BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 20

Cập nhật lúc: 2025-12-27 06:55:19
Lượt xem: 439

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu bắt sống Tuyết Khanh nương tử, trận chiến bên Liễm Cúc Đường kết thúc từ lâu. khi Hạ Lan Y và Tống Nguy đến nơi, chuyện cũng gần đến hồi kết.

Sau vài hiệp giao đấu, Tống Thiếu Hành cầm kiếm Diệu Linh từng bước ép sát, dồn Tuyết Khanh nương t.ử trận pháp Khốn Linh bố trí sẵn. Tuyết Khanh đầy m.á.u me, vung dải lụa tím đ.á.n.h lui. Nàng từ rơi xuống đất, chân mang giày thêu chạm mép trận pháp, ánh sáng vàng rực rỡ lập tức bùng lên từ mặt đất, như dây leo quấn chặt lấy cổ chân trắng như tuyết, nhanh chóng trườn lên siết chặt cổ nàng , kéo nàng ngã rầm xuống giữa trận pháp.

Tống Thiếu Hành thu kiếm, phất tay tạo gió thổi bay chiếc mặt nạ lông vũ mặt Tuyết Khanh. Khuôn mặt y hệt bức tranh chân dung lâu chủ Quỷ Phàn Lâu mà họ tìm .

Hắn lấy dây thừng trói yêu từ túi Càn Khôn, thi pháp trói chặt Tuyết Khanh , lôi nàng khỏi trận pháp. Hai thuộc hạ lập tức lao tới đè nghiến nàng xuống.

"Tống Thiếu Hành!" Hạ Lan Y vội vã chạy tới từ phía hành lang.

Tống Nguy xách lồng đèn bên cạnh, thấy sắc mặt lạnh băng của Tống Thiếu Hành bèn căng thẳng giải thích: "Quận chúa nhất quyết đòi tới, thuộc hạ..."

"Đừng trách , là ép đưa tới." Hạ Lan Y cau mày Tống Thiếu Hành.

Hạ Lan Y , Tống Thiếu Hành cũng tiện so đo, chỉ khẽ đáp: "Được."

Hạ Lan Y đầu nữ t.ử áo tím trói cách đó xa, từng bước tới. Tống Thiếu Hành nàng một bước đề phòng yêu quái giãy c.h.ế.t phản kích.

"Là ngươi ..." Nhìn rõ khuôn mặt Tuyết Khanh, Hạ Lan Y vẫn dám tin sự thật , đáy mắt rưng rưng lệ, giọng chua xót: "Đoạn Như Viễn đối với ngươi như , tại ngươi g.i.ế.c ?"

Tuyết Khanh sinh xinh , tóc đen như gỗ mun, mặt như hoa đào. Dù đang trọng thương nhưng vẫn mang vẻ yếu đuối của Tây Thi. Nàng Hạ Lan Y, định bụng buông lời cay độc c.h.ử.i mắng, nhưng lời đến miệng nuốt xuống, chỉ khó khăn : "Quận chúa Tĩnh An, cô sinh trong hoàng gia, phú quý vô song, những gã đàn ông tri nhân tri diện bất tri tâm. Nhìn thì đạo mạo nhưng tâm địa dơ bẩn, giống như... giống như Đoạn Như Viễn ."

Tuyết Khanh liếc Tống Thiếu Hành, mặt lộ vẻ c.h.ế.t chóc như giải thoát, áp giải .

Hạ Lan Y chôn chân tại chỗ, òa nức nở, nước mắt từng giọt lăn dài má.

Tống Thiếu Hành lấy từ trong tay áo một chiếc khăn tay sạch sẽ, đưa cho nàng, hàng mi dày khẽ chớp, trong lòng bỗng nảy một ý nghĩ kỳ lạ.

Nếu ngày c.h.ế.t, liệu Hạ Lan Y như thế ?

Hạ Lan Y nhận lấy khăn tay của Tống Thiếu Hành, lau đôi mắt đỏ hoe, dần dần bình tĩnh .

Lúc , Tống Tri Hi thấy tiếng sấm vội vàng chạy từ tiền sảnh tới, tình cờ chứng kiến cảnh Tống Thiếu Hành đưa khăn tay. Đứa con trai của ông từ khi về Biện Lương bao giờ bộc lộ vẻ dịu dàng như thế mặt ông.

là con lớn giữ .

"Tướng công, chúng còn qua đó ạ?" Quản gia bên cạnh khẽ hỏi.

