BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 21

Cập nhật lúc: 2025-12-27 06:55:20
Lượt xem: 417

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dứt lời, Tuyết Khanh nở nụ xinh . Tống Thiếu Hành kịp ngăn cản, nàng tự hủy yêu đan, hóa thành một làn khói mỏng manh hư ảo giữa trung. Sợi dây trói yêu màu vàng rơi lỏng lẻo ghế, tựa như chuyện xảy chỉ là ảo ảnh.

"Cứ thế... kết thúc ?" Hạ Lan Y ngẩn ngơ chiếc ghế trống , cảm thấy chuyện dường như quá suôn sẻ.

Lý do Tuyết Khanh g.i.ế.c Đoạn Như Viễn chỉ vì thích , coi tình cảm của là gánh nặng. Kể cũng , xưa nay đời thiếu gì bi kịch do si nam oán nữ tạo nên, nghĩ thế cũng xuôi tai.

Vụ án coi như khép . Tống Thiếu Hành và Diên Khang T.ử trở về Điện Tiền Tư xử lý nốt công việc. Hạ Lan Y cũng cung Thừa Phúc xin Thái hậu ban chỉ thưởng cho các quý quyến mạo hiểm ở phủ Ứng Quốc công hôm đó. Sau khi rút bỏ Nhân Cốt Lạc, Thượng Quan Quỳnh Nhi ốm một trận thập t.ử nhất sinh, đóng cửa từ chối tiếp khách trong phủ Ứng Quốc công.

Ban đầu, vụ án xác khô gây xôn xao khắp Biện Lương. Đi cũng bàn tán về chuyện hóa yêu quái dị . Thuyết thư trong các quán tửu lầu cũng chán mà kể kể câu chuyện ly kỳ đó.

thành Biện Lương ngày nào cũng chuyện mới. Vụ án xác khô chỉ là tâm điểm bốn năm ngày cũng chìm xuống, nhường chỗ cho những tin đồn khác, nhắc đến cũng thưa dần.

Đám tang của Đoạn Như Viễn tổ chức đơn giản. Linh đường dựng ngay tại căn nhà nhỏ của . Hắn ít bạn bè, ngày đưa tang ngoài nhóm Hạ Lan Y, Thanh Yểu, Đồng Ngọc , cũng chỉ biểu Vương Khánh Lẫm và biểu Vương Liễu Nhược cùng nữ sử Thu Cầm đến tiễn đoạn đường cuối cùng.

Hạ Lan Y mua cho một mảnh đất phong thủy chân núi phía Nam thành, coi như trọn vẹn tình nghĩa chủ tớ năm năm qua.

Chỉ Vương Cửu, tiểu đồng của Đoạn Như Viễn là lóc t.h.ả.m thiết, khiến ai thấy cũng mủi lòng.

"Ta dặn T.ử Dương Quán ba ngày đóng cửa lập đàn chay, lễ cầu siêu cho Đoạn Như Viễn. Đến lúc đó sẽ cùng Thanh Yểu đích qua đó cầu phúc cho ." Hạ Lan Y giọng khàn khàn an ủi Vương Cửu đang đốt giấy tiền.

Bên cạnh, Vương Liễu Nhược mặc đồ tang bằng vải gai thô, vẻ mặt bi thương, gạt nước mắt bước đến mặt Hạ Lan Y, khẩn khoản cầu xin: "Quận chúa, lễ cầu siêu ba ngày , thể cho phép đến T.ử Dương Quán tụng kinh cho a ?"

"Nếu cô thì đương nhiên là ." Hạ Lan Y ôn tồn đáp.

Vương Liễu Nhược rưng rưng nước mắt, cúi hành đại lễ với Hạ Lan Y, trịnh trọng : "Đa tạ Quận chúa lo liệu chu hậu sự cho a . Đại ân xin ghi lòng tạc ."

Ba ngày , mây đen vần vũ, bầu trời âm u như sắp đổ mưa.

