BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 39
Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:57:34
Lượt xem: 312
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiêu Tứ nương t.ử nhắn rằng, đến thành Giang Lăng gặp ngài một ." Bóng đen tiếp tục bẩm báo: "Phía Bắc chuyện gì, cô chỉ lo lắng cho sức khỏe của ngài thôi."
Tống Thiếu Hành chút do dự, lạnh lùng đáp: "Không cần đến ."
…
Hôn lễ diễn đêm hôm . Nguyên phủ chăng đèn kết hoa, treo lụa đỏ khắp nơi, khí hỉ hả tưng bừng.
Trong Loan Tường Các, Tống Thiếu Hành tấm gương đồng chạm khắc đầu thú và vân tam giác. Hắn một bộ hỉ phục màu đỏ thẫm, cổ áo bắt chéo thắt eo gọn gàng. Chiếc mũ phượng cài hoa đặt bên cạnh càng tôn lên vẻ thanh lãnh diễm tuyệt của .
"Các ngươi lui ."
Sau khi nữ sử bưng khay gỗ lui , Tống Thiếu Hành đốt một lá bùa truyền âm.
"Lang quân." Hình ảnh Tống Nguy hiện lên trong trung.
Tống Thiếu Hành liếc : "Quận chúa chuyện gì ?"
"Huynh hỏi hả?" Hạ Lan Y thò đầu bên cạnh Tống Nguy, tươi rói.
Tống Thiếu Hành ngờ Hạ Lan Y ở ngay đó. Thấy nàng bình an vô sự, yên tâm hơn nhiều, giọng điệu cũng dịu dàng hẳn: "Nàng ăn tối ?"
Hạ Lan Y gật đầu: "Rồi."
"Khoảng ngày mai sẽ về đến Tĩnh Châu." Tống Thiếu Hành tiếp.
Hạ Lan Y vẫn giữ nụ môi: "Được, đợi về."
Khi bùa truyền âm cháy hết, hình ảnh nụ của Hạ Lan Y vẫn lởn vởn mắt Tống Thiếu Hành. Khóe môi nàng cong lên, nụ nhạt, mang cảm giác âm lãnh khó tả.
Hình như đây Hạ Lan Y bao giờ như thế.
Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, bên ngoài nữ sử gõ cửa: "Lang quân, đội rước dâu về , phu nhân dặn đừng để lỡ giờ lành."
Tống Thiếu Hành đội mũ cài hoa chỉnh tề, đẩy cửa bước . Khi đến cổng lớn, Nguyên Huyền Tiễn đầu cài hoa đỏ đợi sẵn từ lâu. Thầy âm dương đang cầm đấu rải ngũ cốc và tiền xu xuống đất.
"Tân nương xuống kiệu!"
Trong tiếng kèn trống inh ỏi, hai tân nương gần như cùng lúc bước xuống kiệu hoa.
Tống Thiếu Hành và Nguyên Huyền Tiễn tay cầm hốt ngọc, mỗi nắm một đầu dải lụa màu buộc kết đồng tâm, bước lên tấm t.h.ả.m xanh, dẫn tân nương phủ.
Mặt Nguyên Huyền Tiễn tràn đầy hạnh phúc, rõ ràng hài lòng với hôn sự . Còn Tống Thiếu Hành vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng như thường lệ, trong đầu vẫn đang suy nghĩ xem Hạ Lan Y lúc nãy điểm nào bất thường.
Đi qua ba lớp sân, ngay khi hai cặp tân nhân cùng bước sảnh đường để bái đường, tân nương của Nguyên Huyền Tiễn bên trái, đầu trùm khăn đỏ, dường như vững, vấp nhẹ bậc cửa, khẽ kêu lên một tiếng "Ái chà".
Tiếng kêu nhỏ như muỗi kêu, chìm nghỉm trong tiếng ồn ào của quan khách.
âm thanh đó lọt tai Tống Thiếu Hành khi nhấc chân bước sảnh. Sống lưng cứng đờ, kìm sang tân nương bên cạnh Trương Diên Nhi.
Giọng là của Hạ Lan Y, tuyệt đối sai .
Lúc đông mắt tạp, Tống Thiếu Hành tạm gác chuyện sang một bên, theo quy trình bước sảnh chuẩn bái đường.
"Á, đầu đau quá!" Tống Thiếu Hành nhíu mày, vứt dải lụa tay xuống, để dìu chiếc ghế bành bên cạnh.
Nghi thức bái thiên địa gián đoạn. Hạ Lan Y đang cách đó xa thấy giọng Nguyên Lê Đình giả mạo cũng phản ứng gì lớn.
Gia chủ Nguyên gia và phu nhân vội vây quanh, lo lắng Tống Thiếu Hành: "Con trai, con thế?"
"Cứ bái đường là đầu con đau như búa bổ. Dừng thì đỡ đau hơn chút." Tống Thiếu Hành giả vờ ôm đầu, nhưng khóe mắt vẫn liếc tân nương trùm khăn đỏ .
Mọi xung quanh luống cuống, Nguyên Linh Nguyệt càng lo lắng hơn: "Làm thế nào bây giờ?"
