BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-12-16 15:33:56
Lượt xem: 679
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Lan Y nhíu mày liễu, giọng đầy vẻ khinh thường: "Hừ! Yêu quái ư? Ngươi thấy bổn Quận chúa sợ mấy thứ đó bao giờ ?"
Sau một đêm giày vò đủ đường, Hạ Lan Y trở về phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa, đặt lưng xuống giường chẳng bao lâu chìm giấc ngủ say.
Đến khi nàng tỉnh dậy thì trời ngả về chiều. Bên ngoài mưa vẫn rả rích ngừng. Thanh Yểu bước phòng, mang theo cả một luồng lạnh ẩm ướt.
"Quận chúa, Đồng Ngọc dò la tin tức ."
Thanh Yểu giúp Hạ Lan Y ngủ dậy sang bộ váy áo nhu quần tay rộng màu trắng phấn thêu hoa sen, dải lụa khoác vai màu vàng ngỗng ngày thường cũng đổi thành màu vàng nhạt trang nhã hơn.
"Hắn thế nào?"
Hạ Lan Y đưa tay day day đôi mắt còn sưng, tâm trạng vẫn nặng nề như cũ. Nàng lười biếng xuống ghế tựa, mặc cho Thanh Yểu chải chuốt, vấn cho kiểu tóc búi nhỏ.
"Vị Tống Quản quân là Nhị lang quân của nhà Tả bộc xạ Thượng thư kiêm Trung thư Thị lang Tống Tri Hi, mới trở về Biện Lương nửa tháng nay."
"Nhị lang quân?" Hạ Lan Y cau mày, nhắm mắt để yên cho Thanh Yểu ấn huyệt thái dương: “Lão nhị nhà Tống Tri Hi chẳng là tên công t.ử bột ăn chơi trác táng ? Tống Thiếu Hành rốt cuộc là ai?"
Thanh Yểu cài lên tóc Hạ Lan Y một cây trâm vàng đính ngọc trai trắng hình hoa hải đường, khẽ thì thầm: "Người quên ? Năm xưa khi Tống Tri Hi còn quan ở Ứng Thiên Phủ, ông từng một vợ cả."
Trong tấm gương đồng hình dơi viền hoa ấu bàn trang điểm, hàng mi Hạ Lan Y khẽ rung. Nàng ho nhẹ hai tiếng, chợt nhớ câu chuyện cũ năm xưa từng kể.
Nghe khi đó, Tống Tri Hi thà gạch tên khỏi gia phả cũng quyết tâm cưới một cô gái mồ côi ở Ứng Thiên Phủ vợ. Tiếc , vợ khi sinh con trai thì qua đời. Sau Tống Tri Hi điều về Biện Lương, tái hôn với con gái một gia tộc lớn từng ly dị chồng. Còn đứa con trai thì để Ứng Thiên Phủ nuôi dưỡng, bên ngoài đồn rằng vì thể yếu ớt nên gửi đạo quán tu hành.
"Ra là .” Hạ Lan Y cầm cốc nước ấm bàn nhấp một ngụm. Có lẽ do dư vị chén t.h.u.ố.c đêm qua nên miệng nàng vẫn còn đắng ngắt: “Hèn gì đạo thuật."
"Hắn tu hành ở ?"
"Nghe là ở bên cạnh Từ Tế Đạo quân tại cung Thái Nhất, Ứng Thiên Phủ."
"Lão đạo sĩ đó quả thực tu vi cao thâm." Hạ Lan Y nhớ vị Từ Tế Đạo quân từng là bạn của nàng. từ khi qua đời năm năm , vị đạo quân cũng từng bước chân Biện Lương thêm nào.
"Có điều, Tống Thiếu Hành thành tích chính trị, cũng chẳng quân công, Hoàng tổ mẫu và Cậu trao cho chức vị cao như thế? Phó đô chỉ huy sứ, đó là vị trí nhất nhì trong Cấm quân đấy."
"Chuyện Đồng Ngọc hỏi . Trương công công chỉ là do Quan gia đích hỏi đến, Thái hậu cũng gật đầu ưng thuận."
Hạ Lan Y bĩu môi vẻ phục: "Tống Thiếu Hành lên ghế Phó đô chỉ huy sứ dễ dàng như , trong khi cha của Vệ Tư hy sinh vì nước, thế mà Vệ Tư giờ chỉ là một phó tướng nhỏ nhoi trong doanh trại, còn điều trấn thủ tận Úy Châu. Chuyện đời thật quá bất công."
