BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-12-14 13:17:13
Lượt xem: 808
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng lớn lên bên cạnh Thái hậu từ nhỏ, các quan chức của Điện Tiền Tư phần lớn đều từng gặp mặt. Tống Thiếu Hành là một gương mặt lạ hoắc từng tên. Trẻ thế mà mang hàm Tòng tứ phẩm, giữ chức vụ quan trọng ở Điện Tiền Tư, quả thực khiến thể coi trọng.
Giờ thấy còn cả thuật trừ tà, e là lai lịch nhỏ.
"Vâng." Tống Thiếu Hành gật đầu. Hắn vốn định tiếp tục giữ vẻ lạnh lùng, nhưng khi ánh mắt chạm cánh tay đang chảy m.á.u của Hạ Lan Y, nhận cách nào ngơ .
Hắn sang Tống Nguy, lạnh giọng hỏi: "Đại phu còn tới? Cho giục ."
Vừa nãy tình hình quá hỗn loạn, Thanh Yểu chỉ chăm chăm chú ý hành động của tên vệ binh phát điên đất, tinh thần căng thẳng nên kịp nhận vết thương tay Hạ Lan Y.
Thanh Yểu đang định xé vạt váy băng bó tạm cho Quận chúa thì Tống Thiếu Hành nhanh hơn một bước. Hắn chút tiếc rẻ x.é to.ạc vạt áo giao lĩnh dệt gấm hoa hạc của Huyền Anh Tự đắt tiền .
"Quận chúa, vết thương của cần xử lý ."
Tống Thiếu Hành vốn định giơ tay băng bó cho nàng, nhưng bàn tay cầm dải vải rụt về, đưa cho Thanh Yểu bên cạnh: "Làm phiền nương tử."
Sau đó lệnh cho đám vệ binh, phủ binh xung quanh mặt chỗ khác, bản cũng lưng , đợi Thanh Yểu băng bó xong cho Hạ Lan Y mới .
Bên , Trương Thiên Nhận đang nôn ọe đến thoi thóp, vẫn thăm dò xem đạo thuật của Tống Thiếu Hành rốt cuộc cao siêu đến . Nếu chỉ là tên nửa mùa bắt hung thủ, đến lúc Thái hậu và Quan gia trách tội, y cũng vạ lây.
"Quản quân ngài thần thông như ." Trương Thiên Nhận lấy khăn tay che miệng, sán gần dò hỏi: “Không đạo thuật của ngài là học từ vị cao nhân nào?"
"Muốn ?" Tống Thiếu Hành liếc y một cái.
Trương Thiên Nhận gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy vẻ tò mò.
Tống Nguy bên cạnh lạnh nhạt lên tiếng: "Bao giờ ngươi lên ghế Phủ doãn phủ Khai Phong thì khắc sư phụ Phó đô chỉ huy sứ nhà là ai."
Trương Thiên Nhận xong lạnh toát cả , vội vàng giải thích với Hạ Lan Y: "Quận chúa, thuộc hạ tuyệt đối cái tâm tư đó ạ!"
Dù thì Quyền Phủ doãn phủ Khai Phong hiện tại là trưởng của Hạ Lan Y - Hạ Lan Hành Chi. Mấy lời đồn đại mà lọt tai Hạ Lan Hành Chi thì con đường quan lộ của y coi như chấm hết.
Hạ Lan Y liếc y một cái, chẳng buồn đáp lời.
Người xuống ao tìm kiếm chẳng mấy chốc mò đầu lâu ở bốn phương vị Đông Tây Nam Bắc, đặt lên khay gỗ bưng tới, mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc.
Trương Thiên Nhận ngửi thấy mùi nôn thốc nôn tháo.
Tống Thiếu Hành sa sầm mặt mày, sai lật ngược đầu lâu lên xem xương hàm , quả nhiên vết khắc hình chữ thập rõ ràng.
"Sao ?" Hạ Lan Y bịt mũi hỏi.
Tống Thiếu Hành giơ tay thu hồi kiếm Diệu Linh, thanh trường kiếm hóa thành chiếc vòng rắn vàng quấn cổ tay . Hắn cho mang đầu lâu xuống, định mở miệng giải thích với Hạ Lan Y...
"Cứu mạng với!"
Tiếng hét chói tai của phụ nữ một nữa x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch của phủ Khai Phong.
Trong lòng Hạ Lan Y thầm kêu , lao nhanh về phía sườn viện của Tả quân tuần viện. Tống Thiếu Hành dẫn đuổi theo sát nút.