"Vậy thì bái thiên địa nữa, đưa thẳng động phòng ." Trịnh phu nhân đương nhiên đặt sự an nguy của con trai lên hàng đầu.
Chỉ là hôm nay ngoài Tống Thiếu Hành còn Nguyên Huyền Tiễn cưới vợ. Nếu hủy bỏ nghi thức một cách võ đoán như e sẽ khiến Nguyên Huyền Tiễn chạnh lòng.
Tống Thiếu Hành trong vai Nguyên Lê Đình mới trở về lâu, trọng thương khỏi hẳn, gia chủ Nguyên gia đương nhiên cũng ưu tiên con ruột hơn.
"Huyền Tiễn, là con chịu thiệt thòi chút..."
Nụ rạng rỡ mặt Nguyên Huyền Tiễn tắt ngấm, sắc mặt lạnh vài phần. Không hiểu đêm nay nhượng bộ Nguyên Lê Đình nữa.
Đời cưới vợ chỉ một , Nguyên Huyền Tiễn qua loa đại khái. Hắn thấy với tân nương và cả bản , nên lên tiếng tranh thủ: "Gia chủ, phu nhân, chi bằng để Lang quân về phòng nghỉ ngơi . Nếu thành lễ bái đường, e rằng cũng cho sức khỏe của Lang quân."
Nguyên gia định để Nguyên Lê Đình và Nguyên Huyền Tiễn cưới cùng ngày là để xung hỉ cho Nguyên Lê Đình. Nghe Nguyên Huyền Tiễn , gia chủ và phu nhân do dự.
"Cha, , đầu con đau quá, thể tiếp tục nghi lễ nữa." Tống Thiếu Hành tiếp tục giả bệnh, ôm trán nhăn nhó, vẻ mặt càng thêm đau đớn.
Ánh mắt Nguyên Huyền Tiễn Tống Thiếu Hành lạnh lẽo thấu xương, nhưng tay cầm dải lụa đỏ vẫn buông lỏng chút nào.
"Nghi thức để mấy hôm nữa bù , đưa tân nương động phòng !" Giữa con đẻ và con nuôi, gia chủ Nguyên gia tất nhiên bên nào nặng nhẹ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-39.html.]
Nguyên Huyền Tiễn còn cách nào khác, đành cúi đầu .
Tống Thiếu Hành liếc mắt hiệu cho Tống An đang lẩn trong đám đông, bảo giữ chân Nguyên Huyền Tiễn .
"Nào nào nào, uống rượu ! Mau để tân lang mời rượu chúng nào!" Tống An lập tức hô hào chuốc rượu.
Nguyên Huyền Tiễn giữ tiếp rượu, còn Tống Thiếu Hành và Trương Diên Nhi dìu về Loan Tường Các.
"Các ngươi lui hết !" Tống Thiếu Hành ôm trán sập, vẫn giữ vẻ mặt đau đớn.
Trương Diên Nhi vốn lanh lợi, tự giở khăn trùm đầu xuống, đuổi hết nữ sử và bà v.ú ngoài.
Cửa đóng, Tống Thiếu Hành lập tức dậy, sắc mặt trở bình thường, lạnh lùng : "Ngươi ở yên đây, ngoài một chuyến. Trước khi về, cho ai phòng."
Trương Diên Nhi kịp hỏi chuyện gì thì Tống Thiếu Hành mặc nguyên bộ hỉ phục nhảy qua cửa sổ biến mất.
Nguyên Huyền Tiễn ở Đinh Lan Hiên phía Tây Nguyên phủ, ngay sát Loan Tường Các của Nguyên Lê Đình. Chẳng mấy chốc Tống Thiếu Hành mò đến sương phòng của tân nương.
Hành lang vắng lặng như tờ, những chiếc đèn lồng gỗ nam chăng lụa đỏ in hình rực rỡ đung đưa trong gió. Trong Đinh Lan Hiên hầu như thấy bóng .
Vòng tay rắn vàng cổ tay trái Tống Thiếu Hành lóe sáng. Hắn đến cửa phòng, bóng đen đổ dài mặt đất.
"Két..." Cửa phòng đẩy .
Mùi hương hoa hồng và bách hợp nồng nặc xộc mũi. Căn phòng ngập tràn sắc đỏ. Tống Thiếu Hành vén rèm châu móc bạc, vòng qua bức bình phong trúc vẽ cá vàng vờn nước, bước nội thất...
Cổ họng đột nhiên lạnh toát, một con d.a.o găm sắc bén kề sát da thịt.
Trong nháy mắt, Tống Thiếu Hành chộp lấy cổ tay kẻ đó, bẻ mạnh xuống nửa vòng. Con d.a.o găm rơi "cạch" xuống đất. Kẻ đó đau tay, tung cước đá hạ bộ Tống Thiếu Hành.
Tống Thiếu Hành giơ chân đỡ đòn, tiến lên ba tấc nắm lấy cánh tay đối phương giật mạnh trong. Hai giằng co qua . Tống Thiếu Hành lộn qua đầu đối thủ, thuận thế khóa chặt đó trong lòng , tay bóp chặt đốt sống cổ thứ ba.
