BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 24
Cập nhật lúc: 2025-12-27 06:55:23
Lượt xem: 425
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trẫm ở đây còn việc gì nữa. Thiếu Hành, ngươi theo Dao Khinh cô cô qua đó ." Quan gia phất tay, ông chỉ mong Tống Thiếu Hành mau chóng biến cho khuất mắt.
Diên Quý phi hết cách, đành trơ mắt Tống Thiếu Hành rời .
Tống Thiếu Hành theo Dao Khinh cô cô đến cung Thừa Phúc. Vừa bước sân, thấy tiếng Hạ Lan Y vọng từ trong phòng.
Càng đến gần, giọng lanh lảnh càng rõ ràng: "Hoàng tổ mẫu, con chỉ Phủ Giang Lăng giải khuây thôi mà, con hứa sẽ chạy lung tung ."
Bước trong điện, qua tấm bình phong thêu hạc trắng sóng xanh, Tống Thiếu Hành lờ mờ thấy bóng dáng Hạ Lan Y bên cạnh Thái hậu.
"Thái hậu, Tống Quản quân đến ạ." Dao Khinh cô cô vòng qua bình phong bẩm báo.
Giọng Thái hậu vẫn trầm từ ái như khi: "Cho nó ."
Hạ Lan Y chiếc sập nhỏ sơn mài chạm khắc, chân đung đưa, tay cầm bánh hạt dẻ bỏ miệng. Vì Thái hậu ở đó nên nàng chào hỏi Tống Thiếu Hành, chỉ mỉm nhẹ với .
"Diên Quý phi khó ngươi ?" Chuyện xảy ở điện Tuyên Hòa, Thái hậu hết .
Tống Thiếu Hành liếc Hạ Lan Y, ôn tồn đáp: "Cũng tính là khó, Diên Quý phi chỉ với thần vài câu thôi ạ."
"Ngươi lập công lao hãn mã cho Đại Lương, Phong Dao là lương phối của ngươi." Thái hậu nâng chén sứ trắng nhấp một ngụm nước trong veo, thẳng thừng.
Dao Khinh cô cô thấy bèn hiệu cho cung nữ lui hết ngoài. Lư hương gốm men rạn tỏa khói xanh lượn lờ, mùi trầm hương thanh tịnh lan tỏa khắp điện.
"Diên Quý phi bắt cưới Phong Dao hả?" Hạ Lan Y nuốt miếng bánh hạt dẻ trong miệng, ngạc nhiên hỏi Tống Thiếu Hành.
"Phải." Tống Thiếu Hành gật đầu vô cảm.
"Ngươi ngươi trong mộng?" Thái hậu ngước mắt Tống Thiếu Hành, quan sát biểu cảm của : "Nếu Ai gia ban hôn cho ngươi, ngươi thấy thế nào?"
Mắt Hạ Lan Y đột nhiên mở to, trong lòng trào dâng sự phấn khích. Nàng cảm giác sắp một bí mật động trời. Mấy ngày Tống Thiếu Hành tra án, nàng từng nhắc đến chuyện .
Không là cô nương nhà ai mà khiến Tống Thiếu Hành si mê đến thế.
Ngay lúc Hạ Lan Y dỏng tai lên chờ đợi Tống Thiếu Hành mở lời, khẽ cụp mắt, vén vạt áo quỳ xuống đất, lưng vẫn thẳng tắp: "Cảm tạ Thái hậu hậu ái ban hôn, nhưng thần và nương t.ử kiếp duyên phận, thần dám cầu mong ở bên nàng."
Chậc chậc, Tống Thiếu Hành mà là một kẻ si tình đáng thương. Hạ Lan Y khẽ lắc đầu, cảm thấy tội nghiệp cho .
nàng càng tò mò hơn về trong mộng của Tống Thiếu Hành. Không cô nương đó xinh cỡ nào mà khiến yêu một cách hèn mọn như .
"Không duyên phận." Thái hậu liếc Hạ Lan Y, Tống Thiếu Hành: "Ngươi còn tranh đấu thử, là duyên phận?"
" đấy!" Hạ Lan Y nhoài tới phụ họa: "Cô nương đó tâm ý của ? Nếu còn mà bảo duyên, là kết luận quá sớm ?"
Tống Thiếu Hành ngước mắt chạm ánh của Hạ Lan Y, tim khẽ run lên. Hắn vội vàng dời mắt , trong đôi mắt thâm tình thoáng qua nét cô đơn, trầm giọng : " những chuyện do quyết định ."
Hạ Lan Y lập tức hiểu , chắc là cha nhà chê Tống Thiếu Hành.
