối cùng nàng thấy là phân của mụ ni cô hóa thành Tống Thiếu Hành tan biến thành làn khói đen ánh nắng, còn mụ ni cô cao kều với đôi mắt vẫn đang rỉ m.á.u thì bất chấp tất cả lao đuổi theo xuống , liều mạng nắm lấy cổ tay nàng.
"Quận chúa! Quận chúa!" Tiếng gọi của Thanh Yểu vang lên bên tai.
Hạ Lan Y giường La Hán giật mở mắt, mồ hôi vã như tắm, âm thanh bên tai ngày càng rõ ràng hơn.
"Quận chúa, giờ là giữa trưa , hôm nay ngủ nhiều thế ạ?" Khuôn mặt trái xoan xinh xắn của Thanh Yểu hiện mắt, ánh đầy vẻ lo lắng.
Hạ Lan Y gần như bật dậy khỏi giường, lao như bay vòng qua tấm bình phong vẽ cảnh vườn trúc xanh để chạy ngoài nội thất.
Đồng Ngọc và Tống An đang canh gác bên ngoài đều giật nảy .
"Quận chúa!" Thanh Yểu xách giày ngọc đuổi theo ngoài.
Đứng bên lan can, Hạ Lan Y mặt trời chói chang giữa trưa, vầng hào quang ngũ sắc khiến nàng hoa cả mắt, nhưng tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng trút bỏ.
Rốt cuộc cũng thoát khỏi cái nơi quỷ quái đó !
Đồng Ngọc và Tống An khó hiểu. Thanh Yểu chạy tới xỏ giày cho Hạ Lan Y: "Quận chúa ?"
Lời của Thanh Yểu kéo Hạ Lan Y trở về thực tại. Nàng vội xỏ giày , vẫy tay gọi Tống An .
"Cho tìm Tống Thiếu Hành, xem tỉnh ? À đúng , còn cả Tam nương t.ử Giang Thù Oản nhà Tế tửu Quốc T.ử Giám Giang Tân Uy nữa, cho sang hỏi xem nàng việc gì ?" Hạ Lan Y nhíu mày, mái tóc đen như mực xõa tung lưng.
Tuy lý do vì Hạ Lan Y gấp gáp như , nhưng Tống An vẫn lập tức sai tìm Tống Thiếu Hành và Giang Thù Oản.
"Còn ngươi nữa!" Hạ Lan Y sang Đồng Ngọc: "Đi gọi Lan Nguyệt đến đây cho , chuyện hỏi nó. Thêm nữa, phái đến Phù Vân Lâu canh chừng, nội bất xuất ngoại bất nhập, kẻ nào hành động lạ lập tức bắt cho ."
Đồng Ngọc gật đầu, dặn dò phủ binh xong bèn ấn tay lên thanh đao bên hông chuẩn đến Liên Cư.
"Thôi bỏ !" Hạ Lan Y ba bước gộp hai chạy lên cầu gỗ, vượt qua Đồng Ngọc, ngước mắt nghiêm nghị : "Ngươi cứ ở đây canh gác, tự gặp Lan Nguyệt. Nhớ kỹ, cho phép bất cứ ai phòng của , là ai cũng !"
Đồng Ngọc còn hiểu chuyện gì xảy thì Hạ Lan Y chạy biến mất dạng. Tống An và Thanh Yểu vội vàng đuổi theo .
Liên Cư là nơi ở thường ngày của trưởng Hạ Lan Y là Hạ Lan Hành Chi, ở phía Tây Nam của phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa, cách Ngọc Lộ Đường của Hạ Lan Y xa lắm.
Hạ Lan Y chạy đến Liên Cư thì đụng mặt Đại nương t.ử Mạnh Tư Tư của nhà Trấn quân Đại tướng quân đang tới thăm nàng hành lang.
"Y Nhi, thương, nghiêm trọng ?" Mạnh Tư Tư dẫn theo hai nữ sử, nàng mặc một bộ váy xếp ly áo đối khâm màu xanh nước biển, dung mạo nhàn tĩnh như đóa sen mới nở, giọng dịu dàng êm ái.