Tống Tri Hi lắc đầu, vẻ mặt từ ái: "Thôi khỏi, thấy nó . Giờ nó đang ở cùng Quận chúa, chúng qua đó chỉ thêm ngượng ngùng. Haizzz, bao giờ nó mới chịu hòa nhã với như thế đây?"

"Lang quân lớn lên ở nơi đó từ nhỏ, tính tình cô độc thích cận khác cũng là bình thường. xem Lang quân đối với Quận chúa khác biệt. Nếu Lang quân qua nhiều với Quận chúa, tính tình sẽ dần đổi." Quản gia nhỏ.

" !" Tống Tri Hi sang quản gia, như trong sương mù chợt thấy ánh mặt trời, tư duy thông suốt hẳn, kích động : "Nếu... nếu Quận chúa chịu mở lời khuyên nhủ nó, kiếp còn đợi ngày nó gọi một tiếng cha."

Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành cùng Thanh Hà Viện. Vì xong nên lớp trang điểm của Hạ Lan Y lem, nàng bèn sang phòng khác trang điểm .

Tống Thiếu Hành định theo thì Diên Khang T.ử giơ tay chặn : "Quận chúa trang điểm, ngươi theo cái gì?"

"Nhỡ Quận chúa gặp nguy hiểm thì .” Tống Thiếu Hành lạnh lùng Diên Khang Tử: “Chuyện ngươi và gánh vác nổi ."

Tính mạng của bao nhiêu quý quyến Tống Thiếu Hành đều gánh vác , mà riêng đến Hạ Lan Y thì , cứ nhất quyết theo?

Diên Khang T.ử bĩu môi, tiếp tục trêu chọc: "Ngươi chẳng bắt yêu quái , còn nguy hiểm gì nữa?"

"Tại giải thích với ngươi? Tránh !"

Diên Khang T.ử vẫn nhúc nhích, dửng dưng : "Cô chỉ một lát thôi, ngươi cần lo lắng thái quá thế ?"

Trong lúc hai đang giằng co, Hạ Lan Y trang điểm xong , viền mắt vẫn còn đỏ, ngơ ngác hỏi: "Hai đây gì thế?"

"Sao cô ?" Diên Khang T.ử nhận sự khác thường của Hạ Lan Y.

"Không gì, chỉ buồn vì chuyện của Đoạn Như Viễn thôi." Hạ Lan Y cụp mắt, giọng buồn bã. nàng chính sự quan trọng hơn, thở dài một hai : "Trong phủ vẫn còn các vị quý quyến , mau cho đưa họ về nhà ."

Tống Thiếu Hành gọi Tống Nguy tới dặn dò. Tống Nguy lập tức dẫn thông báo với các quý quyến trong phòng rằng lửa dập tắt, phủ Ứng Quốc công chuẩn xe đưa họ về.

"Tin tức bắt yêu quái giấu . Nhỡ mấy ngày nữa họ chúng lấy họ mồi nhử, cố tình để họ rơi nguy hiểm, chắc chắn họ sẽ để yên ." Diên Khang T.ử nhướng mắt liếc Tống Thiếu Hành.

"Hai ngày nữa sẽ cung xin Hoàng tổ mẫu một đạo thánh chỉ, ban thưởng cho từng bọn họ. Cứ là họ vì sự an nguy của bách tính Biện Lương mà tự nguyện giúp đỡ bắt yêu quái. Thánh chỉ ban xuống, gia đình của những cô nương quyền quý hại chắc cũng sẽ dâng sớ xin ban thưởng cho con em . Dù cũng thực sự gặp nguy hiểm, an ủi cho , đưa một lời giải thích thỏa đáng." Hạ Lan Y sụt sịt mũi, sang Diên Khang Tử: " cũng may ngươi ở đây, cuối cùng chuyện đều thỏa."

"Haizz, vụ án phá xong Tống Thiếu Hành là lập công đầu. Cô đây là lấy đường đường một đại pháp sư của Thiên Sư viện như để nền cho đấy hả." Diên Khang T.ử tỏ vẻ vui.

"Thế xin thêm một đạo thánh chỉ ban thưởng cho ngươi nhé?" Hạ Lan Y nhướng mày hỏi.

"Thôi khỏi, nếu cô lôi quyển 'Thiên Kinh' mà trưởng cô giấu cho xem vài thì dát vàng lên mặt Tống Thiếu Hành cũng chẳng ." Diên Khang T.ử nửa đùa nửa thật .

"'Thiên Kinh'? Có thứ đó thì quá." Hạ Lan Y bĩu môi khẩy, bất lực : "Sư tổ đúng là phi thăng viên tịch, t.ử coi trọng nhất cũng sai. nếu thực sự để cho một quyển bí kíp phi thăng thì năm năm mang dùng , đến nỗi hại c.h.ế.t, sớm sâu trong Hoàng lăng như thế."

