BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 38

Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:57:33
Lượt xem: 317

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phu nhân chỉ cần Lang quân ưng ý, là ai cũng ạ." Nữ sử ôn tồn đáp.

"Ai cũng ?" Tống Thiếu Hành chậm rãi đặt chén xuống, cửa sổ: "Vậy thì Trương Diên Nhi ."

Nữ sử sững một lúc lui khỏi Loan Tường Các.

Trong khi Nguyên phủ đang tất bật chuẩn hôn sự, Hạ Lan Y ở khách điếm trong thành Tĩnh Châu, chán nản thuyết thư kể những chuyện kỳ quái đời Võ Chu. Toàn là mấy chuyện cũ rích nàng mòn tai ở Biện Lương .

"Có tin tức gì của Tống Thiếu Hành ?" Hạ Lan Y chán chường Tống Nguy bên cạnh.

"Tạm thời ạ."

Hạ Lan Y bốc một miếng mứt hoa quả bỏ miệng nhai, sực nhớ điều gì đó bèn hỏi Tống Nguy: "Tống Thiếu Hành lớn lên ở Phủ Ứng Thiên từ nhỏ ?"

Tống Nguy gật đầu: "Vâng."

"Sao giọng quan thoại của chẳng chút giọng Phủ Ứng Thiên nào thế?" Hạ Lan Y nhíu mày, quan sát biểu cảm của Tống Nguy.

"..." Tống Nguy nhất thời nghĩ lý do thoái thác.

"Còn nữa, sư phụ đối xử với ?" Hạ Lan Y truy hỏi.

Tống Nguy: "Sao nương t.ử hỏi ?"

"Ngươi thấy tính cách Tống Thiếu Hành quá cô độc và lạnh lùng ? Cứ như thể ngược đãi từ bé ." Hạ Lan Y hạ thấp giọng: "Đôi khi cảm giác mạng trong mắt chẳng khác gì cỏ rác."

Lời của Hạ Lan Y khiến Tống Nguy nhớ lúc Tống Thiếu Hành mới về Biện Lương. Khi đó Tống Thiếu Hành trọng thương hôn mê ở biệt viện Thanh Đình Cư của Tướng phủ. Một hôm Tống Nguy đưa t.h.u.ố.c như thường lệ, Tống Thiếu Hành đột nhiên vùng dậy, ý thức hỗn loạn bóp cổ Tống Nguy suýt gãy xương.

Ánh mắt Tống Thiếu Hành Tống Nguy hôm đó như một vật vô tri thể bẻ gãy bất cứ lúc nào, khiến Tống Nguy giờ nhớ vẫn thấy rùng .

"Nương tử, cô cảm thấy tính cách Lang quân nhà đáng sợ ?" Tống Nguy ướm hỏi.

Hạ Lan Y ngẩn một lúc. Tuy tính tình Tống Thiếu Hành lạnh lùng nhưng mặt nàng bao giờ nặng lời câu nào. Kể cả khi nàng gây chuyện, cũng từng trách mắng, giọng điệu lúc nào cũng dịu dàng.

Hơn nữa Tống Thiếu Hành đối xử với nàng dường như khác biệt so với khác.

"Đáng sợ? Tại thấy đáng sợ?" Hạ Lan Y nhướng mày. Nàng từng gặp khối kẻ tính tình quái gở hơn Tống Thiếu Hành nhiều. Nếu thế mà sợ thì bao năm qua nàng lăn lộn giang hồ uổng phí .

Thấy Hạ Lan Y về phòng, Thanh Yểu vội dậy mời nàng ăn bánh mật ong mới mua ngoài phố.

Hạ Lan Y chỉ Thanh Yểu chằm chằm, ăn cũng chẳng bảo ăn.

"Nương tử, ạ?" Thanh Yểu sờ sờ mặt , gượng: "Mặt em dính bẩn ạ?"