Quả nhiên, tấm lưới sắt đất x.é to.ạc một lỗ lớn, bảy tám tên vệ binh phủ Khai Phong la liệt bất tỉnh. Nước mưa hòa lẫn m.á.u tươi chảy xuống hồ nước bên cạnh hòn giả sơn.
"Quận chúa, cầu xin cứu với!"
Thập tam nương t.ử Vương Liễu Nhược mặt mày trắng bệch, yếu ớt như liễu rủ gió, đang Đoạn Như Viễn bóp cổ từ phía , cửa Nguyệt Động.
Tống Thiếu Hành định cho xông lên khống chế.
"Đừng Vương nương t.ử thương!" Hạ Lan Y mặt trầm như nước.
Lời dứt, chỉ tiếng xé gió sắc bén, đầu Đoạn Như Viễn lập tức mũi tên sắt b.ắ.n từ nỏ Thần Tý xuyên thủng. Một lá bùa vàng vẽ bằng m.á.u dán chặt lên trán , khiến cứng đờ tại chỗ thể cử động.
Hạ Lan Y đầu Tống Thiếu Hành đang cầm nỏ tay. Vẻ mặt lạnh tanh, dường như chuyện g.i.ế.c với cũng bình thường như ăn cơm uống nước .
"Tiểu thư ?" Nữ sử Huân Nhi của Vương gia vội vã chạy tới, dè dặt hỏi han Vương Liễu Nhược thoát khỏi gọng kìm của Đoạn Như Viễn.
Vương Liễu Nhược bệt xuống ghế đá hành lang, vẻ mặt kinh hoàng, liếc họ biến thành xác khô bên cạnh, kìm bưng mặt nức nở.
"Vương nương t.ử xin nén bi thương." Tống Thiếu Hành đưa nỏ Thần Tý cho thuộc hạ, bước lên bậc thềm, lạnh lùng hỏi: "Không gần đây nương t.ử từng gặp Đoạn lang quân ?"
Thể chất Vương Liễu Nhược vốn yếu đuối, nay một phen kinh hãi, còn trúng gió lạnh, mở miệng ho sù sụ đến xé ruột xé gan, dáng vẻ mong manh khiến thương xót.
Hạ Lan Y bước tới bên cạnh nàng , sai bưng một chén nóng đến.
"Quận chúa, trưởng ... thành thế ?" Trên mặt Vương Liễu Nhược lăn dài hai hàng lệ trong vắt, giữa đôi lông mày ngưng tụ nỗi bi thương tan.
"Lát nữa sẽ kể đầu đuôi sự việc cho nương tử." Hạ Lan Y sốt ruột hỏi: "Gần đây ngươi phát hiện Đoạn Như Viễn gì bất thường ?"
Vương Liễu Nhược đón lấy chén nóng, liếc Trương Thiên Nhận đang đội mưa chạy tới trong sân, giọng nhỏ nhẹ: "Vừa chuyện với Trương Tuần sứ . Lần cuối cùng gặp biểu là nửa tháng khi về thăm cô mẫu. biểu vội vã, hai chúng chỉ chạm mặt , kịp câu nào. Lúc đó trông biểu chẳng gì khác lạ cả."
"Có điều..." Vương Liễu Nhược cau mày, ngón tay cầm chén sứ xanh trắng bệch vì dùng sức, ngập ngừng nhỏ: "Khoảng năm ngày , từng sai Huân Nhi đưa chút đồ ăn cho biểu . Vương Cửu ở nhà với Huân Nhi rằng Tuyết Khanh nương t.ử ở Trúc Ảnh Các dường như chút bình thường, mấy ngày nay biểu cứ theo dõi hành tung của nàng suốt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-3.html.]
Hạ Lan Y lẩm bẩm nhắc : "Tuyết Khanh nương tử?"
Vương Liễu Nhược khẽ gật đầu, mím môi, do dự nhỏ: "Vương Cửu ... Tuyết Khanh nương t.ử là yêu quái."
Hạ Lan Y sang Tống Thiếu Hành.
"Ta sẽ cho đến Trúc Ảnh Các triệu tập ngay." Tống Thiếu Hành đầu dặn dò Tống Nguy: "Nếu ả đang ở Trúc Ảnh Các thì giải đến đây, còn nếu thì lập tức phong tỏa, nội bất xuất ngoại bất nhập."
Tống Nguy lĩnh mệnh dẫn , lướt qua vị đại phu đang vội vã chạy tới hành lang.