Hạ Lan Y và Thanh Yểu rời phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa từ sớm, xe ngựa đến T.ử Dương Quán núi Càn Nguyên, phía đông ngõ Vi Vũ. Nàng mặc bộ váy nhu quần thêu hoa mẫu đơn màu trắng hành nhẹ nhàng thanh tao, búi tóc kiểu Song Bàn, hành sự khiêm tốn gây chú ý.

Phong cảnh ven đường thanh tịnh. T.ử Dương Quán đóng cửa từ sớm, đàn tràng lễ chuẩn xong xuôi. Hạ Lan Y xuống xe ngựa đạo sĩ ân cần dẫn nàng điện Linh Quan dùng để cúng tế ở sân .

"Mời Quận chúa nghỉ ngơi một lát, lễ cầu siêu sẽ bắt đầu ngay." Đạo sĩ xong bèn lui .

"Quận chúa, T.ử Dương Quán hẻo lánh quá. Trong thành Biện Lương thiếu gì đạo quán, cứ nhất định đến chỗ ?" Thanh Yểu quanh. Trong điện trống huơ trống hoác, chỉ thờ một bức tượng thần mặt xanh nanh vàng, mắt trợn trừng, khói hương nghi ngút, cảm giác rờn rợn thế nào .

Hạ Lan Y vẻ mặt ngưng trọng, hàng mi khẽ rung: "Ta đạo quán linh thiêng. Nếu thể giúp Đoạn Như Viễn an tâm , vãng sanh cực lạc thì xa một chút ."

Nàng xách váy quỳ xuống bồ đoàn tượng thần, nhẹ nhàng nhắm mắt, chắp tay khấn nguyện: "Thanh Yểu, em ngoài . Nhớ kỹ, nếu gọi thì dù trong điện xảy chuyện gì cũng ."

Thanh Yểu ngơ ngác Hạ Lan Y, tuy hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn cùng Đồng Ngọc khỏi điện Linh Quan.

Mùi nến và hoa quả cúng thoang thoảng nơi chóp mũi. Hình ảnh Đoạn Như Viễn cứ lởn vởn trong đầu Hạ Lan Y.

Từ đầu gặp gỡ, nhận vệ, bắt chơi khắp nơi cùng . Những đêm trèo tường trốn khỏi phủ Trưởng công chúa tiếp ứng, hai mái nhà uống rượu. Lúc nàng gây họa kéo nàng bỏ chạy, lúc nàng Hạ Lan Hành Chi phạt lén đưa đệm lót. Từng màn quá khứ hiện về rõ mồn một.

Hạ Lan Y thậm chí từng nghĩ đợi Đoạn Như Viễn và Tuyết Khanh nương t.ử thành sinh con, nàng sẽ nhận đứa bé đó cháu nuôi.

"Quận chúa đối với a đúng là chân tình thật ý." Vương Liễu Nhược quỳ xuống bồ đoàn bên cạnh, hai tay chắp , khóe môi nở nụ , cúi lạy tượng thần mặt.

Hạ Lan Y mở mắt, sang Vương Liễu Nhược đang dương dương tự đắc. Trên mặt nàng hề chút bi thương nào của mất nhân, khóe mắt đuôi mày còn ánh lên nét .

Dường như nhận sự khó hiểu và kinh ngạc của Hạ Lan Y, Vương Liễu Nhược từ từ dậy khỏi bồ đoàn, xuống vị Quận chúa nhỏ bé với ánh mắt trịch thượng, khác hẳn vẻ khúm núm thường ngày, giọng đầy vẻ kiêu ngạo và nóng lòng: "Cô tưởng Đoạn Như Viễn thực sự do Đỗ Hiểu Ngọc g.i.ế.c ?"

Hạ Lan Y cũng dậy, mở to mắt chằm chằm Vương Liễu Nhược đầy vẻ tin: "Cô... lời của cô là ý gì?"