"Mạnh tỷ tỷ, lát nữa giải thích với tỷ !" Hạ Lan Y chỉ dừng mặt Mạnh Tư Tư một chút lao nhanh về phía chỗ ở của Lan Nguyệt. Tà váy xoè màu vàng lông ngỗng nàng tung bay tầng tầng lớp lớp như đóa mẫu đơn Diêu Hoàng đang nở rộ.
"Hả?" Mạnh Tư Tư vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .
Thanh Yểu và Tống An cũng vù vù chạy lướt qua nàng. Nàng định vẫy tay gọi Thanh Yểu nhưng cánh tay kịp giơ lên thì hạ xuống vì chạy xa tít.
Trên đường , Hạ Lan Y hỏi hai nữ sử, bọn họ đều hôm nay thấy Lan Nguyệt , trong lòng nàng thầm cảm thấy điều chẳng lành.
Đến khi nàng chạy tới cửa sương phòng nơi Lan Nguyệt ở, Thanh Yểu và Tống An cũng đuổi tới nơi.
Tống An đây từng vị Quận chúa Tĩnh An tính tình cực kỳ hiếu động, thích uống rượu đ.á.n.h bài, nhưng ca ca Hạ Lan Hành Chi của nàng là cực kỳ nghiêm khắc, trọng quy củ. Hắn từng thể tưởng tượng nổi hai tính cách trái ngược như thế sống chung .
Giờ , e là dựa tài chạy nhanh của Hạ Lan Y mới thể trốn thoát khỏi sự trách phạt của Hạ Lan Hành Chi suốt ngày như thế.
Ngay cả kẻ ngày ngày luyện tập ở thao trường như mà đuổi theo Hạ Lan Y còn thấy tốn sức, mà Thanh Yểu bên cạnh gần như thở dốc, xem cũng Hạ Lan Y huấn luyện đến nơi đến chốn .
"Quận chúa, Lan Nguyệt ạ?" Thanh Yểu nhỏ giọng hỏi.
"Chắc là xảy chuyện !" Hạ Lan Y quanh tiểu viện, lá trúc xanh xào xạc trong gió, bàn đá còn đặt dở món đồ thủ công của nữ sử nào đó. Sân viện yên tĩnh lạ thường, tĩnh lặng đến mức khiến nổi da gà.
"Đưa đao cho !" Hạ Lan Y sang Tống An.
Tống An lập tức cảnh giác, đưa thanh trường đao trong tay cho Hạ Lan Y xong cũng rút thanh đao bên hông .
Hạ Lan Y nhớ Lan Nguyệt ở gian thứ hai bên trái, bèn xách đao băng qua hành lang thẳng tới đó.
nàng mới đến cửa gian thứ nhất...
Lan Nguyệt bất ngờ cầm chiếc ghế đẩu lao , nhắm thẳng đầu Hạ Lan Y mà đập xuống.
Hạ Lan Y theo phản xạ nghiêng né tránh, giơ đao lên đỡ lấy chiếc ghế trong tay Lan Nguyệt. Mắt thấy Lan Nguyệt mất kiểm soát, nhưng Hạ Lan Y vẫn nỡ chĩa mũi đao về phía nàng .
Tống An nhận sự do dự của Hạ Lan Y, nhân lúc hỗn loạn bèn lao lên, tung một cước đạp ngã Lan Nguyệt xuống đất.
"Mau cho trói nó !" Mạnh Tư Tư cũng đuổi tới nơi, tay cầm khăn tay chỉ Lan Nguyệt đang đất, hô lên.
Thuộc hạ của Tống An nhanh tay lẹ mắt, lập tức tìm dây thừng thô trói quặt tay Lan Nguyệt lưng.
Thấy Lan Nguyệt khống chế, Hạ Lan Y thở hồng hộc, ném thanh trường đao cho Tống An. Nàng bộ dạng của Lan Nguyệt, cứ cảm thấy quen quen, giống hệt như tên lính gác trúng tà định đẩy nàng xuống hồ ở phủ Khai Phong hôm nọ.
"Người phái tìm Tống Thiếu Hành vẫn về ?" Hạ Lan Y sang hỏi Tống An.