Trong lúc Hạ Lan Y xử lý vết thương, Tống Thiếu Hành kiểm tra t.h.i t.h.ể khô quắt của Đoạn Như Viễn, tìm thấy xác một con cổ trùng màu vàng kim c.h.ế.t ở vết thương cánh tay .
Sau đó dẫn chỗ tên vệ binh trúng tà tập kích Hạ Lan Y lúc nãy. Khi tên vệ binh vùng dậy, Tống Thiếu Hành nhận tắt thở từ lâu, chỉ là một cái xác điều khiển.
Hắn xổm xuống, vươn tay . Chiếc vòng rắn vàng cổ tay bỗng sống , rắn trườn lên vai tên vệ binh, răng nanh cắm phập xuyên qua giáp trụ, găm da thịt trắng bệch chút sự sống.
Một lát , một con cổ trùng vàng kim chui từ vết thương. Tống Thiếu Hành tóm lấy sống lưng nó, ngắm nghía một lúc bỏ túi càn khôn dệt kim bên hông.
Trương Thiên Nhận tò mò ghé mắt xem: "Quản quân, đây là vật gì thế?"
"Một con sâu nhỏ thôi, gì quan trọng." Tống Thiếu Hành từ từ ngước mắt lên, môi mỏng khẽ động: "Tên vệ binh lai lịch thế nào?"
"Hắn tên là Hạ Chí, là võ quan nhất đẳng của Tả quân tuần viện, ngày thường chịu trách nhiệm bảo vệ khu vực quanh nhà xác." Trương Thiên Nhận đáp.
"Chịu trách nhiệm bảo vệ quanh nhà xác? Tức là cơ hội đặt giáp trụ và trường đao bên cạnh Đoạn Như Viễn." Ánh mắt Tống Thiếu Hành sâu thẳm, trầm ngâm .
Trương Thiên Nhận gật đầu: "Có điều kiện đó. Còn cả cái ao nữa, là duy nhất đến nhà xác, ngày nào cũng qua đây. Lợi dụng lúc đổi ca trực ban đêm để ném đầu lâu xuống cũng dễ như trở bàn tay."
Một tên võ quan nhị đẳng bỗng bước bẩm báo: "Bẩm Quản quân, Tuần sứ, tối hôm thuộc hạ tận mắt thấy Hạ Chí mời lão Hà, giữ chìa khóa kho quân giới uống rượu ở Phàm Lâu, e là mưu đồ từ ."
"Gọi lão Hà tới đây." Tống Thiếu Hành Trương Thiên Nhận: “Còn nữa, tên Hạ Chí ngày thường tu tập đạo thuật ?"
"Theo thì . Hắn mà bản lĩnh đó thì thăng quan sang Đại Lý Tự , còn đây cái chức võ quan quèn ." Trương Thiên Nhận sang gọi viên văn thư giao hảo với Hạ Chí trong phủ tới.
Viên văn thư gọi dậy trong đêm chuyện lớn, nơm nớp lo sợ tới. Còn kịp thấy ghim c.h.ế.t hành lang là Hạ Chí, y quỳ sụp xuống đất, đầu cũng dám ngẩng lên.
"Bẩm Quản quân, và Hạ Chí ở cách vách. Ngày thường về nhà uống rượu thì luyện đao, hoặc là tìm Trương quả phụ ở ngõ Cản Ngưu. Hắn một chữ bẻ đôi cũng , từng tu đạo bao giờ. Có điều, gần đây dường như vớ bẫm một món hời, tiêu tiền hào phóng hơn hẳn ."
Lão Hà giữ chìa khóa kho quân giới đến cũng xác nhận chuyện Hạ Chí mời uống rượu. Cùng lúc đó, một tiểu khác coi kho mở cửa kiểm tra, phát hiện quả nhiên thiếu mất một bộ giáp và đao, là bộ Đoạn Như Viễn.
"Vương nương t.ử về ?" Hạ Lan Y đại phu rắc t.h.u.ố.c bột lên vết đao tay , nén đau ngước mắt hỏi Thanh Yểu.
Thanh Yểu gật đầu: "Tống Quản quân vụ án rõ ràng, tiện để nhà họ Vương nhận xác, nên bảo họ về ."
Đại phu băng bó xong cho Hạ Lan Y lui .
"Đồng Ngọc ở bên ngoài ?" Hạ Lan Y thu cánh tay cứng đờ, vẫy tay gọi Thanh Yểu.