"Cô thực sự từng trưởng nhắc đến 'Thiên Kinh' ?" Diên Khang T.ử tiếp tục dò hỏi.

"Không ." Hạ Lan Y cạn lời Diên Khang Tử: "Bên ngoài đồn thổi chuyện đến phát điên . Ta thật cho ngươi , nếu thực sự thứ đó thì đến lượt Hạ Lan Hành Chi giấu, trộm nó về tay từ lâu . Ta lớn thế , đến cái lông của 'Thiên Kinh' còn thấy bao giờ."

Diên Khang T.ử còn định hỏi thêm nhưng Tống Thiếu Hành càng càng thấy ngứa mắt, bèn hiệu cho Tống An kẹp chặt cánh tay Diên Khang T.ử lôi cửa tiễn khách.

Dường như thấy động tĩnh bên ngoài, Chu Thiện Tuấn nhốt trong sương phòng càng c.h.ử.i hăng hơn: "Ta là Thám hoa do Quan gia khâm điểm! Các ngươi dám đối xử với thế , đợi ngoài nhất định sẽ đến Ngự Sử Đài và các vị Tướng công tố cáo các ngươi c.h.ế.t thì thôi! Nhất là tên Tống Thiếu Hành , thề sẽ lột da !"

Cửa phòng nhẹ nhàng đẩy . Bóng đen của Tống Thiếu Hành đổ dài trong phòng, phủ lên khuôn mặt đang há hốc mồm của Chu Thiện Tuấn.

"Ngươi cũng to gan đấy, lột da ?" Mắt Tống Thiếu Hành tối sầm, túm lấy cổ áo lôi xềnh xệch ngoài, ném xuống đất.

"Ta là Thám hoa lang!" Chu Thiện Tuấn nền đất lạnh lẽo, liếc tiểu đồng của Hạ Lan Y cách đó xa, vội vàng lồm cồm bò dậy định lao về phía nàng: "Quận chúa, Quận chúa! Người cứ trơ mắt đ.á.n.h như ? Chúng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-20.html.]

Câu tiếp theo của Chu Thiện Tuấn kịp thốt Tống Thiếu Hành chắn ngang mặt Hạ Lan Y, dọa cho sợ hãi lùi mấy bước.

"Chúng ? Ngươi với ai là 'chúng '?" Ánh mắt Tống Thiếu Hành dán chặt lên mặt Chu Thiện Tuấn, âm u như ăn tươi nuốt sống, giọng trầm thấp: "Ta tha cho ngươi nhiều , ngươi vẫn chứng nào tật nấy hối cải. Ngươi tưởng ai ngươi cũng thể mơ tưởng ?"

"Tham kiến Quận chúa." Không từ lúc nào, Vương Liễu Nhược đột nhiên xuất hiện hành lang, về phía Hạ Lan Y.

Hạ Lan Y vội bảo Tống Thiếu Hành lôi Chu Thiện Tuấn chỗ khác.

Tống Thiếu Hành phất tay cho lôi xuống, nhận lấy khăn tay thuộc hạ đưa tới lau vết m.á.u yêu quái tay.

Hắn nhận nương t.ử trẻ tuổi yếu đuối, sắc mặt nhợt nhạt mặt. Tại phủ Khai Phong, nàng từng cái xác khô của Đoạn Như Viễn bắt giữ con tin.

"Sao cô nương vẫn về?" Hạ Lan Y chắn tầm mắt Vương Liễu Nhược, ôn tồn hỏi.

"Vừa ở trong phòng thấy Quận chúa ." Vương Liễu Nhược cụp mắt, ngón tay xoắn khăn tay: "Ta qua đây là hỏi xem vụ án của a tra đến ? Đã bắt hung thủ ? Trước đó đến phủ Khai Phong hỏi, họ cứ đang điều tra nhưng chẳng tin tức xác thực nào cả."

Hạ Lan Y nữ sử Thu Cầm Vương Liễu Nhược, khẽ an ủi: "Đã bắt . Vụ án biểu hại sắp kết quả , cô kiên nhẫn đợi thêm chút nữa. Khi nào kết luận sẽ sai đến phủ báo cho cô ."

"Đa tạ Quận chúa chủ cho a ." Vương Liễu Nhược kìm lấy tay che mặt, bật .

"Ngươi đưa nương t.ử nhà ngươi về , nghỉ ngơi cho khỏe." Hạ Lan Y bảo nữ sử đưa Vương Liễu Nhược về.