"Vệ Tư là của Thái t.ử Đông cung. Thái hậu ưa Diêu Quý phi và Thái t.ử thì đương nhiên cũng chẳng thích Vệ tướng quân. Hơn nữa, cha của Vệ Tư năm xưa cũng chỉ là một Hiệu úy Bồi nhung bên cạnh Quốc công gia, xuất là tì nữ giặt giũ. Thân phận của và khác một trời một vực, Thái hậu đồng ý cho hai đến với ."
Thanh Yểu chải đầu cho Hạ Lan Y thắc mắc. Nàng nghĩ mãi , tại Quận chúa đột nhiên thích Vệ Tư, còn khăng khăng thì lấy chồng.
"Quận chúa, em nhớ hồi đó Vệ Tư chỉ hộ vệ bên cạnh ba tháng thôi mà, ...?"
Bắt gặp ánh mắt tò mò của Thanh Yểu, mặt Hạ Lan Y thoáng hiện nét e thẹn của thiếu nữ.
ký ức về việc rung động Vệ Tư như thế nào thì trong đầu nàng trống rỗng. Chính nàng cũng nhớ nổi, chỉ cảm thấy việc thích Vệ Tư dường như là chuyện đương nhiên, cần lý do, cũng chẳng đầu đuôi ngọn ngành.
"Xuất của Vệ Tư đúng là thấp thật, nhưng tướng mạo đường hoàng, nhân phẩm quý trọng. Đợi lập quân công, nhất định sẽ thăng chức."
Hạ Lan Y gõ nhẹ ngón tay trái lên mặt bàn vuông chân đen, đuôi lông mày khẽ nhướng lên: "Sắp đến sinh thần của Hoàng tổ mẫu . Đến lúc đó dâng lên một món đại lễ, Hoàng tổ mẫu vui vẻ sẽ cho phép Úy Châu tìm Vệ Tư."
"Hu hu hu..."
Tiếng thê lương quái dị lẫn trong nước lạnh lẽo từ khung cửa sổ hé mở len lỏi , lọt thẳng tai.
Hạ Lan Y rùng một cái, nụ cứng mặt. Nàng ngẩng lên, cứng nhắc đầu hỏi: "Thanh Yểu, em thấy tiếng ai ?"
Thanh Yểu căng thẳng cửa sổ. Con vẹt ngũ sắc trong chiếc lồng vàng khảm xương lạc đà và vỏ sò treo bên cửa sổ cứ nhảy qua nhảy thanh đậu, cái mỏ nhọn hoắt đóng mở liên tục: "Quận chúa! Quận chúa!".
"Hu hu hu..."
Tiếng vọng từ bên ngoài, so với ban nãy càng thêm thê lương.
Thanh Yểu lẳng lặng vài giây, đột nhiên nhíu mày, bước nhanh vòng qua bức bình phong ngăn cách, khỏi nội thất.
Lát , Thanh Yểu dẫn theo một cô bé tên là Chiêu Nhi đang thút thít .
"Vừa là em đấy ?" Hạ Lan Y đưa tay trái ôm ngực, vẫn hồn.
Trên mặt Chiêu Nhi nước mắt còn khô, quỳ xuống đất gật đầu: "Nô tỳ trốn trong góc , tưởng ai thấy. Nô tỳ kinh động đến Quận chúa, xin Quận chúa tha tội."
Thanh Yểu dẫn đại phu t.h.u.ố.c cho vết thương tay Hạ Lan Y, miệng hỏi: "Ban ngày ban mặt em cái gì?"
"Hôm nay nô tỳ ngoài mua lê Tây Kinh, gặp Hạnh Nhi là nữ sử nhà Lễ bộ Thượng thư. Cô bảo với nô tỳ... bảo với nô tỳ rằng..."
Chiêu Nhi càng nghĩ càng sợ, lông mày xoắn chặt , vai run lên bần bật: "Cô bảo La Tiên quán là đạo quán do yêu ma mở , những điều ước xin đều đổi bằng mạng sống. Trong thành Biện Lương hiện giờ nhiều tiểu thư mất tích. Hôm qua nô tỳ mới La Tiên quán dâng hương, sợ là lúc nào yêu quái sẽ đến đòi mạng nô tỳ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-4.html.]