Thanh Yểu là trẻ mồ côi, năm bảy tuổi Triệu Nhạc Nghi nhặt về nữ sử cho Hạ Lan Y, hai lớn lên cùng .

Hạ Lan Y : "Thanh Yểu, hỏi em, nếu vứt bánh mật ong em mua , em sẽ thế nào?"

Thanh Yểu cau mày, hiểu Hạ Lan Y gì nhưng cũng quen với tính khí thất thường của nàng .

"Ừm... nếu nương t.ử vứt thì em mua cái khác ạ."

Hạ Lan Y hỏi dấn: "Thế em giận ?"

"Vì nương t.ử là Quận chúa, là chủ nhân của em mà. Dù nương t.ử vứt bánh em cũng giận." Thanh Yểu đáp.

Hạ Lan Y tiếp tục: "Nếu vứt bánh là Đồng Ngọc thì ?"

Thanh Yểu nghĩ ngợi nghiêm túc : "Thế thì em sẽ lấy chổi lông gà đ.á.n.h ba ngày xuống giường ."

Hạ Lan Y bật . Nàng cũng ngộ một điều, Tống Thiếu Hành đối với nàng chắc cũng giống Thanh Yểu, nể phận Quận chúa của nàng, dám đắc tội. Dù "ác danh" của nàng đồn xa, chọc giận nàng thì kết quả gì.

Ăn một miếng bánh mật ong, Hạ Lan Y định rủ Thanh Yểu chơi cờ Mã* g.i.ế.c thời gian. hiểu đầu óc nàng cứ choáng váng. Quay sang thì thấy Thanh Yểu ăn ba bốn miếng bánh lăn giường ngủ say như c.h.ế.t.

* Cờ Mã, còn gọi là "cờ bay cổ đại", là một trò chơi cờ phổ biến trong triều đại nhà Tống của Trung Quốc. Cờ Mã, còn gọi là "Cờ Bay Cổ Đại", là một trò chơi cờ bàn phổ biến trong triều đại nhà Tống của Trung Quốc.

"Thanh Yểu, Thanh Yểu." Hạ Lan Y ôm trán bước tới lay vai Thanh Yểu, nhưng con bé ngủ say quá, lay thế nào cũng tỉnh.

Lúc Hạ Lan Y mới nhận bánh mật ong vấn đề. Mắt nàng bắt đầu hoa lên, một thành hai, thở khó khăn, cổ họng đau rát nên lời. Nàng loạng choạng bám tường định khỏi phòng tìm Tống Nguy.

đến cửa, chân nàng mềm nhũn, đầu óc cuồng ngất lịm .

Trước khi Tống Thiếu Hành yểm bùa hộ lên Hạ Lan Y để yêu quái thể đến gần, nhưng tính bằng trời tính.

"Quận chúa ?" Tống Nguy tới cửa hỏi hai vệ.

"Đang chuyện với Thanh Yểu nương t.ử bên trong ạ."

Tống Nguy định xem tình hình Hạ Lan Y thì đột nhiên phòng bên cạnh yêu khí bùng lên dữ dội. Chuông báo động Tống Thiếu Hành bố trí khi đồng loạt reo vang.

khi Tống Nguy chạy sang thì tiếng chuông tắt ngấm, thứ trở yên tĩnh.

"Chuyện gì thế?" Hạ Lan Y mặc áo ngắn tay màu hồng đào, váy xếp ly màu vàng mơ, cau mày bước Tống Nguy.

"Không gì, chắc do gió thổi thôi." Tống Nguy đóng cửa , hỏi Hạ Lan Y: "Nương tử, gặp chuyện gì chứ?"

"Ta thì gặp chuyện gì ?" Hạ Lan Y Tống Nguy như kẻ ngốc, lệnh: "Đêm nay ngủ ở phòng đó nữa, ngươi tìm cho phòng khác ."