Tống Thiếu Hành tướng mạo đường hoàng, dáng cao ráo, giọng dễ , tuổi trẻ tài cao đến Phó Đô chỉ huy sứ, võ nghệ cao cường đạo thuật, cha còn là Trung thư Thị lang. Ngoài tính tình lạnh lùng , Hạ Lan Y nghĩ lý do gì để cha cô nương từ chối.
"Huynh ngốc thế, nếu cha cô đồng ý thì nghĩ cách lấy lòng họ chứ." Hạ Lan Y nhảy xuống khỏi sập, đến mặt Tống Thiếu Hành, xổm xuống thẳng mắt , chân thành khuyên nhủ: "Huynh bỏ cuộc, đời gặp thích dễ."
Tống Thiếu Hành đôi mắt to tròn long lanh của Hạ Lan Y, mím môi im lặng, đang nghĩ gì.
Hạ Lan Y nghĩ bụng Tống Thiếu Hành cứu mấy , vẫn nên giúp một tay thì hơn. Nàng ngẩng mặt Thái hậu: "Hoàng tổ mẫu, nếu Tống Thiếu Hành lúc , là cứ đợi và cô nương thương lượng xong hẵng ban hôn."
Thái hậu đồng ý cũng chẳng phản đối, chỉ nhắc chuyện Hạ Lan Y : "Nếu con Phủ Giang Lăng thì để Tống Thiếu Hành cùng con."
"Cái gì cơ ạ!" Hạ Lan Y kích động bật dậy: "Hoàng tổ mẫu, đồng ý ạ?"
Thái hậu chậm rãi đưa yêu cầu: "Không lén Uất Châu, bắt buộc để Tống Thiếu Hành cùng đến Phủ Giang Lăng. Nếu con đồng ý hai điều kiện , sẽ cho con ."
Hạ Lan Y sợ Thái hậu đổi ý, vội vàng gật đầu lia lịa: "Con đồng ý, con đồng ý! Hoàng tổ mẫu, con đồng ý hết, miễn là cho con là ."
"Vậy con về thu dọn hành lý ." Khóe môi Thái hậu khẽ cong lên, kéo tay Hạ Lan Y vỗ nhẹ: "Vạn sự cẩn thận, ngoài quậy phá."
Hạ Lan Y đáp lời lanh lảnh: "Vâng ạ!"
"Ta còn việc dặn dò Tống Thiếu Hành. Dao Khinh, ngươi cho đưa Quận chúa về ." Thái hậu nhẹ nhàng .
Hạ Lan Y lưng về phía Thái hậu nháy mắt với Tống Thiếu Hành một cái, vẻ mặt hớn hở rời khỏi cung Thừa Phúc.
Trong điện yên tĩnh trở , Tống Thiếu Hành vẫn còn chút căng thẳng.
"Đứng lên , đừng quỳ mãi thế." Thái hậu Tống Thiếu Hành.
"Đa tạ Thái hậu." Tống Thiếu Hành bình thản dậy.
"Người ngươi thích là Y Nhi?" Lời Thái hậu nhẹ bẫng nhưng rơi lòng Tống Thiếu Hành nặng tựa ngàn cân.
Biểu cảm mặt Tống Thiếu Hành cứng đờ trong giây lát. Hắn do dự chối bay biến, nhưng cuối cùng chẳng thốt nên lời nào.
"Ngươi việc Ai gia yên tâm. Chỉ điều..." Ánh mắt Thái hậu trầm xuống, chằm chằm mắt Tống Thiếu Hành: "Y Nhi khác với những khác. Hôn sự của nó, buộc thận trọng hết mức."
Thái hậu bắt Tống Thiếu Hành từ bỏ ý định, nhưng cũng thêm về chuyện , chỉ hiệu cho Dao Khinh lấy một lọ sứ trắng.
"Đây là t.h.u.ố.c Khiên Cơ. Nếu ngươi cùng Quận chúa đến Phủ Giang Lăng thì vẫn còn kịp đấy."
"Thái hậu yên tâm, thần nhất định sẽ bảo vệ Quận chúa." Tống Thiếu Hành chút do dự, cung kính nhận lấy t.h.u.ố.c Khiên Cơ nuốt xuống.
Biểu hiện của Tống Thiếu Hành khiến Thái hậu hài lòng. Bà tò mò hỏi: "Ngươi về kinh đầy nửa tháng, chẳng lẽ nhất kiến chung tình với Y Nhi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-24.html.]
"Sáu năm , ở Bắc Yến, thần quen Quận chúa."
"Là Nghi Nhi dẫn sứ đoàn sứ Bắc Yến ?" Nhắc đến của Hạ Lan Y, Thái hậu thấy đau lòng khôn nguôi. Nghi Nhi của bà c.h.ế.t khi còn quá trẻ, thậm chí cơ hội Hạ Lan Y trưởng thành.