Hắn cúi đầu, chạm ánh mắt của trong lòng.
"Sao là nàng?" Đồng t.ử Hạ Lan Y giãn , vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Tống Thiếu Hành cũng ngờ là Hạ Lan Y, vội vàng buông lỏng tay đang bóp cổ nàng: "Ta tưởng nàng bắt cóc."
Hạ Lan Y cổ họng ngứa ngáy đau rát, cổ vẫn còn hằn rõ ba dấu ngón tay của Tống Thiếu Hành. Nàng cúi ho khan một hồi lâu mới thẳng dậy .
"Nàng ?" Tống Thiếu Hành lo lắng bưng chén tới.
"Tống Thiếu Hành, tay ác thật đấy. Nếu phản ứng nhanh thì gãy tay ." Hạ Lan Y xoa xoa cổ tay sưng đỏ, nhặt con d.a.o găm đất cất tay áo, đón lấy chén uống một ngụm: " cũng trách , còn tưởng Nguyên Huyền Tiễn về."
"Rốt cuộc chuyện là thế nào?" Ánh mắt Tống Thiếu Hành cổ tay sưng tấy của Hạ Lan Y đầy vẻ áy náy.
Hạ Lan Y kể chuyện đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê trong miếng bánh mật ong cho Tống Thiếu Hành . Tỉnh nàng thấy ở Giang Lăng, lén ngoài cửa nàng sẽ hôn mê đến khi hôn lễ kết thúc, nên nàng quyết định tương kế tựu kế, phối hợp với Nguyên Huyền Tiễn đám cưới.
Tống Thiếu Hành vội đặt tay lên mạch Hạ Lan Y, dùng chân khí thăm dò kinh mạch nàng, nhưng đến cũng chặn như vật cản: "Làm nàng tỉnh ?"
"Trong phong ấn, t.h.u.ố.c mê bình thường tác dụng với ." Hạ Lan Y rút tay về, bóc một quả nhãn bỏ miệng.
Bận rộn cả đêm kịp ăn gì, bụng đói cồn cào. Vốn dĩ khi đuổi khéo nữ sử ở Đinh Lan Hiên , Hạ Lan Y định ăn chút gì đó tìm Tống Thiếu Hành. Ai ngờ bên ngoài đột nhiên động tĩnh, sợ Nguyên Huyền Tiễn về bất ngờ nên nàng vội cầm d.a.o phòng .
Lúc Hạ Lan Y đang mặc bộ váy cưới thêu kim tuyến tay rộng màu đỏ rực, đầu đội mũ phượng kết đầy châu ngọc, cổ đeo vòng kiềng bạch ngọc, tóc mai bồng bềnh, giữa trán điểm hoa hình hoa mai vàng. Nàng chớp đôi mắt to tròn, miệng nhai táo đỏ, làn da trắng như tuyết, dung mạo rực rỡ động lòng , đến mức gì sánh bằng.
"Huynh chằm chằm gì thế?" Hạ Lan Y nhận ánh mắt của Tống Thiếu Hành.
"Ở Tĩnh Châu kẻ giả dạng nàng lừa Tống Nguy, đang xem kẻ đó khác nàng ở chỗ nào." Tống Thiếu Hành hồn, chột cụp mắt xuống, thản nhiên bịa một lý do, tay đốt một lá bùa truyền âm.
"Lang quân, nguy to , Quận chúa mất tích!" Bên Tống Nguy cuống cuồng, trán lấm tấm mồ hôi: "Thuộc hạ cho lục tung cả khách điếm lên mà thấy bóng dáng Quận chúa ."
"Mất tích từ bao giờ?"
"Vừa mới đây thôi. Quận chúa về phòng ngủ một lát, Thanh Yểu nương t.ử mang nước thì thấy nữa."
"Ta tìm thấy Quận chúa . Ngươi đưa về Giang Lăng , bảo vệ bản và Thanh Yểu nương tử." Tống Thiếu Hành phất tay dập tắt bùa truyền âm.
"Kẻ giả dạng chắc chắn là đồng bọn của Nguyên Huyền Tiễn." Hạ Lan Y Thanh Yểu an thì thở phào, phủi vụn vỏ táo đỏ tay, cau mày: "Cây trâm vàng chắc trong tay bọn chúng."
"Cứu mạng! Người !"
Tống Thiếu Hành và Hạ Lan Y dậy định rời khỏi Đinh Lan Hiên thì bên ngoài vang lên tiếng kêu cứu thất thanh.
Để xác nhận tình hình, hai phi lên mái nhà.
Chỉ thấy xung quanh Loan Tường Các khí đen mù mịt, một đám cứng nhắc đang bao vây từ bốn phía.
Một con hồ ly trắng nhảy từ mái nhà gần đó sang. Hạ Lan Y nhận vết Tàng Yêu Phù đỏ đuôi Trương Diên Nhi.
"Bên đó xảy chuyện gì ?" Tống Thiếu Hành hỏi.