"Ý gì ư?" Vương Liễu Nhược đắc ý phủi bụi hương tay áo rộng, đôi lông mày lá liễu nhướn lên, khóe mắt tô đỏ sắc sảo: "Từ đầu đến cuối, kẻ g.i.ế.c lấy máu, kẻ đoạt xác cô là . Đỗ Hiểu Ngọc chẳng qua chỉ là con thí mạng mà thôi."

Hạ Lan Y kinh ngạc đến mức nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-21.html.]

Phản ứng của Hạ Lan Y thỏa mãn cực độ lòng hư vinh của Vương Liễu Nhược. Trong lòng ả càng thêm đắc ý. Bình thường mặt đám quý nữ , ả chỉ là kẻ trong góc tối sai khiến, còn Hạ Lan Y luôn là tâm điểm tâng bốc.

nhanh thôi, ngưỡng vọng tôn kính sẽ là Vương Liễu Nhược .

"Đoạn Như Viễn cũng là do cô g.i.ế.c?" Ánh mắt Hạ Lan Y trầm xuống, ả chòng chọc.

Sắc mặt Vương Liễu Nhược cứng , nhưng ngay đó trở nên dữ tợn: "Chuyện thể trách . Ta vốn định g.i.ế.c , thật sự g.i.ế.c . Là cứ khăng khăng... cứ ép tay, mới bất đắc dĩ lấy mạng ."

Lúc ở Trúc Ảnh Các, Vương Liễu Nhược từng quỳ chân Đoạn Như Viễn khổ sở van xin, xin đừng chuyện ngoài. Đoạn Như Viễn đồng ý, còn đưa Vương Liễu Nhược đến Đại Lý Tự nhận tội.

Hắn là biểu ruột thịt của ả mà! Hắn tống ả ngục. Hắn rõ ả ở nhà sủng ái, hết. Nếu ả tù, phát hiện phận yêu quái, Vương gia chắc chắn sẽ vạch rõ giới hạn với ả.

Thế là cả đời ả coi như hỏng bét.

Vương Liễu Nhược tuyệt đối cho phép chuyện đó xảy . Không ai phép phá hủy cuộc sống của ả. Ả mất quá nhiều thứ, ả thể mất nốt cái danh phận tiểu thư Vương gia .

"Đoạn Như Viễn đối với cô như , đây vì cứu cô mà suýt đ.á.n.h gãy chân, mà cô nỡ g.i.ế.c ." Hạ Lan Y nhạt, đáy mắt ngân ngấn nước: "Sớm thế , cứ để mặc cô tự sinh tự diệt cho xong."

"Đỗ Hiểu Ngọc vốn c.h.ế.t, a dù còn sống cũng chẳng kết quả gì với ả ." Vương Liễu Nhược chỉnh tay áo, khinh miệt: "Giờ cả hai đều c.h.ế.t , xuống suối vàng một đôi uyên ương cũng , a nên cảm ơn mới ."

Môi Hạ Lan Y mấp máy: "Cô điên thật ."

"Cứ c.h.ử.i , tùy cô c.h.ử.i thế nào thì chửi." Vương Liễu Nhược dang tay vẻ bất cần, nhếch mép ngạo nghễ: "Dù bước khỏi T.ử Dương Quán , sẽ là Quận chúa Tĩnh An, còn cô sẽ xuống suối vàng gặp a . Cho cô sướng miệng vài câu thì ."

Hạ Lan Y lạnh lùng hỏi: "Tại g.i.ế.c Tuyết Khanh nương tử?"

"..." Vương Liễu Nhược nhíu mày, bĩu môi ghét bỏ: "Ả là yêu quái mà. Yêu quái vốn dĩ đáng c.h.ế.t."

"Chẳng cô cũng là yêu quái ?" Hạ Lan Y phản bác.