"Vâng. Khi đó Quận chúa theo Đại Trưởng công chúa ở Bắc Yến nửa năm, chiếu cố thần nhiều, thần cả đời quên." Tống Thiếu Hành ôn tồn đáp.
Thái hậu im lặng một lát khẽ thở dài: "Thảo nào lúc đó ngươi xin điều tra vụ của Đoạn Như Viễn. Thôi , ngươi . Nhớ kỹ, để con bé lén lút đến Uất Châu gặp Vệ Tư."
Hạ Lan Y khỏi cung Thừa Phúc nhưng về ngay mà đợi Tống Thiếu Hành đường.
Tuy ngoài miệng đồng ý với Thái hậu để Tống Thiếu Hành cùng, nhưng nàng quen tự do tự tại, cùng lắm chỉ dẫn theo Thanh Yểu. Nàng Tống Thiếu Hành theo .
Nhìn thấy Hạ Lan Y đợi bên đường từ xa, lòng Tống Thiếu Hành khẽ rung động, rảo bước tới: "Sao Quận chúa vẫn về?"
Hạ Lan Y đuổi thái giám của cung Thừa Phúc , sóng vai cùng Tống Thiếu Hành khỏi cung, hạ giọng : "Thế nhé, cứ cùng khỏi thành, đó khỏi ngoại thành thì thì , cần theo đến Phủ Giang Lăng ."
" Thái hậu dặn chăm sóc nàng cẩn thận." Tống Thiếu Hành ôn tồn .
"Ta cần chăm sóc, tự bảo vệ ." Hạ Lan Y tự tin vỗ ngực: "Ta từ nhỏ theo khắp nam bắc, chuyện gì mà từng gặp qua. Hơn nữa đây cũng Phủ Giang Lăng ."
"Huynh cứ coi như cho nghỉ phép sớm. Ta Phủ Giang Lăng nửa tháng là về, lúc đó đến ngoại ô phía Nam Biện Lương đợi , hai cùng về kinh. Huynh , ai cùng ."
Tống Thiếu Hành dừng bước, lắc đầu: "Không ."
"Hai bạn bè ?" Hạ Lan Y cau mày, cũng dừng , chằm chằm mắt Tống Thiếu Hành, hậm hực : "Sao chẳng nghĩa khí tí nào thế."
"Ta sẽ theo lặng lẽ, phiền nàng ." Tống Thiếu Hành thận trọng .
"Ta quen theo." Hạ Lan Y nhấn mạnh từng chữ, nghiêng đầu: "Chẳng trong mộng ? Huynh thể tranh thủ thời gian chơi với cô . Yên tâm , chúng chắc chắn qua mặt Hoàng tổ mẫu."
"Quận chúa thật sự theo?" Tống Thiếu Hành ướm hỏi.
"Không cần." Hạ Lan Y kiên quyết gật đầu. Nàng chắc chắn Phủ Giang Lăng cần bảo vệ.
"May mà chúng vẫn khỏi cung, thần cung Thừa Phúc xin từ chối công việc với Thái hậu . Như thế, dù Quận chúa , thần cũng cần theo nữa." Tống Thiếu Hành giả vờ định cung Thừa Phúc.
Hạ Lan Y đương nhiên thể để , khó khăn lắm Hoàng tổ mẫu mới đồng ý cho nàng rời kinh. Nàng vội đuổi theo, khoanh tay chặn đường , cau mày: "Huynh thật sự đồng ý?"
Khóe môi Tống Thiếu Hành khẽ nhếch lên, khổ tâm khuyên giải: "Quận chúa, Phủ Giang Lăng cách Biện Lương hàng trăm dặm, lỡ đường gặp sơn tặc, theo sẽ bớt cho nàng bao nhiêu phiền phức đấy."
Ngẫm nghĩ một chút, nhớ đến Vương Liễu Nhược luôn hại , Hạ Lan Y đành miễn cưỡng : "Thôi , cho phép theo, nhưng lời , mách lẻo với Hoàng tổ mẫu."
Tống Thiếu Hành ngoan ngoãn gật đầu: "Thần rõ."
…
Hạ Lan Y dự định ba ngày rời Biện Lương Phủ Giang Lăng, Tống Thiếu Hành đương nhiên cũng thời gian đó.
Diên Khang T.ử tin thì kinh ngạc Tống Thiếu Hành: "Ngươi cưỡng ép thi pháp trong quạt bạch ngọc, chẳng lẽ trọng thương ?"
"Cũng tàm tạm." Tống Thiếu Hành lạnh mặt bưng bát t.h.u.ố.c uống cạn một .