"Trên đời gì yêu quái!" Thanh Yểu cố trấn tĩnh: “Còn cái gì mà La Tiên quán, từng trong thành đạo quán ? là lời đồn nhảm nhí dọa !"
Chiêu Nhi nheo đôi mắt sưng húp vì , ngước khắp phòng Hạ Lan Y thấy Thanh Yểu treo đầy kiếm gỗ đào và bùa vàng, sợ quá bệt xuống đất, méo miệng định òa lên. Thanh Yểu nhanh tay bịt miệng cô bé , đỡ dậy lôi ngoài.
"Lưu đại phu, bà từng về La Tiên quán ?" Hạ Lan Y nhíu mày, xuýt xoa vì t.h.u.ố.c thấm vết thương đau rát.
Vị Lưu đại phu là danh y trọng vọng ở ngõ Kê Nhi, y thuật cao siêu, tính tình ôn hòa, ít , mặt quanh năm đeo một chiếc mặt nạ che quá nửa khuôn mặt. Các nữ quyến nhà quyền quý ở Biện Lương thích mời bà phủ khám bệnh, nên bà cũng thường xuyên nhiều chuyện lạ trong kinh thành.
Lưu đại phu lấy châm bạc châm cứu thông kinh lạc cánh tay cho Hạ Lan Y, từ tốn đáp: "Ta từng đến La Tiên quán, chỉ đạo quán trong núi Cô Quán ở ngoại thành, mới dựng lên nửa năm nay. Bên trong thờ tượng Cửu Thiên Huyền Nữ, đồn cực kỳ linh nghiệm. gần ba tháng nay, dường như nhiều tiểu thư khi đến đó dâng hương, về nhà bao lâu thì mất tích. Còn về chuyện yêu quái mà cô nữ sử , tuy lời tiếng nhưng truyền qua truyền chẳng bằng chứng xác thực nào. Thiết nghĩ nếu thật sự yêu quái, các sai nha ở phủ Khai Phong chắc chắn sẽ yên."
Châm cứu xong, Lưu đại phu thu dọn hòm t.h.u.ố.c chuẩn rời thì Đồng Ngọc bất ngờ xông , bình phong bẩm báo: "Quận chúa, Vương Cửu về ."
"Vương Cửu về ư!"
Hạ Lan Y chẳng màng đến việc uống thuốc, vội vã lao khỏi cửa. Vừa chạy đến hành lang thấy Vương Cửu đầy m.á.u me.
"Quận chúa..." Vương Cửu thấy Hạ Lan Y thì kìm nén nữa, nước mắt trào như suối.
"Ngươi ? Rốt cuộc xảy chuyện gì?" Mắt Hạ Lan Y cũng ầng ậc nước, sai đỡ lấy Vương Cửu.
Yết hầu Vương Cửu giật giật, há miệng định thì phun một ngụm m.á.u tươi.
Hạ Lan Y sợ hết hồn, vội sai phủ binh khiêng sương phòng bên cạnh. May mà Lưu đại phu vẫn còn ở đó, bà khám qua loa cho Vương Cửu bảo chỉ là vết thương ngoài da cộng thêm lao lực quá độ, may mắn là nội tạng tổn thương nghiêm trọng.
"Kính chào Quận chúa." Tống Thiếu Hành nhận tin cũng vội vã chạy tới.
Lúc Vương Cửu hôn mê, thể hỏi chuyện .
Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành bên cửa sổ mặt nước ở Ngọc Lộ Đường, ngắm cây quế mọc bên bờ nước vẫn xanh um tùm trong màn mưa bụi.
"Ta quên hỏi ngươi, mấy cái đầu lâu ở phủ Khai Phong rốt cuộc là dùng để gì?" Hạ Lan Y nghiêng mặt Tống Thiếu Hành đang lùi về phía một chút.
"Những đầu lâu đó là vật tế dùng cho trận pháp Đoạt Xá Tỏa Hồn. Đây là một loại tà thuật quỷ dị truyền từ vương quốc Cao Xương Hồi Hộc ở Tây Vực." Tống Thiếu Hành ngước mắt lên, giọng ôn tồn: "Có kẻ chiếm đoạt xác của ."