Thanh Yểu lập tức hiểu ý, ghé tai nhỏ: "Huynh tin bên xảy chuyện là chạy tới ngay, bên ngoài còn một thị vệ Điện Tiền Tư tên là Tống An, chắc là tín của vị Phó đô chỉ huy sứ ."
"Em bảo Đồng Ngọc đợi trời sáng thì phái cung một chuyến, dò la kỹ lai lịch của tên Tống Thiếu Hành . Không tại cứ cảm thấy hình như gặp ở đó , nhưng ấn tượng gì mấy, nhớ ."
Khi Tống Thiếu Hành dẫn đến gặp Hạ Lan Y, cũng mang theo tin tức từ Trúc Ảnh Các: "Vị Tuyết Khanh nương t.ử biến mất từ ba ngày . Thuộc hạ cho Hồ Châu điều tra thế ả ."
"Ba ngày ?" Hạ Lan Y nhíu chặt lông mày, ngước mắt Tống Thiếu Hành: "Đoạn Như Viễn cũng về nhà nghỉ phép từ ba ngày , kể từ hôm đó bèn bặt vô âm tín."
"Quận chúa thêm nội tình gì ?" Tống Thiếu Hành ôn tồn hỏi.
Mắt Hạ Lan Y vẫn đỏ hoe, hàng mi khẽ chớp: "Tuyết Khanh nương t.ử và Đoạn Như Viễn là đồng hương Hồ Châu. Trước đây đến Trúc Ảnh Các uống rượu, Đoạn Như Viễn theo hộ tống, nhiều nên quen , cũng nửa năm ."
"Đoạn Như Viễn chút tình ý với Tuyết Khanh nương tử. Đáng lẽ hôm nay mới nghỉ phép, nhưng xin nghỉ sớm ba ngày, chắc là để mừng sinh nhật Tuyết Khanh. Hôm đó bận việc nên qua . Từ khi Đoạn Như Viễn mất tích, gã sai vặt bên cạnh tên Vương Cửu cũng biến mất theo."
Thực , hôm đó Hạ Lan Y bận việc đến Trúc Ảnh Các, mà là vì đuổi theo Vệ Tư điều chuyển Úy Châu nên Thái hậu quở trách, nhốt trong cung Thừa Phúc chép kinh.
chuyện , tất nhiên nàng thể cho Tống Thiếu Hành .
"Quận chúa, trời sắp sáng , thức trắng cả đêm, tay thương, là về phủ nghỉ ngơi một lát ."
Tống Thiếu Hành lẳng lặng hết lời Hạ Lan Y, nghiêng mặt mưa rơi ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Hễ tin tức mới, sẽ lập tức cho đến phủ Trưởng công chúa báo cho ."
Giày vò cả đêm, Hạ Lan Y cũng thấy mệt mỏi. Nàng dậy chuẩn về phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa, nhưng hai bước , ngước mắt Tống Thiếu Hành, do dự giây lát: "Nếu ngươi tìm thấy Tuyết Khanh nương tử, cố gắng giữ mạng sống cho ả."
Tống Thiếu Hành gật đầu: "Thuộc hạ rõ."
Để tránh gây hoang mang cho dân chúng Biện Lương, chuyện xác c.h.ế.t vùng dậy ở phủ Khai Phong đêm nay giấu nhẹm . Lại vì đêm nay kẻ ám hại Hạ Lan Y, Tống Thiếu Hành bảo Tống An điều động tám mươi tinh binh Cấm quân hộ tống Hạ Lan Y về phủ, phối hợp với phủ binh của Trưởng công chúa bảo vệ nàng cho đến khi tìm hung thủ.
"Quận chúa, dù là Đoạn lang quân hóa thành xác khô tên vệ binh phủ Khai Phong , rõ ràng đều nhắm cả." Ngồi trong xe ngựa, Thanh Yểu mặt đầy lo lắng.
Hạ Lan Y dùng tay trái day day mi tâm, ngáp một cái, dửng dưng : "Đồng Ngọc và cái tên Tống An của Điện Tiền Tư túc trực bên như hình với bóng, phủ chúng trận pháp Mẫu thiết lập từ , chắc sẽ xảy chuyện gì ."
Thanh Yểu nhíu mày, cụp mắt vết thương tay Hạ Lan Y, quanh quất ghé tai thì thầm: " nhỡ đúng như lời Vương nương t.ử , thành Biện Lương thực sự yêu quái thì ?"