Trong lúc chờ Thượng Quan Quỳnh Nhi tỉnh , Tống Thiếu Hành và Hạ Lan Y thẩm vấn Tuyết Khanh ngay trong đêm tại phủ Ứng Quốc công.

Diên Khang T.ử và Đại lý tự Thiếu khanh cũng đến dự thính.

Tống An mang đến tin tức thuộc hạ gửi từ Hồ Châu, bên ghi chép chi tiết về thế của Tuyết Khanh nương tử. Nàng tên thật là Đỗ Hiểu Ngọc, năm nay hai mươi hai tuổi, là đại tiểu thư của một tiệm lụa ở huyện Lam Hồ, Hồ Châu. Hai tỷ từ nhỏ sống sung túc an vui. Ba năm tiệm lụa cháy lớn, cha đều bỏ mạng trong biển lửa, nàng cũng nhảy sông tự vẫn năm đó. nửa năm , nàng đột nhiên xuất hiện ở Biện Lương, trở thành hoa khôi Tuyết Khanh của Trúc Ảnh Các.

"Tại ngươi g.i.ế.c Đoạn Như Viễn?" Tống Thiếu Hành đặt bức thư lên bàn, lấy nghiên mực đè lên.

"Ta với Quận chúa lý do . Đoạn Như Viễn thứ lành gì, cứ sàm sỡ , chịu hết nổi nên g.i.ế.c ."

Tuyết Khanh nương t.ử sở hữu khuôn mặt cực kỳ diễm lệ, cử chỉ lả lướt quyến rũ khiến ánh mắt Đại lý tự Thiếu khanh cứ dán chặt n.g.ự.c nàng .

"Quán chủ La Tiên Quán, Lâu chủ Quỷ Phàn Lâu, đều là ngươi?" Tống Thiếu Hành tiếp tục hỏi.

"Phải." Tuyết Khanh định giấu giếm, thừa nhận sảng khoái: "Đều là . Những tiểu nương t.ử biến thành xác khô, Đoạn Như Viễn, tên võ quan Hạ Chí ở phủ Khai Phong, ba nữ đạo sĩ ở La Tiên Quán, nương t.ử Trương Nhạc Lăng nhà Ngu bộ Lang trung và nữ sử Xuân Dương, còn cả Thượng Quan Quỳnh Nhi suýt c.h.ế.t, đều là do tay."

Tiếp đó, Tuyết Khanh giải thích cặn kẽ cách nàng dùng La Tiên Quán để sàng lọc những sinh giờ âm ngày mùng một tháng Giêng, điều khiển họ đến Quỷ Phàn Lâu để dùng Nhân Cốt Lạc hút tinh khí, m.á.u và tim . Nàng cũng khai nhận bộ quá trình hai hãm hại Hạ Lan Y, chi tiết sai một li.

"Nói thật nhé Quận chúa, đúng là đen đủi, nào cũng để cô thoát c.h.ế.t trong gang tấc." Tuyết Khanh nở nụ quỷ dị, bàn tay trắng bệch đỡ lấy cái cằm đang dây trói yêu siết chặt: " nguyện thua cuộc, các xử lý thế nào cũng , nhận tội."

"Tại ?" Hạ Lan Y cố gắng hỏi: "Tại ngươi nhắm xác của ?"

"Ha ha ha ha, tại là cô ư?" Tuyết Khanh ghế ngặt nghẽo, ngẩng mặt lên, ánh mắt tràn đầy ghen tị và oán hận: "Quận chúa, cô thực sự hiểu ? Những kẻ tiểu dân như chúng , từ nhỏ sống cuộc sống so với cô chẳng khác gì heo chó. Đã hóa thành nữa, đương nhiên chọn cái nhất. Ai mà chẳng nếm thử mùi vị chứ."

"Còn ai ngươi gieo Nhân Cốt Lạc nữa ?" Tống Thiếu Hành quan sát thần sắc của Tuyết Khanh.

"Hết . Thượng Quan Quỳnh Nhi là cuối cùng, là đường lui để dành cho . Không ngờ cuối cùng ngã ngựa vì chuyện , đúng là tạo hóa trêu ngươi." Tuyết Khanh lười biếng dựa lưng ghế.

Tống Thiếu Hành hiệu cho Diên Khang Tử. Diên Khang T.ử bước lên bắt mạch cho Tuyết Khanh, kiểm tra kỹ lưỡng : "Quả thực trọng thương, mạng treo sợi tóc."