"Sắp nữa ." Vương Liễu Nhược ghé sát , ánh mắt điên cuồng, liến thoắng: "Ta khác với ả . Ả vốn là c.h.ế.t, lưu luyến trần gian còn chạy đến Biện Lương, vốn dĩ thể tha thứ. thì khác, và ả khác ."

"Khác ở chỗ nào?"

Vương Liễu Nhược im lặng, dường như đang suy nghĩ.

"Cô đang yên đang lành biến thành yêu quái? Lần đầu tiên gặp cô, cô theo Đoạn Như Viễn, gầy gò nhỏ bé nhưng dịu dàng lễ nghĩa. Đoạn Như Viễn bảo cô ở nhà bắt nạt, mong đỡ vài câu mặt Vương phu nhân. Lúc đó cô còn bảo Đoạn Như Viễn là với cô nhất đời ..." Hạ Lan Y ả lẩm bẩm.

"Câm miệng!" Vương Liễu Nhược đột nhiên biến sắc, ánh mắt âm u lắc đầu, gào lên: "Quận chúa, cô con ai cũng sẽ đổi ? A đây đúng là với , nhưng giờ vì một ngoài mà tống ngục Đại Lý Tự. Là đổi , !"

"Cô ? Vậy bao nhiêu cô hại c.h.ế.t thì gì? Giang Thù Oản đây là bạn của cô, mà cô cũng tay hại c.h.ế.t cô !" Hạ Lan Y lạnh giọng chất vấn.

Vương Liễu Nhược nhướng mày, thở dài một , mái tóc búi gọn gàng bóng mượt ánh lên ánh nến. Ả khẽ ngước mắt Hạ Lan Y: "Quận chúa, cô tưởng coi cô là bạn thật ?"

"Chẳng lẽ ?"

Có lẽ vì hôm nay sắp da đổi thịt trở thành khác, vĩnh biệt phận Vương Liễu Nhược, những uất ức dồn nén bấy lâu thể với ai giờ đây như chực trào , ả trút hết nỗi lòng cay đắng bao năm qua.

"Giang Thù Oản chơi với là vì bên cạnh sẽ nền cho cô tỏa sáng hơn. Trong đám đó cô chẳng gì nổi bật, thậm chí còn chế giễu chèn ép. thì khác, hễ ở đó, kẻ nhạo khinh bỉ mãi mãi là . Hơn nữa cái ăn cái mặc thường ngày của cô hơn gấp vạn , cô thể dễ dàng tìm thấy cảm giác hơn hằng ao ước từ ."

"Giữa hai chúng , cô coi như nữ sử thì đúng hơn, gọi thì đến đuổi thì , thi thoảng khoe khoang quần áo trang sức mới với . Quận chúa, cô đó là sự sỉ nhục ngày qua ngày khác đối với ? Cha và cha cô cùng là quan trong triều, và cô đều là con quan, nhan sắc tài học của hơn cô gấp bội, dựa mà cô dám coi thường ? Chỉ vì một nhạc sư ?"

Vương Liễu Nhược ngừng một chút, khổ: "Nếu lựa chọn, ai mà chẳng giống như Quận chúa, sinh trong hoàng gia, ngưỡng vọng."

Bỗng nụ mặt ả tắt ngấm, ánh mắt âm trầm chằm chằm khuôn mặt xinh của Hạ Lan Y, giọng rợn : " , ông trời thương thì tự tìm đường sống cho . Quận chúa yên tâm, đợi trở thành cô, tuyệt đối sẽ kém hơn cô . Ta cũng sẽ trở thành một Quận chúa Thái hậu, Quan gia và Hạ Lan đại nhân yêu thương hết mực."

"Cô cứ yên tâm lên đường ." Ánh mắt Vương Liễu Nhược lạnh lẽo, giơ tay lên, linh khí tràn , từ từ khởi động trận pháp đoạt xá bố trí sẵn giữa điện Linh Quan.

 

 

Loading...