Tống Nguy khó xử: " phòng đó pháp trận Lang quân bố trí, ngủ ở đó an hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-38.html.]

Hạ Lan Y nhướng mày mất kiên nhẫn: "Ta ngủ ở đó . Hơn nữa giờ chúng đang ở thành Tĩnh Châu, gì mà sợ. Ta bảo đổi phòng là đổi phòng."

Tống Nguy hết cách đành theo.

Thành Giang Lăng, Nguyên phủ, Loan Tường Các.

"Đại ca, thực sự quyết định cưới Trương Diên Nhi ?" Nguyên Linh Nguyệt buồn bực ghế.

Nàng vẫn đang buồn vì Tống Thiếu Hành bỏ , giờ hối hận vô cùng vì theo nhóm Tống Thiếu Hành. Nếu cho nàng cơ hội nữa, nàng nhất định sẽ do dự.

Tống Thiếu Hành lạnh lùng: "Phải."

"..." Nguyên Linh Nguyệt ấp úng mãi nên lời: "Cô đây qua với bao nhiêu . Nếu thực sự rước cô cửa Nguyên phủ, mặt mũi cha , mặt mũi Nguyên gia, và cả mặt mũi của để ?"

Tống Thiếu Hành: "Mẹ chẳng bảo việc tùy quyết định , đừng xen chuyện nữa."

"Trương Diên Nhi cửa thì là tỷ dâu , bảo đừng xen ? Huynh thấy mất mặt nhưng thấy mất mặt lắm!" Nguyên Linh Nguyệt vò nát chiếc khăn tay, tức tối .

"Linh Nguyệt!" Nhị lang quân Nguyên Tri Lan xe lăn từ bên ngoài thấy tiếng : "Đại ca là ca ca , dám vô lễ như thế."

Bị Nguyên Tri Lan mắng, Nguyên Linh Nguyệt hậm hực mặt , câu nào nữa.

"Đệ đến đây việc gì?" Tống Thiếu Hành Nguyên Tri Lan.

"Là thế , đại ca, Huyền Tiễn cũng ý trung nhân, cũng định cưới vợ. Ý cha là nếu hai đám cưới tổ chức cùng lúc thì hỉ khí càng nhiều, cho sức khỏe của hơn." Nguyên Tri Lan nhẹ nhàng .

"Cái gì! Nguyên Huyền Tiễn cũng cưới vợ? Sao giờ nhắc tới?" Nguyên Linh Nguyệt kinh ngạc đầu , quên cả giận dỗi.

Tuy Nguyên Lê Đình và Nguyên Huyền Tiễn kết nghĩa , Nguyên Huyền Tiễn cũng nhận gia chủ Nguyên gia cha nuôi, nhưng trong Nguyên gia ai coi Nguyên Huyền Tiễn là chủ nhân chính thức. Nguyên Linh Nguyệt cũng coi ruột, chỉ xem là quản sự trong phủ, mang cái danh con nuôi hão huyền thôi.

Nguyên Tri Lan : "Là con gái nhà bán đậu phụ ở thành Tây. Theo lời Huyền Tiễn thì hai tâm đầu ý hợp, qua ba bốn tháng nay . Đệ cũng mắt cha cô nương , nhà bên đó đều hài lòng về ."

Tống Thiếu Hành: "Vậy thì tổ chức cùng , ý kiến gì."

Kẻ vội vàng dựng lên vở kịch Tiên t.ử trong trăng, khuyên gia chủ Nguyên gia giao cây Huyền Chi cho Hạ Lan Y là để nhóm Tống Thiếu Hành sớm rời khỏi Giang Lăng. Đằng chuyện e rằng đang ấp ủ một âm mưu lớn hơn.