"Quận chúa, Quản quân, ả tự nhận tội , vụ án thể khép ạ?" Đại lý tự Thiếu khanh cung kính : "Việc sắp xếp hồ sơ đó dám phiền Quản quân, của Đại Lý Tự và Hình bộ sẽ soạn thảo xong, trình Quản quân xem qua mới dâng lên Quan gia và Thái hậu."

"Đã bắt yêu quái thì cho rút hết đang truy lùng về . Người nhà của các nạn nhân cũng thể thông báo sự thật cho họ ." Tống Thiếu Hành dặn dò.

"Vâng." Đại lý tự Thiếu khanh và Tống An ngoài sắp xếp công việc.

Diên Khang T.ử thấy sắc mặt Hạ Lan Y bèn an ủi: "Đừng đau lòng quá, giờ tìm hung thủ , Đoạn Như Viễn trời linh thiêng cũng thấy cô buồn ."

Bên ngoài nữ sử báo Thượng Quan Quỳnh Nhi tỉnh, Diên Khang T.ử vội qua xem .

"Ngươi g.i.ế.c Đoạn Như Viễn, thật sự là vì quấy rối ngươi?" Hạ Lan Y vẫn cam tâm hỏi Tuyết Khanh.

Tuyết Khanh hừ một tiếng: "Quận chúa, hai yêu mới gọi là tình yêu, còn một bám riết lấy một thì gọi là đơn phương tình nguyện, với đó là phiền phức. Đoạn Như Viễn thật sự khiến buồn nôn."

"Hắn còn bảo chuộc khỏi Trúc Ảnh Các, thật nực . Ta , cần gì chuộc."

Thấy Tuyết Khanh mân mê bộ móng tay dài màu tím đỏ, vẻ mặt Tống Thiếu Hành vẫn nghiêm nghị: "Ngươi ba năm c.h.ế.t , hóa thành hình dạng như bây giờ?"

"Ở núi Thanh Thành một lão đạo sĩ râu trắng, khi vân du đến huyện Lam Hồ thấy oán khí của tụ mãi tan nước, động lòng trắc ẩn nên ngưng tụ thành Thủy Túy, định đưa về đạo quán độ hóa. giữa đường trốn thoát đến Biện Lương. Lão tìm đến một , trốn kỹ quá lão tìm nên đành bỏ cuộc."

"Tại là Biện Lương?"

"Ngươi hỏi tại chạy đến Biện Lương ư? Biện Lương là kinh đô của Đại Lương, từ nhỏ kể đây là nơi phồn hoa phú quý nhất thế gian. Lúc sống đến thì c.h.ế.t cũng đến xem cho chứ."

"Kim Tằm Cổ, Nhân Cốt Lạc đều là học lỏm từ lão đạo sĩ đó. Không ngờ bản lĩnh của lão già đó cũng ghê gớm thật, giúp thuận lợi trở thành lâu chủ Quỷ Phàn Lâu."

Lời khai của Tuyết Khanh kín kẽ một kẽ hở, từng câu từng chữ đều chứng minh cho Tống Thiếu Hành và Hạ Lan Y thấy nàng là hung thủ cuối cùng.

"Vụ hỏa hoạn nhà ngươi là thế nào?" Tống Thiếu Hành tiếp tục truy vấn.

"Tiệm lụa mà, dĩ nhiên quanh năm chứa đầy tơ lụa. Đêm đó một gã công nhà ngủ gật đổ đèn dầu, gió to, chẳng mấy chốc lửa bốc lên thiêu rụi cả trang viện, cha đều c.h.ế.t cháy trong đó. Hôm may mắn ở nhà, khi từ nhà cô mẫu trở về thì họ đều còn nữa. Ta nghĩ quẩn nên nhảy sông tự vẫn." Tuyết Khanh kể nhẹ bẫng như thể đang chuyện nhà khác.

Vẻ mặt Tống Thiếu Hành thâm trầm khó đoán, hỏi tiếp: "Nghe giọng điệu của ngươi dường như buông bỏ thứ, tại đầu t.h.a.i mà đột nhiên nảy sinh ý định đoạt xác khác?"

"..."

Tuyết Khanh im lặng một lát, thẳng mắt Hạ Lan Y, chậm rãi : "Ta cứ sống mãi cái cảnh g.i.ế.c lấy m.á.u như thế . Làm bao, nhất là một Quận chúa tôn quý, khao khát cuộc sống đó."

"Hạ Lan Y, bây giờ cô thấy phẫn nộ ? Một nương t.ử ngày thường trông dịu dàng như mà tâm địa độc ác như rắn rết. Thế sự thường là đấy. Ngoài , đời còn nhiều kẻ như thế. Bất kể là nam nữ, đều nên nhẹ cả tin, cô đúng ?"

 

 

Loading...