Hạ Lan Y trừng to mắt: "Ta ?"
"Phải. Đêm qua vệ binh tìm thấy một tấm thẻ gỗ yểm bùa trong ao nước ở phủ Khai Phong. Sáng nay hỏi qua Đồng Ngọc lang quân, đó khắc sinh thần bát tự của Quận chúa. Nếu rơi xuống ao, e rằng đang mặt lúc là kẻ thi triển thuật pháp ."
Hạ Lan Y xong khỏi rùng sợ hãi, sống lưng lạnh toát: "Gần đây kết oán với ai, tại nhắm ?"
Ánh mắt Tống Thiếu Hành phức tạp, trầm giọng : "Việc vẫn rõ ràng, lẽ đợi từ Hồ Châu gửi tin về sẽ đôi chút."
"Ý ngươi là, kẻ chiếm xác là Tuyết Khanh nương tử?" Hạ Lan Y ẩn ý trong lời .
"Hiện tại, ả là kẻ đáng ngờ nhất."
"Khụ khụ khụ..." Vương Cửu tỉnh , ho sù sụ. Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành vội bước đến bên giường.
"Sao ?" Hạ Lan Y lo lắng .
Vương Cửu bắt đầu rơi nước mắt lã chã, giọng khàn đặc: "Quận chúa, lang quân nhà chúng hại c.h.ế.t ! Người báo thù cho !"
"Rốt cuộc là ai g.i.ế.c Đoạn Như Viễn?" Ngón tay Hạ Lan Y siết chặt.
Vương Cửu dậy lắc đầu: "Hôm đó lang quân đến Trúc Ảnh Các mừng sinh nhật Tuyết Khanh nương tử. Vì lấy món đu đủ nước ngâm tương nên đến muộn một bước. Vừa đẩy cửa thấy lang quân ngã gục xuống, cũng đ.á.n.h ngất từ phía , thấy kẻ tay là ai."
"Ngươi thấy Tuyết Khanh nương t.ử ?" Tống Thiếu Hành hỏi.
"Không..." Vương Cửu nghẹn ngào: “Ta thấy."
Thanh Yểu cau mày: "Vậy mấy ngày nay ngươi ?"
"Quỷ Phàn Lâu." Vương Cửu ngẩng đầu Hạ Lan Y: “Quận chúa, là tầng của căn phòng chúng đến . Ta nhốt ở đó suốt, ngày ba bữa cơm bưng nước rót đàng hoàng. Ta đ.á.n.h ngất một tên tên hầu, quần áo của trốn ."
"Lúc giả vờ ngất, còn thấy một phụ nữ gọi 'Lâu chủ'. Cái c.h.ế.t của lang quân nhà chắc chắn liên quan đến Lâu chủ Quỷ Phàn Lâu."
Hạ Lan Y càng càng thấy lạ: "Nếu thì vết thương đầy của ngươi là do ?"
"Ta trốn khỏi Quỷ Phàn Lâu, thuyền rời khỏi thành phố ngầm. giữa đường mặt sông ngầm bỗng nhiên nổi sương mù dày đặc, cẩn thận rơi xuống sông. Dưới sông những con quái vật hát, chúng cứ c.ắ.n xé thịt . Khó khăn lắm mới leo lên thuyền thì đầy m.á.u ."
"Quận chúa, t.h.i t.h.ể lang quân nhà ... chôn cất ?" Vương Cửu đầm đìa nước mắt, thở .
Vương Cửu mới trốn thoát, Hạ Lan Y sợ chuyện xác c.h.ế.t vùng dậy hoảng sợ nên chỉ : "Vẫn , t.h.i t.h.ể Đoạn Như Viễn hiện giờ trông coi. Ngươi cứ nghỉ ngơi , đợi dưỡng thương xong sẽ đưa ngươi gặp ."
Sau khi Hạ Lan Y rời khỏi phòng, Tống Thiếu Hành cũng theo, dặn dò Tống Nguy hỏi cho rõ Vương Cửu nhốt ở phòng nào.
Hai hành lang, Tống Thiếu Hành khẽ : "Quận chúa, đêm nay sẽ dẫn đến Quỷ Phàn Lâu một chuyến để điều tra lai lịch của tên Lâu chủ ."
Hạ Lan Y dừng bước: "Ta cùng với ngươi."