"Phàm là kẻ sống thì ai thế cả. Ngươi còn chịu tịnh dưỡng t.ử tế, cứ thế chạy theo Hạ Lan Y Phủ Giang Lăng, cơ thể ngươi sẽ suy sụp đấy." Diên Khang T.ử từng gặp ai kỳ quái như Tống Thiếu Hành.
"Ngươi yên tâm, cho dù c.h.ế.t, chỉ cần ngươi tuân thủ giao ước, túi gấm đó vẫn sẽ gửi đến phủ ngươi đúng hẹn." Trong miệng Tống Thiếu Hành đắng ngắt, nhưng sắc mặt vẫn bình thản, đến mắt cũng chớp lấy một cái.
Tuy Tống Thiếu Hành , nhưng Diên Khang T.ử vẫn cho rằng sống thì lợi cho hơn, nên bèn đến phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa tìm Hạ Lan Y.
Vừa khéo gặp Giang Gia Ngâm cũng ở đó.
"Quận chúa, nếu Phủ Giang Lăng thì nhất định đến xem tháp Lưu Ly của nhà họ Nguyên bên cạnh lầu Vọng Thục. Nghe trong đó trấn áp một con hồ yêu nghìn năm, cứ đến đêm trăng tròn tháp phát ánh sáng đỏ." Giang Gia Ngâm bên ghế đá thao thao bất tuyệt: "Nhà họ Nguyên khéo là thông gia với nhà , tam tỷ gả cho con trai út nhà họ..."
"Từ từ, ngươi tỷ phu ngươi là nhà họ Nguyên?" Hạ Lan Y vốn định Giang Gia Ngâm lải nhải bỗng nhiên thấy hứng thú.
Giang Gia Ngâm gật đầu: "Phải, gia chủ hiện tại của nhà họ Nguyên là ca ca ruột của tỷ phu . Quận chúa, cho cùng đến Phủ Giang Lăng với, cũng giải khuây."
"Được, ngươi về thu dọn hành lý ." Hạ Lan Y sảng khoái đồng ý.
Lúc Giang Gia Ngâm rời , hớn hở suýt đ.â.m sầm Diên Khang Tử.
"Sao tất nhiên cô đòi Phủ Giang Lăng?" Diên Khang T.ử xuống, tự rót cho một chén .
"Sắp đến sinh thần Hoàng tổ mẫu , Tam hoàng nhà họ Nguyên ở Phủ Giang Lăng trồng một cây Huyền Chi trăm năm, đến mua về quà mừng thọ cho Người. Biết Hoàng tổ mẫu vui lên sẽ cho phép đến Uất Châu gặp Vệ Tư." Hạ Lan Y chống cằm, vẻ mặt hớn hở.
Diên Khang T.ử vỡ lẽ: "Thảo nào tất nhiên cô đòi Phủ Giang Lăng. Ta qua đây để nhắc cô một tiếng, Tống Thiếu Hành đó vì xông Lạc Du Huyễn Cảnh nên vết thương cũ tái phát nặng hơn. Nếu cô thấy gì bất thường thì dùng hạc giấy truyền âm đưa cho cô báo tin cho , sẽ đến tìm các sớm nhất thể."
"Sao ngươi thiết với Tống Thiếu Hành thế?" Hạ Lan Y khó hiểu hỏi.
"Sư phụ của Tống Thiếu Hành và sư phụ đều là trong đạo môn, với mới gặp , quan tâm chút cũng là bình thường." Diên Khang T.ử chột giải thích, uống một ngụm che giấu.
Hạ Lan Y ghé sát : "Lạc Du Huyễn Cảnh trong quạt thật sự nguy hiểm thế ?"
Diên Khang T.ử hít sâu một , gật đầu: "Cực kỳ nguy hiểm."
Lúc Hạ Lan Y thấy để Tống Thiếu Hành cùng đến Phủ Giang Lăng cũng tệ, dù cũng thực sự liều mạng cứu nàng.
"Còn một chuyện nữa nhắc nhở cô." Vẻ mặt Diên Khang T.ử trở nên nghiêm túc: "Ta nhận tin, Phủ Giang Lăng gần đây lũ lụt hoành hành, c.h.ế.t nhiều , thể là do yêu ma tác quái. Các hết sức cẩn thận, lấy Huyền Chi thì về ngay ."
Nếu Diên Khang T.ử cần ở kinh thành xử lý tàn dư của Quỷ Phàn Lâu và chuẩn đàn chay cho Hoa Triêu Tiết, cũng cùng Hạ Lan Y đến Phủ Giang Lăng .
"Yêu ma tác quái?" Hạ Lan Y nhíu mày, chớp chớp mắt khó hiểu: "Phủ Giang Lăng chẳng cách ngọn núi thứ hai của Thái Nhất Cung xa , xảy chuyện như ?"