Ngày cưới ấn định ngày , là ngày hoàng đạo hiếm . Tuy chuẩn gấp gáp nhưng Nguyên gia đang vội xung hỉ cho Nguyên Lê Đình nên quan tâm nhiều. Nguyên gia giàu , đồ cưới và vật dụng hôn lễ thể cho gấp trong đêm là xong.

hiểu Tống Thiếu Hành cảm thấy bất an, như thể sắp chuyện gì đó ngoài dự liệu xảy .

Chập tối, nhân lúc Loan Tường Các , đốt một lá bùa truyền âm.

"Lang quân." Khuôn mặt Tống Nguy hiện lên trong trung, lá bùa hóa thành một gian thấu hình bầu dục: "Có chuyện gì ạ?"

Tống Thiếu Hành nhạt giọng: "Bên chuyện gì. Quận chúa ?"

"Ngài chuyện với Quận chúa ? Để thuộc hạ tìm ." Tống Nguy định dậy ngoài.

"Không cần!" Tống Thiếu Hành đoán giờ Hạ Lan Y đang nghỉ ngơi, vội ngăn Tống Nguy : "Ta chỉ hỏi xem bên Quận chúa xảy chuyện gì thôi."

Tống Nguy mím môi, do dự : "Quận chúa cãi to với Thanh Yểu, còn dọn khỏi căn phòng ngài bố trí pháp trận. Lúc ... lúc đang nhốt trong phòng hờn dỗi đấy ạ."

Lúc Hạ Lan Y bình thường, Tống Thiếu Hành gặp còn cân nhắc, huống hồ lúc nàng đang giận. Hắn chỉ sợ sai một câu chọc nàng bực thêm.

"Thôi , ngươi trông nom Quận chúa cẩn thận. Ta sẽ lấy trâm vàng về ngay." Tống Thiếu Hành phất tay tan biến bùa truyền âm.

"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa vang lên.

Tống Thiếu Hành cảm nhận yêu khí. Trương Diên Nhi hóa thành hồ ly trắng len lén đẩy khe cửa: "Tiên sư, ?"

Thấy Tống Thiếu Hành lạnh lùng gì, Trương Diên Nhi do dự một lúc nhảy qua khe cửa , đóng cửa , vẫy vẫy cái đuôi xù lông.

"Tiên sư, đạo sĩ Liễu Pháp Trần của Thái Nhất Cung chiều hôm qua rời khỏi Phủ Giang Lăng . Ngài bảo theo dõi Nguyên Huyền Tiễn và vợ cưới của , thấy gì bất thường cả. Nguyên Huyền Tiễn sắp lấy vợ, vui như mở cờ trong bụng, khép miệng. Ngài thấy ?"

Tống Thiếu Hành cau mày: "Cô nương Nguyên Huyền Tiễn sắp cưới vấn đề gì ?"

"Ngài Tề Liên Liên á?" Trương Diên Nhi lắc đầu: "Không , cô nương đó đang hí hửng thử áo cưới ở nhà kìa."

Tống Thiếu Hành: "Ngươi về ."

Một ngày trôi qua nhanh chóng. Tống Thiếu Hành thử áo cưới, nữ sử phổ biến quy trình hôn lễ ngày mai, việc diễn đấy.

Đêm khuya, đột nhiên hiện hình tấm bình phong. Bóng đen in xuống sàn nhà, âm u sâu thẳm.

"Lang quân, tra rõ . Trận lụt sớm ở Kinh Hồ Bắc Lộ năm nay là do thả Thủy Tinh sông Thục Giang."

"Thủy Tinh?" Tống Thiếu Hành đặt chén sứ trắng xuống, vẻ mặt nghiêm trọng.

"Vâng. Theo điều tra kỹ lưỡng, dường như kẻ đang tiến hành một nghi thức hiến tế nào đó."

Tống Thiếu Hành: "Đã tra là ai ?"

"Tạm thời ạ."

Bóng đen bình phong ngập ngừng, chịu rời .

Tống Thiếu Hành sa sầm mặt: "Còn chuyện gì nữa?"

 

Loading...